Cô Giáo Mai
Chương 214: Nỗi nhục trước bàn thờ công danh
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 214 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 214
Bà Mai về đến nhà mà lòng nặng trĩu không sao tả xiết. Không khí xung quanh cứ ngột ngạt, khiến đầu óc bà quay cuồng. Tất cả ký ức về cuộc hành hạ đêm qua với ông Hòe – tên giám đốc sở – vẫn nguyên vẹn trong tâm trí bà, không sót bất kỳ chi tiết nào. Từ cái cách hắn bắt bà tự cởi quần áo trước mặt hắn, ép bà cởi giày, cởi quần cho hắn, rồi buộc bà phải ngậm dương vật của hắn…
Bà Mai nằm bất động trên giường, cảm giác như bụng, ngực bà vẫn còn nặng trịch bởi sức ép của viên giám đốc sở. Dù đã súc miệng nhiều lần, bà vẫn cảm thấy buồn nôn, cổ họng đau rát vì hắn đã ấn dương vật của hắn vào sâu trong họng bà. Cơn khô cổ, rát ghê gớm ấy khiến bà phải lết vào phòng tắm, trầm mình trong bồn nước để giải tỏa.
Sau khi tắm xong, bà Mai lau khô người, trần truồng bước ra giường. Bà cầm lấy tờ quyết định mà ông Mạnh đưa trước đây. Bà giật mình: không ngờ ông ta đã ký nhưng lại quên đóng dấu! Thế là tờ quyết định vô giá trị. Mai mốt phải lên gặp ông ta nhờ đóng dấu, không lẽ chuyện quan trọng như vậy mà ông ta lại quên? Hay là ông ta cố tình?
Đêm đó, bà Mai trằn trọc không ngủ được. Bà tưởng đã thoát khỏi hắn, nào ngờ… Nghĩ đến cảnh mai phải diện kiến tên khốn đó, bà lại rùng mình. Bà lần lượt nhớ lại tất cả: ông Mạnh – chồng bà, Minh – con trai bà, cùng những kẻ đã từng chiếm đoạt thân thể bà như Dũng, Nam, Đông, rồi ba tên lính da đen David – Harry – Peter, rồi đến Khang, và giờ là Hòe… Không ngờ một phụ nữ “đáng kính” như bà lại phải phó thân cho đủ loại đàn ông xa lạ “đâm” thỏa thích…
Nghĩ đến đây, hai hàng nước mắt của bà Mai trào ra, long lanh như càng tô điểm thêm vẻ đau thương trên gương mặt bà. Mãi đến khoảng hai, ba giờ sáng, bà mới chợp mắt được, nhưng trong giấc ngủ chập chờn vẫn không ngừng nghĩ về những kẻ đàn ông đó… Bà thở nhẹ, giấc ngủ bất định.
Sáng hôm sau, bà Mai dậy thật sớm để đến gặp ông Hòe nhờ đóng dấu vào tờ quyết định mà ông ta “quên”. Bà đứng trước gương khá lâu để chuẩn bị trang phục. Ban đầu, bà định mặc chiếc váy công sở như hôm qua khi tiếp ông ta ở nhà nghỉ. Nhưng khi ướm thử, ký ức về những giây phút bị hành hạ lại ùa về, nhất là lúc ra về, bà phải trần truồng dưới chiếc váy ngắn không có quần lót bên trong…
Sau một hồi suy nghĩ, bà Mai quyết định đổi sang bộ khác. Cuối cùng, bà chọn một chiếc áo sơ mi trắng ôm sát người cùng chiếc quần dài màu đen. Đây cũng là trang phục văn phòng, nhưng bà nghĩ nó kín đáo hơn so với chiếc váy ngắn. Tuy nhiên, nếu mặc bộ này, bà phải thay đồ lót vì chiếc nịt vú màu đen sẽ lộ ra dưới áo sơ mi trắng.
Bà Mai nhanh chóng cởi bỏ chiếc nịt vú, rồi như theo bản năng, bà đưa hai tay lên bóp nặn đôi bầu vú từng chịu đựng biết bao nhiêu đau đớn đêm qua. Đôi vú của bà vốn là loại “vú sừng trâu”, hai đầu vú đỏ sậm nổi bật trên làn da trắng nõn. Bà kẹp ngón tay vào hai đầu vú, khẽ vặn, đôi mắt lim dim như thoát khỏi thế giới điên đảo mà bà đang sống…
Không hiểu sao, bà lại cởi luôn chiếc quần lót, đứng trần truồng trước gương, bà tự nhủ:
– Mình có một thân hình khiến tất cả đàn ông đều thèm muốn…
Bà Mai khao khát có một người đàn ông, một người chồng đích thực, nhưng sao mà khó quá. Giá như Minh không phải là con trai bà, bà sẵn sàng từ bỏ tất cả để làm vợ nó, để được hưởng hạnh phúc mà một phụ nữ xinh đẹp như bà xứng đáng nhận được…
Bà Mai đưa ngón tay lướt qua khe giữa hai chân mình, rồi cọ xát vào đó… Đôi má bà đỏ bừng khi nhớ lại cảnh cái khe ấy đã bao lần bị mở toang đón chào một, hai, ba… mười dương vật của mười người đàn ông khác nhau – kể cả chồng bà và con trai bà – thật không tưởng nổi!
