Chương 126: Dấu Vết Trên Cổ

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 126: Dấu Vết Trên Cổ

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Nguyên khẽ nhíu mày. Nếu là Mặc Lâm thì việc ôm ấp âu yếm chẳng có gì lạ. Nhưng vấn đề là người trước mặt cậu vừa giống Mặc Lâm, lại vừa không phải anh – khiến cậu bỗng chốc do dự.
Sau khi nói xong câu đó, đối phương bỗng xoa xoa huyệt thái dương như thể đau đầu: “Hỏng rồi… bị hắn phát hiện rồi…”
Cố Nguyên chưa kịp hiểu chuyện gì, đối phương đã cúi đầu, khẽ hôn lên môi cậu: “Vợ ơi… lần sau gặp lại!”
Chỉ trong tích tắc, ánh mắt đối phương chớp một cái rồi mở ra, và Cố Nguyên lập tức cảm nhận được sự quen thuộc trở về. Cậu không lý giải được, nhưng trong lòng biết rõ – đây mới là cảm giác thân thuộc thực sự.
“Hắn vừa hôn em?” Mặc Lâm lên tiếng, giọng đầy giận dữ, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt cậu.
Cố Nguyên ngập ngừng, chẳng biết bắt đầu giải thích từ đâu – vì bản thân cậu cũng bất ngờ trước nụ hôn bất ngờ kia.
Một tiếng đấm vang lên. Mặc Lâm đấm thẳng vào tường: “Đáng lẽ không nên để hắn ra ngoài.”
Cố Nguyên nhẹ nhàng khuyên: “Em nghĩ anh căng thẳng quá rồi. Hắn cần được dẫn dắt, chứ không phải giam lỏng.”
Mặc Lâm nhìn cậu, ánh mắt dần dịu lại. Ngón tay anh luồn nhẹ vào mái tóc dài rủ trước trán Cố Nguyên, rồi chậm rãi trượt xuống: “Anh biết em muốn giúp anh. Nhưng thật lòng, anh không thể chia sẻ em với hắn.”
“Hắn vừa chạm môi vào em… anh sắp điên mất…”
Khoé mắt Mặc Lâm ửng đỏ. Cố Nguyên nhìn mà lòng quặn thắt, chẳng biết an ủi thế nào: “Đừng vậy… anh thế này, em cũng đau lòng…”
Bàn tay trắng nõn của Cố Nguyên chui vào kẽ tay Mặc Lâm, siết chặt, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay anh: “Đừng giận nữa…”
Mặc Lâm nhìn sâu vào đôi mắt đen láy ấy – trong đó dường như bùng lên một ngọn lửa. Cố Nguyên tưởng mình đã hiểu được điều anh đang nghĩ, nhưng lần này, cậu đoán sai.
Đột nhiên, Mặc Lâm cúi xuống, cắn mạnh vào sau gáy cậu.
Rõ ràng anh đang tức giận. Trước đây, anh chưa từng làm vậy.
Nhưng nếu đây là cách anh trút giận, thì Cố Nguyên sẵn sàng chịu đựng.
Cơn đau âm ỉ hoà quyện với hơi ấm ẩm ướt khiến cậu không khỏi siết chặt vạt áo Mặc Lâm: “Có thể nhẹ một chút được không?”
Mặc Lâm khẽ cười khẩy: “Hừ… còn muốn anh nhẹ hơn nữa à?”
Vừa dứt lời, đồng tử Cố Nguyên co rúm, ngón tay siết chặt hơn. Cảm giác lần này không chỉ đau – mà còn mãnh liệt đến tê dại. Cậu vô thức muốn vùng vẫy.
Giọng nói trầm thấp vang bên tai: “Đừng chống cự.”
Cảm giác như trái tim cậu bị xé toang, để Mặc Lâm đi vào một cách thô bạo, muốn làm gì thì làm.
Cậu không chỉ giao cho anh quyền kiểm soát – mà còn giao luôn cả quyền làm mình đau.
Khi Mặc Lâm bước vào phòng tắm, Cố Nguyên rời giường, đi soi gương. Trên gáy cậu hiện rõ hai dấu hôn sâu đậm.
Cậu đưa tay chạm nhẹ, nhớ lại cảm giác lạnh buốt của đôi môi kia chạm vào da thịt – trong người bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
Cậu không ghét hình ảnh này của Mặc Lâm. Ngược lại, cậu còn thấy… rất mê đắm.
Cửa phòng tắm mở ra không một tiếng động. Cố Nguyên vừa quay lại thì đã thấy hơi nước bốc lên nghi ngút dưới ánh đèn vàng dịu.
Hơi ấm chạm vào kính, vào gạch men. Đầu ngón tay cậu bỗng bị một bàn tay khác ép sát vào mặt kính, để lại một dấu vân đỏ ẩm ướt.
