39. Chương 39: Hơn Cả Tình Bạn

Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc

Chương 39: Hơn Cả Tình Bạn

Cô Đảo Trên Không - Hôi Cốc thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nửa tháng sau, cuối cùng tuyết cũng ngừng hẳn, trời hửng chút nắng. Ánh nắng dịu nhẹ khoác lên mặt đất phủ tuyết trắng một lớp ánh vàng mỏng tựa voan mềm, thắp sáng ngày đông ảm đạm, tĩnh lặng.
Sau khi tuyết tan, trời quang đãng, Chu Vân bèn cùng Quan Viễn Phong lên sân thượng bảo dưỡng, kiểm tra lại các loại thiết bị như tấm pin năng lượng mặt trời, thiết bị phát điện gió, thiết bị thu và lọc nước mưa….
Kể từ khi mất nước, việc dùng nước ở tầng ba mươi của bọn họ về cơ bản đều dựa vào bộ thiết bị lọc và làm sạch nước mưa này để đảm bảo nguồn nước.
Sau khi tuyết rơi, bể nước cũng đóng băng. May mà có Tuệ Tinh, Chu Vân cứ vài ngày lại dẫn Tuệ Tinh đến phun lửa làm tan lớp băng đóng trên bề mặt trong bể nước, rồi lại tự mình dùng dị năng thêm một ít nước vào bể, như vậy mới cơ bản duy trì được nước sạch để dùng trong nhà.
Trên sân thượng còn để đủ các loại cá bọn họ câu về trước đó. Hồi mùa thu câu cá đột biến, nhiều quá không tiện cất giữ, lại còn tốn nhiều muối và gia vị để ướp. Bây giờ nhiệt độ hạ thấp xuống âm như thế này, ngược lại dễ dàng bảo quản, cá gì để ngoài trời cũng đông cứng lại ngay, khỏi cần dùng tủ lạnh, cứ kéo về để thẳng lên sân thượng hoặc treo ngoài cửa sổ là được.
Chu Vân đứng trên sân thượng nhìn ra hồ chứa nước ở xa. Sau những ngày bão tuyết kéo dài, cây cối trên các dãy núi quanh hồ đã rụng hết lá, cỏ dại gần mặt đất bị tuyết dày phủ kín, mặt hồ đóng băng lấp lánh bạc, trông như một bức tranh tĩnh lặng.
Vốn đang ở nhà rất thoải mái, Chu Vân hào hứng nói với Quan Viễn Phong: “Mặt băng trên hồ chứa nước chắc là đông cứng rồi, chúng ta đi câu cá trên băng đi! Câu thêm nhiều cá về để dành.”
Quan Viễn Phong nhận ra Chu Vân thực ra đã hơi chán việc luyện tập hằng ngày, nhưng hiếm khi Chu Vân chịu ra ngoài, anh đương nhiên cũng vui vẻ đồng hành.
Chọn ngày, chuẩn bị đủ các loại dụng cụ câu cá trên băng, bọn họ liền xuất phát đến hồ chứa nước.
Con đường dẫn đến hồ chứa đều bị tắc nghẽn, xe địa hình khó di chuyển, cửa sổ xe toàn là băng dày. May mà bọn họ có Tuệ Tinh, suốt đường nó phun lửa đốt băng, cũng miễn cưỡng mở được đường cho xe đi qua.
Mặt trời lên cao, nắng trưa rọi chiếu, gió lạnh căm căm, ánh nắng ngày đông nhàn nhạt rải trên mặt băng hồ chứa nước, lấp lánh ánh bạc của tuyết.
Đứng trên mặt băng, Quan Viễn Phong mặc bộ đồ da chống rét gọn gàng, năng động, tay đeo găng không thấm nước, nắm chặt mũi khoan băng để tạo lỗ trên mặt băng. Mũi khoan điện quay tít, những mảnh băng vụn bắn tung tóe, hai phút đã khoan xong một cái lỗ băng đường kính khoảng hai thước.
Chu Vân đứng bên cạnh nhìn, thở dài: “Lớp băng này dày quá nhỉ.”
Quan Viễn Phong nói: “Ừ, lớp băng rất dày, phải khoan rất sâu. Trước giờ chưa từng thấy thời tiết lạnh đến vậy.”
