Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Bức thư ám ảnh
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 74
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Điện thoại của Mặc Lâm rung lên, ánh sáng màn hình bừng lên. Tin nhắn từ số lạ xuất hiện: [Tối qua cậu suýt nữa giết tôi!].
Mặc Lâm lướt mắt qua tin nhắn, ngay lập tức nhận ra đó là Đoạn Dương.
Một loạt hình ảnh vụn vặt vụt hiện trong đầu anh…
Trong góc hẻm tối tăm, Đoạn Dương hoảng sợ nhìn anh, máu trên đầu nhỏ giọt xuống tóc, rơi lên mu bàn tay anh. Mu bàn tay nóng bừng nhưng vẫn siết chặt cổ Đoạn Dương…
“Thầy Mặc?” Tiêu Trạch nhận ra Mặc Lâm đang nhìn điện thoại, hỏi lại: “Anh nghĩ vụ án này thế nào?”
Mặc Lâm bình tĩnh đặt điện thoại xuống, ngước mắt: “Để đảm bảo chính xác, trước khi đưa ra chân dung tội phạm, tôi muốn xem tranh của Đông Lỗi trước.”
“Không vấn đề, Vương Nhạc, cậu liên hệ ông chủ đã mua tranh…”
Dù Mặc Lâm cố nhớ thế nào, đầu óc chỉ toàn mảnh ký ức rơi rạc.
Chắc chắn tối qua Đoạn Dương đã làm chuyện khiến anh không thể chấp nhận, mới nổi giận đến mức suýt giết người!
Mặc Lâm hiểu rõ, dù bản ngã nguy hiểm có bị kích phát, cũng không thể mất kiểm soát vô cớ. Nhất định Đoạn Dương đã làm gì đó với anh!
Nhưng thật đáng tiếc, tại sao anh lại không nhớ được?
Liệu bị Đoạn Dương thôi miên?
Thuật thôi miên của Đoạn Dương đỉnh cao trong nước, nếu thật sự bị thôi miên, không nhớ nổi là chuyện dễ hiểu.
Mọi người đã rời đi hết, Mặc Lâm vẫn ngồi yên tại chỗ.
“Anh ổn chứ?”
Một bàn tay lạnh đưa đến, vén tóc trước trán anh ra rồi áp lên trán.
“Anh bị cảm à?” Cố Nguyên kiểm tra nhiệt độ trên trán Mặc Lâm, may không bị sốt.
Hôm nay Mặc Lâm trông kỳ lạ, chắc đang có tâm sự?
Cố Nguyên nghĩ lại chuyện tối qua, Mặc Lâm biến mất đột ngột, trở về lại kỳ lạ suốt.
Mặc Lâm nắm chặt bàn tay đang áp lên trán mình, đầu ngón cái khẽ vuốt qua lại trên mu bàn tay đối phương.
Cảm nhận cảm xúc của anh là chuyện hiếm, chứng tỏ Cố Nguyên rất để tâm đến anh. Nhìn quầng thâm dưới mắt do mất ngủ, Mặc Lâm cảm thấy xót xa: “Không sao, chỉ hơi choáng đầu chút.”
Cố Nguyên rút tay về, cầm balo trên ghế: “Tôi về văn phòng đây.”
Mặc Lâm đi theo, ngón tay luồn vào áo khoác cậu, lặng lẽ véo một cái bên hông.
Dù qua lớp áo, Cố Nguyên vẫn cảm nhận được lực đạo đầy ẩn ý từ đầu ngón tay kia.
Toàn thân cậu bỗng căng cứng, hai tay nắm chặt quai balo, bước nhanh rời khỏi phòng họp.
Về đến văn phòng, đóng cửa lại, Cố Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Từ sau khi xác lập quan hệ, Mặc Lâm ngày càng nhìn cậu bằng ánh mắt sắc bén như loài thú săn mồi, hơn nữa càng lúc càng thích đụng chạm tay chân.
Dây thần kinh của Cố Nguyên trở nên nhạy cảm, ban đầu nhạy cảm với mùi hương của Mặc Lâm, sau đó chỉ cần chạm vào người anh là lập tức phản ứng, bây giờ đến mức chỉ nhìn thấy anh thôi là mặt đã đỏ bừng, huống chi dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Chỉ cần nhìn vào mắt Mặc Lâm, lại nhớ đến cảnh hôm đó, khi Mặc Lâm vùi đầu vào chỗ kín của cậu, ngẩng lên nhìn bằng ánh mắt…
Điều khiến Cố Nguyên mâu thuẫn nhất lúc này là, nhìn thấy Mặc Lâm tim đập loạn, không nhìn thấy anh tim cũng đập loạn!
Cố Nguyên đặt balo lên ghế sofa, nghĩ đến chuyện Mặc Lâm nói bị choáng, trong ngăn kéo còn hai gói rễ bản lam, định pha cho anh một ly.
Cậu cầm ly giấy và thuốc ra ngoài lấy nước.
Khi quay về phát hiện Mặc Lâm đang ngồi trên ghế sofa trong văn phòng mình.
