171. Chương 171: Những rung động đêm mưa

Cô Giáo Mai

Chương 171: Những rung động đêm mưa

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 171 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 171
Minh quỳ một chân trên đệm, ngay sau chiếc chân của bác đặt trên lưng ghế, chân kia đứng dưới sàn. Nó khom lưng, đưa chiếc vật gần sát háng bác, quệt cái đầu trơn bóng của nó vào khe nhạy cảm của bác, thăm dò rồi nhẹ nhàng dụi dụi vào cửa hang ẩm ướt. Nó mở dần lỗ đó ra và từ từ chui vào. Bà Huệ thấy hơi căng tức một chút và nhận ra rằng nó đang len lỏi sâu vào trong mình mình. Vào đến đâu, biết đến đó...
– Ui dza...
Bà Huệ ngỡ ngàng kêu khẽ một tiếng khi vật đó đi sâu hết cỡ và nằm yên trong mình. Nó nâng chân của bà đang thả xuống sàn lên cánh tay mình, chống tay xuống nệm, bắt đầu đưa đẩy nhẹ nhàng. Bà lặng lẽ cảm nhận vật cứng ngắc ấy lùi ra, thụt vào trong mình từng nhịp ngắn. Và bà bắt đầu cảm thấy hứng, "chỗ ấy" sung sướng thích thú, nước ướt chan chứa...
Nó ra vào mau lẹ hơn, trơn tru hơn, và bà cũng thấy sung sướng hơn. Nó cúi hẳn xuống, cánh tay gập lại đẩy chân bà co sát lên ngực, người bà bị cuộn gập lại, và vật đó đâm thẳng vào lồn bà đang ngửa lên. Háng bà bị đẩy lên cao khiến bà có thể nhìn xuống và thấy được vật dài to của nó đang phập phập đóng vào lồn bà như thế nào.
Nó cũng cúi nhìn và hẳn là rất hứng thú khi thấy cảnh đó. Nó dập xuống rất mạnh và sâu khiến bà cứ giật thót người mỗi khi vật đó chạm tới đáy trong lồn bà.
– Á... há... Minh ơi... Đau quá... Đã bảo nhẹ thôi mà.
– Cháu xin lỗi... tại sướng quá...
Nó cười và buông tay ra, thả chân bà hạ xuống rồi đè hẳn lên mình bà mà nhún. Mặt đệm êm nảy dập dình như trợ giúp cho những cú dập của nó.
– Bướm bác trơn quá, lại nóng nữa... sướng quá...
Nó rên rỉ bên tai bà Huệ. Nghe những câu dâm dật đó, bà Huệ hơi ngỡ ngàng nhưng lại thấy thích. Bà ôm lấy mông nó kéo vào, hai chân bà dạng rộng ra. Nó ngẩng lên khỏi vai bà, nhìn bà đang hừng hực dưới mình, hai vú bị xô nảy tưng tưng, nó cười và hỏi:
– Bác có sướng không... Chim cháu có làm bướm bác sướng không...
– Sướng... sâu lắm... cứng lắm. – Bà Huệ thì thào đáp lại, cảm thấy ngượng ngượng.
– Cháu... địt bác mạnh nữa nhé. – Nó tăng dần mức độ của từ ngữ.
– Ôi... Minh... – Bà Huệ xấu hổ, mặt nóng ran.
– Cháu địt mạnh nữa nhé. – Nó nhắc lại.
– Ừh... – Giọng bà thật khẽ.
Bà Huệ ngượng quá không biết nói gì cả. Bà ôm cổ nó kéo xuống, nhưng trong lòng bà cuộn dâng lên những cơn hưng phấn vì những câu nói tục tĩu đó. Nó làm mạnh và nhanh hơn, nhưng bà không cảm thấy đau, mà chỉ thấy thích. Lồn bà đã hòa hợp thích nghi được với vật to của nó, và bà đang sướng điên lên vì những cú dập nảy người đó. Bà cảm thấy dưới mông ướt dính nhơm nhớp, nước sướng của cả hai đã tuôn chảy cả xuống đầy dưới ghế.
Minh dừng lại và buông bà Huệ ra, đứng xuống sàn. Nó kéo bà ngồi dậy rồi bảo:
– Bác quay mông lại nhé, chống tay vào thành ghế thế này này...
Nó hướng dẫn bà khom lưng chổng mông lên, chìa "chỗ ấy" ra cho nó đưa vào từ đằng sau. Nó đặt một tay lên lưng bà, tay kia cầm vật rà rà vào dưới mông bà tìm kiếm, và bà giật thót người khi nó đẩy một phát sâu thút vào từ sau bà.
– Ôi... sao mà 2 cha con nó giống nhau thế, từ ánh mắt, từ cách bú mút, từ cách chơi... – Bà Huệ thầm nghĩ.