Khoan xong lỗ băng, hai người bắt đầu dựng lều bông chuyên dụng để câu cá trên băng. Hơi thở trắng xóa của hai người lượn lờ trong không khí lạnh giá, thậm chí hóa thành băng.
Cả hai đều rất khéo léo, đóng cọc trên băng vừa nhanh vừa chắc chắn, chẳng mấy chốc đã dựng xong chiếc lều lục giác chống rét.
Chiếc lều này là vật dụng Quan Viễn Phong thu được từ một cửa hàng đồ câu cá ở chợ, là loại lều bông cắm trại chuyên dùng cho câu cá trên băng, khả năng chắn gió vượt trội, giữ ấm cực kỳ hiệu quả, không gian bên trong rộng rãi, là lựa chọn quen thuộc của những người đam mê câu cá mùa đông.
Bên trong lều được trang bị đầy đủ tiện nghi, còn có cả ống thoát khói, có thể sử dụng lò sưởi củi bên trong. Không gian rất lớn, được trang bị máy sưởi gas di động, đệm giữ ấm chống ẩm dùng nước nóng, bọn họ còn mang theo một bình gas, bếp cắm trại…. bếp lò di động nhỏ vừa dùng để sưởi ấm, vừa có thể đun nước nóng và nấu thức ăn.
Người khác câu cá trên băng thường chỉ khoan một lỗ băng nhỏ, rồi dựng lều ngay trên lỗ băng. Nhưng mục tiêu của họ là cá đột biến, lỗ băng cần phải lớn hơn nhiều so với lỗ câu cá thông thường vào mùa đông, hơn nữa cá đột biến đặc biệt hung dữ, khi câu lên chắc chắn sẽ giãy giụa rất mạnh, nên họ chỉ dựng lều ở bên cạnh.
Cũng may cả hai người và một con chó đều là dị năng giả, không quá sợ cái lạnh giá buốt. Nếu là người thường, trong thời tiết âm độ thế này, chắc đã sớm không dám ra ngoài vì lạnh rồi.
Chu Vân rắc rau hẹ xay nhuyễn xuống lỗ băng để làm mồi nhử cá, đây là công thức mồi nhử vạn năng học được trong sách dạy câu cá, rau hẹ xay nhuyễn, trộn với bã đậu phộng và bột đậu nành. Vì lá hẹ nhẹ, sau khi rắc xuống sẽ nổi trên mặt nước một lúc lâu mới chìm xuống, hiệu quả nhử cá cực kỳ tốt.
Nhưng mục tiêu của bọn họ là cá đột biến, nên lần này Chu Vân đặc biệt xay nhuyễn một cây xương rồng đột biến bỏ vào cùng.
Mồi câu được rắc xuống, mặt nước đục ngầu dưới lỗ băng dần trở nên sôi động. Ban đầu, chỉ có vài con cá lanh lợi thỉnh thoảng lượn qua thăm dò, sau đó, ngày càng nhiều cá từ khắp nơi ùn ùn kéo đến.
Bọn họ có thể thấy những bóng đen lướt nhanh dưới nước, tạo thành từng vòng sóng, tranh nhau giành giật mồi, như thể một bữa tiệc dưới nước đang diễn ra sôi nổi, mỗi con cá đều cố hết sức để bắt lấy món ngon hiếm có.
Tuệ Tinh ngồi xổm bên lỗ băng, hai mắt sáng long lanh nhìn những con cá dưới nước, dường như còn có chút thèm thuồng mùi mồi thơm vừa rắc xuống. Lông của nó vào mùa đông càng trở nên dày, dài và mượt mà hơn, hoàn toàn không sợ gió lạnh buốt. Nó ngồi thu lu trên mặt băng, nếu trước đây đột nhiên nhìn thấy một con chó khổng lồ như vậy, chắc chắn sẽ tưởng là mãnh thú từ núi xuống.
Chu Vân móc mồi giả có âm thanh, ánh sáng và cử động vào cần câu, sau đó treo một viên tinh hạch đựng trong túi lưới nhỏ, rồi từ từ thả cần câu xuống lỗ băng. Quan Viễn Phong nhận lấy cần câu: “Tôi giữ cần câu, cậu vào lều nghỉ một lát đi, mặt cậu bị gió thổi đỏ hết cả rồi kìa.”