“Anh đến rồi à, uống thuốc đi.” Cố Nguyên đặt thuốc lên bàn, cố ý tránh tiếp xúc trực tiếp với anh.
“Em vừa đi đâu thế?” Mặc Lâm hỏi, “Đặt balo ở chỗ này nguy hiểm, tốt nhất nên kiếm tủ khóa lại.” Anh đảo mắt nhìn quanh văn phòng: “Anh định chuyển bàn làm việc sang đây.”
“Chuyển sang đây?” Cố Nguyên hơi khó hiểu, “Tại sao?”
Mặc Lâm nhướng mày: “Năng lực phác họa chân dung tội phạm của em vẫn còn thiếu sót, làm việc cùng anh thì có thể học hỏi lẫn nhau…”
Nói đến điểm yếu của mình, Cố Nguyên không còn gì để nói.
Cố Nguyên: “Vậy khi nào anh chuyển qua?”
“Ngay bây giờ.” Mặc Lâm đáp, “Em không thích à?”
“Không có…” Cố Nguyên nhìn ly thuốc rễ bản lam nóng nghi ngút khói, “Anh uống thuốc trước đi đã.”
Mặc Lâm liếc nhìn chiếc cốc giấy trên bàn, ngón tay thon dài cầm lấy thành cốc, đưa lên ngửi, là mùi rễ bản lam. Khóe miệng anh khẽ cong lên: “Anh có thể uống thêm vài ly nữa không?”
“Không được… đây là thuốc, không phải nước giải khát.”
Lúc này Vương Nhạc và Lý Mông khiêng bàn của Mặc Lâm đến: “Thầy Mặc, bàn đặt ở đâu?”
Cố Nguyên: “Bên kia!”
Cậu chỉ vào góc tường bên trái: “Đặt ở đó là được rồi.”
Lý Mông đề nghị: “Đặt bên kia hơi chật một chút nhỉ? Hay ghép luôn với bàn của cậu đi!”
Cố Nguyên gần như có thể tưởng tượng ra cảnh ngẩng đầu là chạm mắt với Mặc Lâm, vô cùng ngượng ngùng: “Không được, cứ để ở bên kia!”
Mặc Lâm ngồi bên cạnh, cười nói: “Nghe cậu ấy đi.”
Lý Mông và Vương Nhạc đành làm theo. Văn phòng của Mặc Lâm không có nhiều đồ đạc, khiêng xong bàn ghế rồi mang thêm mấy chậu cây, coi như hoàn tất việc vận chuyển.
Đợi mọi người rời đi, Cố Nguyên đứng giữa hai cái bàn: “Thấy đường gạch này không?” Cậu nghiêm túc nói, “Không được bước qua vạch này, và cũng không được nhìn chằm chằm tôi.”
Mặc Lâm cười gian xảo: “Giờ em còn biết anh muốn làm gì cơ à?”
Cố Nguyên vừa dứt lời cấm vượt qua đường gạch thì Mặc Lâm đã nhấc chân bước qua: “Chân anh dài, chỗ này hẹp, chắc hơi khó tránh…”
Thấy anh đi đến, Cố Nguyên vội lùi lại mấy bước, ngồi xuống chỗ mình: “Anh không thể muốn làm gì thì làm như vậy được!”
Mặc Lâm suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định không trêu chọc cậu nữa. Anh chuyển đến đây không phải để liếc mắt đưa tình với Cố Nguyên, mà vì không yên tâm.
Đoạn Dương là con chó điên, bị ép tới bước đường cùng thì chuyện gì cũng có thể làm ra!
Hôm qua anh ta chịu thiệt ở chỗ anh, nhất định sẽ tìm cơ hội trả đũa gấp đôi!
Đoạn Dương biết điểm yếu của anh là Cố Nguyên, rất có thể sẽ nhằm vào cậu để ra tay. Anh phải đề phòng từ trước.
“Lát nữa rảnh không?” Mặc Lâm nói, “Cùng anh đến nhà kho xem tranh của Đông Lỗi một chút, chắc sẽ giúp được cho việc phác họa chân dung tội phạm của em.”
Cố Nguyên vốn cũng định đi cùng, nên vui vẻ đồng ý.
Sau khi được Mặc Lâm điều trị, hai mạch Nhâm Đốc trong người cậu dần được khai thông, hiểu biết về cảm xúc con người ngày một sâu sắc hơn, đang cố gắng học cách thấu hiểu suy nghĩ trong lòng người khác.
Nhờ có Mặc Lâm, Cố Nguyên cuối cùng cũng thấy được tia sáng trong bóng tối. Mặc Lâm sẵn sàng nắm tay dẫn cậu đi tiếp, cậu cũng sẽ không chút do dự mà bước theo.
Vương Nhạc đã hẹn với người mua tranh, ông chủ Đồng, gửi địa chỉ cho Mặc Lâm: [Thầy Mặc, hẹn lúc 10 giờ rưỡi sáng nay, tôi đã gửi địa chỉ rồi, có cần người tổ điều tra hiện trường đi cùng không?]
