Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc
Chương 194: Dòng Thời Gian Khác: Anh Trai Ma (12)
Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 194 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Vân ngả người xuống giường, nhắm mắt lại, nhưng Quan Viễn Phong đã vội vàng đẩy cửa bước vào: “Em còn thấy chỗ nào không khỏe à? Có mấy chuyên gia đang ở khu nhà bên cạnh, anh gọi họ qua xem cho em nhé?”
Chu Vân lập tức từ chối: “Không cần.” Vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc, khó nghe.
Hắn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “…”
Quan Viễn Phong ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ trán hắn, thấy vành tai hắn đỏ bừng như sắp chảy máu, chợt hiểu ra, khóe miệng khẽ cong lên thành nụ cười: “Những chỗ khác trên người không có gì khó chịu chứ? Anh có bôi chút thuốc mỡ cho em rồi.”
Chu Vân: “…”
Hắn mở mắt nhìn Quan Viễn Phong, ánh mắt vừa hờn dỗi vừa e thẹn. Quan Viễn Phong nói: “Hết sốt rồi, nhưng bác sĩ nói vẫn cần nghỉ ngơi cho tốt. Còn về tinh hạch thì phải dựa vào cảm nhận của chính em, tốt nhất là gần đây đừng sử dụng dị năng.”
Chu Vân mở mắt nhìn anh: “Anh bị sét đánh cả đêm, sao lại không sao?” Trong khi mình thì vừa sốt cao, vừa cạn kiệt dị năng, nằm bẹp dí như một con cá chết.
Sao giờ em mới hỏi? Nhưng nhớ lại bộ dạng không tỉnh táo của Chu Vân hôm qua, Quan Viễn Phong chợt hiểu ra: “Có lẽ vì anh chỉ là một dạng linh hồn thể nào đó, không phải người chăng?” Có lẽ việc bị sét đánh chỉ khiến linh hồn thể của anh càng thêm vững chắc, thậm chí dị năng cũng mạnh hơn.
Anh giải thích cảm nhận của bản thân: “Anh đoán đó là kỹ năng đặc biệt sau khi dị năng hệ Lôi Điện thăng cấp?”
Chu Vân: “…” Vậy những người phi thăng nhờ trải qua lôi kiếp trong thời cổ đại, là dị năng thăng cấp sao?
Quan Viễn Phong đưa tay ra trước mặt hắn: “Hay là, em bắt mạch cho anh xem?”
Bàn tay anh rất lớn, ngón tay rắn chắc, những đường chỉ tay sâu nhưng rõ ràng và đơn giản, lòng bàn tay và ngón tay còn hằn rõ những vết chai, mạch máu trên cổ tay hiện rõ, đập rộn ràng đầy sức sống.
Đây quả thực không phải là một cơ thể mới được sinh ra, trông nó giống như một cơ thể hoàn hảo nhất mà ý thức của Quan Viễn Phong đã tạo ra.
Hắn đưa ngón tay đặt lên cổ tay để bắt mạch cho Quan Viễn Phong, da thịt ấm nóng, mạch đập mạnh mẽ, hữu lực, không thể khỏe mạnh hơn được nữa.
Quan Viễn Phong thấy hắn cúi thấp đầu, hàng mi rũ xuống, viền mắt lại bắt đầu đỏ lên, liền nắm lấy tay hắn, từ từ xoa nhẹ lòng bàn tay: “Em không vui sao?”
“Vui chứ.” Giọng Chu Vân có chút nghẹn ngào, hàng mi vừa chớp, nước mắt đã lăn dài.
Quan Viễn Phong: “…”
Anh suy nghĩ một lát: “Mọi người vẫn đang ở dưới nhà, họ cũng rất quan tâm đến em. Nếu em vẫn muốn nghỉ ngơi, anh sẽ xuống tiếp chuyện với họ một lát rồi để họ về, họ cũng đang dọn dẹp nhà cửa ở gần đây, định ở lại lâu dài. Anh thấy thực ra họ đều muốn bảo vệ em.”
Chu Vân khẽ nói: “Em thay đồ rồi xuống ngay.” Cảm xúc của hắn dường như đã ổn định hơn, nhưng vệt đỏ trên vành tai vẫn chưa hề tan đi.
Quan Viễn Phong chu đáo nói: “Quần áo của em anh đã chọn vài bộ bỏ vào vali mang xuống đây, ở trong tủ quần áo đó. Em cũng không cần quá gượng ép, nếu không khỏe thì không cần phải xã giao, anh sẽ cho họ về là được.”