Chu Vân nói: “Không sao, trước khi ra ngoài tôi đã bôi kem chống lạnh rồi.” Hắn quay người dọn dẹp một chút, nhóm bếp củi cắm trại lên, trong lều lập tức ấm hẳn lên.
Hắn lại lấy một cái nồi từ cốp sau xe, trong nồi vẫn còn một nồi canh đã để từ tối qua, đã đông lại thành một lớp mỡ màu vàng nhạt. Đặt nồi lên bếp cắm trại để đun nóng, đây là canh gà nấm hầu thủ còn thừa từ tối hôm trước, trời lạnh quá, uống chút canh nóng sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Mùi thơm của canh gà vừa tỏa ra, Tuệ Tinh đang ở ngoài, vốn đang ngồi xổm bên cạnh Quan Viễn Phong, bị đàn cá thu hút sự chú ý, mắt không rời khỏi lũ cá, lập tức nhanh chóng vọt vào trong lều, cọ cọ dụi dụi bên cạnh Chu Vân, há miệng lè lưỡi.
Chu Vân vuốt bộ lông dày của nó một cái, chỉ cảm thấy vừa ấm vừa nóng, đúng là một chiếc túi sưởi tự nhiên, bèn dựa vào người Tuệ Tinh, lấy máy đọc sách điện tử ra đọc. Tuệ Tinh cũng ngoan ngoãn nằm xuống, để Chu Vân gối đầu thoải mái hơn.
Khoảng nửa tiếng sau, cần câu đột nhiên trĩu xuống, Quan Viễn Phong cảm nhận được lực kéo rất lớn từ cần câu, anh lập tức giật cần kéo dây, thấy một con cá đen khổng lồ cắn câu. Nhìn thân hình to lớn, bảy đốm sao trên đầu nổi bật, vảy nhỏ, thân đen dài như rắn, rất có thể là một con cá đột biến.
Quan Viễn Phong dùng sức quá mạnh, con cá đột biến kia đập đầu vào băng, giãy giụa điên cuồng, nước dưới đáy đã bị con cá đen khuấy đục ngầu, không còn nhìn rõ gì nữa. Chu Vân nghe tiếng chạy ra, vội nói: “Phải dìu nó một lúc! Miệng lỗ băng này nhỏ quá!”
Quan Viễn Phong lại ra tay nhanh như chớp, gọn gàng phóng dị năng, làm con cá kia bất tỉnh vì giật điện, vừa lay vừa kéo, lôi con cá ra khỏi lỗ băng, ném lên mặt băng, một lát sau nó đã đông cứng đơ trên mặt băng.
Chu Vân khen ngợi: “Khả năng khống chế tia sét của anh ngày càng lợi hại rồi, bây giờ đã có thể chỉ làm cá bất tỉnh mà không sợ đánh cho nó cháy khét.”
Quan Viễn Phong cười: “Là cá lóc đen, loại cá này tôi nhớ cũng rất đắt. Ngon.”
Chu Vân gật đầu: “Cá quả đấy, có người chuyên nuôi, sức sống rất mãnh liệt, dù sông ngòi cạn khô, nó cũng có thể vùi đuôi xuống bùn, để miệng lộ ra dùng mang thở, có thể sống sót vài tuần không chết, đợi mưa lớn, có nước là lại sống như bình thường được.”
Hắn vừa nói vừa lấy dao mổ đầu cá, quả nhiên tìm được một viên tinh hạch hệ Thủy, hắn cười nói: “Hồ chứa nước này thật sự đủ lớn, tôi cứ tưởng mùa thu chúng ta bắt đi nhiều cá đột biến như vậy đã hết rồi, không ngờ câu cá mùa đông vẫn còn câu được.”
Quan Viễn Phong nói: “Hồ chứa nước Thanh Vân rất lớn.” Anh đứng nhìn quanh một lát: “Nhưng tôi còn từng thấy hồ chứa nước lớn hơn nữa, ở giữa có đến hàng ngàn hòn đảo lớn nhỏ…. Trước kia là núi cao, sau khi đắp đập ngăn nước thành hồ chứa, nơi đó liền thành đảo.” Lời nói mang theo chút phiền muộn.