Và tiếp đó là những cú va đập phành phạch giữa háng nó và mông bà. Nó bám hai tay vào hông bà và đẩy vào tới tấp từ phía sau khiến bà cứ nhao đầu về phía trước. Vậy là mơ ước trưa hôm qua của nó giờ đây đã thành hiện thực. Thỉnh thoảng nó lại đét một cái vào mông bác, hoặc thò tay xuống dưới ngực bác mà nghịch ngợm với hai bầu vú đang lắc lư thõng trước ngực bác. Được một lát thì nó rút ra và ngồi xuống ghế, kéo bác xuống ngồi lên đùi mình và nói:
– Bác cầm chim cháu cho vào bướm bác đi...
– Trời ạh... sao mà giống thế... – Bà Huệ thầm than.
Bà Huệ đã cảm thấy dạn dĩ hơn, bà nhấc mông lên cúi xuống, thò tay đỡ vật dựng đứng lên hướng vào lỗ lồn mình, và ngồi xuống. Vật đó cắm ngược lên, từ từ chui vào lồn bà, bà hạ người xuống để "nó" ngập hết vào trong lồn mình. Bà ngửa đầu ra sau, rên khẽ một tiếng "ối" khi cái đó nằm trọn vẹn trong bà, sâu thốn.
Nó ôm lấy hai bên mông bà mà lắc, làm vật đó ngoáy trong lồn bà nhồn nhột. Nó hẩy mông lên, thúc vật đâm ngược lên lồn bà, ôm cứng lấy vòng eo bà mà lắc liên hồi, khiến bà phải kêu lên:
– Á... á... nhẹ thôi Minh ơi...
Nó sướng quá, cảm thấy sắp phun ra tới nơi nhưng trong lòng lại chưa muốn. Nó đẩy bà đứng dậy, nắm chặt lấy gốc vật, bặm môi như thể đang kìm nén thùng thuốc nổ đang chực bùng lên. Bà Huệ biết nó đang cố chống lại điều gì, y chang bố nó. Bà quỳ xuống trước nó, nắm lấy vật xóc nhẹ:
– Cho "nó" ra đi cháu, kìm lại làm gì.
– Nhưng... bác vẫn chưa sướng mà.
– Thì thôi, lần khác sướng sau... – Bà Huệ cười và nhận thấy nó thực sự quan tâm tới mình.
– Bác nằm xuống, cháu muốn cho vào trong bác. – Nó đẩy bà Huệ nằm ra sàn.
– Nhẹ nhẹ thôi nha cháu.
Bà Huệ nằm ngửa ra tấm thảm trên sàn, bà dạng hai chân ra chờ đón. Nó ập xuống, cầm vật cắm thút vào lồn bà, dập liên tục, và cuối cùng đẩy một phát thật mạnh, ghim chặt dương vật thật sâu trong âm đạo của bà...
Bà Huệ cảm thấy trong lồn mình chợt nóng ran lên bởi từng đợt tinh dịch của nó đang tuôn vào. Bà gồng người ưỡn lên, siết chặt vật trong lồn mình như thể muốn vắt kiệt tinh lực của nó kèm theo những tiếng rên rỉ sướng khoái. Nó đổ gục xuống mình bà, mặc cho lồn bà đang co bóp ép chặt lấy cái vật đang dần mềm xìu đi của nó...
Minh rất sướng nhưng trong lòng không khỏi áy náy vì nghĩ bác Huệ vẫn chưa được sướng. Nó tự trách mình không thể kéo dài thêm cuộc giao hoan để làm vui lòng bác. Nó không nhận ra rằng cú phóng tinh vừa rồi của mình cũng đã làm cho bà Huệ sướng ngất. Nó buông bác ra, nằm ườn ra bên cạnh mà thở.
Bà Huệ sau khi hứng chịu cơn mưa tình xối xả của nó, quay sang ôm lấy nó mà vuốt ve âu yếm khum ngực nở nang của nó. Nó cũng vòng tay ôm lấy mông bác mà xoa nắn. Vật nó mềm nhũn ngẹo xuống, đầu vật rỉ ra một giọt tinh dịch trắng đục. Bà Huệ cúi nhìn thích thú và đưa tay xuống mân mê...
Qua cửa sổ phòng, nó thấy trời vẫn còn mưa to. Ngó nhìn đồng hồ, đã hơn 8 giờ tối. Nó quay qua bác:
– Tối nay mình ngủ lại đây luôn nha bác, sáng mai mình về.
– Kỳ quá àh, ai lại ngủ qua đêm ở khách sạn thế này, ở nhà mọi người lo lắng lắm.
– Thì mình điện thoại về nhà báo, bác nói là mưa to quá không về được, ngủ lại nhà bà con, chứ mưa to thế này làm sao mà về.
Bà Huệ trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.
– Ừm... vậy cũng được.
Nó cười và gọi điện thoại về nhà...