Chương 117: Nghi Vấn Và Niềm Tin

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 117: Nghi Vấn Và Niềm Tin

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 117
Tác giả: Phàm Phạm-er | Biên tập: Chan
“Đoạn Dương bị ung thư não giai đoạn cuối… chắc cậu cũng hiểu, căn bệnh này có thể gây ảo giác. Kẻ thù cuối cùng của hắn, chính là bản thân hắn.” Mặc Lâm bình thản lái xe vào bãi đỗ: “Chúng ta đến rồi.”
Trong mắt Cố Nguyên vẫn chưa có tiêu cự, như thể đang chìm trong suy nghĩ: “Đoạn Dương tự sát… thật sự là vì ảo giác sao?”
“Ngoài ảo giác, còn có triệu chứng tâm thần phân liệt từng cơn. Tôi từng theo dõi hắn – mỗi lần phát bệnh, hắn đều nói chuyện với chính mình trong gương, hành vi hoàn toàn mất kiểm soát.”
Ánh mắt Cố Nguyên từng chút lấy lại nét sắc: “Bệnh nhân ung thư não do tổn thương vùng não, đúng là có thể xuất hiện rối loạn thần kinh và tâm lý. Báo cáo pháp y Thái Lan cũng đã xác nhận điều đó… nhưng tại sao Đoạn Dương lại để lại một tờ giấy ghi con số ‘4’?”
Mặc Lâm chỉ khẽ mỉm cười: “Thế nên, em đang nghi ngờ anh sao?”
Cố Nguyên ngẩng lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào anh: “Dù là anh, em cũng phải giữ thái độ nghi ngờ.” Cậu muốn nhìn thấu nội tâm người trước mặt, nhưng chẳng thể bắt được chút gì.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt trên vô lăng. Khuôn mặt quá mức tuấn tú không hề gợn chút biểu cảm, ngay cả nhịp thở cũng đều đặn như thường.
“Sự nghi ngờ của em là hợp lý. Đúng là anh có thể nằm trong danh sách nghi phạm.” Mặc Lâm vẫn giữ nụ cười: “Anh hoàn toàn không ngại bị em thẩm vấn.”
Cố Nguyên không đáp, chỉ im lặng nhìn anh.
Một chủ đề nghiêm túc như vậy, mà anh vẫn có thể mỉm cười?
Chuyện này thật sự không liên quan đến anh?
“Chúng ta ăn cơm trước đã.” Mặc Lâm chợt chuyển giọng, như thể chẳng quan trọng gì: “Ăn xong, em muốn thẩm vấn kiểu gì cũng được. Nếu không muốn vào phòng thẩm vấn, về nhà… trao đổi trên giường cũng được.”
Cố Nguyên lập tức nhíu mày. Tên này sao nói hai câu là lại lôi lên giường?
Cậu đẩy cửa xe bước xuống, thấy Ôn Tử Hàm đang dựa vào đầu chiếc siêu xe, đeo kính râm ngầu lòi, nhai kẹo cao su. Mái tóc rối nhẹ, hàng lông mày cau chặt – rõ ràng đã mất kiên nhẫn, hơi thở gấp gáp. Sợi dây chuyền hình thanh kim loại trên xương quai xanh lấp lánh theo từng nhịp thở.
Một cảm giác lo lắng khó tả trào dâng, như có tảng đá đè nặng ngực. Cố Nguyên cúi đầu, bước về phía trước.
Bữa trưa chẳng hề vui vẻ như tưởng tượng. Ôn Tử Hàm vốn hoạt náo, hôm nay lại hiếm khi im lặng. Mặc Lâm vẫn điềm tĩnh, lịch sự gắp thức ăn cho Cố Nguyên. Còn Cố Nguyên thì chỉ cúi đầu ăn, vẻ mặt nặng nề.
Chưa đầy mười phút, Ôn Tử Hàm đã không nhịn được: “Này, rốt cuộc hai người thế nào rồi? Làm hòa chưa?”
“Từ đầu đến giờ chúng tôi có cãi nhau đâu?” Mặc Lâm nhẹ gỡ xương cá bỏ vào bát Cố Nguyên.
“Cô gái kia có quan hệ gì với anh?”
“Tôi đang là người giám hộ của cô bé. Hơn nửa năm nữa cô ấy mới đủ tuổi, nên vẫn phải liên hệ. Nhưng không phải kiểu mà hai người đang nghĩ đâu.”
“Thì ra vậy… làm tôi lo lắng hão.” Ôn Tử Hàm dùng khăn lau miệng: “Thật ra chuyện của hai người tôi không nên nhúng tay. Nhưng Cố Nguyên là anh em thân nhất của tôi. Đây là lần đầu cậu ấy yêu, tôi đương nhiên phải đứng về phía cậu ấy.”
