Chương 3

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Nguyên rửa tay và thay đồ xong, vừa cầm điện thoại lên đã thấy hai cuộc gọi nhỡ từ một số lạ. Bên kia không để lại lời thoại, chỉ gửi tin nhắn:
“Chào ngài Cố Nguyên, chúng tôi là phòng tư vấn tâm lý của bác sĩ Chu. Xin hỏi ngài có rảnh vào ngày mai không? Chúng tôi đang sắp xếp lịch hẹn vào buổi chiều. Do không liên lạc được với ngài nên đã tạm đặt lịch vào lúc 4 giờ chiều mai. Mong ngài đến đúng giờ để bác sĩ Chu có thể hiểu rõ hơn về tình trạng của ngài. Địa chỉ: Tầng 19, số 99 đường Lâm Âm.”
Cố Nguyên xoa nhẹ thái dương, lập tức gọi lại cho Ôn Tử Hàm.
Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức.
“Tôi đã nói rồi, tôi không cần bác sĩ tâm lý.”
“Xem như đi tâm sự một chút thôi, có gì đâu mà to tát.”
Tiếng lạch cạch của bàn phím và chuột cho thấy Ôn Tử Hàm đang mải mê chơi game.
Cố Nguyên từng bắt đầu trị liệu tâm lý từ thời đại học, nhưng trải qua nhiều năm chẳng những không tiến triển, mà còn càng thêm ác cảm với các phòng tư vấn.
“Không thử sao biết có hiệu quả hay không?”
“Tôi như thế này là ổn rồi.”
Cố Nguyên dứt khoát ngắt máy, đeo ba lô lên vai, bước qua sảnh lớn của cục cảnh sát với dáng vẻ lặng lẽ, cô độc.
Một nữ cảnh sát trẻ đứng khuất trong góc, rụt rè đưa cốc cà phê tới. Cố Nguyên liếc nhìn một cái rồi nói gọn: “Tôi không uống cà phê.”
Cô gái ngượng ngùng rụt tay về. Cậu thực sự quá lạnh lùng, đến mức người khác không biết phải tiếp cận từ đâu.
Về đến nhà, Cố Nguyên nhanh chóng tắm rửa, uống hai viên thuốc hỗ trợ ngủ rồi đeo tai nghe.
Hai tiếng sau, cậu mở mắt, ánh nhìn chằm chằm vào trần nhà tối đen.
Đây là thời điểm não cậu hoạt động mạnh nhất. Mỗi đêm, những suy nghĩ không ngừng nghỉ cứ thế cuộn trào, khiến cậu hưng phấn đến mức không thể ngủ được.
Trong đầu cậu hiện lên không ngừng hiện trường cái chết của Chu Vân. Mỗi chi tiết đều bị phóng đại vô hạn…
Ánh mắt nạn nhân, vết máu, ngón tay, dấu kim tiêm, khối sáp, đôi dép, lưỡi dao…
Dường như hung thủ vừa cố ngụy tạo hiện trường tự sát, lại vừa cố tình để lại manh mối cho cảnh sát biết đây là một vụ giết người.
Sáng hôm sau, Cố Nguyên bước vào cục cảnh sát với vẻ ngoài mệt mỏi, đôi mắt hơi thâm quầng.
Vừa vào cửa, cậu đã cảm nhận được không khí có gì đó khác lạ. Trong cục có rất đông người, ai nấy ăn mặc chỉnh tề, chuyên nghiệp hơn hẳn hôm qua.
Đồng hồ treo tường cho thấy cậu không hề đến muộn — thậm chí còn sớm hơn 10 phút.
Một nhóm người tụ tập trước cửa phòng đội trưởng. Vài nữ cảnh sát áp sát cánh cửa, thì thầm: “Thật sự rất đẹp trai!”
Bên trong văn phòng, một người đàn ông ngồi trên chiếc sofa da. Đôi chân dài được chéo gọn gàng, đôi giày da cao cấp phản chiếu ánh sáng sang trọng. Quần âu đen được là phẳng lì, sơ mi xám đen kết hợp với chiếc nơ đỏ thẫm, tạo điểm nhấn giữa bầu không khí lạnh lẽo.
Chiếc áo sơ mi không bó sát, nhưng vẫn phác họa rõ nét cơ thể săn chắc bên trong.
