75. Chương 75: Những phút giây thầm kín

Cô Giáo Mai

Chương 75: Những phút giây thầm kín

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa tan trường, Minh vội vàng chạy đến bệnh viện thăm chị Hà. Hai ngày qua, anh mải mê quấn quýt bên mẹ trong niềm hân hoan, quên cả trời đất. Hôm nay, anh tranh thủ về thăm chị và đứa con nhỏ của mình. Lên phòng chị, anh thấy bác Hạnh và bác Hải cũng ở đó. Đứa bé nằm an giấc trong nôi. Gia đình chị khá giả nên chị được chăm sóc trong phòng dịch vụ riêng, chỉ một mình chị ở phòng rộng rãi. Minh chào mọi người, ánh mắt thầy kính trọng hướng về bà bác dâu xinh đẹp. Bà cười tủm tỉm, nhưng thoáng chút ngượng ngùng, quay người đi lảng tránh anh. Minh hỏi thăm chị vài câu, chị Hà tỉnh bơ trả lời, nhưng anh cảm nhận được ánh mắt trìu mến của chị. Nói chuyện được một lúc, bà bác dâu bảo anh cứ ở lại nói chuyện với chị Hà cho chị đỡ buồn, còn bà xuống căn tin ăn cơm. Bác Hải cũng theo bà đi ra. Đợi hai bác rời khỏi phòng, Minh tiến gần, nắm lấy bàn tay chị. Chị Hà để yên cho anh nắm.
– Chị khỏe không?
– Chị khỏe, cảm ơn em đã đến thăm chị.
– Lâu rồi không gặp chị, em nhớ chị quá.
– Chị cũng rất nhớ em.
– Bé khỏe không chị?
– Bé khỏe lắm em, nó đòi ăn dữ lắm em.
– Chị có sữa cho bé bú không?
– Nhiều lắm, căng tức vú chị luôn nè. – Chị Hà chợt đỏ bừng mặt khi lỡ lời.
– Vậy chị… chị để em bú sữa bớt cho. – Anh nhe răng cười.
– Em… nói bậy không à? Sữa của bé mà… – Chị Hà xấu hổ, nhưng càng xinh đẹp hơn trong đôi mắt anh.
Cả hai im lặng, không biết nói gì nữa. Bỗng, tiếng khóc của đứa bé phá tan bầu không khí yên lặng.
– Để chị cho bé bú sữa, chắc nó đói rồi, em ra khép cửa lại dùm chị. – Chị Hà nói.
– Dạ! – Minh đi ra ngoài khép cửa, không quên bấm chốt.
Chị Hà ngồi dậy bế con, cởi ba hàng cúc chìa một bên vú cho bé bú. Đứa trẻ háu đói rúc đầu vào vú mẹ bú chùn chụt, khiến chị đau nhăn mặt. Sực nhớ đến Minh, chị ngước mắt lên thấy ánh mắt anh đang nhìn hau háu vào ngực chị, trong đôi mắt lộ vẻ thèm khát. (Tớ mà thấy cảnh này cũng thèm sữa nữa huống chi là thằng Minh). Chị mắc cỡ xoay người vào vách tường, một bên vạt áo bị chị ngồi lên giữ lại, làm bật tung những hàng cúc còn lại. Bên vú kia lòi ra, nẩy nẩy. Ngượng chín người, chị kéo vạt áo lại, ngồi im cho đến khi đứa bé bú no ngủ tiếp. Chị nhẹ nhàng đặt con xuống, lấy chăn mỏng đắp cho bé.
