Cô Giáo Mai
Chương 111: Tình cảm phức tạp
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 111 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại Vũng Tàu…
Bữa tối được ông Mạnh đặt ở một nhà hàng khá sang trọng ngay gần đó, chỉ cách khách sạn vài phút đi bộ. Suốt bữa, Thủy cứ cúi đầu ăn, trong khi hai người đàn ông trò chuyện đủ thứ. Cô vẫn còn cảm thấy xấu hổ vì chuyện lúc nãy với ông Tiến ở dưới hồ bơi, nhất là ở “chỗ đó” của cô cứ có cảm giác nhờn nhợt khó chịu. Cô cố gắng xóa đi cái cảm giác rất “đàn bà” mà ông Tiến vừa đánh thức nơi cô, nhưng chưa kịp dứt hẳn. Ăn xong, ông Mạnh đề nghị mọi người đến sàn nhảy nhưng tiếc là sàn hôm ấy đóng cửa, nên họ quay về.
Lạc lõng giữa phố phường, họ không biết đi đâu giải trí. Bỗng ông Tiến đề nghị:
– Sao chúng ta không quay về khách sạn hát karaoke? Tôi thấy khách sạn có phòng hát riêng tầng 1 dành cho khách.
– Đồng ý! – Ông Mạnh gật đầu.
– Thế còn em? – Ông Tiến quay sang hỏi Thủy.
– Dạ, em sao cũng được, miễn hai anh vui là được. – Thủy trả lời khẽ.
Mọi người đều hưởng ứng. Ông Mạnh và Thủy đều thích hát karaoke, hơn nữa lúc này cũng chẳng biết làm gì khác. Họ quay về khách sạn. Cậu lễ tân trẻ tuổi nhanh nhẹn dẫn họ vào phòng hát. Phòng không rộng nhưng trang trí đẹp. Sau khi bật điều hòa và dàn karaoke, anh lễ tân lịch sự đưa mic cho họ và hỏi:
– Dạ, anh chị uống gì cho em lấy ạ.
Ông Tiến và ông Mạnh gọi bia lạnh, Thủy chọn nước cam. Anh lễ tân ngập ngừng nhìn Thủy, rồi ghé tai ông Mạnh hỏi gì đó cô không nghe rõ. Nhưng cô thấy ông Mạnh cười lớn, vỗ vai cậu ta nói:
– Dĩ nhiên rồi, có em nào xinh tươi nhất thì đưa vào đây nhé, hai em đi nhỉ? Tiến?
Ông Mạnh quay sang ông Tiến, ánh mắt có vẻ hỏi ý kiến. Ông Tiến nhìn Thủy, ngập ngừng định nói gì đó. Thủy hiểu ngay, bởi cô đã nhiều lần tháp tùng ông Mạnh đưa khách đi hát karaoke như thế này, nên chuyện đàn ông hát cùng cô tiếp viên là chuyện thường tình. Cô liền nói:
– Anh cứ thoải mái đi, đừng ngại em ở đây đâu.
Rồi cô nói thêm:
– Đã hát thì phải có các em tuổi teen ngồi cùng, anh Tiến ạ, hát mới hứng được.
Ông Tiến vẫn còn ngần ngừ thì ông Mạnh đã quay sang cậu lễ tân, búng tay ra hiệu:
– Hai em teen… nhưng chất lượng phải đảm bảo nhé, không thì mất công đổi đi đổi lại.
– Dạ… anh cứ yên tâm… em xin đảm bảo ạ.
Lễ tân khép cửa ra ngoài. Chừng mười phút sau, anh quay lại với khay đồ uống đầy ắp, theo sau là hai cô gái trẻ trong váy ngắn. Đặt khay xuống bàn, anh lễ tân chỉ tay về phía hai cô:
– Dạ… thưa các anh, hai em đây là trẻ và xinh nhất khách sạn ạ. Kia là Yến, còn kia là Vi, mời các anh chọn ạ.
Thủy thấy hai cô gái trạc tuổi mình, khoảng 16 – 17, cô tóc ngắn mặc váy hồng nhạt tên Yến, cô tóc dài mặc váy trắng tên Vi. Cả hai đều xinh xắn, trang điểm vừa phải. Ông Mạnh gật gật đầu tỏ vẻ hài lòng, đưa tay mời ông Tiến chọn. Ông Tiến nhìn hai cô rồi vẫy cô Yến ngồi cạnh mình. Ông Mạnh kéo cô Vi ngồi xuống cạnh mình. Thủy nhường chỗ, dịch ghế ra cho cô gái ngồi cạnh ông Tiến.