Anh lướt nhanh qua tài liệu trong tay, khóe môi hơi nhếch: “Rõ ràng, hung thủ không phải một người.”
Lời nói vừa ra, cả cục cảnh sát xôn xao.
“Pháp y của chúng tôi có một manh mối, anh nên xem thử.”
Tiêu Trạch lấy ra từ túi tài liệu bức ảnh chụp màn hình diễn đàn mà Cố Nguyên nộp tối qua, đưa cho Mặc Lâm.
Mặc Lâm chỉ liếc qua, nụ cười nơi khóe môi càng rõ rệt: “Tôi muốn gặp pháp y này…”
Anh đặt ảnh xuống bàn, cặp cufflinks hình kim cương trên cổ tay áo lấp lánh dưới ánh đèn.
Lúc này, Cố Nguyên vừa thay xong đồng phục thì nghe ai đó gọi tên mình. Cậu đang do dự không biết có nên đội mũ cảnh sát hay không.
Lý Mông tìm đến tận phòng thay đồ: “Cố vấn Mặc muốn gặp cậu.”
Cố Nguyên đặt mũ vào tủ, khóa lại rồi bước ra.
Khi cậu đến văn phòng, Tiêu Trạch vừa bước ra. Thấy đội trưởng xuất hiện, đám đông vây quanh cửa lập tức tan đi, ai về vị trí nấy.
Trong phòng lúc này chỉ còn ba người — và đều là những gương mặt xa lạ. Cố Nguyên cảm thấy bất an.
Cậu không thích đối diện người lạ trong không gian kín.
Người đàn ông ngồi trước mặt đang xem những bức ảnh mà cậu in ra đêm qua. Dù vừa đáp chuyến bay sớm nhất đến đây, anh vẫn không hề mệt mỏi. Tóc được chăm chút cẩn thận, rủ nhẹ hai bên trán. Gương mặt với sống mũi cao, xương lông mày nổi bật, đeo kính gọng vàng. Gương mặt nghiêng như được tạc khắc tinh tế, nhưng lại tự nhiên đến lạ, toát lên khí chất nam tính mạnh mẽ.
Với ngoại hình như vậy, dù trong giới nghệ sĩ nam cũng khó lòng bị bỏ qua.
Nghe tiếng động, Mặc Lâm tháo kính, lộ ra đôi mắt dài và hẹp.
“Anh tìm tôi có việc gì?” Cố Nguyên đứng đối diện, hai tay theo thói quen đút vào túi quần.
Cậu vốn không quen mặc cảnh phục — trước kia, một đàn em từng nói cậu mặc đồng phục trông giống như đang… cám dỗ người ta.
Người đàn ông trên sofa khẽ bật cười, nụ cười khó đoán. Anh đứng dậy, đôi chân dài thẳng tắp khiến Cố Nguyên lập tức cảm nhận được áp lực từ chiều cao.
Cố Nguyên vốn có vóc dáng trung bình, nhưng người đàn ông trước mặt cao hơn cậu gần nửa cái đầu.
“Đây không phải vụ án giết người hàng loạt thông thường. Hung thủ đang mô phỏng hành vi của người khác.” Mặc Lâm vừa mở lời đã phủ định phán đoán ban đầu của Cố Nguyên, như thể nói: “Tôi mới là người nắm quyền phát biểu.”
“Tuy nhiên, cậu đã cung cấp cho chúng tôi một hướng đi mới. Có thể hung thủ thật sự đang ẩn mình trong diễn đàn.” Mặc Lâm mỉm cười nhìn Cố Nguyên, cố tìm một chút cảm xúc nào đó đằng sau vẻ mặt lạnh lùng của cậu.
Tiêu Trạch nói tiếp: “Hiện tại, chúng tôi chưa có bất kỳ thông tin nào về hung thủ. Đội đang tìm những người từng tiếp xúc với nạn nhân. Nạn nhân chết trong căn nhà thuê. Chúng tôi đã xác minh hợp đồng thuê nhà — còn nửa năm nữa mới hết hạn. Khu dân cư Hạnh Ninh là khu cũ, hiện chỉ có khu vực bảo vệ có camera. Nhưng khu này gần trường đại học, người qua lại tấp nập, việc rà soát rất khó khăn.”
