Chương 58: Ánh Mắt Giấu Tình

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 58: Ánh Mắt Giấu Tình

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi còn học trung học, Ôn Tử Hàm luôn là một thanh niên đầy nhiệt huyết, ngưỡng mộ những con người vĩ đại với cuộc đời truyền kỳ.
Cậu có thiên phú vượt trội. Khi du học ở Mỹ, cậu khao khát trở thành một trong những người xuất sắc nhất. Nhưng giữa biển người chen chúc qua chiếc cầu độc mộc, con đường học vấn nơi xứ lạ chẳng hề dễ dàng như cậu tưởng. Dần dà, cậu bị chìm vào dòng chảy vô hình, dù thỉnh thoảng đạt được thành tựu nhỏ cũng chẳng cảm thấy vui vẻ.
Dù đã ổn định cuộc sống ở nước ngoài, có công việc lương cao, môi trường y tế tốt, cậu vẫn luôn cảm thấy mình thiếu vắng một điều gì đó — thiếu đi linh hồn.
Cho đến khi Cố Nguyên dùng kiến thức y học để đòi lại công lý cho một bác sĩ trước mặt đông người, khoảnh khắc ấy, ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng Ôn Tử Hàm bỗng nhiên bùng cháy trở lại!
Đặc biệt là lúc Cố Nguyên ký tên lên bản báo cáo giám định tử thi —
Nhìn thật sự… quá ngầu!
Khi Cố Nguyên sấy tóc xong, bước ra khỏi phòng tắm, vừa vặn bắt gặp Ôn Tử Hàm và Mặc Lâm đang trò chuyện ngoài ban công. Hai người đàn ông cao trên 1m85 đứng đó như hai cây cột vững chãi.
Hai “cột” nói chuyện rôm rả, hoàn toàn không hay biết Cố Nguyên đang đứng phía sau, lặng lẽ quan sát họ.
Bỗng nhiên Ôn Tử Hàm nói: “Ai đùa với anh? Tôi về nước là nộp đơn nghỉ việc luôn đó!”
“Cậu chắc chứ? Nếu chắc thì tôi gọi người đặt vé ngay.”
“Cũng đâu cần gấp vậy, đuổi tôi đi nhanh thế làm gì, tôi còn chưa chơi đã đời mà, cho tôi nán lại hai hôm nữa!”
Mặc Lâm đút tay vào túi quần, dù ăn mặc đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút khó tả. Gió thổi qua cửa sổ ban công, hất nhẹ lọn tóc trên trán, chỉ thấy đôi môi mỏng khẽ cử động: “Hai hôm nữa là mấy hôm?”
Ôn Tử Hàm cười tinh nghịch: “Nói thật với anh nhé, anh bạn, anh vẫn đang trong thời gian tôi quan sát đấy, nên anh nên mừng là tôi chưa đi…”
“Ờm…” Mặc Lâm quay đầu, nhướng mày: “Vậy cậu quan sát được gì rồi?”
“Tạm được,” Ôn Tử Hàm đáp, “Vẫn còn hơi thua tôi một chút!”
Cố Nguyên tựa người vào tường, bỗng nhiên nhớ lại giấc mơ tối qua, mặt cậu hơi ửng đỏ.
Mộng xuân ở người đàn ông trưởng thành là phản ứng sinh lý và tâm lý bình thường. Nhưng người xuất hiện trong giấc mơ của Cố Nguyên lại là Mặc Lâm — điều này khiến cậu cảm thấy vô cùng rối bời.
Sáng nay, khi tỉnh dậy, cậu nhận được tin nhắn chúc buổi sáng từ Mặc Lâm, tim lập tức đập nhanh không kiểm soát. Khi ngồi dậy, cậu phát hiện quần lót dính thứ gì đó, cả người gần như tê liệt.
Hai giọng nói cãi vã bên tai bỗng im bặt, nhưng trong lòng lại trào dâng một cảm giác bứt rứt khó tả. Hôm nay, mỗi lần nhìn Mặc Lâm, cậu đều cảm thấy đối phương tràn đầy hormone và sức hút.
Cảm giác này mạnh mẽ hơn hẳn những lần trước. Mỗi cử chỉ, ánh mắt của Mặc Lâm đều khiến trái tim cậu rung động, cảm giác mất kiểm soát hoàn toàn khiến cậu luống cuống không biết phải làm gì.
Cậu rất muốn tham gia vào cuộc trò chuyện giữa hai người, bèn gửi tin nhắn cho Ôn Tử Hàm: [Cậu thấy anh ấy thế nào?]
Đang nói chuyện, điện thoại Ôn Tử Hàm bỗng rung lên. Cậu nhìn màn hình, khựng lại một chút, rồi quay đầu nhìn Cố Nguyên.
Mặc Lâm cũng liếc nhanh sang Cố Nguyên, hỏi: “Chuyện gì?”
“Không có gì…” Ôn Tử Hàm vừa nói vừa trả lời tin nhắn: [Lát nữa nói cho cậu.]
