223. Chương 223: Giấc Mơ Và Thực Tại

Cô Giáo Mai

Chương 223: Giấc Mơ Và Thực Tại

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 223 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 223
“Tít… tít… tít…”
Minh bừng tỉnh giấc vì tiếng điện thoại. Ánh bình minh len qua rèm cửa, dần đưa nó trở về hiện thực. Nó vẫn còn trong nhà dì Cúc, hóa ra tất cả những gì xảy ra với mẹ chỉ là giấc mơ. Thật may mắn…
Nghĩ đến dì Cúc, đầu óc Minh chao đảo bởi những cảm xúc lẫn lộn. Dư âm khoái lạc vẫn còn vương vấn, xen lẫn sự ngỡ ngàng, bối rối trước mối quan hệ mới mẻ này. Tâm trí nó như lạc vào thế giới nửa hư nửa thực. Nó xuống giường, mặc bộ đồ ngủ rồi bước vào phòng tắm vệ sinh buổi sáng. Tiếng chén đĩa lách cách từ bếp vọng đến, dì đang dọn bữa sáng.
Khi Minh bước vào bếp, bàn ăn đã gần xong. Dì Cúc đang rán trứng ốp-la, món khoái khẩu của nó. Cảm giác hạnh phúc trào dâng. Liệu đây là niềm hạnh phúc của đứa cháu được cưng chiều hay của người tình được người yêu chăm sóc? Dù sao, cậu thanh niên mới lớn này cũng chẳng thèm suy nghĩ nhiều. Đôi mắt nó đắm đuối nhìn thân thể người đàn bà kia. Sau một đêm đắm say, thân thể ấy vẫn toát lên sức sống cuốn hút, đầy cám dỗ.
Dì Cúc biết phía sau lưng mình có đứa cháu yêu quý. Bà lúng túng, tay chân run rẩy. Một phần mong muốn thằng cháu lại gần, phần khác lại muốn nó mau rời khỏi đây. Sáng nay vừa thức dậy, cảm giác của bà cũng bối rối như nó. Nếu chuyện đêm qua chỉ là giấc mơ, bà ước được mơ như thế mãi. Nhưng không, đó lại là sự thật cay nghiệt…
Dì đã phạm tội loạn luân khi ân ái với cháu ruột. Con quỷ dâm dục đã đưa đẩy bà vào cơn mê loạn… Nhớ lại những gì đã xảy ra, lời nói và cử chỉ của bà lúc đó thật dâm đãng. Bà tự nhận trách nhiệm, bởi lẽ sự yếu đuối nhất thời đã không ngăn cản kịp thời thằng cháu, đẩy bà vào cuộc tình loạn luân đầy trắc trở.
Ánh sáng ban ngày đã xua tan bóng đêm. Con quỷ ham muốn đã bị lương tâm của người dì, người vợ át đi. Khi thằng cháu tiến đến ôm ngang hông bà và hôn lên gáy, bà đã lấy hết can đảm quay lại, nhìn thẳng vào mắt nó với vẻ mặt buồn thảm:
– Minh về bàn ăn đi cháu. Dì sẽ ra ngay!
Cậu bé lập tức khuất phục trước vẻ thánh thiện của dì. Nó đứng chờ trong khi dì bày đĩa trứng ra bàn. Họ ăn sáng trong im lặng, rồi dì lên tiếng trước khi hai người nhấm nháp tách trà:
– Minh à!
– Dạ!
– Chuyện đêm qua, tại dì… dì đã yếu đuối nhất thời… dì… dì không cản cháu quyết liệt hơn… dì… – Dì Cúc ngập ngừng, tìm kiếm lời thích hợp.
– Dì! Cháu yêu dì lắm! – Cậu bé cướp lời, lại giở “bài” cũ.
