Cô Giáo Mai
Phần 250: Cuộc chơi cuồng say
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 250 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 250
Không biết ông Mạnh nói gì với Phượng mà mãi một lúc sau ông mới mở cửa phòng, gọi mọi người vào. Tất cả tạm dừng trò chơi, lần lượt bước vào phòng ngủ. Căn phòng rộng rãi chẳng khác gì phòng khách, đủ chỗ cho mọi người thoải mái. Phòng khách bày biện thanh nhã, lịch sự khiến mọi người chỉ tập trung vào mấy cô gái quyến rũ, nhưng khi bước vào phòng ngủ, ai nấy đều cảm thấy hồi hộp và kích thích tột độ...
Ông Mạnh và Phượng vốn mê tình dục, thích hợp với nhau trong chuyện ấy. Họ chọn khách sạn với thiết kế phòng ngủ đặc biệt để kích thích chuyện ân ái. Giữa phòng là chiếc giường tròn khổng lồ, đủ chỗ cho năm người nằm thoải mái. Nệm dày êm ái, phủ lụa đỏ mềm mại, kích thích. Chăn và gối lông vũ bọc lụa đỏ cũng êm ái không kém.
Trần treo chiếc gương tròn phản chiếu mọi hoạt động trên giường. Giường thấp, tiện cho việc lăn lộn khi ân ái. Sàn trải thảm dày, êm như trên giường. Góc phòng bày sô pha, ghế bành, túi xốp để phục vụ nhiều tư thế khác nhau.
Bức tường đối diện giường là gương khổng lồ, tiện cho việc ngắm nhìn. Cửa dẫn từ phòng khách vào nằm bên trái giường, bên phải là cửa sổ kính lớn căng rèm đỏ, cùng tông với chăn đệm. Kéo rèm ra, ánh sáng tràn ngập; kéo kín, không gian ấm cúng, khêu gợi. Hiện giờ, rèm đang đóng kín.
– Xin lỗi ông Mạnh, tôi chịu hết nổi rồi…
Ông Đặng vội vàng tiến lên, ôm chặt Phượng rồi ấn cô xuống giường. Phượng mỉm cười trước vẻ nóng vội, cuồng nhiệt của ông ta. Ông Đặng nhìn Phượng say mê, hai tay mở rộng hai đùi cô, từ từ đưa dương vật vào. Khi đầu dương vật chạm vào cửa mình cô, ông Đặng nhìn chằm chằm, thần kinh căng thẳng. Ông ta từ từ tách môi cô, chui dần vào. Run rẩy, ông ta lẩm bẩm:
– Ôi sướng quá! Anh sướng quá, Phượng ơi. Cảm ơn em, cảm ơn ông Mạnh! Tôi mơ ước phút này đã lâu, giờ mới được ân ái với cô thư ký xinh đẹp của ông, sướng quá!
Ông Đặng từ từ đẩy hết dương vật vào Phượng, nhắm mắt vì sung sướng, bắt đầu thọc ra thọc vào. Ông Đạt thấy ông ta run rẩy quá, liền nhắc:
– Này… nhớ đừng phọt sớm đấy, thọc vài chục cái rồi nhường người khác nhé.
Ông Đặng gật gật, không thèm trả lời, tiếp tục ân ái. Mọi người xúm quanh, háo hức xem ông Đặng ân ái với cô thư ký xinh đẹp của ông Mạnh. Lúc sau, ông Đặng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Ông Đạt sốt ruột, vỗ vai nói to:
– Thôi đủ rồi, ông Đặng! Để tôi đến lượt!
Ông Đặng tiếc rẻ rút ra. Phượng vừa được ông Đặng ân ái càng lúc càng thấy sướng, mặt đỏ hồng, cửa mình căng mọng kích thích. Cô cười với ông Đạt:
– Gớm, anh Đạt này, chỉ sợ mất phần thôi…
Ông Đạt cười hề hề:
– Đúng rồi, đàn ông sinh ra thế mà, nhất là khi gặp gái xinh như em.
Vừa nói, ông Đạt quỳ xuống, gác hai chân Phượng lên vai, bắt đầu thọc vào.
– Ối… ối…
Phượng rên lên vì khoái cảm khi dương vật vừa rút ra, lại thọc vào ngay. Thanh Thanh nằm xuống bên phải Phượng, tay sờ soạng, mơn trớn khắp người cô để tăng khoái cảm. Ông Mạnh nằm bên trái, phụ giúp Thanh Thanh và quan sát cô thư ký hưởng thụ niềm vui.