Vừa gửi xong, điện thoại lại rung. Là tin nhắn từ Vương Tử Minh: [Người cậu nhờ tôi điều tra đã có thông tin rồi, giờ tiện nghe máy không?]
Xem xong, Ôn Tử Hàm sờ túi áo: “Hết thuốc rồi, tôi xuống mua bao thuốc.”
“Xuống cùng đi.” Mặc Lâm liếc nhìn Cố Nguyên phía sau: “Tiện thể đi ăn trưa luôn.”
“Vậy tôi chờ hai người dưới nhà.” Ôn Tử Hàm vội vã ra ngoài, thay giày nhanh như chớp.
Mặc Lâm đứng trên ban công, nhìn theo bóng lưng Ôn Tử Hàm rời đi, trực giác mách bảo có điều gì đó không ổn. Anh cảm thấy tên này đang giấu họ chuyện gì đó.
Ôn Tử Hàm đứng cạnh siêu thị, gọi điện. Đầu dây bên kia là giọng nói hào hứng của Vương Tử Minh: “Sao cậu lại muốn tôi điều tra người này? Thông tin của anh ta bị mã hóa, tôi chỉ tra được tin tức năm năm gần đây thôi. Người này không đơn giản, là chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng trong nước, từng tham gia nhiều vụ án hình sự lớn, chưa từng mắc sai sót — đúng kiểu nhà tiên tri!”
“Anh ta thật sự lợi hại đến vậy sao?!”
“Tôi lừa cậu làm gì?” Vương Tử Minh nói. “Hơn nữa gia thế cũng khủng. Ba tên Mặc Tung — chắc cậu biết rồi, đứng đầu ngành tâm lý học trong nước. Mẹ tên Hứa Mạn Tình, sở hữu chuỗi khách sạn Thành phố Ánh Sáng trải dài khắp cả nước. Người này rất kín tiếng, ít lộ diện.”
“Chỉ có vậy thôi à?” Ôn Tử Hàm vừa bóc thuốc, vừa châm lửa.
“Tôi đã nói rồi, thông tin bị mã hóa.”
“Vậy tại sao năm năm trước anh ta lại ra nước ngoài?”
“Năm năm trước…” Vương Tử Minh tra cứu dữ liệu: “Không rõ. Chỉ biết anh ta từng quyên góp một khoản lớn cho Đại học Danyaton, tài trợ cho hai sinh viên y khoa trong nước… nhưng tên hai người đó không được công bố.”
“Có thể tra ra tên hai sinh viên đó không?”
“Để tôi thử!” Vương Tử Minh nói. “Nghe nói cậu về nước rồi, bao giờ tụ tập?”
“Đợi hai hôm nữa, tôi còn việc, xong sẽ liên lạc.”
“Ok, tôi đợi cậu!”
Đúng lúc đó, Mặc Lâm lái xe từ hầm ra. Ôn Tử Hàm vội dập thuốc: “Không nói nữa.”
Vừa cúp máy, xe đã dừng bên đường. Ôn Tử Hàm bước tới, trong đầu hiện lên chuyện năm năm trước…
Trường đại học của Cố Nguyên mỗi năm có hai suất trao đổi sinh. Cố Nguyên học xuất sắc, được nhà trường chọn cử đi đào tạo nước ngoài, với điều kiện sau khi học xong phải về nước làm việc.
Nhà trường chỉ cấp cơ hội, chi phí tự túc. Gia cảnh Cố Nguyên đặc biệt, cậu học đại học nhờ chính sách giáo dục phổ cập 12 năm.
Với hoàn cảnh ấy, cậu gần như không thể du học. Nhưng khi đang định từ bỏ, nhà trường bất ngờ thông báo: có người tài trợ toàn bộ học phí.
Nghe nói người tài trợ là một thương nhân. Cố Nguyên hỏi ban giám hiệu, họ chỉ nói là một người phụ nữ, không tiết lộ tên.
Cố Nguyên vốn không quá khao khát ra nước ngoài — cậu học y vì đam mê, chưa từng nghĩ sẽ đi xa. Có người tài trợ, đương nhiên là phúc lớn.
Lúc đó, Ôn Tử Hàm đã ở Mỹ được một năm. Trước thi đại học, cậu được trường nước ngoài nhận. Dù không học chung trường, nhưng mỗi kỳ nghỉ, Ôn Tử Hàm đều tìm đến Cố Nguyên, nên hiểu rõ hoàn cảnh cậu.
Sau bốn năm học chuyên ngành lâm sàng, Cố Nguyên chọn học pháp y. Cậu theo thầy đi khám nghiệm tử thi, chỉ trong một năm đã lấy được chứng chỉ hành nghề, tốt nghiệp thạc sĩ sớm và trở về nước.
Kết hợp thông tin Vương Tử Minh vừa nói về Mặc Lâm, Ôn Tử Hàm không thể không nghi ngờ…
Nếu Mặc Lâm dùng danh nghĩa mẹ mình để tài trợ cho Cố Nguyên — hoàn toàn khả thi.
