Cô Giáo Mai
Chương 71: Dưới ánh đèn vàng
Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nó chợt tỉnh giấc khi nghe tiếng mẹ gọi chị Mận lên tầng nói chuyện. Mở cửa ra, nó thấy mẹ đang điện thoại với bố, bảo bố tối nay đi công tác đột xuất hai ngày. Rồi mẹ dặn chị Mận:
– Cháu khóa cửa rồi đi ngủ nhé, không cần đợi bác trai nữa.
– Dạ, bà chủ. – Chị Mận lễ phép đáp.
– Đi công tác gì mà trưa nay mới gặp hắn, đừng có nói hắn ghé nhà chị Thủy nữa. – Nó thầm nghĩ.
Bà Mai nhìn thấy con đứng cửa, sau khi dặn dò xong, bà quay vào phòng. Định bấm khóa cửa, nhưng lại ngập ngừng một lát rồi thôi. Bà mỉm cười, lên giường nằm.
Minh quay về phòng lấy điện thoại, thử nhắn tin cho chị Thủy:
– Bố em có ở nhà chị không?
– Được rồi! – Chị Thủy trả lời ngay.
Thật đúng như nó nghĩ. Công tác gì mà bố? May cho nó, nhờ có chị Thủy mà ông già rời khỏi nhà, để lại cơ hội cho nó “thay thế” vai trò tiền đạo tấn công “khung thành” của mẹ. Nó định ngủ tiếp, nhưng giấc ngủ vừa tỉnh dậy khiến nó khó ngủ lại. Nó trằn trọc một lúc, vươn vai duỗi thẳng chân tay, cảm thấy khoan khoái sau giấc ngủ dài. Nó đưa tay vào quần, thấy dương vật cứng cáp theo phản xạ tự nhiên khi thức dậy.
Nó nhớ lại hình ảnh mẹ trong chiếc váy ngủ rộng thùng thình, dù chỉ thoáng qua nhưng nó cũng nhận thấy mẹ không mặc áo lót – hai đầu vú nhô ra nhọn hoắt. Cơn ham muốn trỗi dậy mãnh liệt. Lâu rồi nó chưa được “gần” mẹ như thế. Tối nay bố không về, chị My lại đi vắng, chỉ còn chị Mận ở tầng dưới. Cơ hội quá thuận lợi.
Nhưng nó lại nhớ đến cái tát của mẹ, nhớ đến trận cãi nhau suốt buổi chiều với mẹ về chuyện chị Hà. Sao mẹ lại giận nó đến thế? Chị Hà có thai đâu phải lỗi của nó. Lúc đó nó còn non kinh nghiệm, tại chị là người lớn mà không biết “phòng” thôi. Hay mẹ xấu hổ vì có thằng con như nó? Hay mẹ không thích nó “quan hệ” với chị Hà, dù sao chị cũng là chị họ. Nhưng dù sao, nó và mẹ đã “quan hệ” nhiều lần rồi, sao mẹ lại giận?
Nếu suy nghĩ kỹ, trừ lần đầu mẹ hiểu lầm nó là bố nên “tự nguyện”, những lần sau nó đều “ép buộc” mẹ. Nhưng mẹ có hề giận đâu, chỉ buồn và khóc thôi. Thôi, đêm nay còn dài, chỉ có hai mẹ con ở tầng trên. Nó quyết định sang nói chuyện với mẹ xem sao, tùy cơ ứng biến. Được thì tốt, không được thì chạy xuống với chị Mận, hihi, có mất mát gì đâu.
Nghĩ là làm, nó ngồi dậy, mở cửa bước ra hành lang tối om. Sang phòng mẹ, thấy cửa hé sáng dưới khe cửa. Nó nhẹ nhàng xoay nắm khóa, mong rằng mẹ không khóa cửa. Thật bất ngờ, cửa không khóa! Nó mở hé cánh cửa, lách người vào.
Chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ánh sáng vàng dịu. Mẹ đang nằm nghiêng, quay lưng ra cửa. Bà Mai nghe tiếng “cạch”, biết ngay là nó – thằng con trai bà. Lúc nãy bà thấy nó ra, chắc nó nghe hết những gì bà nói với chị Mận. Biết bố không về, nó tìm đến đây là điều đương nhiên. Bà cất tiếng:
– Sao không ngủ đi, “anh” sang đây làm gì?
– Con muốn sang nói chuyện với mẹ. – Nó tiến đến bên giường, ngồi xuống mép giường.
– Cần gì phải nói nữa, anh lớn rồi, muốn làm gì thì làm. – Mẹ vẫn trách móc.
– Nhưng đó đâu phải lỗi của con, lúc đó con đâu có biết gì.
– Thôi được rồi… không phải lỗi của anh, bây giờ quay về phòng ngủ đi. – Mẹ nói, quay vào trong.
Nhưng nó không dễ bỏ cuộc. Nó trèo lên giường, nằm sát bên mẹ. Mẹ thở dài nhưng vẫn nằm im. Nó mạnh dạn đặt tay lên vai mẹ. Bà Mai im lặng, hất vai tỏ ý không muốn. Nó cười thầm:
– Chỉ cần năn nỉ mẹ một chút chắc là ổn thôi, đâu phải lần đầu.
Nó kiên trì đặt tay lên bờ vai tròn lẳn của mẹ, xoa nhẹ.
– Thôi mẹ à, chuyện con với chị Hà đã xảy ra rồi, lúc đó con đâu có biết gì. Đừng giận con nữa mà, con hứa sẽ “im lặng”… hơn tuần nay không được “gần” mẹ, con “nhớ” mẹ quá. – Nó thì thầm bên tai mẹ.
– Anh nhớ nhung gì tôi, tôi biết thừa anh chỉ nhớ mỗi “cái ấy” thôi… Không được nữa đâu nhé, tôi cấm. – Bà Mai vẫn nằm im, mắt nhắm như ngủ.
– Con có dám “đòi hỏi” gì mẹ đâu… Mẹ không “cho” thì thôi, con đành phải “nhịn”…
– Anh mà “nhịn”? Lại chẳng lẽ xuống nhà với con Mận ấy chứ, tôi biết thừa cái bụng anh, tôi đẻ ra anh mà.
– Mẹ… Mẹ có mệt không, để con đấm lưng cho mẹ nhé, lâu rồi con không đấm lưng cho mẹ. – Nó đổi chiến thuật.
– Cái thằng, đúng là con nít, tôi biết thừa mưu mô của anh rồi.
Bà Mai cười thầm nhưng không phản đối. Quả thật bà mỏi mệt, được nó đấm lưng xoa bóp một lúc cũng tốt. Rồi sau đó muốn thế nào thì tùy tình hình. Bà cảm thấy dạo này nó “ngoan hơn”, không “ép buộc” bà như trước. Nhớ lại những lần trước, bà còn sợ, dù phản đối bao nhiêu nó cũng mặc kệ, cứ chăm chăm đè bà ra “làm việc”. Bà không hiểu tại sao nó lại thay đổi, (giá mà bà biết tuần trước nó “làm việc” tăng năng suất rất cao thì sẽ hiểu), và giờ bà cảm thấy mình làm chủ tình hình, không còn lo sợ nó như trước.
Minh kéo chăn ra, quỳ xuống bên cạnh mẹ, nhẹ nhàng lật mẹ nằm sấp. Hai tay mẹ buông xuôi sát người. Nó bắt đầu xoa bóp hai bả vai. Bà Mai im lặng, hất vai tỏ ý không muốn. Nó cười thầm, tiếp tục kiên trì xoa nhẹ bờ vai tròn lẳn của mẹ.
– Ồ, mẹ chẳng hề mặc áo lót, tấm lưng trần dưới lớp váy mỏng manh hoàn toàn không có gì che.
Nó vừa xoa vừa day nhẹ, thỉnh thoảng vuốt ve dọc cổ và gáy mẹ. Rồi nó xoa dần xuống lưng mẹ.
