Hôn Lễ Ánh Sáng Đêm

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 139 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngoại truyện
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Cố Nguyên xử lý xong vụ án mổ xác suốt đêm, mãi đến sáng mới tan ca về nhà.
Tắm rửa xong, cậu vừa định vào phòng ngủ bù thì vô tình thấy một kiện hàng gửi cho Mặc Lâm.
Bên trong có vẻ là tài liệu, người gửi là bà Thẩm.
Đúng lúc đó, điện thoại của Mặc Lâm reo lên.
Giọng nói của Mặc Lâm vẫn dịu dàng như thường lệ: “Hôn lễ định sau một tháng nữa, tổ chức ở một hòn đảo nhỏ ngoài biển, do bà Thẩm chọn. Kịch bản bà đã gửi rồi, em xem chưa?”
“Đang xem.”
Cố Nguyên nhớ ra chuyện này. Lần đầu ra mắt gia đình, bà Thẩm đã muốn tổ chức một hôn lễ thật long trọng cho họ.
Bà còn đặc biệt thuê hẳn đội chuyên lên kế hoạch cưới, tự tay chọn ra vài phương án để hai người quyết định.
Lúc ấy, Cố Nguyên tùy tiện chọn một bãi biển yên tĩnh, nhưng rồi cả hai cứ trì hoãn mãi, chuyện hôn lễ dần bị gác lại.
Cậu cầm tập kế hoạch cưới trên tay, trầm ngâm suy nghĩ.
“Nếu em không muốn làm hôn lễ, để anh nói lại với bà Thẩm.” Giọng Mặc Lâm ôn hòa, không lộ cảm xúc thích hay không.
“Anh có muốn cưới không?”
“Anh thì sao cũng được, quan trọng là em thấy thế nào.”
Cố Nguyên suy nghĩ một chút, rồi hỏi lại: “Anh thực sự mong muốn chứ? Nói thật đi.”
“Cả đời chỉ có một lần, tất nhiên anh cũng mong có một nghi thức. Nhưng em không thích nơi đông người, chúng ta có thể không cần ồn ào theo trào lưu.”
“Vậy làm đi. Tháng sau. Anh chọn ngày.” Cố Nguyên nói dứt khoát.
“Em có thể suy nghĩ thêm, không cần vội.”
“Chính là tháng sau.”
Sau khi cúp máy, Cố Nguyên lật lại tập kế hoạch lần nữa.
Với cậu, hôn lễ thật sự quá rườm rà.
Chỉ riêng khâu chuẩn bị đã phải sắp xếp trước cả tuần, chụp ảnh cưới cũng phải dành riêng một ngày. Dù hầu hết việc không cần cậu lo, nhưng với một người mang nỗi sợ xã hội như cậu, việc đứng trước hàng trăm ánh mắt để hoàn thành nghi lễ đã là thử thách cực lớn.
Buồn ngủ hoàn toàn biến mất. Cậu cầm điện thoại, gõ vào ô tìm kiếm:
[Người sợ xã hội làm hôn lễ thế nào?]
[Người sợ xã hội phải tổ chức hôn lễ thì làm sao?]
Có người khuyên nên đeo mặt nạ trong hôn lễ. Về mặt tâm lý học, đeo mặt nạ có thể giảm căng thẳng và lo âu.
Cố Nguyên thấy ý tưởng hay, lập tức định lên mạng mua một chiếc.
Nằm trên giường, cậu vẫn không tài nào chợp mắt. Trong đầu liên tục hiện ra những tình huống có thể xảy ra trong lễ cưới. Nghĩ đến cảnh phải trao nhẫn với Mặc Lâm trước mặt mọi người, đôi mày cậu càng nhíu chặt.
Chỉ là một nghi thức thôi, không cần căng thẳng.
Cậu không ngừng tự an ủi mình, nhưng càng an ủi lại càng thấy áp lực.
Mấy ngày sau, cậu trở nên đờ đẫn, mất tập trung.