Chu Vân nói: “Không sao, em cũng muốn biết tình hình của… đội Thiên Lang và nhà họ Diệp.”
Quan Viễn Phong rót một ly nước đặt lên bàn: “Anh xuống trước, em cứ từ từ, nếu thấy không khỏe thì gọi cho anh ngay nhé.”
Anh đi đến cửa, Chu Vân bỗng nhớ ra điều gì đó, gọi anh lại: “Cây xương rồng Quan Quan kia nếu bị tổn hại…” Cứ để tùy tiện trên bàn như vậy có ổn không?
Quan Viễn Phong quay đầu nhìn hắn, bật cười: “Đó chỉ là một vật chứa để linh hồn anh trú ngụ mà thôi. Hôm đó em triệu hồi cây xương rồng làm vỡ dụng cụ trong phòng thí nghiệm, đúng lúc đó, có lẽ linh hồn của anh đã trú ngụ vào cây xương rồng. Không cần quá lo lắng, dĩ nhiên, ở lại bên cạnh em để bầu bạn cũng rất tốt.”
Chu Vân: ???
Hắn không hiểu, cũng không lĩnh hội được ý tứ, nhưng Quan Viễn Phong đã đóng cửa đi mất rồi.
Chu Vân đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi ra thay áo sơ mi, quần dài. Nhìn thấy cây xương rồng Quan Quan trên bàn, hắn vẫn không kìm được mà đi tới ngắm nghía kỹ lưỡng, nó còn tích điện không nhỉ? Quan Viễn Phong nói nó là vật chứa linh hồn, còn nhắc đến ngày phòng thí nghiệm Ám Cốc bị mình phá hủy, ý là hôm đó linh hồn anh vẫn còn trong thi thể của mình sao?
Nói cách khác, hôm đó mình khóc vì anh, rồi phát điên lên mà giết người, anh đều thấy hết?
Khoảng thời gian này mình tự thương hại bản thân, buông thả, sa sút suy sụp, thậm chí còn đi khắp nơi thu thập di vật của anh, xem lại video của anh, linh hồn của Quan Viễn Phong trong cây xương rồng cũng đều thấy hết?
Chu Vân: “…”
Thêm cả chuyện hôm qua mình bá vương ngạnh thượng cung… Mặc dù anh ấy sống lại là chuyện tốt, nhưng lúc này hắn đã hoàn toàn không biết làm sao để đối mặt với Quan Viễn Phong nữa.
Anh ấy thương hại mình, hay là thật sự đã chấp nhận mình?
Hắn biến nước trong cốc thành nước đá, uống một hơi cạn sạch, để cả người không bị nóng đến mức bốc khói. Không sao, đời người ngắn ngủi lắm, rồi sẽ nhanh chóng qua thôi.
Chu Vân hít một hơi thật sâu, đi xuống lầu, nhưng ánh mắt hoàn toàn không dám nhìn Quan Viễn Phong.
Nhưng trong mắt tất cả mọi người ở dưới lầu, Chu Vân tuy vừa mới ốm dậy, sắc mặt tái nhợt, giọng nói khàn khàn, nhưng giữa đôi mày lại ánh lên vẻ rạng rỡ, tuy vẫn ít nói như mọi khi, nhưng đã không còn vẻ lạnh lùng u uất, không quan tâm đến bất cứ điều gì, cự tuyệt người khác tựa như cách xa ngàn dặm như trước nữa.
Hắn thậm chí còn chủ động hỏi Tần Mộ: “Những con dơi bóng tối và rắn bóng tối đó, cậu định xử lý thế nào?”
Tần Mộ tinh thần phấn chấn nói: “Càng nhiều càng tốt, hôm qua tôi phát hiện mình có thể hấp thụ chúng.” Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng triệu hồi, từ trong hư không hiện ra một con dơi bóng tối, hai mắt đỏ như máu, đôi cánh đen kịt, khi vỗ cánh còn mang theo làn khói mờ ảo, nửa thật nửa ảo, lúc ẩn lúc hiện.
Anh ta búng tay một cái, con dơi bay một vòng trên không, trong lúc vỗ cánh, có sóng âm mang năng lượng hệ Ám phát ra, từng đợt từng đợt lan tỏa trong không trung như gợn sóng.
Lăng Đỉnh Tu há hốc miệng: “Mạnh quá! Ngay cả kỹ năng của dơi bóng tối cũng có thể thi triển được sao? Vậy nó còn sống không? Cậu có cần cho nó ăn không?”