Chu Vân chặt đầu cá xuống, nói: “Chắc hẳn là anh đã đi qua rất nhiều nơi nhỉ.” Xem ra hồ chứa nước có hàng ngàn hòn đảo kia, chắc chắn có kỷ niệm khó quên đối với anh, rõ ràng Quan Viễn Phong là người hướng ngoại, thích hoạt động ngoài trời, cho nên khi hai chân anh bị tàn tật không thể ra ngoài, anh hẳn đã cảm thấy rất đau khổ.
Quan Viễn Phong nhận lấy con dao găm trong tay Chu Vân, nói: “Cũng có thể coi là vậy, nhiệm vụ yêu cầu thôi. Để tôi mổ cá, cậu đi xem cần câu đi.”
Chu Vân đứng dậy, cười nói: “Đừng làm vỡ mật cá, ruột cá trồng hoa tốt lắm đấy.”
Quan Viễn Phong xua tay: “Không cần cậu dặn đâu.”
Mùa thu họ đã câu được nhiều cá như vậy, nên việc xử lý cá đã rất thành thạo rồi.
Chu Vân lại dặn thêm: “Cắt phần thịt bụng trước đi, chúng ta nướng cá ăn.”
Quan Viễn Phong cười khổ: “Biết rồi, vào lều đi.”
Đợi cá làm gần xong, Quan Viễn Phong mới xách cá đã làm sạch vào lều, một túi khác là ruột và gan cá dùng làm phân bón, được đựng riêng trong túi rác buộc chặt rồi để đông cứng trong cốp xe.
Móc lại mồi câu, thả cần vào lỗ băng, gác lên giá, Chu Vân gọi Quan Viễn Phong: “Vào ăn cá nướng đi.”
Quả nhiên Quan Viễn Phong ngửi thấy mùi cá thơm, bước vào lều, thấy trên bếp cắm trại đặt một chiếc chảo nướng bằng gang, trên chảo phết một lớp mỡ lợn, đặt từng miếng cá tẩm bột, đã nướng vàng rộm, thơm nức mũi.
Tuệ Tinh bên cạnh đang cắm đầu ăn ngấu nghiến món canh gà, thịt cá đột biến trộn cà rốt và ngô băm của nó.
Chu Vân đưa một chén canh nấm hầu thủ nóng hổi cho Quan Viễn Phong trước. Quan Viễn Phong nhận lấy chén canh, phát hiện đó là một chiếc cốc tráng men có quai, cầm quai là có thể uống canh. Tuy là canh gà đã uống tối qua, nhưng khi nóng lại được cho thêm nấm hầu thủ, uống càng thêm đậm đà, canh gà nhiều mỡ trôi vào thực quản xuống dạ dày, mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu vô cùng.
Chu Vân gắp hai miếng cá nướng cho Quan Viễn Phong. Quan Viễn Phong nhận lấy ăn thử, lớp bột bên ngoài giòn rụm vàng ươm, cũng không biết Chu Vân làm thế nào mà nướng cá lại có vị như cá chiên, ngoài giòn trong mềm, thịt cá bên trong tươi non mọng nước, vị ngon tuyệt hảo.
Mới ăn được hai miếng cá, cần câu bên ngoài dường như lại có động tĩnh, Chu Vân nói: “Anh ăn đi, tôi ra xem.”
Hắn đi ra xem, quả nhiên thấy cần câu lại có cá cắn, suýt chút nữa lưỡi câu đã bị kéo tuột vào lỗ, may mà hắn kịp thời giữ lấy cần câu. Có lẽ là do mùa đông, cá đột biến cũng giống như họ, không tìm được nhiều thức ăn đột biến, bây giờ thấy có mồi tinh hạch thì càng dễ cắn câu hơn.
Hắn nhẹ nhàng thu dây, từ từ kiên nhẫn dìu con cá không biết là loại gì, chỉ thấy thân hình rất dài, trông rất trơn láng, hình như là loại cá dài nào đó hoặc là lươn. Dần dần nó nhô lên khỏi mặt nước, cái đầu nhỏ và nhọn, vùng vẫy trong nước một lúc lâu, cuối cùng kiệt sức, từ từ ngừng giãy giụa, mặc cho dây câu kéo đi.
Lúc này Chu Vân mới nhấc nó lên, đặt trên mặt băng.