“Quan hệ xã hội của nạn nhân rất phức tạp. Cô thường lui tới quán bar, KTV, không thân thiết với bạn học hay bạn cùng phòng. Cuối học kỳ năm nhất, cô dọn ra ở riêng và chưa từng chuyển nhà. Nghe nói cô có bạn trai là thiếu gia nhà giàu, quen nhau ở quán bar. Chúng tôi đã trích xuất điện thoại và lịch sử cuộc gọi, tìm ra một người tên Nghê Bân. Qua nhận dạng của bạn cùng phòng, đúng là bạn trai nạn nhân. Chúng tôi đã mời cậu ta đến, chắc sắp tới.”
Lý Mông đẩy cửa bước vào: “Sếp, Nghê Bân đã tới.”
“Đúng lúc!” Tiêu Trạch lập tức đi ra.
Mặc Lâm vẫn giữ nụ cười trên môi: “Pháp y Cố, có muốn đi cùng không?”
“Tôi không thích phòng thẩm vấn.”
Cố Nguyên không thích có người khác trong phòng khi cậu thẩm vấn.
Mặc Lâm gật đầu, mỉm cười: “Tôi hiểu.”
Nghê Bân ngồi trong phòng thẩm vấn, bốn phía kín mít, đối diện là bức tường kính lớn. Trước mặt cậu là chiếc bàn hình chữ nhật, không hẹp, đặt thiết bị ghi âm và ghi hình.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Trạch và Mặc Lâm bước vào.
Tiêu Trạch ngồi đối diện Nghê Bân, ánh mắt sắc lạnh, ngay từ đầu đã tạo áp lực như đang thẩm vấn một tội phạm. Bên cạnh anh, Mặc Lâm môi vẫn nở nụ cười nhẹ, vẻ ngoài như đang ở trong tâm trạng rất tốt.
“Tôi không giết người! Cô ấy chết, tôi cũng bất ngờ lắm!”
“Sáng hôm qua lúc 10 giờ, cậu ở đâu?” Tiêu Trạch hỏi.
Cố Nguyên đứng sau tường kính, chăm chú lắng nghe âm thanh từ thiết bị ghi âm, cố tìm ra những dấu hiệu ẩn sau lời nói.
“Đêm hôm kia tôi ở quán bar đến khuya, tầm ba giờ sáng thì qua KTV với mấy anh em. Uống quá nhiều nên ngủ lại. Vì là khách quen nên ông chủ để tôi ở lại. Tỉnh dậy thì đã mười giờ sáng. Tôi ra ngoài ăn vội bữa ở quán cơm Trung, rồi gọi tài xế thuê về nhà. Về đến nhà thì đã trưa, mệt quá nên ngủ tiếp…”
Nghê Bân nói nhanh: “Các anh có thể kiểm tra lịch sử tiêu dùng, lịch sử gọi xe trong điện thoại tôi. Quán bar và KTV chắc chắn có camera!”
Anh ta gằn giọng: “Tôi không giết cô ấy!”
Tiêu Trạch hỏi tiếp: “Cậu quen nạn nhân bao lâu?”
“Nửa năm.”
“Cậu có biết cô ấy mang thai không?”
“Biết chứ. Cô ấy từng nói. Tôi bảo cô ấy bỏ, còn đưa tiền bồi thường tinh thần. Tháng trước cô ấy đã phá rồi!”
“Báo cáo khám nghiệm cho thấy thai nhi vẫn còn trong bụng, đã ba tháng.”
“Con đ* đó, dám lừa tôi!”
Nghê Bân lập tức sầm mặt: “Tính toán lên đầu tôi à!”
Một lúc sau, biểu cảm của anh ta thay đổi: “Có khi nào vì chuyện thai nhi mà cô ấy nghĩ quẩn, tự sát không?”
“Bình thường cô ấy có uống rượu không?” Mặc Lâm hỏi, giọng trầm ổn.
“Rượu? Cô ấy chưa từng uống. Bị dị ứng cồn. Mỗi lần đi chơi với tôi chỉ uống nước ngọt, chán chết!”
“Cô ấy có bạn nào làm trong ngành y không? Bác sĩ, y tá, hay sinh viên y khoa?”
