Cô Giáo Mai
Chương 184: Cuộc hội ngộ đầy sóng gió
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 184 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 184
Sau một hồi mệt mỏi, Minh ép bác Huệ xuống giường, nghiêng người bác nằm nghiêng, một tay Minh đè chặt đùi bác lên ngực, ép bác vào tư thế nửa úp nửa nghiêng. Tư thế này khiến mông bác căng cứng, còn tay kia Minh nắm chặt lấy vai bác.
Minh bắt đầu nhấp nhô từ từ, từng nhịp một, kéo ra hết cỡ rồi đẩy vào từ tốn cho đến tận sâu. Khi đã vào trọn, Minh càng rướn mình hơn, cạ bờ mông căng cứng của bác vào háng mình. Mỗi lần đẩy sâu thêm, bác lại nhăn mặt rên lên:
– Ui dza…
– Em sướng quá!
Minh nói rồi tăng dần nhịp độ, cơn khoái lạc lan tỏa khắp người. Bác Huệ rên rỉ, thở hổn hển:
– Nhẹ nhẹ thôi anh! Ah… em… thốn… của anh dài quá… ưh…
– Dài mới sướng chứ em.
– Ưm… sướng… nhưng em thốn quá… ưm…
Minh cúi xuống hôn môi bác, vốn đã lạnh ngắt vì phải hít hà suốt thời gian dài. Giữa cơn mê sảng, anh nói:
– Huệ ơi, anh sướng quá! Ở tư thế này anh thích lắm, anh… ưh…
– Ưm… em biết… em cũng sướng lắm… nhanh nữa đi anh…
– OK!
Vừa nói, Minh nhấp nhô liên tục như vũ bão, siết chặt bác hơn nữa. Hơi thở hồng hộc của anh khiến bác Huệ biết rằng “thằng bé” sắp sửa bắn. Bà luồn tay xuống mân mê hai trứng dái đang lắc lư theo từng nhịp cuồng nhiệt của Minh, mở mắt trân trân nhìn anh chuẩn bị xuất tinh.
– Ôi… nó lại sắp ra rồi… – Bà Huệ thầm nghĩ.
Minh cố gắng kiềm chế cơn khoái cho đến khi không thể chịu nổi nữa vì tay bác Huệ cứ mân mê hai hòn dái, làm anh nhột nhạt quá. Đột nhiên, anh rống lên:
– Ôi… Huệ… ơi… Annnhhhhh… raaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.
Một cú đẩy mạnh, ép bác thật chặt, anh run rẩy, từng đợt tinh trùng nóng hổi của anh bắn xối xả vào tận đáy tử cung bác. Anh thở phì phò như bò rống vào tai bác, còn tay bác vẫn xoa nhẹ hai hòn dái anh. Âm đạo bác cứ nhíu nhíu, co bóp theo từng giật của dương vật, như muốn “vắt” cho hết những giọt tinh khí cuối cùng.
Khi cơn khoái dịu bớt, Minh kéo chân bác qua người mình để bác nằm ngửa trở lại. Anh phủ lên người bác, dương vật vẫn còn trong âm đạo bác nhưng đang thu nhỏ dần. Bà Huệ đã “tỉnh”, ôm lấy anh, hai chân quấn chặt lấy chân anh, hỏi:
– Minh, sướng lắm hả cháu?
Anh cũng đã “tỉnh” nhưng vẫn thở phì phò, nói:
– Cháu xin lỗi.
– Sao lại xin lỗi?
– Cháu chưa làm cho bác ra mà cháu đã ra rồi, tại cháu sướng quá, nhìn bác hấp dẫn quá nên chịu không nổi.
Bà Huệ vuốt tóc anh, mỉm cười:
– Không sao đâu, cháu sướng là bác vui rồi.
– Nhưng bác vẫn chưa sướng mà.
– Bác cũng sướng lắm chứ, chỉ là chưa đến cực điểm như hồi tối, có lẽ mới ngủ dậy nên khó đạt được.
– Bác biết không, mỗi lần cháu xuất tinh vào trong bác, người cháu rần rần, dưỡng hết óc mình luôn đó bác, sướng kinh khủng.