Tần Mộ lắc đầu: “Không, có lẽ chỉ có thể xem là sinh vật bóng tối thôi. Hơn nữa, hấp thụ chúng khiến tôi cảm thấy rất tốt, thần trí của tôi không còn thường xuyên hỗn loạn, không phân biệt được ảo giác và thực tại như trước nữa.”
Nói xong câu này, anh ta thấy Chu Vân quay đầu nhìn anh ta một cái.
Vốn là người đa nghi, lúc này anh ta không khỏi tự xem xét lại xem mình có nói sai điều gì không.
Diệp Duật Khanh cười tủm tỉm nói: “Tôi cũng có thể thi triển một vài kỹ năng rồi.” Toàn thân ông ta hiện lên một lớp khiên ánh sáng mờ nhạt, ánh sáng rực rỡ, vô số quả cầu ánh sáng nhỏ bay lên, tựa như những bong bóng pha lê, lan tỏa trong không trung, lơ lửng trôi nổi khắp nơi, nhưng lại vô tình làm nhiễu loạn và triệt tiêu những đợt sóng bóng tối kia.
Con dơi bóng tối gào thét lao về phía những bong bóng ánh sáng, những bong bóng vừa chạm vào đã vỡ, nhưng lại tỏa ra nhiều điểm sáng hơn, bao vây lấy con dơi bóng tối, ánh sáng rực rỡ, con dơi liền tan biến trong chớp mắt.
Tần Mộ nhất thời phân tâm, lại bị ông ta thừa cơ chiếm ưu thế, nghiến răng nói: “Lúc nãy tôi phân tâm, ván này không tính.”
Diệp Duật Khanh cười nói: “Không tính là so tài, chỉ là để bác sĩ Chu xem thành quả thôi. Các phương diện thể chất và tinh thần đều đang hồi phục, tuy mắt vẫn chưa sáng lại, nhưng đã có thể nhờ dị năng hệ Quang để nhìn thấy tình hình xung quanh cơ thể, cảm giác rất tốt, tất cả là nhờ ơn tái tạo của bác sĩ Chu.”
“Lần này đội Thiên Lang vốn là thuộc hạ cũ của tôi, may mắn là vẫn còn kiểm soát được, nhưng nếu không có đội trưởng Quan ở đây, e là đã gây phiền toái cho bác sĩ Chu. Đây cũng là sơ suất của tôi, trong lòng tôi rất áy náy, mong bác sĩ Chu thứ lỗi, mấy ngày nay tôi cũng sẽ ở đây nghỉ dưỡng, điều động một số người qua đây canh gác, như vậy lỡ như bên Diệp Thời Khanh vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục cử người đến, tôi cũng có thể giúp đỡ ngay lập tức, cậu thấy thế nào?”
Ông ta nhìn về phía Quan Viễn Phong: “Mặc dù tôi biết thực lực của đội trưởng Quan là phi thường, nhưng cũng không biết nhiệm vụ bí mật mà đội trưởng Quan đang thực hiện đã hoàn thành chưa, e là cũng không tiện thường xuyên xuất hiện trước mặt mọi người. Chuyện này vốn cũng là tai họa do tôi không kiểm soát tốt căn cứ Lâm Đông, vẫn là để tôi tự giải quyết đi.”
Quan Viễn Phong nói: “Có tướng quân Diệp và Lăng Đỉnh Tu ở đây, quả thực sẽ an toàn hơn.” Hiện tại anh chỉ là một đội trưởng cô độc, còn không bằng con cáo già họ Diệp đang lưu vong kia.
Chu Vân chỉ có thể nói qua loa: “Cũng tốt, tướng quân Diệp ở đây, tôi cũng tiện quan sát tình hình tái tạo các chi của ông. Dựa theo tình hình hồi phục của thành chủ Tần trước đây, việc tái tạo tứ chi sẽ nhanh hơn, còn mắt thì sẽ chậm hơn. Tôi có một vài kinh nghiệm trị liệu mới, mấy hôm trước tôi có hứa sẽ làm cho ông viên Nhân Sâm Dưỡng Vinh Hoàn, vừa hay mấy ngày nay có thời gian, tôi sẽ làm.”
Lăng Đỉnh Tu vui mừng khôn xiết: “Vậy thì phiền bác sĩ Chu quá! Tôi sẽ dẫn người lên núi tìm một ít thảo dược biến dị về cho ngài! Có cần gì cứ nói.”
Chu Vân nói: “Trước đây tôi vẫn luôn muốn đến núi Cửu Nghi bên kia hái thuốc.”