Nó không giống con cá lớn trước đó, bị Quan Viễn Phong làm choáng bằng dị năng Lôi Điện rồi lên mặt băng là đông cứng lại, mà vẫn còn nhảy nhót uốn lượn trên mặt băng, thân dài đến hai mét, tròn lẳn, vậy mà lại là một con rắn nước đột biến.
Chu Vân có chút ghét bỏ đứng tránh ra một chút vì sợ nước bắn ướt quần áo mình, Tuệ Tinh đã ăn no, hứng khởi chạy ra nhe răng trợn mắt với con rắn nước, đe dọa trêu đùa đuôi rắn.
Quan Viễn Phong trong lều duỗi tay ra, “tách tách”, làm cho con rắn nước đột biến kia bất tỉnh tại chỗ. Chu Vân cầm dao định mổ rắn, hắn vừa cười vừa cảm thán: “Vẫn là hệ Lôi Điện tiện dụng hơn, ra ngoài không cần mang theo hung khí.”
Rắn nước quá dài, lại còn trơn tuột, không dễ tìm tinh hạch, lại còn có mùi tanh, Chu Vân bất giác nhíu chặt mày, lấy găng tay từ trong túi quần ra.
Quan Viễn Phong nói: “Để đó, lát nữa tôi làm cho.”
Chu Vân ngoan ngoãn đặt dao xuống, tự mình dùng nước từ lòng bàn tay phun ra, đứng ở bên cạnh lỗ băng rửa sạch tay trước, sau đó mới vào lều lấy khăn lau khô tay. Hắn lại bắt đầu cẩn thận xếp từng lát bánh màn thầu, nấm, rau xanh, hẹ, cải thảo lên chảo nướng, thỉnh thoảng lại phết gia vị và dầu, rắc vừng và ruốc tôm, mùi thơm thanh mát của rau củ nướng mềm cũng tỏa ra.
Trước đó Quan Viễn Phong cũng nướng mấy miếng cá, anh lấy kẹp gắp đưa cho Chu Vân. Chu Vân chỉ ăn qua loa hai miếng, rồi lại cho mì sợi vào nồi canh gà lúc trước. Mì vừa mới mềm, lại nghe thấy Tuệ Tinh kêu.
Quan Viễn Phong xua tay bảo Chu Vân tiếp tục ăn, tự mình đứng ra thu cần, lần này là một con cá diếc vàng béo núc. Con cá đó có một lớp vảy màu vàng óng mượt, như khoác một bộ áo giáp vàng, há miệng quẫy đuôi, lúc thì phóng vọt lên phía trước, lúc thì kéo ngang, rất nhanh đã bị Quan Viễn Phong dùng dị năng Lôi Điện làm cho choáng rồi kéo lên.
Cá diếc vàng và rắn đột biến vừa mới mổ lấy tinh hạch xong, Tuệ Tinh lại kêu lên.
Lại một con cá mè hoa đột biến, nặng đến bốn năm mươi cân, đầu cá kẹt cứng ở miệng lỗ băng, cuối cùng phải lấy khoan điện ra khoét rộng thêm một chút mới lôi được con cá mè hoa béo núc ních này lên.
Sau đó lại liên tiếp câu được mấy con cá đột biến nữa, rồi bắt đầu có những đàn cá thường cũng nhảy lên khỏi miệng lỗ băng, sau đó đông cứng ngay trên lớp băng bên ngoài, cứng như đá.
Quan Viễn Phong có chút ngạc nhiên, Chu Vân nói: “Lớp băng dày quá, thiếu oxy, trước đó có cá đột biến, có lẽ chúng không dám lên. Đa số là cá mè hoa, cũng tốt, thời tiết này có thể làm cá khô hong gió, ngon lắm.”
Quan Viễn Phong vừa xử lý tinh hạch của con cá mè đột biến lúc trước vừa hỏi: “Có khác gì với mấy loại cá khô cậu làm lúc trước không?”
Chu Vân nói: “Hong gió tự nhiên bao giờ hương vị cũng ngon hơn, hơn nữa là phơi cả con, không giống nhau, mấy con cá đột biến trước đó to quá, chỉ có thể cắt khúc thôi.”
