188. Chương 188: Kết nối trói buộc

Cô Giáo Mai

Chương 188: Kết nối trói buộc

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 188 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nó cử động chậm rãi, đẩy nhịp nhàng khiến bà Huệ dần lấy lại cảm giác bồi hồi. Dần dà, nó cảm nhận được sự hưng phấn của bà, đôi tay và đôi chân của bà trở nên nóng bỏng như thầm bảo nó rằng bà đang chìm trong khoái lạc tột độ. Nó dần làm chủ được tình thế, tăng tốc độ lên, chiếc nệm êm ái rung lên bần bật khiến hai thân thể hòa quyện vào nhau.
– Ưh… ưh… sướng… sướng quá anh ơi… – Bà Huệ rời khỏi đôi môi nó, rên lên những tiếng đầy dục vọng.
Nó thúc mạnh hơn, nhịp độ nhanh dần. Bà Huệ thở gấp lên từng đợt, lưng cong lên:
– Áh… áh… áh… sướng… Minh ơi… em sướng…
Nó cắm mặt vào sau gáy bà, đẩy mạnh xuống háng bà, bà Huệ bấu chặt vào lưng nó, ngực ưỡn lên quằn quại giữa làn sóng khoái cảm dâng trào khắp người.
– Ôi trời ơi… em sướng… sướng quá anh ơi… sướng…
Cơn cực khoái kéo dài khiến bà Huệ ngây ngất. Đúng lúc đó, bà cảm nhận từng đợt tinh dịch nóng bỏng của nó tuôn vào mình. Nó giữ dương vật trong âm đạo bà Huệ, rung rẩy nhả từng đợt tinh khí nóng hổi vào người bà.
– Ôi… Huệ ơi… anh ra… anh sướng…
Cơn khoái lạc qua đi, bà Huệ chùng người xuống, hai tay buông thõng thở hổn hển. Dư âm của khoái cảm vẫn còn vương vấn, nhịp rung của dương vật vẫn còn day dứt trên người bà, vắt kiệt những giọt tinh dịch cuối cùng rồi ngừng hẳn. Nó nằm rạp lên người bà, để dương vật đã cạn kiệt sinh lực từ từ mềm đi trong bà. Nó nghe bà cười, tiếng cười mãn nguyện xen lẫn hơi thở hổn hển bên tai.
Một lúc sau, hai người rời nhau, nhìn nhau cười sung sướng.
– Thôi nhé… cái cuối cùng đó nhé… để bác về thôi.
– Thì bác cứ nằm nghỉ chút đi, còn sớm mà.
– Ừm…
Hai người lại sát vào nhau, ôm ấp vuốt ve. Sau khi nghỉ ngơi, hai người dắt nhau vào nhà tắm. Trong phòng tắm, họ kỳ cọ, tắm rửa cho nhau. Dương vật của nó lại cương lên, bà Huệ cũng hưng phấn trở lại. Nó lại đổ bà ra, làm tình lần nữa với đủ mọi tư thế… Mãi sau nó mới chịu buông tha cho bà.
Trên đường về, bà Huệ quên mất việc mua thuốc. Còn nó nhớ nhưng không thấy bà nhắc đến, nên nó cũng giả vờ quên. Trong thâm tâm, nó hy vọng rằng mối tình tội lỗi giữa mình và bà Huệ sẽ "đơm hoa kết trái"…
Nửa tháng sau, khi ông Khang - chồng bà Huệ - qua đời trong một tai nạn giao thông, bà Huệ mới phát hiện mình đã mang thai. Bà đủ thông minh để biết ai là cha đứa bé đang lớn dần trong bụng mình. Lúc đầu, bà định bỏ thai, nhưng sau khi suy nghĩ, bà không nỡ làm hại đứa trẻ vô tội, tội lỗi thuộc về người lớn. Cuối cùng, bà quyết định giữ lại và coi như đó là con của ông Khang…
Bà Huệ sinh được một bé trai, trông thật kháu khỉnh, giống nó như đúc! Bà đặt tên con là Chung. Chị gái tên Thủy, còn em tên Chung, hihi, cái tên hay quá… Vậy là bà Huệ đã mang thai và sinh con với cả hai người đàn ông - ông Mạnh và thằng Minh. Thật là oan nghiệt, nhưng bà giữ kín trong lòng, tâm niệm rằng "sống để dạ, chết mang theo"…