Đứng trước gương, bà Mai tự kích thích mình trong một lúc lâu, có lẽ gần cả tiếng đồng hồ… Sau đó, bà mới chọn bộ đồ lót màu trắng, trắng ngà khiến làn da trắng hồng của bà càng thêm quyến rũ. Bà từ từ mặc quần áo vào, ngắm nghía lại mình trước gương lần nữa, không chê vào đâu được!
Hôm nay ra khỏi nhà, bà Mai không sử dụng loại nước hoa dịu nhẹ như thường lệ, mà thay bằng một loại nước hoa nồng nàn, loại mà lâu nay bà chỉ dùng trước khi lên giường với con trai. Minh đã gọi loại nước hoa đó là “nước hoa của gái dâm”, có lẽ cậu nói không ngoa bởi mùi thơm của nó tỏa ra vô cùng nồng đượm, như muốn cuốn tất cả đàn ông ngửi thấy vào giường. Lâu lắm rồi bà mới sử dụng loại nước hoa này ra đường, có lẽ bà muốn có một chút may mắn hơn trong ngày hôm nay?
Bà Mai nhanh chóng lên xe đến sở. Sáng nay bà hơi hồi hộp nên quyết định không ăn sáng. Đồng hồ trên tay chỉ 7 giờ 25 phút, nghĩa là còn hơn nửa tiếng nữa sở mới làm việc. Bà quyết định đến sớm để là người đầu tiên gặp ông Hòe, bà muốn mọi chuyện được giải quyết ngay sáng nay. Nếu đến trễ, rất có thể bà phải chờ đợi, bởi ông ta nắm giữ vị trí quan trọng, có rất nhiều người cầu cạnh. Nhưng bà cũng không quên gọi điện báo trước cho ông ta, ông ta vui vẻ xin lỗi và mời bà đến gặp.
Lúc bà Mai bước ra khỏi xe, đứng trước cửa sở, đúng 8 giờ, sở bắt đầu mở cửa làm việc. Bà Mai bước vào thang máy, nhanh chóng có mặt trước cửa văn phòng của ông Hòe. Bà chưa kịp gõ cửa thì đã thấy cánh cửa bật mở, và một cô thư ký trẻ trung trong chiếc váy cực ngắn, cực bó – kiểu thường thấy ở các cô thư ký của sếp lớn – bước ra, tươi cười mời bà vào:
– Mời bà, giám đốc đang đợi bà trong phòng! – Cô ta nói nhã nhặn nhưng hết sức ngắn gọn.
– Cảm ơn chị!
Bà Mai bước vào phòng, cô thư ký khép cửa lại. Bà Mai cảm thấy ngượng ngùng khi đối mặt với ông Hòe, dù hai người chẳng còn lạ lẫm gì nhau, ít nhất là trên phương diện xác thịt. Ông Hòe tươi cười với bà như chưa bao giờ có chuyện “ấy” xảy ra giữa hai người, như chưa bao giờ ông ta nhìn thấy bà trong trạng thái khỏa thân, chưa bao giờ… “ấy” bà.
Hai người chào hỏi vài câu xã giao qua loa, bà Mai lấy ra tờ quyết định đưa cho ông Hòe. Ông ta cầm lấy, xem rồi đóng dấu. Xong, ông ta không vội đưa lại mà để trên bàn làm việc, rồi gọi cô thư ký mang cà phê vào mời bà. Ông Hòe cười giả lả, phá vỡ sự im lặng giữa hai người:
– Thế nhé, xong rồi…
– Anh cho em xin lại tờ quyết định. – Bà Mai nhắc ông ta.
– Một lát em về anh đưa cho.
– Dạ! – Bà Mai không dám đòi tiếp.
– Mai nè, hôm qua em vui chứ… hì hì…
– Dạ… em… em…
Bà Mai ấp úng, cúi gằm mặt trước cái cười khả ố của ông ta, mắt bà hướng về phía cô thư ký đang đặt tách cà phê trước mặt bà. Khi đặt cốc còn lại trước ông ta, đột nhiên ông ta thô bỉ tát vào mông cô ta một cách táo tợn:
– Thiếu sữa tươi cho vào à em yêu, chả lẽ tí nữa lại lấy sữa của anh cho vào à?
Ông ta liếc về phía bà Mai, kinh tởm. Nghe những lời của ông ta, bà Mai chỉ muốn nhổ nước bọt vào mặt ông ta. Bà thấy cô thư ký chỉ cười khúc khích, rồi lại với dáng vẻ lắc lư cặp mông bước ra ngoài, tất nhiên cô ta không quên đóng chặt cánh cửa phòng. Bà Mai tự nhủ:
– Có lẽ cô thư ký này cũng đã bị lão già dâm ô trước mặt mình “đâm” không biết bao nhiêu lần, có lẽ cô ta cũng đã ngậm dương vật của ông ta chán chê rồi.