Bà Huệ cười:
– Bác biết chứ, cứ thấy cách cháu thở là bác biết rồi, thở hồng hộc như sắp đứt hơi, phọt mạnh ào ào thiếu điều đầy hết trong người bác vậy đó.
– Hì hì…
– Àh mà Minh này! Hình như “cậu nhỏ” cháu khác người hay sao ấy, hay cháu có uống thuốc, ăn đồ bổ gì không vậy?
– Sao bác lại hỏi vậy?
– Vì bác thấy mỗi lần cháu ra nhiều kinh khủng luôn đó Minh, bác Khang và bố… àh àh… chồng bác có bao giờ ra được nhiều như vậy đâu. Từ hôm qua tới giờ, để bác đếm thử coi nào: một… hai… ba… bốn… năm… sáu… bẩy… Trời, cháu đã làm 7 lần rồi đó, vậy mà vẫn còn có thể ra cả đống trong người bác nè…
– Hì hì… Tại cháu còn trẻ mà…
– Trẻ thì trẻ chứ… có ai trẻ như cháu mà “nhiều” bằng cháu đâu…
– Hì… hì…
– Ối! Từ từ thôi Minh, cháu khoan rút ra, “nó” chảy xuống giường bây giờ…
Trong lúc nghe bác nói chuyện, Minh định rút dương vật ra thì bị bác ngăn lại. Bà chồm lấy khăn trong góc giường kê dưới mông, nói:
– Được rồi đó “anh”.
– Ok!
Minh từ từ rút dương vật ra khỏi âm đạo bác. Giờ “nó” đã thu nhỏ, thân dính đầy chất nhờn của bác và tinh trùng. Từ trong âm đạo bác, một dòng khí trắng đục chảy ra, rớt lên khăn. Minh thấy âm đạo bác nhúc nhích, có lẽ bác đang co bóp để tinh trùng tiếp tục chảy ra…
Nằm nghỉ một lát, bà Huệ tụt xuống khỏi giường, đi vào nhà tắm. Đứng trước gương lớn, hoàn toàn trần truồng, bà ngắm nhìn thân thể mình. Đôi bầu vú lắc lư nhè nhẹ theo từng cử động, hai quầng vú to thâm nhạt, đầu vú nâu sẫm như hai hạt lạc. Quầng vú đã sẫm hơn so với thời còn son sắc, nhưng ngực vẫn còn săn chắc, không bị chảy xệ. Có lẽ đây là chỗ khiến người đàn bà ngoài tứ tuần hài lòng nhất trên cơ thể mình.
Bà Huệ lùi lại, xoay ngang người, vuốt vuốt trên cái bụng đã đẫy ra. Vòng eo không còn thon thả từ lâu, nhưng đôi mông vẫn nở nang, tròn căng và cong vểnh lên…
– Mình đã xồ xề thế này rồi mà không hiểu sao “thằng bé” lại có thể khoái, có thể “yêu” mình được nhỉ? Trong khi xung quanh nó đầy rẫy cô gái trẻ đẹp.
Bà Huệ thầm nghĩ. Nhưng làm sao bà hiểu được rằng, “khoái” là một cảm giác. Bà là “máy bay”, có nhiều chàng trai trẻ thích lái “máy bay”, và Minh là một trong số đó. Hơn nữa, bà là người đàn bà của bố Minh, và Minh khao khát chiếm đoạt người đàn bà của bố mình, cũng như mẹ mình vậy. Thủy là con gái bà, nay Minh đã ngủ với con gái bà, thì giờ đây anh cũng muốn ngủ với bà, để trọn vẹn cả mẹ lẫn con – “hoa thơm bứng cả cụm”…
Bà Huệ sờ tay xuống đám lông mu lồn loăn xoăn, che kín “lối vào”. Bà vẫn còn cảm giác như dương vật Minh đang nằm trong đó. Bà mỉm cười với mình trong gương, khẽ lắc đầu… Bà bước vào sau tấm kính ngăn cách không gian tắm biệt lập, mở vòi nước. Một chùm nước lạnh xối xuống khiến bà giật mình, nhưng ngay sau đó ấm dần, khiến bà thấy thật sảng khoái.