**Có Gió Thổi Qua**
Giữa "tôi" và Trần Vọng Trì, tình yêu không cần những lời thề non hẹn biển, chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua cũng đủ khiến trái tim rung động mãnh liệt. Tình yêu ấy được dệt nên từ những nụ hôn cháy bỏng và làn khói thuốc lá vấn vương.
Mỗi khi môi anh chạm, dường như cả bốn mùa đều bừng nở, và cơ thể tôi tan chảy trong xúc cảm. Đó là "trò chơi" riêng của chúng tôi. Anh cấm tôi hút thuốc, nhưng rồi lại chính anh, khi tôi mè nheo đến hết cách, sẽ giữ chặt cằm, cúi xuống trao một nụ hôn sâu. Hương khói thuốc nồng nàn từ anh xộc thẳng vào khoang miệng, hòa quyện với vị khô ráp nơi môi, len lỏi xuống tận đáy phổi, mang theo cả mùi hương đặc trưng, không thể lẫn vào đâu được của Trần Vọng Trì.
Và đôi khi, khi tôi lén lút châm một điếu, anh bắt gặp, sẽ không trách mắng, chỉ khẽ chạm điếu thuốc của mình vào điếu của tôi, thì thầm: "Cụng ly." Rồi lại trêu chọc: "Con nít chỉ được uống một ly thôi." Dù anh cũng chỉ hơn tôi một tuổi mà thôi.
Tình yêu của họ, liệu có phải là định mệnh đã an bài, một lần nữa được hàn gắn sau những vết xước của thời gian?
Hãy cùng dõi theo "Có Gió Thổi Qua" để cảm nhận câu chuyện tình yêu đầy mê hoặc, nơi mỗi làn gió đều mang theo hơi thở của tình yêu, và mỗi trái tim đều học cách chủ động nắm bắt "ngọn gió" của riêng mình.
**Tên gốc:** 有风吹
**Tác giả:** Lại Lạnh Lùng / 又盐
**Editor:** Ngủ đến khờ
**Thể loại:** Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Gương vỡ lại lành, Tình yêu nơi đô thị, Truyện ngắn, Đời thường, Điền viên.
Truyện Đề Cử






