Cô Giáo Mai
Bọn Cướp Trong Nhà
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 264 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa bước vào nhà, mở cửa định đóng lại, bà Mai bỗng nghe tiếng gọi vọng đến từ phía bên ngoài.
– Xin lỗi… có ai ở nhà không?
– Ai vậy?
– Tôi đến ghi tiền điện.
Bà Mai hơi nhíu mày, không hiểu sao lại có người đến ghi tiền điện giữa buổi tối. Cô quay lại nhìn cửa, thấy một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc chỉnh tề, mặc áo sơ mi nhạt, quần zin hơi bạc màu. Trên ngực anh ta đeo tấm thẻ hình 3×4, một chiếc túi xách đeo lệch vai. Anh đứng trước mặt bà Mai, nhưng trong đầu bà chỉ nghĩ đến sự khó chịu vì cái việc ghi tiền điện bất ngờ này.
– Mới hơn nửa tháng mà sao lại ghi sớm vậy cháu?
– Dạ đúng rồi đó chị, vì có đợt bảo trì đường dây nên tụi em phải tổng kết ghi số sớm hơn đó chị.
– À… ra vậy.
– Nhà chị dùng bao nhiêu điện vậy chị?
– Tôi không biết.
– Chị làm ơn đọc cho tôi ghi.
– Đột nhiên đến như vậy, tôi có nhớ gì đâu.
– Vậy chị vô coi lại dùm tôi.
– Thôi, cháu vô đi, đồng hồ điện ngay góc nhà đó.
– Dạ, chị mở cửa cho tôi vô ghi.
– Chờ chút.
Bà Mai đẩy nhẹ cánh cửa ra cho anh nhân viên điện lực vào xem đồng hồ. Bà chỉ về phía đồng hồ điện, nhưng khi vừa quay lại, bất ngờ bị hắn ấn vào tường.
– Ối…
Bà Mai hoảng quá định hét lên, nhưng hắn nhanh chóng dùng tay bịt chặt miệng bà lại, tay kia kề sát con dao vào ngang cổ bà.
– Câm họng lại, bà mà la lên một tiếng là đứt cổ, biết chưa.
Bà Mai vừa bất ngờ, vừa chết điếng trước ánh mắt lạnh lùng của hắn và con dao, run rẩy gật đầu. Lồng ngực bà thở hổn hển. Hắn giữ chặt con dao kề vào cổ bà, tay kia khóa kín cửa, cài chốt bên trong. Hắn trói nghiến bà lại, hai tay bẻ quặt ra sau. Vẫn đè bà sát vào tường, hắn móc điện thoại trong túi ra nhắn tin cho ai đó. Ngay tức thì bên ngoài có tiếng gõ cửa…
– Vào lẹ lên tụi mày.
Bốn tên khác nhanh chóng bước vào trong và khóa trái cửa lại. Chúng đã phục sẵn bên ngoài – tất cả đều là đồng bọn của hắn. Bà Mai bị hắn khống chế ngay trong bếp, không thể phản kháng được gì. Hắn ra hiệu cho một tên trong nhóm vừa mới vào.
– Ê…
– Gì mày?
– Mày vặn nhạc to lên.
– OK!
Khi tiếng nhạc được mở hết công suất, từ bên ngoài khó mà nghe rõ tiếng động gì trong nhà, nhất là khi cửa đã được khóa kín. Bà Mai bị trói ngược hai cổ tay ra sau lưng và cột sát vào thành cầu thang, ngồi đó với một miếng giẻ siết chặt ngang miệng.
Bỏ mặc bà Mai cố quẫy hai tay để thoát khỏi dây trói, cả bọn lục lọi đồ ăn trong tủ lạnh, rượu bia trong tủ và bắt đầu ngồi nhậu. Chúng không quên lục lọi tìm hết trong nhà, thu được khá nhiều tiền mặt và vài chỉ vàng trong tủ (may thay là nhà bà Mai có két sắt bí mật đặt âm tường).