Mặc Lâm nhận ra Cố Nguyên mấy hôm nay tinh thần sa sút. Chỉ nghĩ một chút, anh gần như hiểu ra nguyên nhân.
“Nếu em không thích kiểu nghi thức này, anh có thể nói với bà Thẩm hủy hôn lễ.”
“Không cần!”
Cố Nguyên từ chối dứt khoát.
Mặc Lâm mỉm cười nhìn cậu: “Vì sao không cần?”
“Không muốn anh phải tiếc nuối.”
Cậu biết Mặc Lâm rất coi trọng hôn lễ này, nên không muốn vì mình mà anh bỏ lỡ trải nghiệm quan trọng trong đời.
“Thấy em vì anh mà cố gắng, anh thật sự cảm động. Nhưng anh càng mong em được vui vẻ.”
Cố Nguyên nằm trong lòng Mặc Lâm, cơn buồn ngủ từ từ kéo đến, nhanh chóng chìm vào giấc mộng…
Cậu mơ thấy bản thân đứng giữa vô số ánh mắt đổ dồn. Cậu mặc lễ phục trắng tinh, tay được Mặc Lâm dắt bước lên lễ đài.
— Sao lại là đàn ông?
— Là b**n th** à?
Những tiếng xì xào vang dội bên tai, không dứt. Ánh mắt nhìn chằm chằm khiến cậu choáng váng.
Tỉnh dậy, tâm trạng cậu u ám.
Giấc mơ ấy cậu không chỉ mơ một lần. Vì thiếu ngủ, lúc đi làm cũng mất tập trung.
Một tuần trước hôn lễ, cậu cuối cùng không chịu nổi mà phải nhập viện.
Bác sĩ chẩn đoán do làm việc quá sức.
Ôn Tử Hàm mặc áo blouse trắng đến thăm, tiện tay lật bệnh án.
“Làm việc quá sức?” – Ôn Tử Hàm nhíu mày – “Tên họ Mặc kia nhu cầu mạnh đến vậy sao?”
Cố Nguyên quay mặt đi: “Không phải lý do đó.”
“Ngoài Mặc Lâm ra, còn lý do gì khiến robot như cậu mệt đến kiệt sức?”
Ôn Tử Hàm thật sự tò mò.
Đúng lúc ấy, Mặc Lâm mang bữa sáng đến. Nhìn thấy Ôn Tử Hàm mặt mệt mỏi rõ là vừa trực đêm xong.
“Bác sĩ Ôn đến kiểm tra phòng sớm thế này?”
“Kiểm tra phòng cái gì? Tôi đâu phải bác sĩ khoa thần kinh.”
Trên mặt Ôn Tử Hàm rõ ràng viết nguyên một dòng: Đ* c*m th*! Lại bắt nạt Tiểu Quế Viên của chúng tôi!
Mặc Lâm dựng bàn nhỏ trên giường, nhẹ nhàng bày cháo và món ăn kèm trước mặt Cố Nguyên, sợ cháo nóng nên còn thổi nguội rồi đưa tới môi cậu.
Ôn Tử Hàm cảm thấy mình không thể chịu thêm nổi một giây.
“Này, hai người đều là tân lang, có thể kiềm chế một chút không? Tôi vẫn đang đây đấy!”
Cố Nguyên nghe xong, sắc mặt thay đổi, sặc luôn cháo vào khí quản.
Mặc Lâm đặt muỗng xuống, vỗ lưng giúp cậu: “Tạm thời đừng nhắc đến hôn lễ nữa.”
“Chỉ còn một tuần nữa là làm lễ, sao lại không nhắc?”
Cố Nguyên ho sặc sụa hơn.
“Cậu ra ngoài với tôi một chút.” Mặc Lâm nói.
Anh đưa Ôn Tử Hàm ra ngoài, giải thích rõ nguyên nhân Cố Nguyên nhập viện.