Câu hỏi khiến Nghê Bân ngơ ngác, nhưng cũng khơi lại ký ức: “Một tháng trước, tôi nói sẽ đi cùng cô ấy phá thai, nhưng cô ấy từ chối, nói đã có y tá trong bệnh viện đi cùng rồi. Tôi cũng không nghĩ nhiều. Giá mà hôm đó tôi đi theo, ít ra cũng nhìn thấy cô ấy vào phòng mổ. Giờ thì một xác hai mạng, xui tận mạng!”
Mặc Lâm: “Y tá? Còn biết gì nữa không?”
“Chỉ biết vậy thôi. Các anh xem điện thoại Chu Vân là biết hết. Nếu không còn gì nữa, cho tôi đi. Tôi bận.”
Nghê Bân rõ ràng đã mất kiên nhẫn.
Điện thoại của Chu Vân đã bị xóa sạch: không còn tin nhắn, lịch sử chuyển khoản. Các cuộc gọi gần đây chỉ còn liên lạc với cha mẹ, bạn học và Nghê Bân. Vì giới trẻ hiện nay thích dùng tin nhắn thoại, cảnh sát cũng không thu được thông tin hữu ích.
Lý Mông từ tổ pháp y mang đến tin mới: “Trong mô dạ dày không phát hiện cồn, nhưng xét nghiệm máu cho thấy nạn nhân có lượng rượu lớn.”
Điều này khiến Cố Nguyên bất ngờ.
Cậu vận dụng kiến thức y khoa: “Cồn được hấp thụ từ dạ dày vào máu. Lý thuyết cho rằng, nếu máu có cồn thì dạ dày cũng phải có dấu vết. Ngoài ra, còn có thể tiêm trực tiếp một lượng nhỏ cồn vào tĩnh mạch…”
Nói đến đây, cậu đột nhiên nhớ đến vết kim còn mới trên tay nạn nhân, con ngươi lập tức co lại.
Mặc Lâm bất ngờ búng tay một cái: “Hung thủ là nam, cao khoảng 1m75, làm trong ngành y, có thể tiếp cận ống tiêm, có quan hệ thân thiết với nạn nhân. Ngoài ra, rất có thể hắn mắc trầm cảm nặng, nội tâm nhạy cảm, chịu áp lực tâm lý lâu dài. Từ các manh mối hiện có, đây không phải vụ giết người hàng loạt trước đó, mà là một vụ giết người do bộc phát cảm xúc.”
“Đã có chân dung tội phạm rồi sao?” Mọi người trong phòng chưa kịp phản ứng.
Chỉ trong buổi sáng, vụ án đã tiến triển đến mức này!
“Cố vấn Mặc thật quá giỏi!” Các nữ cảnh sát lại bắt đầu xôn xao, ánh mắt mơ mộng.
Mặc Lâm đứng đầu phòng họp, đôi chân dài thẳng tắp nổi bật. Khi đeo kính, anh thêm vài phần điềm tĩnh, khóe môi cong nhẹ, toát lên sức hút khó cưỡng.
Anh liếc thấy Cố Nguyên ngồi ở góc phòng, đang nhìn mình chằm chằm, không chớp mắt. Nụ cười trên môi anh càng rõ hơn: “Pháp y Cố, cậu có thắc mắc gì không?”
Cố Nguyên: “Không có.”
Dù Cố Nguyên có chuyên môn cao, nhưng tâm lý tội phạm không phải sở trường. Có lẽ vì thiếu nhạy cảm về cảm xúc, cậu không thể đọc được nội tâm người khác qua những chi tiết nhỏ.
Mặc Lâm chỉ trong chốc lát đã phủ nhận suy luận giết người hàng loạt, lại còn dựng được chân dung hung thủ từ những manh mối nhỏ. Hoặc là anh quá tự phụ, hoặc thực sự là một thiên tài.
Cố Nguyên cảm thấy con công đực đang đứng trên bục kia chói mắt quá mức, khiến cả người cậu khó chịu. Cậu dứt khoát đứng dậy, bỏ đi.
Tiêu Trạch nhìn theo, trong lòng dâng lên cảm giác bức bối. Hẳn là cần phải dạy cho người mới một bài học.
Hết chương 3