Chúng ăn uống thoải mái như chính trong nhà của mình, tiếng nhạc hòa cùng tiếng cười sặc sặc của chúng tạo thành một thứ âm thanh hỗn độn. Bà Mai chứng kiến cảnh bọn khốn làm chủ căn nhà của mình không biết là bao lâu, cho đến khi bà tình cờ liếc ngang đồng hồ thì đã hơn 7 giờ tối.
– Chán quá… đứa nào có trò gì vui vui nói cho anh em nghe coi.
– Hehe, tụi này công nhận mày biết chọn chỗ “kiếm ăn” thiệt đó, ăn sướng họng thiệt.
– Còn phải nói.
Hắn – nhân viên điện lực giả mạo – nghe vậy lấy làm thích thú, vỗ đùi bạch bạch, rồi chồm người lại kéo cái giẻ đang siết ngang miệng bà Mai ra.
– Bà chị ở nhà có một mình à?
– Ừ!
– Thế chồng và con trai bà chị đâu hết rồi?
– Về quê rồi.
– Thế tối nay còn có ai về nhà nữa không?
– Không!
– Mà hình như bà chị còn có một đứa con gái nữa mà, mấy giờ con gái bà chị về?
– Không… con gái tôi đi Đà Lạt chơi chưa về… mấy người muốn lấy gì thì lấy… rồi đi giùm cho.
– Hí hí, thôi… nếu con gái bà chị chưa về thì tụi này xài đỡ bà chị cũng được, há há, chẳng phải tối nay bà chị cũng ở nhà một mình hay sao chứ. – Một tên nói.
Hắn căng miệng ra cười trước lời đề nghị của đồng bọn.
– Hà hà, giờ tao nhìn kỹ lại mới thấy, đúng là không tệ tý nào… Bà chị này lớn tuổi rồi mà trông điện nước còn đầy đủ quá, ngon thiệt đó.
Đúng thật như vậy, thân hình bà Mai tuy không còn mơn mởn như con gái tuổi đôi mươi nhưng điện nước đầy đủ, bà thuộc loại đàn bà ngực tấn công mông phòng thủ, điều đó là một sự kích thích mãnh liệt đối với những con vật đang có hơi men trong người này.
– Để tối nay tụi anh làm chồng của em, rồi em sẽ thích thú cho xem.
Vừa nói hắn vừa đặt bàn tay lên xoa khắp mặt bà Mai, trong tiếng cười cổ vũ của đồng bọn. Phía trước nhà bà Mai là một nhà hàng Karaôkê, nhạc lại mở to inh ỏi khiến tiếng van xin và tiếng la của bà Mai không ai nghe được ngoại trừ năm tên khốn này. Bà Mai cố quay ngắc đầu liên tục để tránh bàn tay dơ bẩn của hắn, và rồi tóc của bà cũng bị bung ra khỏi kẹp, xõa xuống đôi bờ vai.
– Tôi lạy mấy người mà, làm ơn dừng lại… làm ơn thả tôi ra… tôi xin mấy người.
– Ừ, thì thả, nhưng em phải để cho tụi anh cởi áo em ra đã…
– Không… đồ khốn… đừng… đừng mà…
Bà Mai cố quoằn người nhưng không tài nào thoát ra được sợi dây đang trói chặt hai cổ tay ở phía sau lưng. Hai chân bà tuy không bị trói nhưng sự vùng vẫy của bà quả thật quá vô ích trước năm thằng đàn ông lực lưỡng. Sự kháng cự của bà Mai khiến cho cả bọn thật sự phấn khích, những cặp mắt hau háu săm soi khắp cơ thể của bà Mai, nhưng thích thú nhất chắc có lẽ là hắn, trong khi con mồi vẫn ra sức giãy giụa thì hắn ta cứ từ từ tháo từng hạt nút trên áo bà Mai ra…
– Bỏ ra… cứu tôi…
– Hê hê, coi kìa em, chắc là em đang sốt ruột lắm hả… tận hưởng đi, rồi anh cũng sẽ lột trần em ra thôi…
Vừa dứt lời, hắn đưa tay banh hai mép áo đã bị tháo bung hết cả hàng nút của bà Mai ra, kéo toạc chúng qua hai vai và tuột xuống đến tận khủy tay.