Hai tay chị chưa kịp cài lại cúc áo thì thằng Minh đã quỳ xuống kế bên, cúi đầu hôn nhẹ lên cái núm vú nâu hồng, nói nhỏ:
– Ngực chị đẹp quá… đã lâu rồi em không được bú “nó”… chị cho em bú sữa với nhe…
Chị Hà chưa kịp trả lời thì từ đầu vú chị, cái cảm giác nhột nhạt, đê mê lan rộng khắp thân thể. Chị còn đang ú ớ thì anh đã tiếp tục le lưỡi liếm vòng quanh núm vú… Cái nhột nhạt biến thành khoái cảm, đẩy ra khỏi miệng chị tiếng rên ngượng ngùng, khoái lạc:
– Đừng… Oâôôììì… Em ơi… em… ôôììi… đừng… em… dừng… ngừng… Uìi…
Miệng nói đừng nhưng ngực chị lại ưỡn lên tiếp nhận cặp môi mềm mại của anh ngậm đầu vú vào miệng mút nhẹ… tia sữa bị hút ra giải tỏa cho bầu vú khỏi căng tức khiến chị thấy ngây ngất, dễ chịu… Anh say mê bú cho tới khi sữa trong hai bầu vú chị có lẽ gần cạn hết nên chỉ ri rỉ vào miệng… Anh mơn man dưới bầu vú rồi nâng nhẹ lên như muốn trút thêm sữa ra… Rời núm vú chậm rãi, khi thì cắn nhẹ, lúc liếm mạnh dần xuống vùng bụng trong khi hai tay không ngừng bóp vú… Chị Hà quằn mình, hai tay xoắn tóc anh rên ư ử… khi cái miệng táp mu lồn qua lớp vải chị sung sướng muốn nhảy nhỏm. Nhưng chị cũng kịp kiềm chế, dùng hết sức đẩy anh ra.
– Đừng em… thôi… em về đi…
– Chị…
– Em về đi… – Giọng chị năn nỉ, nghe rất thương.
– Dạ… chào chị em về. – Anh tiu nghỉu quay người bước ra cửa.
– Minh… lại chị bảo. – Bất chợt chị gọi anh.
– Dạ… – Anh mừng rỡ quay lại.
– Chị chưa đặt tên cho con. Em… em chọn dùm chị một cái tên cho thằng bé được không?
Minh sung sướng ngỡ ngàng. Chị không lên tiếng thừa nhận anh là bố của con chị, nhưng chị đã muốn anh đặt tên cho con. Vậy là… Anh suy nghĩ. Một cơn gió vô tình đã đưa chị đến với anh… Phong… đúng rồi.
– Phong, chị đặt tên bé là Hoàng Phong đi (tên anh là Hoàng Minh).
– Hoàng Phong – Chị trầm ngâm – cái tên rất hay, vậy chị sẽ đặt tên bé là Hoàng Phong.
Anh đi ra mở cửa, vừa lúc đó hai bác cũng lên. Bác Hải thấy anh về liền nhờ anh:
– Minh, nếu cháu về tiện đường chở bác gái về luôn dùm bác nha. Bác ở lại một lát đợi anh Vũ đến rồi bác về. Bác gái về nghỉ ngơi, chiều mới vô lại. Đi xe cẩn thận đó nha cháu.
– Dạ, bác cứ yên tâm. Cháu sẽ “chăm sóc” bác gái cẩn thận. – Anh sung sướng mỉm cười nhìn bà bác dâu. Anh đang suy nghĩ không biết làm sao có được cơ hội chỉ có anh với bà, ai dè bác Hải lại tạo cơ hội cho anh…
– Thôi, cháu cứ về trước đi. Một lát bác đi xe ôm về cũng được. – Bà Hạnh nhìn cái miệng tủm tỉm của anh thì lại “tức”, bà liếc xéo anh, làm anh cụt hứng.
– Thì cháu cứ về tiện đường đưa bà về luôn mà. Đi xe ôm làm gì mất công. – Bác Hải lại lên tiếng.
– Đúng vậy đó bác. Tiện đường cháu đưa bác về luôn mà. Bác yên tâm, cháu sẽ “cẩn thận”. – Anh nhẹ nhàng đi lại phía sau bà bác dâu, đưa một bàn tay kín đáo bóp nhẹ mông bà. Chỉ có “con” anh là có thể thấy cảnh đó.
– Cháu… – Bà Hạnh bất ngờ trước hành động liều lĩnh của anh.
