Cô Giáo Mai
Chương 225: Bà Mai và chàng trai dân tộc
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 225 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà Mai đến trường trong tâm trạng không vui. Tối hôm trước, bà vừa cãi nhau với chồng, người suốt ngày chỉ biết công việc. Sáng hôm sau, thức dậy, bà chẳng thấy ông đâu, chỉ còn lại mấy dòng trên bàn:
– Mai, anh đi công tác vài ngày.
Bực bội, bà nhận được cuộc gọi của một người bạn cũ. Sau nửa tiếng trò chuyện, người bạn rủ bà lên Gia Lai – Đắk Lắk chơi vài ngày để thư giãn. Bà đồng ý, mong thay đổi không khí.
Không khí núi rừng ở Gia Lai – Đắk Lắk thật trong lành. Bà thích sự tĩnh lặng nơi đây.
Đến nơi, nhà bạn bà khó tìm. Theo chỉ dẫn, bà tìm đến trụ sở Ủy ban nhân dân xã nhờ chỉ đường. Tiếp bà là một phụ nữ trung niên, tự giới thiệu tên Hoài (cán bộ phụ nữ xã).
– Đường khó đi lắm chị ạ.
– Vậy tôi phải làm sao?
– Tôi sẽ giới thiệu chị một người dẫn đường, chỉ cần trả công 100 ngàn thôi.
– Vâng… cảm ơn chị!
Một lát sau, người cán bộ trở lại cùng một chàng trai dân tộc đóng khố, ngực trần, trông rất hoang dã.
– Giới thiệu chị đây là cậu Nghị, nhanh nhẹn lắm, sẽ dẫn đường cho chị đến nhà bạn chị.
– Chào cô! Cô rất đẹp! – Nghị nói.
– Cảm ơn anh! – Bà Mai thấy có cảm tình với cậu ta.
– Chúng ta đi ngay chứ cô?
– Được thôi!
Đường đi khó khăn hơn bà tưởng. Chỉ đi được hai tiếng, bà đã kiệt sức.
– Nghỉ một lát nhé anh… tôi không chịu nổi nữa.
– Cô đừng gọi cháu là anh, cháu mới 16 tuổi thôi.
– 16 tuổi? Thật không?
– Thật!
– Cô tưởng cháu lớn hơn.
– Ở đây vất vả nên người ta lớn nhanh.
– Ừ… Cháu đoán cô bao nhiêu tuổi?
– Cháu đoán cô tầm 30.
– Xạo quá cậu bé… cô gần 40 rồi.
– Trời… trông cô trẻ quá… lại xinh đẹp nên cháu đoán cô 30.
– Cháu nói dẻo quá. Nghỉ một chút đi.
– Cô cố đi thêm một chút nữa nhé.
– Cô mệt quá rồi.
– Sắp đến một con suối, nghỉ ở đó.
– Ừ… cô sẽ cố.
Quả nhiên, mười lăm phút sau, họ đến một con suối trong xanh. Nghị nói:
– Cô ở đây nhé!
– Cháu đi đâu?
– Cháu ra tắm suối một lát. Cô nóng thì tắm đi, mát lắm. – Nghị chạy đi.
Nhìn dòng suối mát, bà Mai thèm muốn ngâm mình, nhưng sợ bị ai nhìn thấy. Sau ngần ngừ, bà tặc lưỡi:
– Thôi kệ, cứ tắm đi.
Bà nhìn xung quanh không có ai, yên tâm cởi hết quần áo, trần như nhộng, lội xuống nước. Bà vùng vẫy thỏa thích như chưa tắm cả tháng. Sau khi vùng vẫy, bà ngâm mình trong dòng nước mát, cảnh vật yên tĩnh khiến bà ngủ quên.
Bỗng, tiếng gọi làm bà giật mình:
– Cô Mai ơi… cô tắm xong chưa? Chúng ta tiếp tục đi chứ...
Bà mở mắt thấy Nghị đứng trên bờ gọi.
– Ừ… cô tắm xong rồi, cháu đợi cô một chút.
Bà bối rối vì đang lõa lồ, bảo cậu bé:
– Cháu quay mặt đi để cô lên bờ.
– Hì hì… cô ngại gì chứ…
– Cô… cô… kỳ lắm cháu, quay mặt đi đi.
– Hì hì… cháu nhìn con gái tắm hoài, có sao đâu.
– Thiệt hả?
– Thiệt mà… con gái ở đây tự nhiên lắm… cháu tò mò muốn xem cô thế nào, có đẹp bằng tụi con gái ở đây không.
– Cái thằng này…
Bà Mai cười, không biết nghĩ gì, trần truồng bước lên bờ.
– Rồi… muốn nhìn thì nhìn cho đã đi nhóc. – Bà nói.
– Chu choa…
Nghị trầm trồ nhìn bà Mai:
– Cô Mai đẹp thật.
– Thế có bằng tụi con gái cháu từng thấy không?
– Không… cô đẹp hơn tất cả tụi con gái cháu từng thấy.
– Thế Nghị đã có vợ chưa?
– Vợ thì chưa, nhưng “người tình” thì nhiều.
– Trời đất… sao cháu có nhiều “người tình” thế?
– Vì… cô gái bảo cháu làm tình giỏi.
– Ôi trời… mới 16 tuổi đã biết làm tình.
– Ở đây ai mà chả thế.
– Thế cháu đã làm tình với cô gái người Kinh nào chưa?
– Rồi.
– Ai vậy?
– Chính là cô Hoài, người dẫn cháu đến gặp cô hôm nay.
– Chính là cô Hoài sao?
– Dạ!
– Thế ngoài cô Hoài ra, còn ai khác không?
– Không, chỉ có cô Hoài là người Kinh.
– Thế cháu có muốn cô là người thứ hai không?
– Sao? Cô nói sao?
Bà Mai bước gần Nghị, lõa lồ. Nghị vội lùi lại, ngã ngửa vì vấp đá. Bà cười hỏi:
– Cháu không thích cô à?
– Dạ không phải.
– Vậy sao cháu mất bình tĩnh?
– Dạ… chỉ vì cô đẹp quá!
– Tức là cháu thích cô phải không?
– Vâng… cháu rất thích.
– Thế thì cháu nằm yên nào.
Bà Mai quỳ xuống, từ từ cởi khố của Nghị. Khi khố rời khỏi người cậu bé, bà kêu lên:
– Ôi trời… thảo nào…
Dương vật của Nghị to lớn khác thường, hơn hẳn chồng bà, ngang ngửa với Minh, con trai bà. Không chút ngần ngại, bà Mai ngậm lấy dương vật của Nghị, bú mút ngon lành.
– Cô… cô làm gì vậy?
– Cháu nằm yên đi. – Bà Mai tiếp tục bú.