“Gần đây vì chuyện hôn lễ mà em ấy căng thẳng quá mức, nhưng vẫn không chịu bỏ, nhất định muốn tổ chức.”
“Cố Nguyên xưa nay có để tâm mấy nghi thức đâu. Cậu ấy chắc chắn là vì anh.” – Ôn Tử Hàm thở dài – “Nếu tôi thay được thì tôi đã thay rồi!”
Nói xong, Ôn Tử Hàm chợt thấy Mặc Lâm đang nhìn mình với ánh mắt suy tư.
Ôn Tử Hàm: “Anh nhìn tôi làm gì? Tôi nói đùa thôi!”
Mặc Lâm: “Ý tưởng này không tệ.”
“Họ Mặc kia, tôi cảnh cáo anh, đừng có làm bậy! Đây là hôn lễ của hai người!”
Hai người bàn bạc cả buổi sáng. Nghĩ Cố Nguyên uống thuốc ngủ sẽ ngủ được, nào ngờ khi quay lại, cậu vẫn mở to mắt nằm trên giường, quầng thâm rõ rệt.
Cứ kéo dài thế này thì không ổn.
Nhìn vẻ mặt Cố Nguyên, Ôn Tử Hàm không còn nổi cáu được nữa: “Thôi, cứ làm theo cách anh nói đi!”
Mặc Lâm liền trình bày kế hoạch:
“Chúng ta sẽ đến đảo trước một ngày, chụp vài bức ảnh lưu niệm. Khi hôn lễ chính thức diễn ra, Ôn Tử Hàm và một người khác sẽ thay chúng ta lên sân khấu. Họ sẽ đeo mặt nạ, không ai nhận ra.”
Cố Nguyên nhíu mày lắng nghe.
Ôn Tử Hàm bổ sung: “Trong 15 phút trên sân khấu, chúng tôi sẽ không nói gì, MC lo toàn bộ phần dẫn. Chúng tôi chỉ lên làm thủ tục. Còn hai người có thể tìm nơi vắng lặng trao nhẫn, hoàn thành nghi thức riêng.”
Cố Nguyên suy nghĩ một chút, ngồi dậy, đôi mắt đen láy chớp nhẹ: “Nghe cũng được.”
Từ đó, Cố Nguyên cuối cùng cũng ngủ được yên.
Chỉ còn một ngày nữa là đến lễ cưới.
Nhiếp ảnh gia đi theo họ cả buổi chiều trên bờ biển. Vì hai chú rể đều sợ xã hội, anh rất tinh tế giảm tối đa số nhân viên, tất cả ảnh đều do một mình anh thực hiện.
Dù bận rộn một mình nhưng không thấy mệt.
Cặp đôi này hầu như không cần trang điểm cầu kỳ, chỉ cần đứng đó đã là người mẫu đẹp nhất. Ánh sáng, đường nét gương mặt hoàn hảo. Nếu bước vào giới giải trí, nhan sắc của họ cũng đủ khiến người ta choáng ngợp.
Anh chỉ cần chụp lại những khoảnh khắc tương tác tự nhiên là đủ.
Cảnh cuối cùng diễn ra dưới ánh hoàng hôn. Vừa chỉnh xong ánh sáng, anh ngẩng lên – và chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Anh lập tức bấm máy, run rẩy vì xúc động.
Là một nhiếp ảnh gia có tâm, đã lâu rồi anh chưa chụp được bức ảnh nào đẹp đến vậy.
Chiếc áo mỏng của người đàn ông bị nước biển làm ướt, ôm sát vòng eo, lộ rõ cơ bụng. Tóc mai ướt đẫm vì sóng bắn tung, đôi mắt nhạt màu dưới ánh hoàng hôn gần như trong suốt.
Người yêu anh đứng trước mặt, ngẩng đầu nhìn, cằm hơi nâng, gương mặt gầy với nét đẹp dịu dàng, được ánh chiều vàng phủ lên như một bức tranh.