“Tôi hiểu.” Mặc Lâm đặt đũa xuống, giọng điềm đạm: “Tôi cũng là lần đầu yêu, chưa có nhiều kinh nghiệm. Sau này tôi sẽ chú ý hơn, không để cậu phải lo.”
Ôn Tử Hàm hơi sững người. Trong thâm tâm nghĩ: Lần đầu yêu mà xử lý uyển chuyển thế này, khác gì lão luyện? So với tiểu Quế Viên nhà tôi, cái gì cũng ngờ nghệch.
Tất nhiên, cậu không nói ra. Vì hòa bình, vội chuyển đề tài: “Tôi đúng là lo chuyện bao đồng. Chỉ cần hai người tốt đẹp, tôi yên tâm rồi.”
Nói xong, Ôn Tử Hàm đi ra ngoài, nhận một cuộc gọi sau khi vào nhà vệ sinh.
“Bệnh viện đang thúc thủ tục nhập chức, tôi không làm đèn dầu nữa.” Thấy Cố Nguyên chưa ăn xong, cậu nhờ phục vụ thêm hai món, tiện thể thanh toán: “Vậy tôi đi trước.”
Chờ Ôn Tử Hàm đi rồi, Cố Nguyên mới chậm rãi lên tiếng: “Em cảm thấy… anh sẽ không làm chuyện đó.”
Cậu vẫn đang suy nghĩ về vụ án Đoạn Dương.
Mặc Lâm đang múc canh cho cậu: “Nếu anh làm thì sao?”
“Giao anh cho cảnh sát.” Cố Nguyên nói thẳng: “Dù là anh, cũng vậy.”
Đôi mắt dài hẹp khẽ rung động. Bàn tay thon cầm muôi canh khựng lại. Trong khoảnh khắc ấy, tim anh như bị bóp nghẹt.
“Không thể vì anh mà em buông lỏng pháp luật sao?”
Cố Nguyên trầm ngâm rất lâu, nghiêm túc cân nhắc. Cuối cùng, cậu nói hai chữ: “Không thể. Trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng.”
Mặc Lâm cúi mắt, nhẹ nhàng đặt bát canh sang bên trái Cố Nguyên: “Pháp y Cố đúng là một cảnh sát tốt.”
“Cảm ơn.” Cố Nguyên không nhận ra sắc thái dị thường trong giọng anh.
Cậu ăn thêm vài miếng, thấy hơi no, liền lấy khăn lau miệng: “Vậy vụ án của An An, anh định khi nào giao cho cảnh sát xử lý?”
“Em nghĩ An An có tội sao?” Mặc Lâm hỏi lại: “Cô bé chỉ bị Đoạn Dương thôi miên, buộc phải tiếp nhận ý chí hắn. Nó cũng là nạn nhân.”
Cố Nguyên lạnh nhạt: “Pháp luật sẽ cho cô ấy một sự công bằng.”
Mặc Lâm trầm ngâm nhìn đôi mắt trong trẻo, chưa bị trần thế vẩn đục của Cố Nguyên: “Pháp luật do con người tạo ra. Nhưng thế giới này không có người hoàn hảo, cũng chẳng có pháp luật nào hoàn hảo cả.”
Cố Nguyên: “Đó không phải điều em có thể thay đổi. Em chỉ làm việc mình nên làm.”
“Cũng đúng.” Mặc Lâm xoa nhẹ đầu cậu: “Bộ não em không cần nghĩ quá nhiều.”
Vụ án liên quan đến thôi miên này, giờ không thể phán xét bằng pháp luật. Người thôi miên từng là nạn nhân, kẻ khởi xướng thật sự thì đã chết.
Nếu giao An An cho cảnh sát, pháp luật sẽ xử lý cô thế nào?
Nếu pháp luật không thể phán xét, cả đời còn lại của cô sẽ ra sao?
“Em không thể thay đổi, nhưng anh thì có thể.” Cố Nguyên nói: “Anh là chuyên gia tâm lý, lời nói có trọng lượng hơn chúng em rất nhiều.”
“Lúc nãy còn nghi ngờ anh, giờ lại tin lời nghi phạm?”
“Giữ nghi ngờ là trách nhiệm. Nhưng em tin vào nhân cách của anh.”
“Anh có nhân cách gì?” Mặc Lâm hỏi với vẻ thích thú.
Cố Nguyên bắt đầu hồi tưởng: “Vụ đầu tiên chúng ta phá – án giết người hàng loạt. Hung thủ sa lưới nhưng vẫn ngạo mạn. Dù chứng cứ rõ ràng, hắn nhận tội… nhưng anh đã dành rất nhiều thời gian để kể chuyện cho hắn nghe.