Mà cũng đúng thôi, bà Mai biết bây giờ quan to nào mà chả thế, bồ bịch lung tung, có khi chơi cả gái vị thành niên 12, 13 tuổi để rồi bị báo chí phát hiện, làm ầm ĩ lên như cái ông nào ngoài Hà Nội đó. Quan càng to càng lắm gái, gái càng phải là hàng tuyển. Ông già trước mặt bà là giám đốc sở đã có hàng tá gái hầu hạ, thế không biết mấy ông thứ trưởng, bộ trưởng trở lên còn nhiều đến đâu…
Người ta vẫn đồn rằng có ông “cốp” đã gần 60 tuổi mà vẫn không thể ngủ được nếu bên cạnh không có ba, bốn cô gái dưới 16 tuổi trần truồng hầu hạ, chả biết có đúng không. Lại cũng có chuyện một bà quan chức nổi tiếng đã ngoài 50 mà còn chuyên săn mấy tay trai tơ dưới 18 tuổi, đáng tuổi cháu mình, mà phải là trai nông thôn, da đen trùi trũi, sức khỏe tá điền còn vương mùi hương đồng gió nội để thỏa mãn sinh lý… Thôi thì đủ chuyện bàn tán quanh cái giường của mấy ông bà quan to.
Bà Mai muốn kết thúc chuyện vay mượn thân xác này cho nhanh, bà lí nhí nói:
– Em có việc phải về, anh cho em xin lại tờ quyết định. – Bà Mai đứng lên đi lại bàn làm việc.
– Chỉ thế thôi à, em không định cảm ơn anh đã sao?
– Em… em… ôi trời…
Gần như ngay lập tức, bà Mai há hốc mồm kinh hãi trước cảnh không thể tin được đang xảy ra trước mắt. Ông Hòe từ từ đứng lên, phía trên ông ta vẫn mặc chiếc áo vét, bên trong sơ mi trắng tinh thắt cà vạt đàng hoàng như lúc bà bước vào. Nhưng… phía dưới… phía dưới bà Mai thấy tuyệt nhiên không có một mảnh vải nào. Ông ta không mặc quần, kể cả quần sịp trong phòng làm việc, dương vật của ông ta chĩa thẳng vươn ra từ sau chiếc áo sơ mi, cũng như hôm qua, đỏ hỏn.
Trong lúc bà Mai ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế đối diện bàn làm việc của ông ta – chiếc ghế bà ngồi cả nửa tiếng đồng hồ nay – thì ông ta một tay sục dương vật, tiến lại gần phía bà. Ban nãy vì giữa bà và ông ta ngăn cách bởi chiếc bàn làm việc nên bà chỉ trông thấy thân trên của ông ta mà không biết từ phần thắt lưng trở xuống, ông ta trần trụi.
Thảo nào cô thư ký khi nãy bưng cà phê vào cứ tủm tỉm cười, thì ra là cô ta đã biết bà sắp bị ông ta bắt làm tình ngay tại văn phòng, vào lúc 8h30 sáng. Bà Mai gần như không có phản ứng khi bị ông ta dúi dương vật vào miệng bà:
– Em bú cho anh đi Mai.
– Em… em…
Bà Mai xấu hổ không thể nói hết lời, bà muốn vùng dậy chạy ra ngoài, song nếu thế tất cả mọi công sức, mọi nỗi sỉ nhục mà bà phải chịu đựng ngày hôm qua sẽ đổ sông đổ bể, bởi ông ta vẫn chưa đưa lại tờ quyết định có chữ ký và con dấu của ông ta cho bà. Bà vô cảm khi dương vật của ông ta đưa vào đưa ra trong miệng bà. Cũng như đêm qua, “nó” chọc cả vào cuống họng bà khiến bà tức thở muốn oẹ ra, mặt bà đỏ ửng, vừa vì thấy bị sỉ nhục, vừa vì bị nghẹn bởi dương vật quá to của ông ta trong miệng bà.
Bà Mai không hiểu tự bao giờ áo sơ mi của bà đã bị ông ta cởi hết hàng khuy, vẫn khoác hờ trên người bà, song hai vạt áo đã banh hết cả ra, nịt vú bị ông ta kéo xốc lên để lộ hai bầu vú trắng hồng, tròn căng đang bị móng tay ông ta cào cấu không thương tiếc… Chiếc quần dài của bà sau một hồi loay hoay, ông ta cũng cởi được khuy rồi chỉ bằng một động tác, ông ta kéo cùng một lúc cả hai chiếc quần, quần dài và quần lót tuột xuống tận đầu gối…
Ông Hòe trong cơn nứng dục không thèm cởi hẳn quần bà ra, chỉ cần kéo cho trần truồng phần quan trọng nhất trên người của bà là đã bắt đầu vào cuộc. Về phần bà Mai, bà biết mình đã trót phóng lao, bà chẳng thể nào chống cự lại cuộc hành lạc gần như hãm hiếp này, mà trong thâm tâm có lẽ bà cũng muốn cuộc vui này qua nhanh để bà có thể cầm tờ quyết định ra về.