Trong khung cảnh ấy, nhiếp ảnh gia gần như quên mất mình đang chụp ảnh cưới, chỉ còn bản năng thúc giục anh bấm máy liên tục.
Mặc Lâm cúi đầu, hôn lên trán Cố Nguyên.
Vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn tan biến, thế giới chìm vào bóng tối.
“Em có nguyện ý cùng anh đi qua mọi giai đoạn của đời người, dù mưa gió, dù khó khăn cũng không đổi lòng?” – Giọng Mặc Lâm vang lên giữa tiếng sóng.
Cố Nguyên ngẩng mắt, nhìn đường nét mờ ảo của người trước mặt.
“Em nguyện ý.”
“Anh có nguyện ý chia sẻ với em niềm vui, quá khứ và cả tương lai không?”
Cổ họng Mặc Lâm khẽ động: “Anh nguyện ý.”
Đúng lúc ấy, một vệt sáng đỏ bay lên từ mặt biển.
“Bùm!”
Pháo hoa bùng nổ trên bầu trời, rồi tách thành hàng ngàn chùm nhỏ rực rỡ.
Cố Nguyên ngỡ ngàng ngước lên, ngắm pháo hoa bay lên rồi rơi xuống mặt biển.
Trong đôi mắt đen sâu của cậu, pháo hoa rực rỡ được phản chiếu. Còn trong mắt Mặc Lâm, chỉ có Cố Nguyên.
Một vật lạnh nhẹ trượt vào ngón áp út tay trái cậu. Cố Nguyên cúi nhìn – là chiếc nhẫn cưới.
Mặc Lâm mở bàn tay, một chiếc nhẫn lớn hơn nằm gọn trong lòng.
“Giúp anh đeo vào.”
“Không phải ngày mai mới làm lễ sao?”
“Không, là hôm nay.”
Vừa dứt lời, từ sau bãi cát, những chiếc đèn nhỏ treo trên cành cây bỗng bừng sáng. Ngay sau đó, dưới tán cây tối om, hàng loạt que phát sáng lấp lánh, trong ánh sáng mờ ảo hiện ra bóng người đứng thành hàng.
Mặc Lâm búng tay – sinh vật phù du dưới nước lần lượt phát sáng, lan thành từng lớp sóng, tựa dải ngân hà dưới lòng biển.
Cố Nguyên sững sờ: “Anh làm thế nào vậy?!”
Mặc Lâm nắm tay cậu, bước thêm vài bước về phía biển sâu. Mỗi bước chân họ đi, sinh vật phù du dưới chân liền sáng lên theo.
Chúng tạo thành một con đường ánh sao lấp lánh…
“Hôn lễ ánh sáng đêm, em thích không?”
Cố Nguyên quay lại nhìn – phía sau là bóng người đông đúc, nhưng cậu không thấy áp lực.
“Đây là… hôn lễ?”
“Đúng, là hôn lễ của hai chúng ta.”
Khoảnh khắc ấy, tâm trí Cố Nguyên như ngừng hoạt động. Mắt cay cay, nóng hổi, cậu hơi luống cuống.
“Anh biết em thích ban đêm hơn, nên đã dời hôn lễ vào buổi tối.”
Mặc Lâm lại mở bàn tay có chiếc nhẫn: “Muốn giúp anh đeo không? Em đã thề rồi đấy.”
Cố Nguyên hơi ngơ ngẩn, cầm chiếc nhẫn, đeo vào ngón áp út tay trái của Mặc Lâm.
Ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng của Mặc Lâm gần như nhấn chìm cậu.
“Bây giờ, anh có thể hôn người yêu của mình không?”
Cố Nguyên không trả lời, chỉ khẽ kiễng chân, hôn lên khóe môi Mặc Lâm.
Pháo hoa lại bùng nổ trên không, ánh sáng rực rỡ chiếu lên gương mặt hai người. Thời gian như dừng lại – ghi dấu khoảnh khắc đẹp nhất, tràn đầy xúc cảm…
Hết ngoại truyện