Thanh Thanh và ông Mạnh mỗi người một bên, thay nhau bóp vú, bú vú Phượng. Thỉnh thoảng ông Mạnh hôn miệng, đưa lưỡi vào sâu, còn Thanh Thanh cũng xen vào. Chẳng mấy chốc, cả ba người cùng kề môi hôn nhau say mê.
Trong lúc ông Đạt ân ái Phượng, những người đàn ông khác không chịu nổi cảnh tượng kích thích. Họ đè San San và Trân Trân ra ân ái để giải tỏa. Sau ông Đạt đến lượt ông Đạo, rồi cậu bé Đức cũng được phép ân ái Phượng. Ông Đạt kéo nó tới, bảo Phượng:
– Phượng ơi, thằng cháu tôi hôm nay vào đời, suốt buổi được mọi người yêu thích. Em cứ chơi nó thoải mái, đừng ngại, tôi và ông Mạnh đã đồng ý rồi.
Phượng đã mê mẩn sau khi được ba người đàn ông ân ái liên tục, hoàn toàn buông thả. Cô thấy việc chơi với cậu bé Đức càng kích thích hơn. Cô cười dâm đãng:
– Ai chứ cháu anh Đạt thì chắc chắn ngon lành rồi, dòng giống không thể khác!
Mọi người phá lên cười trước lời nói táo bạo của Phượng. Không khí càng trở nên dâm dục, kích thích, trụy lạc. Cậu bé Đức đã quen hẳn với trò chơi, không còn ngần ngại. Nó cười nhìn Phượng, mạnh dạn nói:
– Vâng, cảm ơn cô, cô cho cháu đút vào nhé.
Mọi người lại cười dâm loạn. Trân Trân và San San vỗ tay tán thưởng, Thanh Thanh vừa cười vừa nói:
– Gớm, cậu nhóc học nhanh quá! Ban nãy còn lúng túng, giờ phát biểu như đĩ đực, hehe.
Cậu bé Đức vênh mặt nhìn chị Thanh Thanh, rồi quay người Phượng thành kiểu chó cái, chổng mông trên giường. Nó đứng dưới đất, hai tay ôm chặt mông Phượng, đưa dương vật vào. Cảnh tượng kích thích vô cùng, nhất là đối với ông Mạnh. Cô thư ký xinh đẹp của ông đang được một cậu bé mới lớn, chỉ mười bốn tuổi, chưa bằng nửa tuổi cô (Phượng đã ba mươi ba), ân ái mạnh bạo, say mê.
Ông Mạnh càng nhìn càng thấy kích thích, muốn xem mãi. Ông nghĩ: da thịt sinh ra là để hưởng thụ, để sướng. Cô thư ký của ông được hưởng niềm vui như thế, ông cũng hạnh phúc. Nếu giữ riêng, chỉ là ích kỷ. Thường họ dùng cu giả trợ giúp, nhưng chẳng thể so sánh với sáu dương vật thật cùng lúc.
Được một lúc, cậu bé Đức run lên. Tư thế chó dễ gây xuất tinh, nhất là với kẻ thiếu kinh nghiệm. Nó rút ra, hổn hển:
– Cháu chịu thôi, phọt ra mất thì chết!
Phượng đang sướng, đột ngột bị rút ra, thở gấp:
– Ai vào đi… nhanh lên, nhanh…
Bỗng không báo trước, một bóng đen phủ lên lưng Phượng. Nếu cậu bé Đức chơi kiểu nửa mùa (đứng dưới đất thọc), thì nhân vật mới này chơi kiểu dã thú đích thực.
Phượng đang chống tay, quỳ bốn chân, ông Đoàn phủ lên, chống tay phía trên đầu cô, hai chân quỳ ngoài hai đùi cô như con thú đực. Dương vật to dài của ông thọc ngay vào cửa mình cô một cách chính xác, không cần dùng tay. Dù vậy, cú thọc không hề dễ dàng. Ông Đoàn thuộc dòng máu da đen sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, chưa bao giờ được chơi gái da đen. Tất cả gái ông từng chơi đều có cửa mình nhỏ nhắn của người châu Á, Phượng cũng không ngoại lệ. Dù cô đã trưởng thành và cửa mình trơn nhờ tiết dịch, nhưng so với dương vật ông Đoàn, vẫn là nhỏ xinh.