Bà Mai biết rõ sự cố tình đụng chạm của nó, nhưng mặc kệ. Thậm chí bà còn thích sự rụt rè của nó, khác hẳn với những lần vồ vập trước, cứ như muốn “ăn tươi nuốt sống” bà vậy. Nó tập trung xuống vùng mông, chỗ này xoa bóp thoải mái, mẹ cũng không phản đối. Nó vừa nắn bóp đôi mông qua lớp váy mỏng và quần lót.
– Ôi, mình thèm được nhìn đôi mông trần trắng phau với chiếc quần lót sau cái váy này quá đi thôi.
Nghĩ vậy, nó thấy xốn xang. Nó bóp dần xuống hai bắp đùi mẹ, rồi bóp ngược lên, kéo vạt váy lên dần, hé lộ một phần mông và đáy quần lót. Thấy mẹ chưa phản ứng, nó thò tay giữa hai đùi mẹ, sờ lên chạm tới phần mềm mại, ấm áp giữa hai mông mẹ. Bà Mai cựa mình, lắc lắc mông:
– Đấy đấy… anh lại thế rồi, “chỗ đấy” đâu cần nắn bóp gì.
Nó im lặng rút tay ra, mạnh dạn lật hẳn váy mẹ lên, lộ toàn bộ mông và phần lưng. Nó tiếp tục xoa nắn mông và eo lưng, chăm chú ngắm nhìn cặp mông to tròn chắc nịch với chiếc quần lót đẹp ấy. Làm riết một hồi trên đôi mông trần không thấy mẹ nhắc nhở, nó kéo tụt luôn quần lót xuống. Giờ có thể nhìn thấy hai múi lồn lấp ló dưới khe mông. Nó thích quá nhưng chưa sờ vào, cứ từ từ… tiếp tục bóp nắn xung quanh.
Bà Mai xoay người nằm ngửa, nó trở nên lúng túng khi cơ thể mẹ gần như khỏa thân vì tấm váy mỏng dính sát người, hai bầu vú vồng lên lồ lộ với đôi núm vú chĩa nhọn. Nó cúi nhìn xuống phần dưới, cặp chân thon dài duỗi song song, giữa hai đùi nổi lên mu khum khum múp míp trong màu đỏ của chiếc quần lót ôm sát vùng háng. Nó ngồi xuống bên cạnh mẹ, hơi thở nặng nề:
– Mẹ hết mỏi chưa…
Nói xong, nó đặt tay lên mu giữa háng mẹ, xoa xoa. Mẹ nắm lấy tay nó, hỏi:
– Ngoài con Mận, chị Hà ra, con còn làm “chuyện này” với ai nữa không?
– Làm gì có ai nữa hả mẹ, hết rồi. – Nó đáp ngay.
– Con nói thật đi… nói thật thì mẹ “cho” con. – Mẹ đưa mồi nhử.
Nó suy nghĩ nhanh:
– Ngu gì mình thú nhận, chẳng lẽ mình thú nhận với mẹ là đã làm “chuyện này” với cô giáo mình, với cô Linh bạn mẹ, với chị My, rồi trưa nay với bác Hạnh, chị Thủy… chắc mẹ giết mình luôn quá, lấy gì mà mẹ “cho” nữa, không được…
Nó nhìn mẹ:
– Con đã nói rồi mà, ngoài chị Mận và chị Hà ra, không còn ai khác nữa, mẹ không tin con sao? Àh, mà suýt tí nữa con quên, còn có 1 người nữa.
– Ai… ai vậy con? – Bà Mai hỏi dồn.
– Là mẹ đó, không phải con với mẹ cũng đã làm “chuyện này” nhiều lần rồi sao? – Nó cười.
– Anh… anh “ép” tôi thì có… – Bà Mai xấu hổ.
– Mẹ yên tâm đi, không còn ai nữa đâu.
