157. Chương 157: Rượu Dâng Hồi Sinh

Cô Giáo Mai

Chương 157: Rượu Dâng Hồi Sinh

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh không còn có khái niệm về thời gian nữa… Nhưng sức người có hạn, dù khỏe mạnh và lão luyện trong ái ân cũng không là ngoại lệ. Nó bắt đầu thấy đuối sức, thoạt nghĩ đã đến lúc phải chia tay hai nàng tiên xinh đẹp của mình, giống như chuyện lạc vào “Cõi thiên thai” của Từ Thức. Nghĩ là nghĩ vậy thôi, nhưng nó vẫn không cưỡng nổi nhục dục, vẫn miệt mài trong những cuộc truy hoan không ngừng nghỉ, dần dần nhịp điệu chậm lại, nhiều lúc ngủ quên giữa đêm…
Buổi tối hôm đó, chị Ngọc chuẩn bị cho một đêm đặc biệt.
– Đêm nay sẽ khiến em nhớ suốt đời. – Chị Ngọc nói với nó.
Chị Ngọc thắp nến, loại nến trắng thơm nhẹ. Chị Ngà cũng tấp nập thắp nến phụ giúp. Cả hai không cho nó làm gì, chỉ để nó nằm trần truồng trên giường, tò mò ngắm hai người đàn bà không mảnh vải che thân, ánh nến lung linh trên làn da. Gò vú chị Ngọc căng tròn, chiếc vòng rắn trên cổ chị lấp lánh, khiến nó chợt thấy chút sợ hãi. Chị Ngọc chuẩn bị cho nó và chị Ngà một loại rượu đỏ.
Nó tưởng là rượu vang thượng hạng, nhưng chị Ngọc cười:
– Đây là loại rượu đặc biệt dành riêng cho em đó…
– Sao vậy chị? – Nó ngạc nhiên.
Chị Ngọc cúi người, vú chị chạm vào môi nó, giọng nũng nịu bên tai:
– Mấy hôm nay “cậu bé” của em làm việc nhiều quá, yếu xìu rồi. Em uống rượu này vào sẽ dũng mãnh như hổ, hai chị sợ bị em “giết” mất… hihi…
– Chắc không đó chị? – Nó nghi ngờ.
– “Thử một lần rồi biết ngay mà…” – Chị Ngọc cười nắc nẻ.
– Được thôi, thử đi, em chẳng sợ gì… hì hì…
Minh được chị Ngọc nâng ly rượu lên tận miệng, như một ông vua nhận lễ. Chị Ngọc nói:
– Em uống đi… có sức mà “làm việc” chứ…
Nó cười, ngửa cổ nốc cạn. Thấy hai chị không uống, nó hỏi:
– Sao hai chị không uống?
– Cứ từ từ… tụi chị chỉ uống ít thôi, uống nhiều là em “chết” với tụi chị đó… haha…
Sau đó chị Ngọc cũng uống một ly nhỏ, rồi đến chị Ngà. Cứ thế đến ly thứ ba, Minh cảm thấy người nóng ran. Chị Ngọc và chị Ngà uốn éo theo điệu nhạc lạ. Thân thể họ rùn lên rùn xuống, vú cong ưỡn, ánh nến lập lòe trên da. Nó cũng cảm thấy đầu mình lắc lư theo tiếng nhạc…
Đầu nó như có ngàn ánh sáng, người nóng ran, rạo rực, chỉ muốn lắc lư theo nhịp trống. Nó thấy dễ chịu khi hai người đàn bà uốn éo, thân thể mát rợi cọ xát vào mình. Nó vươn tay lên, lắc lư xoay tròn, cặc cương cứng…
Rồi nó ôm hông chị Ngọc, nhấc bổng chị lên. Chị Ngọc đầu lắc lư, tay ôm cặc nó, ngửa người ra sau, tóc xõa tung, man dại. Lồn chị ôm trọn cặc nó, nó xoay mông, lắc lư, thấy sức lực tràn trề…
Nó nhấc chị Ngọc lên, để chị quặp đùi vào lưng mình, tay ôm eo chị. Chị Ngọc ngửa người, vú căng tròn, lồn chị dập lên dập xuống cặc cương cứng…
Sau lưng, chị Ngà uốn éo, vú mát rợi cọ xát vào lưng nó. Nó đổi vị trí, nhấc chị Ngà lên, đưa cặc vào sâu trong lồn chị, gồng người cho chị lên xuống… Tiếng dập dồn, tiếng rít, tiếng thở hổn hển, nhịp nhạc ma quái trong ánh nến… tất cả kích thích đến tận cùng…
Minh không còn nhớ mình đã làm gì nữa, chỉ biết càng lúc càng nóng ran, muốn trút hết vào hai thân thể đàn bà. Nó nhìn gương, thấy cảnh tượng uốn éo dâm đãng như biến hình ma quái…
Nó dập chị Ngà tơi tả, chị nằm rũ rợi, tóc xõa bời. Nó quay sang chị Ngọc, thấy chị dang rộng vòng tay mời gọi. Nó đẩy cặc vào sâu, nhấp nhô, tưởng như bồng bềnh trong sóng cảm giác…
Cuối cùng, nó bắn tinh khí dữ dội, từng cơn co thắt, khoái lạc tột đỉnh. Nó trút đến giọt cuối cùng, trân người, gồng cứng, rùng mình trong sung sướng…
Nhìn qua gương, nó thấy chị Ngọc với chiếc vòng rắn đỏ, mắt lấp lánh. Đang định ôm chị thì đột nhiên chị Ngọc nhe răng nhọn, lưỡi thụt vào… Minh rùng mình sợ hãi…
– Áaaaaaaaaa…
Nó hét lớn, giật mình tỉnh dậy. May quá, chỉ là giấc mơ. Người đầm đìa mồ hôi, vẫn còn sợ hãi. Kim Ngọc và Kim Ngà – hai người đàn bà trong mơ – nó đã gặp ngoài đời rồi…