Vụ của Chu Tiệp, anh biết cô bé giấu áo dính máu trong con gấu bông, nhưng không vạch trần, mà đợi cô tự tay giao bằng chứng ra.
Anh không quá coi trọng sự thật, vì với anh, đó chỉ là kết quả. Anh muốn mỗi tội phạm đều tự nhận ra sai lầm. Anh không nhìn họ bằng ánh mắt định kiến. Dù họ tội ác tày trời, trong mắt anh, họ vẫn là con người bình đẳng.”
“Xem ra em tiến bộ rồi.” Trong mắt Mặc Lâm lóe ba phần cười, ba phần hài lòng: “Phân tích chính xác… nói tiếp đi.”
“Vụ ở vịnh Thiên Long cũng chứng minh điều đó. Anh đã sớm biết vợ nạn nhân mang thai con hung thủ, nhưng trong phòng thẩm vấn anh không nói. Anh biết nếu lên tiếng, đứa trẻ chưa chào đời có thể bị giết. Vì cô ấy muốn che giấu, nên anh không đào sâu.”
“Quan sát kỹ vậy sao? Xem ra em luôn để ý đến anh.” Mặc Lâm cười, ánh mắt ẩn ý.
“Là vì anh quá chói mắt… khiến em không thể không để ý.”
Cố Nguyên không hay biết, câu nói thẳng thắn ấy với Mặc Lâm chẳng khác gì một lời tỏ tình rõ ràng.
“Nên lần này cũng vậy, em vẫn tin vào nhân cách của anh. Nhưng với tư cách cảnh sát, em vẫn giữ sự nghi ngờ.”
Mặc Lâm dùng ngón tay chống cằm, khóe môi cong nhẹ, ánh mắt gần như si mê nhìn Cố Nguyên: “Em thật lý trí… mà anh lại càng thích em như vậy. Thật sự… rất quyến rũ.”
Mặt Cố Nguyên đỏ ửng tức thì. Dù đã ở bên Mặc Lâm một thời gian, cậu vẫn chẳng có chút kháng thể nào.
Ngón tay anh lướt nhẹ qua vành tai nóng bỏng của cậu: “Lúc đầu anh còn nghĩ phải giải thích thế nào để em tin… giờ xem ra, không cần nữa rồi…”
Đầu ngón tay ấm áp khẽ v**t v* vành tai: “Em thật khiến anh say mê… có thể đừng quyến rũ thế không? Anh sắp không thể tập trung vào vụ án nữa rồi…”
Anh càng nói, Cố Nguyên càng căng thẳng. Tay cậu vô thức siết chặt vạt áo, tim đập như sắp vỡ. Nếu Mặc Lâm còn tiếp tục, cậu sẽ nghẹt thở mất.
Môi Mặc Lâm từng chút tiến lại gần. Nhưng ngay trước khoảnh khắc chạm vào, anh dừng lại.
Nụ hôn không rơi xuống, Cố Nguyên khẽ cụp mắt rồi lại ngẩng lên – trong ánh mắt trong trẻo hiện lên cả nghi hoặc lẫn mong đợi.
Cậu đang hy vọng Mặc Lâm sẽ hôn mình.
Mặc Lâm cúi nhìn cậu, khóe môi nhếch nhẹ. Anh chỉ nhìn, không hôn. Nhưng khoảng cách gần đến nghẹt thở ấy lại khiến Cố Nguyên rung động hơn bao giờ hết.
Đặc biệt là đôi mắt nhạt màu kia – tràn đầy vẻ trêu chọc, như đang thì thầm: “Tự em hôn anh đi.”
Cuối cùng, Cố Nguyên không chịu nổi nữa. Cậu nhắm mắt, đưa môi chạm vào môi đối phương…
Sau cái chạm nhẹ là sự bình lặng khác thường.
Mặc Lâm vẫn ngoan ngoãn ngồi đó, mỉm cười nhìn cậu – không chủ động, cũng không từ chối.
Ánh mắt rực cháy, nhưng nụ cười lại khó dò.
Cố Nguyên cảm thấy mình như hóa thành một cái cây. Mùi hương quen thuộc như chất dinh dưỡng nuôi sống cậu. Toàn thân như bừng nở, đột nhiên khao khát được hấp thụ nhiều hơn.
Nhưng hôm nay, người mang dưỡng chất lại chẳng làm gì thêm.
Cố Nguyên khẽ nhíu mày, tim đập càng nhanh. Lần đầu tiên, cậu cảm thấy ánh mắt Mặc Lâm mê hoặc đến vậy – như muốn hút cạn ba hồn bảy vía.
Đôi môi cậu còn mềm hơn bình thường. Nhìn kỹ, thậm chí khiến người ta thèm…
Hết chương 117