Ông Đoàn thích thú điều này. Ông ta quen với việc chơi gái đầy khó khăn, vướng víu, bóp chặt khi thọc vào. Đó là yếu tố không thể thiếu. Dương vật vào được nửa chừng thì gặp trở ngại. Phượng thở dồn dập, tiếng rên không thể kìm được. Ông Mạnh lo lắng:
– Em có sao không? Có chịu nổi không? Thôi nhé?
– Không không… tiếp, tiếp đi… tiếp… Phượng lắc đầu mạnh.
Phượng mê sảng, không còn biết gì. Thanh Thanh, San San, Trân Trân biết cô đang sướng. Cái "quái vật" gồ ghề cọ xát mạnh vào thành âm đạo, kích thích từng dây thần kinh. Đầu dương vật thúc vào những ngóc ngách sâu kín. Kích cỡ của nó khiến hột le bị ép chặt lên thân dương vật, cọ xát theo nhịp. Khi ông Đoàn thọc ra thọc vào đều đặn, cơn sướng của Phượng tăng dần, lửa dục bốc ngùn ngụt.
– Á… á… á…
Phượng bắt đầu gào lên từng cơn sướng điên dại, trời đất quay cuồng. Cô không còn biết gì ngoài cơn sướng cuồn cuộn trong cơ quan sinh dục, từng thớ thịt co bóp nuốt trọn dương vật. Cơ thể đen trũi của ông Đoàn phủ kín, kẹp chặt thân thể nõn nà của Phượng. Lông ngực rậm ép chặt lên lưng cô. Mồ hôi túa ra, dính nhớp vào ngực ông Đoàn. Tóc dài của cô xõa tung trên giường. Mông cô vốn cong, nay càng cong ngược lên, mỗi cú dập háng của ông Đoàn tạo tiếng bành bạch.
Ông Mạnh vô cùng kích thích khi thấy cô thư ký xinh đẹp của mình sướng như vậy. Mọi người thở hồng hộc, lao vào nhau ân ái cuồng loạn, vừa chơi vừa quan sát ông Đoàn ân ái Phượng. Cảnh tượng phản chiếu trên gương tường và trần nhà, càng thêm dâm loạn.
Sau một lúc, không ai bảo ai, tất cả bùng nổ. Ông Đoàn là kẻ tháo ngòi nổ, đưa mọi người ra khỏi cơn mê cuồng. Sau khi khiến Phượng cực khoái nhiều lần, cơ thể rũ rượi, ông rút dương vật ra, đứng dậy tiến về phía Thanh Thanh. Ông gồng mình thở ồ ề, phọt toàn bộ tinh dịch vào miệng cô đang mở to.
Ngay sau đó, cậu bé Đức rút dương vật khỏi miệng chị Trân Trân, phọt vào miệng chị Thanh Thanh. Ông Đạt rút khỏi cửa mình San San, đưa lên miệng cô bú. Ông Mạnh thế chỗ cậu bé Đức, túm tóc Trân Trân ân ái cuồng loạn. Rồi đến lượt ông Đặng rút khỏi cửa mình Trân Trân, ông Đạt rút khỏi miệng San San, cả hai đứng hai bên cùng phọt vào miệng Thanh Thanh, bắn nhầy nhụa lên mặt, mũi, hai má. Cuối cùng, ông Mạnh thúc mạnh vài cú vào họng Trân Trân, rút ra phọt thẳng tinh dịch vào miệng cô góp vui.
Thanh Thanh có cái miệng rộng, môi căng mọng, là lựa chọn lý tưởng. Cô mê mẩn với bãi tinh dịch khổng lồ, dùng tay vét nhầy nhụa trên mặt vào họng, ngoáy ngoáy trộn đều, đồng thời súc súc nhè nhẹ. Lượng tinh quá lớn, đầy miệng, khó súc mạnh sợ trào ra.
Phượng lúc này cũng sẵn sàng, cô kê gối dưới mông, nằm ngửa, dạng háng ưỡn cao. Thanh Thanh cẩn thận kê miệng vào, hai tay banh rộng cửa mình Phượng, phun mạnh. Lượng tinh quá lớn, chỉ vào được phần nhiều, phần trào ngược ra ngoài. Thanh Thanh dùng tay bụm lại, cố gạt càng nhiều càng tốt vào trong, ấn vỗ cho đầy thêm, nhưng vẫn có ít tinh dịch chảy nhễu xuống ướt đẫm gối lụa. Phượng cố gắng dạng háng hết cỡ, ngửa cửa mình hết mức cho chất lỏng len lỏi sâu vào. Cuối cùng, cô giữ nguyên tư thế, thở hắt ra, nghỉ ngơi.