92. Chương 92: Nụ cười cuối cùng

Cô Giáo Mai

Chương 92: Nụ cười cuối cùng

Cô Giáo Mai thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 92
Trong khoảnh khắc thăng hoa đang bùng nổ, chị xoay người lật nó nằm xuống dưới rồi chồm lên người nó. Chị dạng hai chân ngồi xuống con cặc đang dựng lên như cái cọc tre và lao mình phi nước đại trên bụng nó. Tóc tai chị xổ tung xõa che lấp gương mặt, chỉ thấy cặp vú xóc nảy tưng bừng tựa hồ như muốn rơi khỏi ngực chị. Chị vung tay hất mái tóc ra sau, gương mặt rạng rỡ vì sung sướng mỉm cười nhìn nó. Chị chống tay lên ngực nó, vẫn tiếp tục nhảy múa trên bụng nó, con cặc sụt sùi đâm lên và nước nhờn chảy xuống lép nhép ở hai bên bẹn nó. Chị ngửa cổ nhìn lên trần nhà, thân mình nhấp nhô lên xuống, hai vú xóc nảy dữ dội khiến nó phải với tay lên chụp lấy chúng mà giữ lại.
N tranh thủ nhồi bóp cặp vú, véo hai đầu vú khiến chị suýt xoa rên rỉ. Chị hạ thấp người cúi xuống hôn lên khắp khuôn mặt nó. Cùng lúc ấy cơn sướng dâng lên ngùn ngụt trong chị, òa vỡ ra lan tỏa khắp cơ thể. Chị gồng người miết xuống háng nó những nhịp da diết, mu lồn đầy lông của chị dướn lên tận trên bụng nó ngứa ráp. Gương mặt chị ngây ngất đờ dại, duy chỉ có ánh mắt là sáng rực lên, lấp lánh như có lửa. Chị đổ ập xuống ngực nó, tiếng chị hổn hển bên tai nó:
– Sướng… em ơi… Chị sướng… shhhh…
Cơn hứng trong nó cũng đang lên, nó vòng tay khóa chặt sau lưng chị, gồng cứng như một cái đai sắt, háng nó nảy cẫng lên vỗ vào háng chị bành bạch. Chị cong lưng lên như con tôm trong vòng tay siết chặt của nó, con cặc nó thúc ngược vào lồn chị những chuỗi liên tiếp. Chị vùi mặt vào mái tóc nó, tiếng rên rền rĩ vọng ra:
– Ahgg… ahgg… sướng, em ơi… ahggg…
Nó bặm môi căng cứng toàn thân, con cặc lồng lên phun vào lồn chị những đợt tinh dịch nóng hổi. Chị lại rên lên, hổn hển đón nhận những gì nó tuôn ra trong mình. Cả hai cùng ngây ngất trong những cảm xúc mãnh liệt. Đúng là mỗi lần là một sự khám phá, cả chị và nó đều mãn nguyện vì những gì vừa được nhận. Nó ngừng lại, duỗi chân xoãi ra bải hoài cả người sau đợt xuất tinh gần như kiệt sức.
Chị cũng nằm yên trên người nó, lắng nghe những cảm xúc đang lắng xuống trong mình. Con cặc nó đang mềm dần trong lỗ lồn chị, teo nhỏ và ngắn lại. Chị mỉm cười nhận thấy cái lỗ của mình đang co lại đẩy con cặc nó trôi dần ra ngoài. Một dòng chất lỏng nóng ấm cũng theo đó chảy ùa ra, nhầy ướt lép nhép giữa người chị và nó.
Chị nhẹ nhàng lăn sang bên cạnh, để mặc nó nằm thở như trâu. Con cặc nó mềm oặt nghẹo sang một bên đùi, lỗ sáo vẫn rỉ ra một giọt sữa trắng đục. Chị thò tay sang nắm lấy cặc nó mân mê một cách thích thú. Nó quay sang ôm lấy chị, kéo khuôn mặt chị vào ngực mình, sung sướng hít hít mùi hương tỏa ra từ mái tóc chị…
Không biết có phải là chị đã biết trước lần gặp đó là lần gặp cuối cùng không, nên buổi tối hôm đó chị Phượng không cho tụi nó ngủ, chị mang một chai rượu mạnh ra để cả ba cùng uống, cùng xem phim sex, rồi cùng làm tình… Chị, nó và thằng Long hầu như không ngủ, họ mệt nằm nghỉ một lát rồi lại tiếp tục làm tình, cả ba người đắm chìm trong hoan lạc…
Và sau lần đó, nó và thằng Long không còn liên lạc với chị được nữa, điện thoại thì luôn ở tình trạng khóa máy, nó có tới nhà tìm chị thì họ nói nhà chị đã bán, nó bặt tăm tin tức chị từ đó…
… Bạn đang đọc truyện Cô giáo Mai tại nguồn: http://truyensextv99.com/co-giao-mai/
– Nè… "nhóc con"… đang suy nghĩ gì đó?
Tiếng của chị Phượng lại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. Nó bối rối ngượng ngập:
– Đâu có, em có suy nghĩ gì đâu.
– Xạo… nhìn cái mặt là biết ngay xạo rồi. Nói mau, em đang nghĩ gì? – Chị đưa tay cù léc nó.
Nó đưa ly cà phê lên nhấp một ngụm rồi nói:
– Em đang nhớ lại những gì đã được chị "dạy" và "thực hành" với chị thôi mà, chị có nhớ không?
– Không! Chị quên hết rồi… hì hì…
– Vậy sau cái "lần đó" chị đi Đức luôn hả?