Bà Mai cười to, bụng rung lên theo tiếng cười:
– Khó tin quá… Thôi… Đấy là mẹ lo cho con, đừng “bậy bạ”… Khổ người ta, khổ cả mình.
– Vậy con chỉ làm “chuyện này” với mẹ thôi nhé? – Nó nằm xuống cạnh mẹ, tiếp tục sờ nắn vùng háng mẹ.
– Bậy nào… Còn phải tính chuyện vợ con nữa chứ. – Bà Mai quay sang nhìn nó.
– Thôi, con thích cứ mãi mãi thế này với mẹ. Mẹ có đồng ý không? – Nó hỏi.
– Không được đâu con… Rồi cũng phải chấm dứt chuyện này thôi con ạ. Mẹ thấy có lỗi với bố lắm, có lỗi cả với con nữa. – Giọng bà Mai nghẹn ngào.
– Mình cứ giữ kín bí mật này là được thôi mà mẹ. – Nó nói.
– Không được đâu con. Mẹ thấy day dứt lắm. – Bà Mai quay mặt đi.
– Con biết mẹ cũng thích mà, tại sao cứ phải kìm nén chứ. – Nó gặng hỏi, tay vẫn xoa mu lồn mẹ.
– Cũng tại mẹ “lầm lỡ” 1 lần, để rồi con… – Bà Mai bỏ ngang.
– Mẹ “lầm lỡ”? – Nó tỏ vẻ ngạc nhiên.
– Chẳng phải thế ư… Lần đó con “lợi dụng” lúc mẹ nửa mê nửa tỉnh chui vào giường mà làm “chuyện ấy” với mẹ, lúc đó mẹ cứ nghĩ là bố con. Con đã “được” một lần rồi thì lại “ép” mẹ mãi. Không vì cái đêm “lầm lỡ” đó thì đời nào mẹ chấp nhận việc này. – Bà Mai nói buồn bã.
– Nhưng đó cũng đâu phải lỗi của con? Làm sao mà con biết được người nằm trên giường chị Mận lại là mẹ chứ?
– Mẹ biết, lỗi tại mẹ tất, chính vì vậy mẹ mới “tha thứ” cho con.
– Thôi mẹ… Đừng nhắc lại chuyện ấy nữa. Đêm nay chỉ có hai mẹ con mình thôi. Mẹ chiều con nhé. – Nó xuôi theo.
– Thì tôi làm sao được nữa đây, tôi mà không “cho” anh thì anh cũng lại “ép” tôi thôi, chẳng lẽ tôi chạy ra đường để trốn hay sao. – Bà Mai thở dài.
– Mẹ… con yêu mẹ lắm. – Nó nói, nhỏm lên vùi mặt vào ngực mẹ.
Bà Mai chẳng biết làm gì hơn, đành ôm đầu nó kéo ghì vào ngực mình. Trong lòng bỗng thấy thanh thản.
– Thôi thì đến đâu hay đến đó, dù gì thì đây cũng đâu phải lần đầu tiên mình với nó, cả tuần nay mình có được bố nó “cho” gì đâu, cũng vừa lúc mình đang “khao khát” mà bố nó thì cứ “bỏ bê” mình, cứ để “vườn không nhà trống” hoài mình chịu sao thấu…
Minh đỡ mẹ ngồi dậy, kéo váy mẹ lên qua đầu, cởi chiếc áo lót. Nó ghé miệng vào một bên vú mẹ, một tay xoa đầu vú bên kia. Bà Mai ngồi yên nhìn nó mải mê với hai bên vú của mình, trong đầu trống rỗng. Tay nó rời vú mẹ, luồn vào quần lót của mẹ. Mẹ tự động dạng hai đùi ra, nó thoải mái móc ngược lên lỗ lồn mẹ. Thấy ướt và nóng, nó thụt nhẹ nhàng rồi ấn sâu hết ngón tay vào ngoáy. Bà Mai ưỡn háng, tụt quần lót xuống. Nó đè ngửa mẹ ra giường, vừa bú vừa móc lồn, chốc lát thấy mẹ vặn người rên rỉ.