66. Chương 66: Nỗi Dằn Vặt

Cô Giáo Mai

Chương 66: Nỗi Dằn Vặt

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến khách sạn, ông Mạnh bảo Thủy lên phòng cùng. Thủy biết ông ta lại muốn cô lần nữa. Cô như một bông hoa vừa hé nở, lần đầu bị ong hút mật, tỏa ra vẻ mê hồn. Bước vào phòng, Thủy nóng lòng muốn tắm mát, nhưng ông Mạnh lại vào phòng tắm trước. Cô đành ngồi chờ trên giường. Sau khi tắm xong, ông Mạnh mặc áo choàng khách sạn ra ngoài, mở tủ lạnh lấy một lon bia, ngồi trên ghế sa-lông thưởng thức. Ông bảo Thủy nếu muốn tắm thì cứ vào. Thủy bước vào phòng tắm, làn nước lạnh xối xuống người cô khiến cô cảm thấy dễ chịu hẳn. Cô dựa lưng vào tường, để dòng nước lạnh chảy dọc theo thân thể, hai tay chậm rãi xoa khắp người. Cô tắm rất lâu, đến khi bất chợt nhìn qua gương thấy ông Mạnh đứng ngoài, mắt ngắm nhìn cô qua cánh cửa phòng tắm hé hở. Giật mình, Thủy vội lấy khăn tắm quấn thân. Ông Mạnh bước vào, mỉm cười nói:
– Em đẹp quá, Thủy à.
Thủy lúng túng, quấn chặt khăn tắm, lùi sát vào tường khi ông Mạnh tiến lại. Ông ôm chầm lấy cô, cô cảm nhận được thứ của ông cọ vào đùi mình. Ông thở hổn hển, nói lộn xộn:
– Thủy… cháu… em… anh phát điên vì cháu mất…
Thủy né tránh nụ hôn, cố gỡ tay ông ra. Ông Mạnh bế cô lên, mang ra ngoài phòng. Dù biết chắc chắn sẽ xảy ra, Thủy vẫn giãy giụa theo bản năng. Ông đặt cô xuống giường, nhanh chóng giật phăng khăn tắm của cô. Cô cuộn người, dùng tay che đi thân thể trần trụi. Ông Mạnh lột phăng áo choàng, dương vật to dài của ông bật tung ra, đầu đỏ hồng.
Thủy định ngồi dậy thì ông Mạnh đã đổ sập xuống người cô, đè cô ra giường. Ông vừa gầm gừ như mèo đực vừa hôn hít khắp thân thể thơm mát của Thủy. Ông hôn mặt, cổ, hai bầu ngực căng đầy, làn da bụng trắng mịn như bông bưởi.
Thủy cố né tránh nhưng không thoát được. Ông khéo léo dùng đầu gối tách hai đùi cô ra. Cô cảm thấy vật ẩm ướt từ từ xâm nhập vào nơi thân mật nhất. Cô than thầm:
– Trời ơi, bố mẹ ơi… cứu con…
Thủy nhìn ông Mạnh với ánh mắt đau khổ khi dương vật ông ta dần chui vào mình. Ông Mạnh thích thú quan sát, rồi đẩy sâu hoàn toàn, nhìn cô với vẻ khoái trá:
– Cảm ơn Thủy… em tuyệt lắm… cảm giác thật êm ái.
Thủy quay mặt đi, lòng đau nhói, căm hận trước vẻ thỏa mãn dâm đãng của ông. Ông Mạnh bắt đầu đẩy dương vật ra vào nhịp nhàng. Mặc dù Thủy không chống cự mãnh liệt, cô vẫn tỏ vẻ miễn cưỡng. Ông Mạnh hiểu tâm lý cô, không ép buộc quá, thỏa mãn với việc cô vẫn dang chân cho ông. Dần dần, Thủy thấy có cảm giác mâu thuẫn. Dù đau khổ, nhưng nơi âm đạo cô lại bắt đầu có cảm giác khoan khoái. Bản năng nữ trong cô thức dậy, thân thể cô sảng khoái sau tắm.
Tuy nhiên, lý trí cô không thể chấp nhận được điều này. Cô cố gạt bỏ cảm giác kỳ lạ. Ông Mạnh tinh tế, như đọc được suy nghĩ cô, khéo léo rút dương vật ra gần hết, chỉ để đầu ở cửa âm đạo rồi đẩy sâu vào, khiến cảm giác ở đó rõ rệt. Thủy xấu hổ, nhưng không thể giấu được khi âm đạo cô bắt đầu ứa nước nhờn, tạo ra những tiếng nhóp nhép. Mặt cô đỏ bừng, cô bặm môi, nhắm mắt, hai tay khoanh che ngực.
Ông Mạnh hào hứng đẩy dương vật trong âm đạo trơn tru của Thủy, thở hổn hển:
– Tuyệt quá… Thủy… cảm ơn em… anh sướng quá.
Thủy muốn chui xuống đất vì ngượng. Những tiếng động nhóp nhép cứ vang vào tai cô, cảm giác sung sướng cứ tăng dần dù lý trí cô đang đau khổ. Tốc độ đẩy của ông Mạnh tăng dần, khiến giường đập vào tường. Bỗng ông Mạnh hấp tấp chống tay ngồi dậy, rút dương vật ra, cười hổn hển:
– Chết… tí nữa thì xuất… em làm anh sướng quá đấy, Thủy ạ.
Rồi ông chuyển sang một bên, cúi sát nhìn vào háng Thủy. Cô vội khép hai chân lại vì ngượng. Ông Mạnh mỉm cười, lướt nhẹ tay xoa lên bụng mềm mại của cô:
– Anh hiểu em đang cảm thấy xấu hổ lắm vì anh là bố của My, bạn em. Anh cũng đáng tuổi bố em… nhưng em thấy không… có sao đâu, giờ đây chỉ có anh và em, một đàn ông và một đàn bà, mà em vẫn có cảm giác thú vị chứ… anh nói có đúng không?
Thủy tránh nhìn vào mắt ông, im lặng không nói. Cô không muốn thừa nhận mình thấy sung sướng khi làm tình với ông. Ông Mạnh hỏi đi hỏi lại mấy lần, Thủy xấu hổ không chịu thừa nhận. Cuối cùng ông bảo:
– Thôi… em có thấy sướng hay không thì tự em và anh biết… chúng ta tiếp tục “công việc” nha…