Nghĩ tới đây, cậu liếc nhìn Mặc Lâm đang ngồi ghế lái, bỗng thấy người này thật biết cách che giấu bản thân. Anh không nói với Cố Nguyên, có phải vì sợ tạo áp lực cho cậu?
Nếu mọi việc đúng như cậu đoán… thì người đàn ông trước mắt này, không nghi ngờ gì nữa, đã yêu Cố Nguyên rất sâu đậm.
Phải hỏi rõ ngay!
Mặc Lâm lái xe đến nhà hàng đã đặt trước. Sau khi vào bàn, Cố Nguyên vào nhà vệ sinh.
Ôn Tử Hàm không nhịn được: “Người tài trợ cho Cố Nguyên đi học… chính là anh đúng không?”
Mặc Lâm gõ nhẹ hai ngón tay lên mặt bàn kính, ngẩng đầu mỉm cười: “Cậu biết bằng cách nào?”
“Cái đó anh khỏi cần biết.” Ôn Tử Hàm thầm nghĩ: Quả nhiên là anh, giỏi giấu thật!
Mặc Lâm chỉ cần suy nghĩ một chút đã hiểu — cuộc gọi lúc nãy là từ người điều tra. Không trách Ôn Tử Hàm lại tìm cớ rời đi.
“Tuy biết anh thích Cố Nguyên, nhưng tôi vẫn thấy khó tin. Hành động của anh khiến tôi cảm thấy thế giới mình đang sống… không chân thật chút nào!” Ôn Tử Hàm nói, giọng hơi run.
“Đừng nói với cậu ấy…” Mặc Lâm nói khẽ. “Việc tôi thích cậu ấy là chuyện riêng của tôi, đừng gây áp lực cho cậu ấy.”
“Tôi CMN chịu thua anh luôn!”
Ôn Tử Hàm từng nghĩ mình là người tốt nhất với Cố Nguyên, nhưng so với hành động thầm lặng của Mặc Lâm, những gì cậu làm bỗng trở nên nhỏ bé.
“Vậy tôi qua được bài kiểm tra của cậu chưa?”
Mặc Lâm mỉm cười hỏi.
Ôn Tử Hàm thở dài: “Tiểu Quế Viên lần đầu biết rung động… Tôi còn làm được gì nữa…”
Mặc Lâm bỗng khựng lại khi cầm tách trà: “Cố Nguyên nói cho cậu rồi?”
Ôn Tử Hàm liếc anh một cái, ừ khẽ.
Cậu vẫn nghĩ hai người đã lên giường, nên khi Mặc Lâm hỏi vậy, cậu hiểu theo nghĩa sâu xa.
Mặc Lâm: “Cậu ấy nói thế nào?”
Dù trong lòng Cố Nguyên nghĩ gì anh đều hiểu rõ, nhưng anh vẫn tò mò rốt cuộc cậu đã nói gì với Ôn Tử Hàm.
Ôn Tử Hàm nhấp ngụm trà, thản nhiên: “Chẳng nói gì cả, tôi chỉ tò mò… hai người, ai là người ở trên?”
Tay Mặc Lâm run nhẹ, nước trà bắn ra, anh vội lấy khăn lau.
“Anh căng thẳng cái gì, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?” Ôn Tử Hàm thấy đối phương phản ứng quá đà.
Mặc Lâm vừa trấn tĩnh, lại nghe Ôn Tử Hàm nói thêm: “Đáng tiếc thật, một cây cải trắng ngon lành lại bị anh ủi mất rồi!”
Mặc Lâm thầm nghĩ: Tôi có nói gì đâu…
Cùng lúc, anh vô cùng tò mò, rốt cuộc Cố Nguyên đã nói gì mà khiến Ôn Tử Hàm hiểu lầm đến mức này…
Cố Nguyên rửa tay xong quay lại, phát hiện ánh mắt hai người nhìn mình rất kỳ lạ.
Cậu ngơ ngác: “Hai người đã gọi món chưa?”
Mặc Lâm: “Chưa, đợi cậu.”
Ôn Tử Hàm liếc Mặc Lâm: “Hai người gọi đi, tôi ra ngoài hút điếu thuốc!”
Cố Nguyên chẳng nhận ra không khí có gì bất thường. Cậu cầm máy tính bảng, mở thực đơn, vừa gọi món vừa nuốt nước miếng.
Mặc Lâm ngồi bên, ánh mắt dịu dàng ngắm gương mặt nghiêng của cậu: “Món thịt kho Đông Pha ở đây rất chuẩn vị, muốn thử không?”
Cố Nguyên vừa nghe xong liền lật sang trang sau thực đơn. Bỗng nhiên, ngón trỏ cậu bị một bàn tay ấm nắm lấy — cảm giác vừa lạ vừa quen. Chỉ nghe Mặc Lâm ghé sát tai, giọng trầm ấm: “Không phải ở phía sau, cậu lật về trước đi.”
Nói xong, anh buông tay. Nhưng Cố Nguyên đã đứng im như tượng, tim đập thình thịch.
Hết chương 58