152. Gặp nhau lần hai

Cô Giáo Mai

Gặp nhau lần hai

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 152
Khi cửa thang máy sang trọng của tầng mười khách sạn năm sao X mở ra, Minh bỗng sững người bởi ánh mắt của cô gái tóc dài màu đỏ huyết dụ. Ánh mắt ấy vừa quen thuộc, vừa như bị thôi miên, khiến cậu như bị đóng băng trong khoảnh khắc.
Đôi mắt to dài, đuôi mắt cong vút, trong suốt như hồ thu. Làn môi mọng đỏ hồng như trái táo vừa chín. Minh cảm thấy tim mình đập rộn ràng khi cô mỉm cười, như đã quen biết từ kiếp nào.
– Em có vào không? – Cô hỏi.
– Dạ có! – Minh giật mình, nhận ra mình đứng sững như trời trồng. Cậu vội bước vào, nhưng ánh mắt cô vẫn níu kéo, khiến cậu không thể rời khỏi đôi mắt ấy. Trong thang máy còn có một người đàn ông khác ăn mặc chỉnh tề. Minh hít một hơi sâu, cố gắng thu dọn thần thái, nhưng ánh mắt cô vẫn khiến cậu ngượng ngùng.
– Xin lỗi! – Cậu cười gượng.
Ánh mắt Minh thoáng chút e ngại, nhưng rồi lại bị cuốn hút bởi vẻ đẹp hoàn thiện của cô. Chiếc áo dài đỏ ôm sát thân hình, phô bày trọn vẹn đôi gò ngực căng tròn, eo thon, bờ mông tròn lẳn. Minh cảm thấy cổ họng mình khô đi khi nhìn thấy đôi núm vú nhỏ nhọn dưới lớp áo mỏng.
Và rồi, ánh mắt cậu lại bị thu hút bởi chiếc vòng ngọc trên ngực cô. Chiếc vòng đỏ như máu, khắc hình con rắn cuốn tròn, đôi mắt rắn lấp lánh như thần. Minh rùng mình bởi vẻ lạnh lẽo của nó.
Khi Minh lấy lại được bình tĩnh thì cửa thang máy đã mở. Cô liếc cậu một cái, ánh mắt dài đuôi như ngầm cười, rồi nhanh nhẹn bước ra. Cô đi thẳng, bước chân nhanh nhẹn nhưng gọn gàng. Minh bất giác đuổi theo, theo sát những bước chân cô biến mất trong dòng người đông đúc ngoài đường.
Cậu đứng sững, ngơ ngác, nhận ra hành động ngớ ngẩn của mình. Cậu lắc đầu, nhìn đồng hồ, rồi gọi taxi. Dáng hình cô gái đỏ cùng chiếc vòng rắn vẫn ám ảnh tâm trí cậu suốt buổi chiều.
Đến tối, Minh ngồi uống rượu ở quán bar khách sạn. Trong ánh đèn dịu nhẹ, ly rượu chát trong tay, cậu nhắm mắt thư giãn sau một ngày nóng bức. Bỗng một giọng nữ êm như nhung bên tai:
– Chào em, chúng ta lại gặp nhau!
Minh như nín thở. Cô gái buổi sáng đã ngồi cạnh cậu, chiếc áo ngắn trắng mỏng manh phô bày gò ngực căng đầy. Minh nhận ra cô không mặc áo lót. Đôi núm vú hồng kiêu hãnh vươn cao, khiêu khích cậu. Và giữa hai bầu vú là chiếc vòng rắn đỏ.
Cậu xoay người, hít một hơi sâu, lấy lại phong độ, rồi mỉm cười:
– Chào chị. Chị đi một mình?
– Đúng vậy! Chị đi một mình, còn em? – Giọng cô ngọt ngào.
– Em cũng vậy. Em tên Minh, mười lăm tuổi, học sinh. Em rất hân hạnh được làm quen với chị.
Cô cười, tiếng cười trong trẻo vỡ tan. Bàn tay dịu dàng của cô chạm vào tay cậu:
– Chị tên Kim Ngọc, em cứ gọi chị là chị Ngọc. Chị ba mươi lăm tuổi, giáo viên. Chị cũng vui khi được làm quen với “cậu bé” này.
– Em nói thật đó. Từ sáng gặp chị ở thang máy, em như mất hồn.
Cô cười lanh lảnh:
– “Cậu nhóc” này, cứ tán tỉnh chị mãi…
Cô vác chéo cặp đùi thon dài, xoay người trên ghế cao. Tay chống nhẹ lên thành bar, hơi chồm về phía Minh. Ánh mắt Minh thoáng chút ngượng, nhưng rồi lại bị cuốn hút bởi đôi gò vú phô bày trọn vẹn. Đôi núm vú hồng căng mịn, thấp thoáng chiếc vòng rắn.
Minh nhắm mắt, uống cạn ly rượu. Cồn men làm cậu tỉnh táo hơn. Cậu không thể rời khỏi hình ảnh cô đang ngồi bên cạnh. Cô hỏi:
– Em ra Hà Nội làm gì vậy?
– Chị ở thành phố ra? – Minh hỏi ngược.
– Sao em biết? – Cô ngạc nhiên.
– Em đoán vậy.
Cô cười vui dòn:
– Chị là người gốc Hà Nội, nhưng vào thành phố lâu rồi. Chị ra đây vì công việc, cũng hơn tuần rồi.
– Em cũng ở trong đó ra, em ra chơi.
Giọng chị Ngọc ngọt ngào:
– Vậy sao? Ở quận mấy?
– Quận một.
– Chị cũng ở quận một nè. Gặp em chị rất vui.
Minh bị cuốn hút bởi sự hồn nhiên vui vẻ của chị. Bỗng cô xoay người, chồm sát về phía cậu. Cậu cảm thấy bầu vú cô đè nhẹ lên vai, ấm và mềm. Cô ghé môi vào tai cậu, hơi thở thơm ngát:
– Em lên phòng chị đi, mình uống rượu và nói chuyện tiếp.
Cô rút danh thiếp, viết nhanh, rồi đưa cho Minh. Chị bước nhanh về phía cửa bar. Minh ngẩn ngơ nhìn theo bóng dáng cô biến mất. Trên tay cậu là tấm thẻ phòng và danh thiếp. Cậu cảm thấy nóng ở vai, nơi cô vừa dựa vào. Cậu trả tiền, rồi bước nhanh về thang máy.
Tiếng chuông thang máy vang lên. Cậu ngẩng đầu, đèn số mười sáng đỏ. Bước ra ngoài, cậu nhìn dãy cửa phòng. Con số 10350 hiện ra trước mắt. Cậu chậm lại, cảm thấy từng bước nặng nề. Tay cậu siết chặt tấm thẻ.
– Có lẽ nếu không bước vào căn phòng này, cả đời mình sẽ ân hận.
Cánh cửa vừa mở, cô đã đứng đó. Vừa bước vào, cánh cửa vừa khép lại, cô đã tiến về phía cậu. Đôi môi cậu và cô dính chặt nhau như nam châm hút sắt.
Tay Minh vươn lên, nắm lấy đôi gò vú căng tròn. Cảm giác ấm nóng, săn chắc khiến cậu say mê. Cậu lột tung chiếc áo mỏng của cô, để lộ đôi vú trần. Cậu nghịch ngợm cùng đôi núm vú nhọn.
Cô Ngọc đẩy cậu nằm ngửa xuống giường. Cậu chưa kịp phản ứng thì cô đã giật tung quần áo cậu. Cậu sững người trước vẻ đẹp tuyệt mỹ của cô.
Cô ngồi lên bụng cậu, hai tay cậu vươn lên, nhẹ nhàng vờn đôi vú mũm mĩm. Cô ngẩng cao đầu, vú căng tròn. Minh ngồi dậy, miệng tìm đến đôi núm vú hồng. Lưỡi cậu xoay tròn, miệng cậu vùi vào làn da ấm áp. Bỗng cậu chạm vào chiếc vòng rắn. Tay cậu dừng lại:
– Chị lấy cái vòng này ra đi.
– Ok! – Cô Ngọc cười nhẹ, tháo vòng ra.
Trong tư thế này, đôi vú cô càng tròn căng, khiến Minh như nghẹt thở. Cậu đè cô xuống giường, dang rộng đôi vú cô, rồi cắn nhẹ đôi núm vú.