Tuệ Tinh vui vẻ chạy vòng quanh mấy con cá, đuôi vẫy như cái quạt, Chu Vân nói: “Tuệ Tinh vui quá nhỉ.”
“Nó buồn chán lắm rồi.” Quan Viễn Phong moi ruột cá mè hoa ra ném vào một cái xô khác.
Chu Vân cười: “Không phải ngày nào nó cũng cùng anh ra ngoài đánh tang thi sao?”
Quan Viễn Phong vừa nhặt cá vào xô, vừa nói: “Tang thi lại không ăn được, đương nhiên là câu cá thú vị hơn rồi, hơn nữa còn có cậu ở đây.”
Chu Vân: “…”
Hắn khẽ ho một tiếng: “Đây là trách tôi không cùng các anh ra ngoài đánh tang thi à?”
Quan Viễn Phong sực tỉnh: “Không phải có ý đó, ý tôi là Tuệ Tinh rất thích cậu.”
Chu Vân bật cười thành tiếng.
Lúc này, mặt trời đã ngả về Tây, ánh tà dương đỏ rực như máu, núi non xa xăm ánh lên vẻ lạnh lẽo, tuyết trắng bao la. Quan Viễn Phong nhìn nụ cười này của Chu Vân có chút ngượng ngùng, quay đầu đi, xách thùng cá nặng trịch lên xe.
Đợi đến khi mặt trời sắp lặn hẳn, bắt đầu không có cá nào đến nữa, trên mặt băng cũng bắt đầu nổi gió, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống.
Quan Viễn Phong cũng đã dọn dẹp xong mấy con cá lớn, bèn thu cần câu lại, trở vào lều, ăn bát mì vẫn chưa kịp ăn, nhưng lại đuổi Tuệ Tinh ra ngoài canh gác.
Tuệ Tinh to lớn vừa ra ngoài, trong lều lập tức trống trải hơn nhiều, lúc này Quan Viễn Phong mới có chút thoải mái duỗi thẳng đôi chân dài ra.
Ăn xong một bát mì canh gà thơm ngon, lại ăn thêm hai miếng bánh màn thầu nướng, Chu Vân rót chút rượu cho anh: “Uống chút rượu cho ấm người.”
Quan Viễn Phong nhận lấy cốc rượu ngửi một cái, nhíu mày: “Rượu trắng?”
Anh nhìn chai rượu, ngạc nhiên: “Rượu cậu ủ không phải đều là rượu gạo, rượu nho dịu nhẹ à? Sao lại có cả rượu trắng độ cồn cao thế này.”
Chu Vân nhìn anh mỉm cười: “Trong bí kíp câu cá mùa đông, nhiều người nói có thể mang theo chút rượu trắng cho ấm người, nên tôi mang theo một ít.”
Quan Viễn Phong: “…” Anh đã nhận ra đây chính là mấy chai rượu mừng cao cấp nhà mình.
Chu Vân tự mình uống một chén nhỏ, cảm nhận được một luồng hơi ấm trôi tuột xuống thực quản vào dạ dày, toàn thân lập tức nóng bừng lên, mặt lập tức đỏ ửng: “Nghe danh đã lâu, giờ mới được uống lần đầu.”
Quan Viễn Phong khẽ nói: “Tôi cũng chưa uống bao giờ.”
Bên ngoài, gió lạnh buốt thổi qua mặt băng, dường như lại có thêm chút tuyết hạt rơi, đập vào lều nghe lộp bộp.
Quan Viễn Phong đặt ly rượu lại lên bàn: “Uống một chút cho ấm người là được, đừng uống nhiều hại thân.”
Chu Vân thấy anh không uống thì hỏi: “Anh không uống à?”
Quan Viễn Phong nói: “Lát nữa tôi lái xe, hơn nữa tôi cũng không thấy lạnh, cậu uống đi.”
Chu Vân không nói gì nữa, đã là tận thế rồi, trên đường chỉ còn lại tang thi, uống một hai ly cũng không vấn đề gì lớn. E rằng anh vẫn còn khúc mắc với gia đình, chạm đến chuyện buồn của anh. Chỉ là… lời hôm nay của tôi, phải mượn chút rượu mới dễ nói.
Hắn cầm ly rượu trong tay, trầm ngâm do dự, hôm nay không phải thời cơ tốt, hay là… đổi sang lúc khác… Hắn có đủ kiên nhẫn, hắn đợi được.