Không khí ẩm ướt tràn ngập khoang mũi, nghẹt thở. Dù hít thở sâu đến mấy, cũng không đủ oxy. Khi nồng độ CO₂ tích tụ đến mức nhất định, cơ thể người ta sẽ trở nên cực kỳ nhạy cảm…
Trong cuộc đối kháng giữa lý trí và bản năng, Cố Nguyên cố tìm lối thoát. Nhưng Mặc Lâm đã nhốt cậu chặt trong vòng tay mình.
Khi Cố Nguyên mở mắt lần nữa, trời đã sáng. Mặc Lâm tỉnh trước, đang chăm chú nhìn cậu bằng đôi mắt nhạt màu – ánh mắt chứa đựng thứ tình cảm không thể giấu nổi.
Cố Nguyên đỏ mặt, ngồi dậy mặc đồ.
Mặc Lâm im lặng nhìn cậu từng món một, rồi lại quàng thêm chiếc khăn dày, biến thành một cái bánh chưng cồng kềnh.
Anh bật cười: “Trời lạnh đến vậy sao?”
Cố Nguyên quay lại, nhìn anh rất nghiêm túc, rồi từ từ tháo chiếc khăn xuống.
Chỉ thấy hai bên cổ cậu, đầy rẫy những vết hôn đỏ rực – như những trái dâu tây được trồng cẩn thận.
“Xin lỗi… tối qua anh mất kiểm soát quá.” Mặc Lâm vừa nghĩ đến cảnh đêm qua liền không kiềm được cảm xúc dâng trào.
Khi Mặc Lâm bước ra khỏi phòng ngủ, Cố Nguyên đang thay giày.
Anh thấy cảnh này buồn cười, liền tựa vào tường nhìn cậu: “Hôm nay không định chờ anh à?”
Cố Nguyên kéo mũ áo hoodie xuống, chỉ vào tai mình – ngụ ý đang đeo tai nghe, chẳng nghe thấy gì.
Mặc Lâm bước tới, gỡ tai nghe bên trái xuống: “Em định chạy đi đâu?”
Khoảng cách quá gần, hơi thở của anh khiến tai Cố Nguyên ngứa ngáy. Cậu xoa xoa tai rồi nói: “Em nghĩ mình nên giữ một chút khoảng cách với anh.”
Mặc Lâm tỏ vẻ hứng thú: “Vì sao?”
“Anh khiến người ta dễ sa vào. Em cảm thấy ý chí mình không còn mạnh mẽ như trước, khả năng tự kiểm soát cũng đang giảm. Nếu cứ thế này, luận văn em sẽ không xong đúng hạn… thầy hướng dẫn sẽ chọn người khác.”
“Ừm… em nói cũng có lý.” Mặc Lâm rút luôn chiếc tai nghe còn lại: “Thầy hướng dẫn em là ai? Anh đi gặp ông ta một chuyến.”
Cố Nguyên cau mày: “Anh đừng làm loạn, em đang nói nghiêm túc.”
Mặc Lâm cọ cằm nhẹ lên vai cậu: “Hôm nay cuối tuần mà, anh muốn dẫn em đi ăn ngon…”
Nghe đến “ăn ngon”, Cố Nguyên hơi do dự: “Tối được không?”
Mặc Lâm như muốn ôm chặt cậu vào lòng: “Vậy thì tối nhé… Em muốn đến thư viện à? Để anh đưa đi.”
Cố Nguyên gần như không thở nổi trong vòng tay siết chặt: “Không cần đâu, dưới lầu có xe đang đợi.”
“Ai vậy?” Mặc Lâm lập tức cảnh giác.
“Bạn cùng làm đề tài.”
“Nam hay nữ?”
“Nam.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Khoảng bằng tuổi anh. Cũng học pháp y, có vài nội dung chuyên môn cần trao đổi. Anh ấy đã có vợ, vừa sinh con gái. Rõ ràng giới tính, anh không cần lo.”
Nói xong, Cố Nguyên nhìn Mặc Lâm, chờ phản ứng.
Mặc Lâm hơi lặng thinh: “Vậy… em đi đi. Nhớ về sớm.”
Trong lòng anh nghĩ: Cố Nguyên đã không còn né tránh giao tiếp với người ngoài nữa – điều đó thật tốt.
Sau khi Cố Nguyên rời nhà, Mặc Lâm cũng gọi điện rồi ra đi.
Giữa trưa, khi đang tra cứu tài liệu trong thư viện, Cố Nguyên nhận được tin nhắn WeChat từ Lý Mông: [Cậu xem tin trên trang chủ chưa? Chuyện gì vậy?]
Cố Nguyên: [Tin gì?]
Lý Mông: [Xem thông báo trên trang chủ đi.]
Cố Nguyên đặt điện thoại xuống, mở trang chính thức của Đội Cảnh sát Hình sự thành phố Nham Hải. Ở vị trí nổi bật nhất là thông báo: [Chuyên gia tâm lý tội phạm Mặc Lâm sẽ không còn giữ chức cố vấn tội phạm tại Đội Cảnh sát Hình sự thành phố Nham Hải…]
Cố Nguyên đọc đi đọc lại nhiều lần, xác nhận không nhầm, rồi lập tức rời thư viện, gọi điện cho Mặc Lâm.
