Chương 132: Cơn Sung Huyết Sinh Lý

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 132: Cơn Sung Huyết Sinh Lý

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu trời đêm dày đặc, thành phố như con rồng khổng lồ chìm trong giấc ngủ giữa ánh sáng và bóng tối, thở nhịp sống theo từng ánh đèn nhấp nháy.
Mặc Lâm vừa tắm xong, tóc còn ướt, chưa kịp lau khô. Những giọt nước nhỏ xuống chiếc áo ngủ đen, loang thành vệt ẩm trên vải.
Đúng lúc ấy, điện thoại trong phòng khách sáng lên. Anh cầm lên, thấy là cuộc gọi video từ Mặc Tung.
Chẳng cần đoán, Mặc Lâm cũng biết cha gọi vì chuyện gì.
Anh bấm nhận. Trên màn hình hiện ra một người đàn ông đội mũ lưỡi trai trắng, dáng vẻ thoải mái trong bộ đồ thể thao, vừa điềm tĩnh lại tràn đầy sức sống. Cây gậy golf đã được cất vào khu nghỉ, nằm gọn bên cạnh.
Mặc Tung nằm nghiêng người, nửa thân trên buông lỏng để nghe điện thoại. Phía sau là bãi cỏ xanh mướt, tắm mình dưới ánh nắng dịu dàng, bình yên và thuần khiết.
“Thằng nhóc kia đâu rồi? Mẹ con nhớ lắm, nhắc hoài, bảo ta rủ hai đứa ra ăn cơm cùng nhau…”
Tóc mái rũ xuống trán, Mặc Lâm càu nhàu: “Biết ngay hai người chẳng còn nhớ con nữa. Giờ có thêm con trai, con càng thành vật bỏ đi…”
Đúng lúc đó, Cố Nguyên đi ngang qua, ném chiếc khăn tắm về phía anh — chính xác không sai một li, trúng ngay trán:
“Đứng ngoài ban công làm gì? Không lạnh à?”
Giọng Cố Nguyên lạnh lùng, gương mặt không biểu cảm. Trước đó, cậu chờ Mặc Lâm tắm, không chống nổi cơn buồn ngủ nên thiếp đi. Tỉnh dậy không thấy người đâu, liền dậy đi tìm.
Thế mà phát hiện tên này đang gọi điện video giữa trời lạnh, trốn ra ban công.
Mặc Lâm sợ Cố Nguyên để ý, nên mới ra ban công, đeo tai nghe nói chuyện. Anh chỉ khoác áo ngủ mỏng, thực sự hơi lạnh.
Cố Nguyên nhíu mày, bước ra ban công. Mắt còn sụp như chưa tỉnh ngủ, không nói gì, đưa tay lên định lau tóc cho anh. Mặc Lâm cao hơn, cậu phải ngẩng đầu.
Giữa lúc đó, hai cha con đang nói chuyện bỗng cùng im bặt. Mặc Tung thậm chí tắt luôn micro, rõ ràng là đang cố tình nghe lén.
Mặc Lâm úp điện thoại xuống bệ cửa sổ, rồi đưa tay ôm eo Cố Nguyên, má cọ vào cánh tay trắng nõn, đầu chôn vào cổ cậu:
“Ước gì ngày nào em cũng lau tóc cho anh…”
Giọng anh mang theo vẻ làm nũng, nhưng vẫn đậm chất riêng — như con gấu koala ôm chặt cây của mình, không muốn buông.
Tóc ướt lạnh chạm vào cổ Cố Nguyên, cậu rụt cổ phản xạ:
“Đứng đàng hoàng… đừng nghịch… tóc chưa khô.”
Mặc Lâm lặng lẽ tắt cuộc gọi bằng tai nghe Bluetooth. Phần còn lại, cứ để Lão Tung tự suy diễn.
Trong phòng tắm, Cố Nguyên bật máy sấy. Ngẩng lên, ánh đèn làm ngũ quan Mặc Lâm dịu đi so với ban ngày, đôi mắt chỉ dịu dàng khi nhìn về phía cậu.
Luồng gió ấm ù ù thổi lên ngực trần của Mặc Lâm, hơi nóng lan từ cổ lên mái tóc ướt sũng. Từng sợi tóc như được xoa dịu. Trong tiết trời lạnh, bàn tay trắng ấm áp luồn vào tóc anh, nhẹ nhàng v**t v*.