– Ừh, thật ra trước đó một tuần chị đã thu xếp xong rồi, chị tính đi luôn không gặp tụi em nữa, nhưng rồi chị lại thấy "tiếc" nên chị cho tụi em cơ hội cuối, và sau "lần đó", ba ngày sau là chị bay…
– Chị hổng nói gì với em hết… làm em "tiếc" ngẩn ngơ…
– "Tiếc" gì nữa chứ, chị có phải là của nhóc đâu mà tiếc, "no xôi chán chè" như vậy chưa đủ sao?
– Chưa…
– Ham lắm…
– Giờ chị về luôn hay là về chơi?
– Chị về luôn, chị không thích cuộc sống ở bên Đức.
– Còn chồng chị?
– Anh ấy cũng về luôn với chị, giờ anh ấy là giảng viên Trường Đại học Kinh tế.
– Ồh hay quá, chị gái em cũng học Trường ĐHKT, mai mốt em cũng thi vô đó, biết đâu gặp chồng chị thì sao.
– Gặp thì gặp, cấm "nhiều chuyện".
– Em biết mà…
Hai chị em ngồi trò chuyện tán dóc một hồi rất vui vẻ, chị ngó xem đồng hồ:
– Thôi, chị phải về rồi, có gì gặp lại em sau nha.
– Về sớm vậy chị? Chị em mình có còn gặp nhau "như cũ" được không?
– NO! Giờ chị "tu" rồi, không như xưa nữa. Chồng chị cùng về với chị rồi, chị đâu còn "thiếu" nữa, hì hì…
– Một lần thôi mà…
– NO! STOP!
– Híc… tiếc quá…
– Thôi mà, tiếc gì nữa chứ, chị "già" rồi.
– Già đâu mà già, chị còn "ngon" lắm, hihi…
– Nỡm…
– Chị có đi xe không?
– Chị đi taxi, chị mới về được hơn một tuần nên cũng chưa mua xe.
– Sao chị không mua xe đi, ở thành phố không có xe đi bất tiện lắm.
– Chị cũng định mua nhưng… nhưng… – Chị có vẻ ngập ngừng.
– Sao vậy chị?
– Vợ chồng chị vừa về, mới dồn hết tiền vào mua nhà rồi, nên giờ thú thật là chị hơi kẹt, chị lại đang thất nghiệp, chị cũng đang đi xin việc làm nè, mấy bữa nữa họ gọi phỏng vấn.
– Chị vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, dễ xin được việc lắm.
– Nịnh chị hoài.
– Àh mà chị mua xe rẻ rẻ đi cũng được vậy? Đâu nhiều tiền lắm đâu.
– Em nghĩ sao vậy? Trông chị như thế này mà đi xe xấu, chị xấu hổ lắm, thà chị đi taxi còn hơn. – Chị cười.
– Kiêu nhỉ. Vậy chị định mua xe gì vậy?
– Chị định mua SH, giống như xe hồi đó chị đi đó, chị định khi xin được việc làm ổn định rồi sẽ mua xe trả góp.
– Thôi, chị đừng đi taxi, để em chở chị về, cho em biết nhà chị luôn.
– OK! Thanks. Mà nè, biết nhà chị thì biết, nhưng cấm léng phéng tới đó nha, nhà chị bây giờ ngoài chồng chị ra, còn có người giúp việc, mẹ chị và hai đứa con nữa.
– Ủa, chị đón hai đứa về ở cùng rồi àh.
– Thì giờ bố mẹ về ở chung rồi, con cái phải ở cùng bố mẹ chứ, đâu gửi hoài ngoại được, mà chị đón mẹ chị về ở cùng mà, cũng tiện chăm sóc hai đứa.
Nó kêu tính tiền rồi đưa chị về nhà, chị ôm lấy eo nó, mùi nước hoa xịn hòa quyện mùi da thịt chị làm nó ngất ngây. Giá như mà mình lại được một lần làm chủ tấm thân tuyệt đẹp này nhỉ. Nó chợt nảy ra một ý định rất ngông, trên đường chở chị về nhà, nó ghé qua một tiệm xe sang trọng, chị ngạc nhiên:
– Ơ, vô đây làm gì hả em? Chị chưa có ý định mua xe bây giờ mà, chị đang kẹt.
– Thì mình cứ vô coi thử loại xe mà chị thích thôi mà. – Nó cười.
Hai chị em cùng sánh bước đi vô, trông thật đẹp đôi. Người bán hàng giới thiệu các loại xe, nó thấy ánh mắt chị sáng lên khi người bán hàng giới thiệu chiếc SH màu cà phê sữa, nhưng khi nhìn giá tiền – 9.200 Đô – chị liền quay đi chỗ khác. Nó hỏi:
– Ở đây có thanh toán bằng thẻ không chị?
– Dạ, có chứ anh. – Cô bán hàng nhanh nhảu đáp lời.
– Vậy được rồi, tôi mua chiếc xe này, thanh toán bằng thẻ cho tôi. – Nó liền nói và mở bóp ra lấy thẻ.
– Ơ, kìa Minh, em mua xe làm gì? Em đã có xe rồi mà. – Phượng ngạc nhiên.
– Em tặng chị! – Nó tỉnh bơ nói nhỏ.
– Tặng chị? Thiệt không? – Phượng như không tin vào tai mình.
– Thế chị không nghe em nói gì àh.
– Nhưng mà hơn chín ngàn đô lận đó.
– Chuyện nhỏ, em tặng chị một món quà không được sao?
– Nhưng mà… – Phượng ngập ngừng.
– Mời anh chị ra đây làm thủ tục. – Cô bán hàng cất tiếng.
Nó và chị cùng ra quầy làm thủ tục, nó chi thêm một trăm đô để có biển số đẹp và làm giấy tờ cho nhanh để chị có xe đi lại, họ hẹn chiều mai giờ này tới lấy xe và có biển số luôn.