– Không…
Tiếng thét của bà Mai lọt thỏm giữa những tràng cười hả hê của cả bọn. Năm cặp mắt dâm đãng đổ dồn về bộ ngực trần trắng trẻo của bà Mai, cặp vú tròn căng được bao bọc bởi chiếc áo nịt trắng ngà ngà, vừa nuốt nước miếng trong cổ họng, hắn run run sờ lên bờ vai trắng mịn của bà Mai.
– Chu choa… đã thiệt đó tụi bay.
– Buông tao ra, thằng khốn…
– Hà hà, coi kìa, vú cưng đã quá… lẽ ra anh phải khám phá ra điều này sớm hơn chứ… chậc chậc… mà không sao, tối nay em là của anh rồi…
Hắn xoa xoa hai vai của bà Mai rồi từ từ lướt dọc năm ngón tay theo sợi dây áo ngực của bà, từ từ lần xuống vú của bà, như một đứa trẻ lần đầu thấy được vàng, hắn run run xoa thật khẽ và nhẹ bên ngoài, để có thể cảm nhận được từng đường ren áo ngực của người đàn bà, hành động của hắn khiến bốn thằng đồng bọn sốt hết cả ruột.
– Làm đi mà, má nó, bà chị này tưởng già rồi, ai dè coi vậy mà ngon hết biết, chơi nó, hiếp nó đi mày…
– Ê mày, trên lầu khi nãy tao thấy có phòng ngủ đó, mày bế nó lên đó mà hãm, vú nó đẹp quá tụi bây ơi.
– Phải, tao sẽ lên giường với nó, còn bây giờ… khà khà, bà chị này cần được tắm rửa cho thơm tho, sạch sẽ rồi mới có sức mà phục vụ tụi bây chứ. – Hắn nói.
– Hà hà, tụi bây ngồi đó nhậu tiếp đi, để tao với nó tắm cho con này, he he. – Một tên khác nói.
Tên đó nhanh chóng lại chỗ bà Mai, tháo dây trói đang buộc ghí bà vào thành cầu thang, và xô bà té dập ra sàn nhà. Trong tư thế hết sức khó khăn vì hai tay vẫn đang bị trói chặt quặc phía sau, bà Mai cố giãy người trong khi hắn ta kéo siết lại miếng giẻ ngang miệng bà, tiếng la hét nhanh chóng biến mất mà thay bằng những tiếng “úm… u… u… ú… um” đặc nghẹt, ngoại trừ hai chân còn đang tự do thì bà Mai không còn có thể sử dụng bất kỳ bộ phận nào của mình để chống lại chúng.
Hắn ta vòng ra sau ôm lấy vùng eo của bà Mai và xốc bà dậy, lôi vào phòng tắm ngay gần đó, mặc cho bà Mai ú ớ gào thét và cố dùng chân ghì xuống sàn, hắn vẫn mạnh tay lôi bà vào trong phòng tắm. Dưới nhà bếp này thì phòng tắm không lớn, hắn lôi bà Mai vào trong và thằng còn lại cũng cởi trần tiến vào, hắn không khép cửa mà nhón tay kéo tắm rèm mỏng phòng tắm lại. Do bên trong phòng mở đèn nên ở ngoài có thể nhìn thấy qua tấm rèm mỏng những cái bóng mờ mờ vật vã với nhau. Một khung cảnh thật hỗn độn: tiếng nhạc xập xình âm ì, tiếng cười của ba thằng đang ngồi ở ngoài, tiếng la hét tuyệt vọng của bà Mai…
Lờ mờ qua bức rèm mờ, ba cái bóng đáng quấn lấy nhau, những tên ngồi ngoài nghe tiếng bà Mai thét lên mãnh liệt và ngay sau đó chiếc quần dài của bà Mai khi nãy đang mặc ướt nhẹp bị ném ra ngoài.