39. Chương 39: Bước ngoặt

Cô Gái Trong Lồng: Trăng Tối Sương Mù, Cẩn Thận Với Ngọn Nến thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau một đêm say sưa, sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu tôi vẫn còn quay cuồng, phải mất khá lâu tôi mới dám tin rằng chuyện xảy ra với Tô Minh đêm qua không phải là giấc mơ.
Điện thoại tôi đầy những tin nhắn xin lỗi và bày tỏ tình cảm.
Nếu phải tóm tắt lại bằng hai chữ, đó chính là: phá thai.
Thầy Khương sợ.
Ông ấy không sợ ngủ với các nữ giáo sư khác, cũng không sợ những chuyện ngầm ngoài luật lệ với nữ sinh, nhưng ông ấy sợ con gái của nữ giáo sư từng qua đêm với mình mang thai và sinh ra đứa bé.
Đàn ông mà, đôi khi lại sợ chính đứa con ruột của mình, thật buồn cười.
Tôi đi tắm, thay quần áo chỉnh tề, xuống tầng dưới.
Mẹ đang ngồi trong phòng khách uống cà phê, trông có vẻ mệt mỏi.
Tôi không hỏi bà có chuyện gì, chỉ cầm cây đàn lên, thản nhiên nói: "Đi thôi. Hai mươi sáu ngày nữa, con nhất định sẽ giành giải nhất cuộc thi violin quốc tế Queen Elizabeth, đây là lời hứa của con với mẹ."
Mẹ ngạc nhiên, vội đứng dậy sửa lại tóc.
Trong phòng tập.
Thầy Khương vẫn đến đúng giờ, nhưng khi nhìn tôi, ánh mắt vừa lo sợ vừa nịnh bợ.
Tiếng đàn kéo dài không dứt.
Có lúc ông ấy muốn đến gần tôi, có lúc lại sợ làm tôi khó chịu, mọi cử chỉ đều hết sức thận trọng.
Cuối cùng, khi mẹ tôi đi vệ sinh, ông ta liền nắm lấy tay tôi, quỳ xuống, cầu xin: "Vãn Tinh, thầy sai rồi, xin em hãy tha thứ cho thầy. Em muốn gì thầy cũng sẽ đồng ý, chỉ là..."
Tôi cười mỉa: "Chỉ là không thể sinh đứa bé này ra được. Thầy Khương, hình như thầy chỉ có một đứa con gái ở Anh đúng không? Biết đâu tôi có thể sinh cho thầy một đứa con trai, nó có thể nuôi ông khi ông về già."
Thầy Khương run rẩy hỏi: "Em muốn gì?"
Tôi rút tay ra, tiếp tục chơi đàn, bình tĩnh nói: "Bỏ đứa bé này cũng được, tôi cũng sẽ không làm phiền ông. Có điều... Dù sao thì tôi đã mang thai con của ông rồi, tổ chức lễ cầu hôn cũng không quá đáng đúng không?"
"Em muốn tôi lấy em?"
Tôi lắc đầu, cười khinh: "Tôi mười chín, ông bốn mươi, ông còn ngủ với mẹ tôi, tôi lấy ông có lẽ ông không sợ nhưng tôi sợ những lời chỉ trích sau lưng lắm. Tổ chức lễ cầu hôn không phải để ông cưới tôi, đó là chuyện ông phải làm để chuộc lỗi, sau đó tôi sẽ phá thai. Có điều trong buổi lễ ấy, ông phải biết cách làm khiến tôi hạnh phúc."
Thầy Khương đứng dậy, nghiêm túc hỏi: "Em nói thật chứ? Buổi chiều tôi sẽ chuẩn bị ngay."
Tôi lại lắc đầu: "Không phải bây giờ, mà là sau cuộc thi, tôi muốn ông cầu hôn tôi tại quảng trường Brussels để chuộc tội."
"Tại sao lại ở Brussels?"
"Vì tôi thích, ông có thể từ chối, nhưng tôi chỉ cho ông một cơ hội để chuộc tội."
Bên ngoài có tiếng bước chân.
Tôi lại chơi violin.
Vẻ mặt của thầy Khương trở lại bình thường, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Khi mẹ bước vào phòng tập, tôi dừng đàn, nắm lấy cánh tay thầy Khương, cười nói: "Mẹ, thầy Khương vừa khen tiếng đàn của con rất có cảm xúc, con chắc chắn sẽ giành được giải nhất cuộc thi lần này."
Có lẽ do kích thích hôm qua, mẹ phớt lờ lời khiêu khích của tôi, lạnh giọng: "Cảnh sát Đường mới gọi cho mẹ, ngày mai chúng ta có thể đưa Hứa Tinh Nguyệt về nhà. Thầy Khương, ngày mai chúng tôi có việc bận, buổi tập luyện sẽ tiếp tục vào ngày mốt."
Tôi sững sờ.
Đưa Hứa Tinh Nguyệt về nhà đồng nghĩa với việc cuộc điều tra đã kết thúc.
Kết luận cuối cùng của cảnh sát vẫn là tự sát sao?