– Thôi, bà về nghỉ ngơi đi. – Bác Hải lại lên tiếng.
– Thôi được rồi, tôi về. Minh nè, bác trai bảo cháu chở bác về. Cháu cứ “từ từ” nha. – Bà Hạnh nhấn mạnh.
– Dạ! – Minh hí hửng.
… Về đến nhà chị Hà, anh nắm tay bác nhanh chóng dẫn bà vào phòng. Căn phòng ấy đã bao lần mây mưa với chị Hà – con gái bác – và cũng đã một lần với bác ở đây. Bà Hạnh bối rối gỡ tay khỏi bàn tay anh, chân tay lóng ngóng, nửa muốn chạy ra, nửa muốn đứng lại. Anh hiểu tâm trạng của bà bác dâu, anh ôm lấy bờ vai đang run rẩy của bà kéo vào, đóng cửa phòng lại.
Căn phòng rất tối, tất cả các cửa đều đóng kín. Ánh sáng lọt qua những khe hở rất nhỏ trên cánh cửa, làm căn phòng mờ mờ ảo ảo. Anh với tay tìm công tắc ngay sát bên cửa. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ tỏa một thứ ánh sáng mờ mờ. Anh thấy bà có vẻ bối rối lắm, hai tay cứ đan vào nhau che trước ngực. Bà ngó quanh định tìm chỗ ngồi, nhưng loay hoay mãi, cuối cùng bà vẫn đứng giữa phòng. Anh tiến lại gần, ôm lấy bờ vai bà kéo bà áp vào ngực mình, thủ thỉ bên tai bà:
– Bác “ngon” quá…
Bà Hạnh khẽ đẩy anh ra, sửa lại mái tóc xòa xuống trước mặt, cười mũm mĩm:
– Anh chỉ khéo nịnh… Chỉ được mỗi cái đó là nhanh. Thôi lại đây ngồi xuống, hai bác cháu mình nói chuyện nhé.
– Thì cháu vẫn đang nói chuyện đấy chứ. Có điều là vừa nói cháu vừa muốn được ôm bác.
– Vậy chỉ ôm thôi nhé. – Bà Hạnh ngẩng lên nhìn anh cười hỏi.
– Vâng, chỉ ôm thôi. Và cháu chỉ thêm vào đó vài cái vuốt ve… Và nếu sau đó bác vẫn không muốn cháu ở lại thì cháu sẽ về.
– Gớm, anh tự tin quá nhỉ. – Bà Hạnh cười to. – Bác hỏi thật, anh đã ngủ với bao nhiêu cô gái rồi.
– À… không nhiều thế đâu bác… chỉ có một cô thôi. – Anh cố tình nói dối.
– Là ai vậy? Bác có biết không? – Bà Hạnh bắt đầu tò mò.
– Không, bác không biết đâu. Là cô giáo của cháu.
– Vậy hả… Cô ấy… trông thế nào? – Bà Hạnh ngập ngừng.
– Cô ấy cũng lớn tuổi rồi, chắc cũng ngoài 30… Cô ấy có gia đình rồi, nhưng chồng hay đi vắng…
– Thảo nào mà tí tuổi như anh lại cứ thích làm “chuyện này” với những người lớn tuổi như bác. Chắc cô ấy rất nhiều kinh nghiệm trong “chuyện này”? Thế hai người thường gặp nhau ở đâu?
– Dạ… tại nhà cô giáo, sau mỗi buổi học.
– Chết thật, nếu bác mà gặp cô giáo đó bác sẽ cho cô ta một trận vì đã làm hư hỏng đứa cháu trai của bác.
– Kìa bác… dù sao cháu cũng lớn rồi…
– Bác không biết… nhưng nếu không có cô ta thì cháu đã không dám liều lĩnh dám bỏ thuốc ngủ cho bác rồi lại “làm bậy” với bác như vậy.