Cảm giác ấm áp và tuyệt diệu này, chỉ khi ở bên người yêu sâu đậm mới có được. Mặc Lâm say sưa hít hà mùi sữa tắm trên người Cố Nguyên — giống mùi của anh, nhưng càng ngửi càng thấy chưa đủ.
Bàn tay “tự động” luồn vào áo đối phương sưởi ấm, ngón tay lướt qua eo mềm, cảm nhận phần lưng Cố Nguyên chắc khỏe hơn trước, cơ bụng rõ rệt. Xem ra những bữa bổ sung protein trước đây đều phát huy tác dụng.
Lưng Cố Nguyên đẹp như tác phẩm nghệ thuật. Ngón tay nóng chạm đến đâu, lửa dường như lan theo đến đó. Chỉ một cái chạm nhẹ, đã bùng lên như lửa đồng cỏ.
Cố Nguyên cố tập trung sấy tóc, tay luồn vào mái tóc mềm. Trong làn gió ấm, xúc giác trở nên nhạy cảm hơn. Cậu càng sấy, càng mất tập trung. Khi Mặc Lâm bế cậu ngồi lên bàn rửa mặt, máy sấy tuột tay, rơi “tõm” vào bồn, vang lên một tiếng cô đơn.
Mặc Lâm thấy sắc đỏ trên mặt Cố Nguyên, khóe môi cong lên. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt đã nói hết.
Cố Nguyên ngả người ra sau, tựa vào tấm kính, mặt càng đỏ. Cổ áo ngủ lệch, lộ ra nửa bờ vai. Một tay chống lên bàn, xương quai xanh lộ rõ. Vết ướt từ tóc Mặc Lâm vừa cọ qua, cộng với vành tai đỏ ửng, khiến người ta khó lòng cưỡng lại.
Dù trong phòng tắm ẩm ướt, cổ họng Mặc Lâm đã khô khốc.
Anh nghiêng người về phía trước, sắp hôn lên môi Cố Nguyên thì dừng lại, khẽ hỏi:
“Tôi có câu này muốn hỏi pháp y Cố.” Giọng trầm mang theo hàm ý: “Thường xuyên bị sung huyết sinh lý… có phải là bệnh không?”
Cố Nguyên hiểu ngay anh đang ám chỉ gì, cau mày:
“Có bệnh. Còn nặng nữa.”
Mặc Lâm không những không lo, còn bật cười:
“Vậy tôi phải điều trị thế nào?” Giọng cười như tiếng đàn cello trầm ấm: “Pháp y Cố kê đơn đi, tôi không muốn chết đâu.”
Cố Nguyên nhìn chằm chằm đôi môi gần trong gang tấc, hơi thở anh phả tới mang theo mùi hormone mạnh mẽ — hoàn toàn không giống người sắp chết.
Cậu hơi cúi cằm, chạm nhẹ vào môi Mặc Lâm. Môi cậu còn nóng hơn tưởng tượng.
“Đơn thuốc này đúng bệnh, nhưng hiệu quả yếu quá. Cứu không nổi anh đâu.”
Mặc Lâm chống tay lên bàn, thân thể áp sát hơn:
“Thuốc… phải mạnh hơn chút mới được.”
Nói xong, anh cúi đầu cắn nhẹ lên vai Cố Nguyên, như cố nén nhịn. Cậu run lên — không rõ vì lạnh hay vì căng thẳng. Sau đó, vành tai cũng bị cắn khẽ.
Tim Cố Nguyên đập loạn, cảm giác hưng phấn dâng trào không rõ nguyên do. Còn chiếc còng tay — không biết bị còng vào lúc nào. Chỉ nhớ khi định chống cự, giọng trầm của Mặc Lâm đã vang bên tai:
“Em chạy không thoát đâu…”
Sáng hôm sau, Cố Nguyên mở cửa chống trộm, sững người trước cái hộp đặt trước cửa.
Ôn Tử Hàm đã gọi cậu từ sớm, giọng hớn hở như vừa tiêm thuốc k*ch th*ch, bảo xuống hầm xe đón ngay.
Trước cửa là một hộp giấy, trên có ghi rõ hai chữ [Cố Nguyên].
Nhân viên giao hàng thường viết tên người nhận bằng bút đen để dễ nhận, chuyện này không có gì lạ.
Hộp chỉ lớn hơn bàn tay một chút. Cố Nguyên lắc nhẹ, bên trong có vật cứng, hình thanh dài.
Hết chương 132