Quan Viễn Phong đã nhìn ra vẻ mặt của hắn, không hiểu sao lại nhận ra một chút tâm trạng u uất của hắn, anh dịu giọng giải thích với hắn: “Chuyện gì cũng không thể lơ là, tôi quen làm nhiệm vụ bên ngoài rồi, một giọt rượu cũng không được dính.”
“Bây giờ bên ngoài không yên ổn, cậu đã uống rồi thì tôi không thể uống nữa, bây giờ chỉ còn lại hai chúng ta nương tựa, trông chừng giúp đỡ lẫn nhau, không thể cả hai cùng lơ là được. Tôi không có ý chê rượu này đâu.”
Chu Vân nói: “…Thôi được rồi, vậy anh uống sữa đậu nành đi.”
Quan Viễn Phong cũng không từ chối, lấy cốc tự rót, rồi lại rót thêm một ly rượu cho Chu Vân: “Cậu uống đi.”
Chu Vân ngẩng đầu lên nhìn anh, trên mặt Quan Viễn Phong mang theo chút áy náy, rõ ràng là cảm thấy không thể cùng hắn uống cho thỏa thích nên hơi áy náy, nhưng sẽ không dễ dàng thay đổi nguyên tắc. Trong lòng anh, an toàn là trên hết.
Anh nhìn Chu Vân một hơi cạn sạch, mặt ửng hồng, không khỏi có chút nuông chiều dung túng, anh luôn cảm thấy Chu Vân ngày nào cũng ở trên sân thượng, hiếm khi ra ngoài câu cá giải khuây, mình lại không thể cùng hắn uống vài ly, chỉ có thể cố gắng làm cho không khí sôi nổi lên: “Trước đây cậu cũng uống rượu à?”
Chu Vân: “…”
Hắn nói một cách rất hàm súc: “Thỉnh thoảng ủ chút rượu nho thôi.”
Hắn chuyển chủ đề: “Kể về những nhiệm vụ anh từng làm trước đây đi? Có gì thú vị không?”
Quan Viễn Phong nói: “Cũng chẳng có gì đáng nói cả. Tưởng tượng thì kích thích, nhưng thực ra nhiều lúc chỉ là những nhiệm vụ bảo vệ, tuần tra nhàm chán, thỉnh thoảng có truy bắt, giải cứu con tin, cũng không có gì đặc biệt đáng để nói.”
Chu Vân biết phần lớn là do có kỷ luật gì đó, người này ngay cả trong thời mạt thế rồi mà cũng không dám lái xe khi uống rượu, dĩ nhiên cũng sẽ không vì là mạt thế đến mà tiết lộ nhiệm vụ cơ mật. Chuyện vị hoàng tử nước ngoài từng nói trước đây, có lẽ cũng là chuyện ở nước ngoài, nên mới có thể kể cho hắn nghe.
Hắn đi thẳng vào vấn đề: “Chân thì sao? Bị thương như thế nào? Nếu anh ngại thì có thể không nói.”
Quan Viễn Phong mỉm cười: “Không có gì, chỉ là một lần làm nhiệm vụ, dẫm phải mìn, đồng đội sơ suất, tôi đi cứu viện, bị nổ trúng, chỉ có thể cắt cụt chi trên cao.”
Chu Vân hỏi: “Đồng đội đó quan hệ rất tốt với anh hả?”
Quan Viễn Phong nhẹ nhàng nói: “Không liên quan gì đến quan hệ tốt hay không, chỉ là, tôi là đội trưởng, phải có trách nhiệm.”
Chu Vân nhíu mày, không bình luận gì, ánh mắt hắn dừng lại trên đôi chân dài của Quan Viễn Phong đang duỗi ra bên cạnh, hỏi anh: “Gần đây chân còn có vấn đề gì không?”
Quan Viễn Phong lắc đầu: “Không có.”
Ngón tay Chu Vân khẽ chạm vào đầu gối Quan Viễn Phong, chạm rồi lại tách ra ngay, mày nhíu lại.
Chân Quan Viễn Phong vừa bị đôi tay kia chạm vào, lại cảm thấy sự tồn tại đột nhiên đó trở nên mãnh liệt, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống, không hiểu sao lại cảm thấy thái độ của Chu Vân hôm nay hình như có điều gì đó muốn nói.