Lăng Đỉnh Tu lập tức nói: “Tôi đi! Chỉ mất một ngày đường thôi, tôi sẽ dẫn người đi.”
Chu Vân rất hài lòng: “Còn có hải mã, bong bóng cá, hải sâm dưới biển, đó vốn là những thứ đại bổ, có tác dụng rất lớn đối với việc tái tạo các chi, nếu bắt được loại biến dị thì càng tốt…”
Lăng Đỉnh Tu lập tức nói: “Chúng tôi có t** ch**n, không có vấn đề gì.”
Tần Thịnh tốt bụng nói: “Mấy hôm trước chúng tôi cũng vừa ra khơi, tôi có bắt cho anh tôi không ít cá biển bóng tối, một số còn đang nuôi ở đó, Bác sĩ Chu xem có cần gì thì tôi cho người mang qua.”
Chu Vân có được cảm giác thu hoạch chưa từng có, khẽ mỉm cười: “Vậy thì tốt quá.”
Hắn vừa cười, tất cả mọi người đều cảm nhận được tâm trạng của hắn quả thực rất tốt, không khí trong phòng khách lập tức trở nên thoải mái hơn.
Lúc này Quan Viễn Phong mới nói: “Về tình hình bên nhà họ Diệp, tôi cho rằng không nên cứ mãi bị động phòng thủ, tốt nhất là nên chủ động tấn công.”
“Nếu có thể khiến họ rối loạn, không còn khả năng quan tâm đến chúng ta, thì là tốt nhất. Về điểm này tướng quân Diệp hẳn là có thể làm được, đúng chứ?”
Diệp Duật Khanh thở dài, cười nói: “Đội trưởng Quan vẫn nhạy bén như vậy. Thực ra tôi có địa chỉ cụ thể của phòng thí nghiệm trên đảo của họ, nhưng ở đó phòng thủ nghiêm ngặt, cộng thêm có hải thú hệ Ám cấp bậc cao, bản thân tôi lại đang lưu vong, trước đây nhất thời chưa thể lo tới được. Bây giờ chúng ta đã có cao thủ dị năng hệ Ám ở đây, nếu Tần Mộ có thể ra tay, đến thẳng căn cứ hoặc phòng thí nghiệm nuôi dưỡng dã thú bóng tối của họ, phá hủy sào huyệt của họ, khiến chỗ dựa lớn nhất của họ biến mất, tôi tin rằng họ nhất định sẽ tự rối loạn trước.”
Tần Mộ tinh thần phấn chấn hỏi: “Hải thú bóng tối? Có lớn lắm không?”
Diệp Duật Khanh nói: “Nghe nói là một con bạch tuộc hệ Ám rất lớn, vì được thuần dưỡng từ nhỏ, nên có một số phương pháp để điều khiển. Cho tôi chút thời gian, tôi có nội ứng, sẽ chuẩn bị trước một số việc.”
Tần Mộ có chút mong chờ: “Không tệ, không tệ, bạch tuộc bóng tối, rất tốt.”
Lăng Đỉnh Tu lại hỏi: “Vậy con bạch tuộc bóng tối này, nếu bắt về cho tướng quân Diệp bồi bổ cơ thể, có phải cơ thể cũng sẽ hồi phục nhanh hơn không?”
Trong phòng khách đột nhiên im lặng.
Chu Vân rất kiên nhẫn trả lời gã: “Ăn gì bổ nấy, chắc là sẽ có tác dụng.”
Diệp Duật Khanh: “…”
Mọi người biết Chu Vân mới khỏe lại, không nên làm phiền hắn quá lâu, nên rất nhanh đều chào tạm biệt để ra về. Chu Vân đứng dậy tiễn khách, nhưng lại tìm cơ hội lặng lẽ hỏi Tần Mộ: “Tần tiên sinh, tôi có chuyện này muốn thỉnh giáo cậu.”
Tần Mộ kinh ngạc vì được ưu ái: “Bác sĩ Chu không cần khách sáo, gọi tôi là Tần Mộ hoặc A Mộ đều được, có gì tôi có thể giúp được, xin cứ nói.”
Chu Vân nói: “Làm sao cậu phân biệt được mình đang ở trong ảo giác hay thực tại?”
Tần Mộ nhìn thấy Quan Viễn Phong đang nói chuyện với Lăng Đỉnh Tu ở phía xa đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh ta một cái, ánh mắt sắc lẹm.
Anh ta suy nghĩ một lát rồi thận trọng trả lời: “Không quan trọng đâu, sống vui vẻ là được rồi.”