Mặc Lâm: [Không cần, tôi đi cùng pháp y Cố là được.]
Vương Nhạc: [Vậy được, có việc thì liên hệ sau nhé.]
Thấy vẫn còn sớm, Mặc Lâm bước đến bên cửa sổ, xoay cổ vài cái. Tối qua anh ngủ dựa vào bức tường lạnh ngắt, giờ cổ hơi mỏi.
Anh quay đầu nhìn về phía Cố Nguyên, thấy cậu đang cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại, hai hàng lông mày nhíu chặt, trông như đang làm câu hỏi trắc nghiệm khó nhằn.
Anh lặng lẽ bước đến sau lưng Cố Nguyên, thấy trên màn hình là trò chơi cung đấu, thực sự dở khóc dở cười.
Trong màn hình, cô bé mặc váy lộng lẫy, trên đầu hiện ra bong bóng thoại: “Nên mặc váy màu xanh hay váy màu đỏ đây?”
Mặc Lâm hỏi: “Sao lại chơi trò này thế?” Cố Nguyên đôi khi thật sự rất đáng yêu!
“Ôn Tử Hàm nói trò này có thể nâng cao EQ của tôi.” Cố Nguyên ăn ngay nói thật.
Thì ra là chủ ý của Ôn Tử Hàm, cũng chẳng có gì lạ, cái kiểu nửa nghiêm túc nửa trêu chọc đúng là phong cách của tên đó.
“Ngoài cái này ra, cậu ta còn dạy em cái gì nữa?” Mặc Lâm cảm thấy mình cần phải gỡ mìn cho đối phương một chút.
Cố Nguyên đặt điện thoại xuống, lấy từ balo ra cuốn sách bài tập. Trên bìa ghi: [Trắc nghiệm EQ – hệ thống bồi dưỡng]. Ngoài ra còn có vài món đồ chơi, bóng giảm stress, spiner và một con gà đẻ trứng….
Mặc Lâm cầm con gà nhỏ bằng lòng bàn tay lên xem, gà con màu vàng nhạt như phân, bóp vào mềm mềm như đồ chơi trẻ con: “Cái này là gì vậy?”
Cố Nguyên lạnh nhạt đáp: “Bóp bụng nó đi.”
Mặc Lâm dùng ngón cái ấn vào bụng con gà, bóp mạnh một cái, phần lòng trắng trong suốt và lòng đỏ cam từ mông con gà trồi ra, anh vừa buông tay thì nó lại rút trở về.
Mặc Lâm nhìn món đồ chơi trong tay, chân mày giật nhẹ: “Cái này ai phát minh ra vậy?”
Anh cầm bóp thêm vài cái, phát hiện bóp cũng khá đã tay.
Cố Nguyên: “Hình như người Nhật phát minh, họ hay làm mấy thứ kỳ quái như vậy.”
Mặc Lâm đặt món đồ chơi xuống, ngồi lên bàn làm việc trước mặt Cố Nguyên, cúi người nhìn cậu: “Anh cũng muốn tặng em một món đồ chơi…”
Cố Nguyên chẳng hứng thú gì với mấy món đồ chơi này, mang theo chỉ vì bị Ôn Tử Hàm ép buộc.
“Tôi không thích… đừng tặng.”
Mặc Lâm: “Anh còn chưa nói mà, sao em biết sẽ không thích?”
Cố Nguyên nhét lại mấy món đồ chơi vào balo: “Vậy anh nói thử xem.”
Mặc Lâm cười, ánh mắt đầy hứng thú nhìn cậu: “Ừm… món đồ chơi của anh cao cấp hơn mấy thứ này, cũng mềm mềm… nhưng bóp vài cái thì nó sẽ to ra… còn có thể cứng lại…”
Ngón tay Cố Nguyên đang kéo khóa balo thì mắc kẹt.
Mặc Lâm tiếp tục: “Em có thể cầm chơi bằng tay, cũng có thể cho vào miệng chơi, chơi thế nào tùy ý em quyết định…”
Chóp tai của Cố Nguyên bỗng ửng hồng, xấu hổ siết chặt lấy chiếc balo.
“Em đang nghĩ gì thế?” Mặc Lâm ghé sát, hỏi nhỏ: “Tai đỏ hết rồi kìa.”
Anh định đưa tay sờ vào tai Cố Nguyên, nhưng bị cậu cảnh giác né tránh: “Nếu không muốn cái đồ chơi đó bị tách khỏi người anh… thì ngoan ngoãn chút đi.”
Bàn tay Mặc Lâm dừng lại giữa không trung, trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh Cố Nguyên cầm dao phẫu thuật.
Anh bất giác rùng mình, nơi nào đó truyền đến ảo giác đau đớn, chột dạ rụt tay lại, mông rời khỏi bàn của Cố Nguyên, sinh ra cảm giác kính sợ trong lòng.
“Không phải nói đi nhà kho xem tranh à? Đi thôi!” Cố Nguyên vừa nói vừa lấy vài đôi găng tay cao su từ ngăn kéo, nhét vào balo.