– Cháu xin bác. Không phải tại cô giáo đâu… Là do ở cháu thôi. Cháu không sao từ bỏ được ham muốn cháy bỏng là được gần gũi bác. Cháu đã thực hiện… Và giờ cháu không thể dừng được nữa… Nếu bác thương cháu, hãy chiều cháu… Cho cháu được toại nguyện…
– Một lần nữa thôi nhé. Anh có dám hứa với bác không? Tuần sau cái Hà nhà bác ra viện rồi, nó sẽ về ở bên nội, còn bác thì cũng về quê luôn đó. – Bà Hạnh hỏi có vẻ rất cương quyết.
– Cháu… cháu không biết nữa… – Anh cười và sán lại gần bên bà bác dâu.
Sau một hồi trò chuyện, bà Hạnh thấy thằng cháu trai của mình cũng dễ thương đấy chứ. Chỉ tội bà không biết làm sao nó lại ham muốn làm “chuyện đó” với một “bà già” như mình, lại dám đánh thuốc mê để “làm bậy” với mình. Dù mình với nó không có quan hệ máu mủ ruột thịt, nhưng dù sao mình cũng là bác dâu của nó, một người đàn bà gần gấp ba lần tuổi nó. Bà Hạnh cứ để yên cho thằng cháu trai ôm ấp vuốt ve hai bờ vai và suốt dọc tấm lưng bà. Bà cảm thấy một cái cục lùm lùm to lên dưới quần nó đang ép nhẹ vào háng bà. Cái mu nhạy cảm của bà dường như đang đáp lại sự cọ quệt đó, nó cũng đang “thổn thức” như chủ của nó vậy. Nó hôn khẽ vào cổ và gáy bà bác dâu, bàn tay nó đang từ từ gỡ từng chiếc nút áo bà. Nó kéo chiếc áo ra khỏi hai cánh tay bà, rồi đưa hai bàn tay ra sau ôm vào khoảng lưng trần nuột nà của bà mà vuốt ve chậm rãi, thỉnh thoảng lại đưa tay xuống sờ nắn cặp mông mẩy căng của bà…
Bà Hạnh nhận thấy rõ nó rất thích khi chạm vào cái quần lót bằng lụa mỏng tanh của bà. Bà cũng cảm thấy thích thú khi hai bàn tay ấy bóp nhẹ đôi mông bà, kéo ghì háng bà áp vào người nó. Bà nhận ra “cái kia” của nó đã cứng đờ ra như một cái lằn nằm vắt qua háng nó. Nó đã gỡ nút quần bà bác dâu rồi và đang kéo xuống, sau đó nó dùng chân kéo chiếc quần đi xuống dưới chân bà. Bà Hạnh vội khoanh tay che lấy ngực, dù đã mấy lần với nó, nhưng bà vẫn cảm thấy ngượng ngùng khi ánh mắt nó dán chặt vào thân thể chỉ còn lại hai mảnh đồ lót mỏng manh của bà. Những thứ đồ lót bằng lụa đen điểm vài hoa văn bằng ren màu đỏ sẫm rất đẹp, vừa vặn ôm khít lấy cơ thể bà, làm tôn thêm vẻ đẹp của bà. Bà Hạnh bắt chéo hai chân như thể muốn che bớt đi sự hở hang của mình. Thằng cháu đang ngây người lùi ra xa để ngắm bà. Nó thốt lên đầy thán phục:
– Bác đẹp quá…
Bà Hạnh cũng thấy hãnh diện trước sự ngưỡng mộ của thằng cháu 15 tuổi, nhưng bà cảm thấy cứ đứng giữa phòng thế này thì nom kỳ quá. Bà bèn nói:
– Cháu tắt đèn đi…
Bà Hạnh nhanh chóng lên giường, nhưng chủ yếu là bà không muốn mình lõa lồ trước mặt thằng cháu. Cứ đứng đấy lát nữa nó sẽ lột hết cả đồ lót bà ra, bà đứng trần truồng trước mặt nó giữa nhà thì có mà xấu hổ chết. Tuy mình với nó chẳng lạ gì nhau nữa nhưng dù sao mình cũng là bác dâu nó…