34. Chương 34: Giấc mơ tan vỡ

Cô Gái Trong Lồng: Trăng Tối Sương Mù, Cẩn Thận Với Ngọn Nến thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ căm ghét tôi vì tôi yêu thích việc vẽ tranh, cộng thêm tính cách chống đối, không chịu nghe lời.
Chị ghét tôi vì mỗi lần chị nỗ lực tập luyện thì tôi lại đi ngủ, nhưng tỉnh dậy lại có thể chơi ngay bản nhạc mà chị phải mất rất nhiều thời gian mới có thể chơi được.
Nhiều lần chị hỏi tôi tại sao tôi không chăm chỉ luyện violin.
Tôi luôn trả lời rằng việc đó không có gì là thách thức.
Thậm chí tôi còn khuyên chị cứ như tôi, chỉ cần chị thư giãn, thật lòng thích chơi violin thì chắc chắn âm nhạc của chị sẽ truyền cảm hứng hơn tôi.
Đúng vậy.
Chị cũng không thích chơi violin, chỉ vì mẹ bắt chị tập luyện nên chị mới làm.
Nhưng âm nhạc của chị lạnh như băng.
Ở phòng tập.
Mẹ đứng bên cạnh nhìn tôi luyện violin.
Một người đàn ông trung niên đứng ngay cạnh tôi, tay trái của ông nắm lấy cổ tay tôi, tay phải đặt ở eo tôi, thì thầm: "Vãn Tinh, hãy thả lỏng, nhắm mắt lại, đưa hết cảm xúc vào, hãy tưởng tượng người yêu của em đang v**t v* cơ thể em, hôn lên đôi môi của em, trao cho em tất cả tình yêu..."
Bàn tay của tên đàn ông dần dần di chuyển lên trên.
Éc!
Cây violin trong tay tôi phát ra âm thanh chói tai, tôi vội vàng thoát khỏi vòng tay của ông ta.
"Có chuyện gì vậy?" Mẹ tôi lạnh lùng chất vấn.
Tôi nắm chặt cây cung, toàn thân run rẩy, định giơ tay tát vào mặt người đàn ông đó nhưng đến phút cuối tôi đã kìm lại, lạnh giọng nói với mẹ và tên đàn ông kia: "Con mệt rồi."
Tôi buông cây violin, rời khỏi phòng tập.
Mẹ tôi ở phía sau thu dọn tàn cục, mãi cho đến khi tôi xuống lầu, bà ta mới đuổi theo.
Xung quanh có người.
Mẹ không dám nói gì mà kéo tôi đến vườn hoa yên tĩnh gần đó.
"Sao thế?" Bà ta lạnh lùng chất vấn.
Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, hỏi ngược lại: "Mẹ không thấy sao?"
Mẹ tôi giật mình: "Có phải con hiểu lầm gì không? Thầy Khương là nghệ sĩ violin hàng đầu trong nước, cảm thụ âm nhạc của thầy rất tuyệt, ông ấy chỉ coi con như học trò của mình, dạy con bằng cả trái tim thôi."
Tôi cười mỉa: "Dạy bằng cả trái tim? Mẹ đứng ngay cạnh, tay ông ta đã gần chạm vào ngực con, nếu mẹ không ở đây, mẹ đoán xem ông ta sẽ làm gì? Mẹ có nghĩ đứa bé trong bụng chị là của ông ta không?"
Bụp!
Mẹ tát tôi một cái, nhỏ giọng quát: "Mày không được xúc phạm thầy Khương, càng không được xúc phạm chị mày, bọn họ chỉ là thầy trò thôi."
Tôi cười mỉa: "Mẹ với thầy Khương lên giường rồi à?"
Mẹ mở to hai mắt, căm hận nhìn tôi.
Xem ra tôi đã đoán đúng.
Tôi lùi vài bước, cười lạnh: "Mấy người có thể cống hiến hết mình vì nghệ thuật, nhưng tôi không làm được. Đêm nay đừng tìm tôi, ngày mai tôi sẽ đến phòng tập đúng giờ."
Lần này mẹ không đuổi theo, chỉ yếu ớt ngồi xổm xuống.