– Dì biết, dì cũng thương cháu lắm… nhưng cuộc sống của chúng ta còn có mẹ cháu, có chú Thành – chồng của dì, và cả xã hội… Dì chưa từng lừa dối chú Thành. Nếu mẹ cháu và mọi người biết chuyện này, dì không dám nhìn mặt họ nữa, chắc chỉ còn biết chết.
– Nhưng nếu hai dì cháu mình không ai nói ra, sao chú Thành, mẹ cháu và mọi người biết được? – Cậu bé lí luận ngây thơ.
– Dẫu họ không biết, nhưng lòng dì không thanh thản. Nếu họ biết, hậu quả sẽ thế nào? – Dì Cúc rơm rớm nước mắt.
– Dì! Dẫu sao cháu vẫn yêu dì mãi! – Cậu nắm lấy hai bàn tay dì, nhìn thẳng vào mắt bà như đôi tình nhân thề thốt.
– Mai này ra đời, cháu sẽ quen biết nhiều bạn gái, lấy vợ sinh con… sống cuộc đời thanh bình. Chuyện đêm qua giữa dì cháu hãy coi như giấc mơ đẹp hay cuộc phiêu lưu chóng vánh với người đàn bà xa lạ. Dì van xin cháu, dù thế nào cũng giữ bí mật chuyện này, sống để bụng, chết mang theo. Cháu hứa không?
– Cháu hứa!
– Vậy dì yên tâm rồi.
Dì Cúc đứng dậy dọn dẹp bữa sáng, kết thúc câu chuyện:
– Bây giờ dì phải ra ngoài có việc, cháu ở nhà trông nhà. lát nữa dì về!
– Dạ!
Minh ngồi lại, nhấm nháp ly trà đã nguội. Tiếng cửa đóng sau lưng dì vang lên. Một nỗi cô đơn ùa đến. Cảm giác nó đang như kẻ ăn mày rách rưới được phú ông giàu sang cho hưởng đêm hội giàu có, rồi sáng mai lại bị quẳng trở lại lề đường bẩn thỉu.
Mới hôm qua thôi, nó tưởng thành công của mình còn hơn cả việc con người chinh phục vũ trụ. Bây giờ, nó chỉ là kẻ vô đạo đức, bị nhân loại chỉ trích. Loài người có quyền lên án nó không? Ai dám tự nhận mình trong sạch để kết tội người khác? Cuộc sống của nó, quan trọng là bản thân và người thân. Mặc kệ nhân loại! Nó tự tuyên bố.
Vậy còn người thân? Nó đã bao lần ân ái với mẹ ruột, chị My, bác Hạnh, bà bác dâu, chị Hà – chị họ. Nó từng khiến chị Hà mang thai, nhưng có sao đâu? Chẳng ảnh hưởng đến ai, chẳng chết chóc gì. Vậy với dì Cúc – em gái mẹ, dì ruột của nó – cũng chẳng khác gì. Còn chú Thành, chồng của dì? Nó có lỗi với chú, nhưng không hoàn toàn. Nếu đêm qua nó ân ái với người đàn bà khác, chắc gì đã có tội với chú. Nếu dì ân ái với người đàn ông khác, nó cũng chẳng có lỗi. Lỗi chính là người đàn bà đêm qua ân ái với nó lại là vợ chú. Ai bảo chú có vợ đẹp mà không biết giữ? Nó quanh quẩn tự bào chữa, nhưng nỗi bức bối trong lòng chẳng hề giảm.
Và dì? Những hành động, cử chỉ đêm qua của bà vẫn còn vương vấn trong đầu nó, lẫn lộn với lời đạo đức sáng nay. Cậu có muốn tiếp tục cuộc tình loạn luân với dì không? Chắc chắn là có. Liệu những lời dì nói sáng nay có đúng không? Cũng có.
Thoáng chốc đã qua một tiếng đồng hồ, sao dì chưa về? Bà nói chỉ ra ngoài chút việc. Thà không thấy dì còn hơn. Nó tự an ủi mình trong khi đôi chân cứ đưa nó ra cửa ngóng vọng. Nó đang mong chờ ai đây? Như kẻ si tình!