**Thể loại:** Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết, Cưới trước yêu sau, Đô thị tình duyên, Duyên trời tác hợp, Kim bài đề cử, 1v1, Chức nghiệp tinh anh. **Văn án:** Có những mối tình bắt đầu bằng sự si mê mù quáng, và kết thúc bằng những vết sẹo sâu hoắm. Đường Diệc Ninh từng chìm đắm trong tình yêu đơn phương với Giang Khắc suốt nhiều năm ròng. Anh nói gì cô cũng tin, anh bảo gì cô cũng nghe. Khi anh giải thích tên mình: "Khắc" có nghĩa là khắc khổ, cô gái ngây thơ ấy với đôi mắt sáng lấp lánh đã vỗ tay reo lên: "Oa! Nghe thật có chí tiến thủ!" Đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng, cao ngạo từ người cô yêu. Thế nhưng, thời gian bào mòn tất cả, và một ngày kia, trong trận cãi vã kịch liệt nhất, mọi sự nhún nhường đều tan biến. Đường Diệc Ninh nhìn anh, chỉ thấy sự chướng mắt, và buông lời mắng thẳng: "Tên anh nào phải 'khắc khổ'? Rõ ràng là 'khắc nghiệt'! Tôi chưa từng thấy ai máu lạnh, vô tình, tàn nhẫn, ích kỷ như anh!" Giang Khắc tức đến sôi máu. Nửa tiếng sau, anh mang một tô mì đến, gượng gạo nói: "Đường Diệc Ninh, ăn mì đi!" Nhưng đáp lại anh chỉ là căn phòng trống không lạnh lẽo. Tiểu thư Đường đã sớm vùi đầu vào công việc, tăng ca quên cả lối về. --- Đường Diệc Ninh không hề hối hận vì đã yêu Giang Khắc năm mười tám tuổi – đó là ký ức đẹp đẽ, khắc sâu nhất trong thanh xuân của cô. Cô chỉ hối hận vì đã nhất thời bốc đồng, vội vàng kết hôn với anh năm hai mươi bốn tuổi. Còn Giang Khắc? Anh không hối hận vì đã cưới Đường Diệc Ninh năm hai mươi lăm tuổi – đó là khoảng thời gian ấm áp nhất mà cuộc đời anh từng có. Anh chỉ hối hận, rằng năm mười chín tuổi, anh đã không biết cách trân trọng, đã để tuột mất cô trong tầm tay. --- Đây là câu chuyện về: Một **nam chính** ngoài miệng lạnh lùng, khắc nghiệt đến tàn nhẫn, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một trái tim khao khát tình cảm, chất chứa tổn thương. Và một **nữ chính** từ chỗ nhún nhường, cam chịu trong tình yêu, dần lột xác trở nên kiên cường, dứt khoát, dùng chính sự mạnh mẽ của mình để "phản công" lại người đàn ông từng khiến cô đau khổ.