Chu Vân lại chỉ nhìn chăm chú vào chân anh, ánh mắt gần như đông cứng lại.
Quan Viễn Phong khó khăn lên tiếng: “Sao vậy?”
Chu Vân chậm rãi nói: “Anh phải biết trân trọng chúng.”
Quan Viễn Phong nói: “Mất rồi tìm lại được, dĩ nhiên rồi.”
Chu Vân lại nói: “Có phải các anh đều thích ký mấy loại thỏa thuận hiến tặng gì đó trước khi đi làm nhiệm vụ không.”
Quan Viễn Phong nói: “…Ừm, cũng sẽ sắp xếp một số việc hậu sự, di chúc các loại.”
Chu Vân nói: “Vậy đôi chân này của anh… coi như tôi chữa khỏi nhé? Tôi có thể yêu cầu anh không được ký bất kỳ thỏa thuận hiến tặng cơ thể, thỏa thuận nghiên cứu y học nào mà không có sự đồng ý của tôi không?”
Quan Viễn Phong bật cười: “Đã mạt thế rồi… tôi cũng đã sớm giải ngũ rồi…”
Nhưng anh chợt sững lại, vì Chu Vân đang nhìn anh. Hắn uống nhiều rồi, lúc ngước mắt nhìn anh, đôi mắt như được nước mắt gột rửa, sáng ngời lạ thường.
Chu Vân nhìn anh không nói gì.
Quan Viễn Phong cảm thấy hắn đang nói đùa, bây giờ chỉ có hai người bọn họ, bị tuyết lớn vây khốn, một người sống cũng không gặp được, những ngày như vậy lại còn không biết bao giờ mới kết thúc, sao lại đột nhiên nghĩ đến chủ đề kỳ lạ như thế.
Nhưng không biết vì sao ánh mắt của Chu Vân lại đặc biệt khiến anh xúc động, hoặc là trong đôi mắt hơi say của hắn vô tình để lộ ra chút mơ màng và ngơ ngác khiến anh thương xót.
Bỗng dưng anh cảm thấy chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt Chu Vân, yết hầu khẽ chuyển động, hàng mi dài rũ xuống: “Nhất định phải có sự đồng ý của cậu.”
Anh hứa: “Chân của tôi là của cậu, chỉ có cậu mới được nghiên cứu.”
Chu Vân cười: “Nói cứ như tôi là nhà khoa học điên khùng nào đó vậy.”
Trong lòng Quan Viễn Phong nhẹ nhõm hẳn, cảm giác áp bức không tên kia đột nhiên tan biến, anh nhìn Chu Vân cười.
Có lẽ đây là lần đầu tiên sau nhiều năm được buông thả bản thân, tùy ý uống rượu như vậy, trong mắt Chu Vân như đọng hơi nước, đuôi mắt ửng đỏ vì say, trên mặt cũng vì men say mà ửng hồng, đầu óc cũng có hơi lâng lâng.
Hắn biết Quan Viễn Phong nói được làm được, mạt thế, dị năng giả là vua. Anh đã hứa với hắn rồi thì không ai có thể ép buộc được một cường giả dị năng song hệ Phong và Lôi Điện tham gia vào bất kỳ nghiên cứu nào.
Có được lời hứa, trong lòng hắn vui vẻ, cười với Quan Viễn Phong cũng đặc biệt thoải mái hơn.
Quan Viễn Phong thấy hắn chỉ vì một câu nói như vậy mà vui đến thế, lại cảm thấy một người thông minh như vậy, sao lại dễ dàng chiều lòng đến thế.
Chu Vân lại đứng dậy đi ra khỏi lều, bên ngoài lều trời đã gần như tối hẳn, tuyết đã nhỏ hơn, uống rượu xong người hắn vẫn còn nóng ran, không cảm thấy lạnh, Tuệ Tinh chạy đến thân thiết quấn quýt bên chân hắn.
Chu Vân vỗ vỗ đầu nó: “Về thôi.” Hắn quay đầu vẫy tay với Quan Viễn Phong, giọng điệu trêu chọc: “Đi thôi, Đội trưởng Quan, lái xe nào.”