Máy luôn báo bận.
Cậu đành gửi tin nhắn: [Chuyện trên trang chủ là sao?]
Mặc Lâm trả lời nhanh: [Giả mạo chứng cứ. Anh đã tự thú.]
Cuối cùng Cố Nguyên cũng hiểu lý do Mặc Lâm bị cách chức. Trong lòng rối bời: [Anh sẽ bị điều chuyển đi sao?]
Mặc Lâm: [Có khả năng.]
Cố Nguyên chẳng còn tâm trí nào cho luận văn. Cậu vội thu dọn laptop. Vị pháp y ngồi đối diện đặt điện thoại xuống: “Thầy hướng dẫn vừa báo, luận văn không cần nộp gấp nữa, hạn chót lùi thêm một tháng.”
Cố Nguyên không còn tâm trạng: “Tôi có việc, về trước. Liên lạc sau.”
Nói xong, cậu nhanh chóng thu dọn balo, đeo laptop, bước vào thang máy, bấm tầng 1.
Gửi tin: [Anh đang ở đâu? Em đến tìm anh.]
Mặc Lâm: [Trước cổng thư viện.]
Đúng lúc thang máy mở ra – Cố Nguyên nhìn thấy xe của Mặc Lâm đậu ngay trước cửa.
Cậu vội lên xe, đóng cửa. Trong lòng rối bời, mò mẫm mãi mới cài được dây an toàn: “Chuyện này… còn cứu vãn được không?”
Mặc Lâm vừa lái xe vừa nói: “Trưa nay anh đưa em đi ăn hải sản hấp nhé. Anh biết một quán rất ngon.”
Cố Nguyên chẳng có tâm trí nào nghe chuyện ăn uống. Trong đầu chỉ nghĩ: Nếu Mặc Lâm bị điều đi… họ sẽ yêu xa… Mà cậu không thể xa anh được… Chỉ còn cách đi cùng anh.
Mặc Lâm vẫn tiếp tục: “Thật ra quán đồ Nhật gần đây cũng ổn. Em muốn ăn gì?”
Cố Nguyên sốt ruột: “Anh sẽ bị điều đi đâu?”
Mặc Lâm: “Có thể là thành phố bên cạnh thôi. Rất gần. Đừng lo.”
Cố Nguyên: “Bên đó có tuyển pháp y không?”
Mặc Lâm: “Sao thế? Em muốn đi cùng anh à?”
Cố Nguyên: “Ừ.”
Mặc Lâm im lặng một lúc: “Chiều nay sẽ có quyết định chính thức. Trước hết, ăn trưa đã.”
Cố Nguyên nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì. Rõ ràng chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến cậu.
Mặc Lâm gõ nhẹ hai ngón tay lên vô lăng, lòng cũng thấy khó chịu. Anh khẽ dụi mũi, rồi gửi một tin WeChat cho Cục trưởng Trịnh.
Năm phút sau, nhóm chat sôi động cả lên.
Mộng Lan chuyển tiếp một văn bản. Ngay lập tức, dưới đó là hàng loạt tin nhắn chúc mừng, biểu tượng pháo hoa, pháo giấy bay tán loạn.
Mộng Lan: [Thầy Mặc giờ là chuyên gia đặc biệt của Đội Hình sự rồi! Tuyệt quá!]
Vương Nhạc: [Chúc mừng thầy Mặc!]
Lý Mông: [Chúc mừng thầy Mặc!]
Có người hỏi: [Cố vấn tâm lý tội phạm với chuyên gia đặc biệt khác nhau à?]
[Tất nhiên khác! Nghe tên đã thấy oai hơn rồi!]
[Vậy có cần đổi văn phòng không?]
Tiêu Trạch: [Để thầy Mặc tự chọn văn phòng đi.]
Cố Nguyên không có tâm trạng xem nhóm chat, cả người vẫn rầu rĩ.
Mặc Lâm nhắc: “Anh thấy điện thoại em rung suốt. Không xem à?”
Cố Nguyên: “Nếu chuyện gấp, họ sẽ gọi.”
Rõ ràng tâm trạng cậu đang rất tệ.
Mặc Lâm cúi đầu gửi thêm một tin cho Mộng Lan.
Một phút sau, điện thoại Cố Nguyên reo lên.
Mặc Lâm: “Xem ra đúng là chuyện gấp…”
Cố Nguyên bắt máy, giọng bực bội: “Nói chuyện chính.”
Vài giây sau, cậu cúp máy, quay sang Mặc Lâm: “Mộng Lan nói anh không cần đi nữa… Lúc nãy anh bảo muốn ăn gì?”
Mặc Lâm cười: “Hải sản hấp hoặc đồ Nhật…”
Cố Nguyên: “Ăn hải sản đi. Dạo này em cần bổ sung protein…”
**
Chan: Từ giây phút cháu nó đòi gặp nhân cách kia, tôi đã biết nó có máu M rồi!!!!! Chậc chậc chậc
Hết chương 126