Nhạc bắt đầu nổi lên, ông Mạnh hào hứng cầm mic hát. Hai cô tiếp viên chuyên nghiệp, sau lúc ngại ngần trước sự có mặt của Thủy, bèn chăm chú phục vụ hai ông khách. Họ ôm ấp, rót bia, lau mặt cho ông Mạnh và ông Tiến với động tác lôi thôi. Thủy ngồi đó, mặt đỏ bừng, cố tránh không nhìn cảnh tượng quá mức ấy.
Theo yêu cầu của hai ông, Thủy cũng phải cầm mic hát vài bài và được ông Tiến khen hay. Cô không hiểu nổi ông Tiến làm sao có thể thể hiện tình cảm trước mặt cô với cô tiếp viên trẻ như vậy, trong khi mới trước đó không lâu, ông ta vừa âu yếm làm tình với cô dưới hồ bơi. "Đàn ông đúng là… không thể hiểu nổi."
Cảnh ôm ấp, ve vuốt của các cô tiếp viên ngày càng sống sượng khiến Thủy đỏ mặt tía tai. Họ cởi cả cúc áo ngực của hai ông, thò tay vào ve vuốt, rồi kéo tay hai ông đặt lên đùi, lên ngực mình. Thấy chói mắt quá, Thủy đứng dậy:
– Em xin phép, em về phòng trước, cảm thấy hơi mệt.
Cô chạy ra hành lang, tựa lưng vào tường cạnh ban công nhìn bầu trời đầy sao, đầu óc thoải mái hơn. Cô thầm nghĩ đến anh Quân, người yêu mình, lòng xót xa:
– Không biết giờ này anh ấy đang làm gì, có biết được em đang phải chịu đựng những gì nơi đây không…
Đứng đó một lúc, Thủy quay về phòng. Đến cửa phòng cô mới chợt nhớ mình đã để quên chìa khóa trên bàn karaoke. Cô đi xuống cầu thang đến phòng hát. Cửa phòng vẫn mở như lúc cô rời đi, nên cô thoải mái bước vào.
Cảnh tượng khiến cô sững người. Ông Tiến đang say sưa cầm mic hát, còn cô tiếp viên tóc ngắn cúi gục mặt vào bụng ông ta, đầu gục gặc đều đều như đang mải miết làm điều gì đó.
Bên phía ông Mạnh cũng vậy, ông ngồi dạng chân cho cô tiếp viên tóc dài úp mặt vào bụng ông ta với động tác y hệt.
Thấy Thủy bước vào, ông Mạnh vội che đầu cô tiếp viên ở phía dưới mình và nhìn cô cười hề hề. Ông Tiến vội vàng đẩy đầu cô tiếp viên ra, lúng túng vừa lấy tay vừa lấy vạt áo che mình. Cô tiếp viên ngoái mặt nhìn Thủy, vừa lấy mu bàn tay quệt môi bóng nhờn. Thủy đứng sững, ấp úng giải thích:
– Em… em để quên chìa khóa nên quay lại lấy.
Rồi cô vội vã đến bàn, cố lờ đi mọi chuyện, nhặt chìa khóa phòng và đi ra ngoài. Về đến phòng, mặt Thủy vẫn còn đỏ bừng. Cô nghĩ:
– Thật là tồi tệ hết chỗ nói!
Vào phòng, Thủy tắm lại bằng nước ấm cho sảng khoái, thay váy ngủ. Cô gọi điện về cho Quân, nói chuyện yêu thương, nhớ nhung rồi mới cúp máy. Đặt điện thoại xuống, cô không buồn ngủ, bật Tivi xem phim trên kênh VTV3.
Gần hết phim, cô nghe tiếng gõ cửa. Mở ra, hóa ra là ông Mạnh, mặt đỏ vì bia. Ông ta nói giọng hơi lè nhè:
– Đêm nay em để cho anh Tiến ngủ chung với em nhé!
– Dạ!
Thủy đỏ mặt lí nhí, cô miễn cưỡng gật đầu, bởi cô còn lựa chọn nào khác? Vừa đi khỏi được một lát, ông Tiến đã gõ cửa phòng cô…