Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1
Chương 76
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng thẩm vấn, một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất thanh nhã đang ngồi im lặng. Khi ba người bước vào, cô vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhẹ nhàng vén mái tóc rủ bên má ra sau tai, khóe môi khẽ nhoẻn như một lời chào.
Tiêu Trạch ngồi vào vị trí chủ trì, Mặc Lâm ngồi cạnh anh. Cố Nguyên nhanh nhẹn lấy mẫu máu ở đầu ngón tay người phụ nữ, rồi giao cho người khác mang đi xét nghiệm DNA, sau đó kéo ghế ra góc phòng, im lặng lắng nghe.
Người phụ nữ liếc nhanh bốn người trong phòng, khẽ cười: “Chỉ là thẩm vấn tôi thôi, cần gì phải đông người thế?”
Ngoài ba người vừa vào, còn có một cảnh sát hình sự phụ trách ghi hình và ghi chép.
“Cô cũng biết rồi đấy, chúng tôi rất coi trọng vụ án này. Tốt nhất là thành thật trả lời. Chuyên gia của chúng tôi sẽ theo dõi từng lời nói, cử chỉ của cô,” Tiêu Trạch đi thẳng vào vấn đề: “Lần cuối cùng cô đến biệt thự Tây Sơn là khi nào?”
Người phụ nữ mỉm cười: “Cách đây nửa tháng.”
“Đi làm gì?”
“Tôi là vị hôn thê của Chu Yến. Tôi đến thăm anh ấy, nấu cơm cho anh ấy.” Nói xong, cô đưa tay rời khỏi mặt bàn, khẽ chạm vào chiếc hoa tai ngọc trai trên dái tai.
“Lần cuối cùng cô gặp Chu Yến, anh ta có biểu hiện gì bất thường không?”
“Chúng tôi đã cãi nhau,” ánh mắt Phương Nhạc vô thức lay động: “Anh ấy muốn hủy hôn…”
“Ồ? Vì sao lại đột ngột muốn hủy hôn?”
Phương Nhạc thở dài: “Anh ấy không còn là người tôi từng biết. Anh ta đã thay đổi… là một kẻ tồi!”
“Cô rất ghét anh ta à?”
Người phụ nữ bật cười khinh miệt: “Đúng vậy, tôi ghét anh ta. Anh ta lật lọng!”
“Ngoài mâu thuẫn tình cảm, giữa hai người còn mâu thuẫn gì khác không?”
“Không.”
Tiêu Trạch chuyển hướng: “Vậy nói về nghi phạm Đông Lỗi đi. Cô cảm thấy hắn là người như thế nào?”
“Anh ta trông trầm lặng, cao ráo, dáng vẻ cũng được, nhưng tính cách không tốt lắm, ít nói. Nghe nói là họa sĩ. Khi Chu Yến nằm viện, anh ta thường xuyên đến chăm sóc. Vì tôi là hộ lý của Chu Yến nên cũng có tiếp xúc…”
“Trong thời gian làm hộ lý, có chuyện gì xảy ra không?”
“Ban đầu tôi tưởng họ chỉ là bạn, nhưng rồi tôi vô tình bắt gặp họ hôn nhau trong phòng bệnh. Lúc đó tôi mới biết họ là người yêu. Trong thời gian Chu Yến nằm viện, Đông Lỗi đến thăm thường xuyên, gần như chẳng cần tôi hỗ trợ gì nữa. Nhưng không lâu sau, tôi phát hiện Chu Yến bắt đầu đối xử với tôi một cách mập mờ. Đông Lỗi cũng nhận ra điều đó, anh ta muốn đuổi tôi đi. Vì chuyện này mà họ cãi nhau, rồi chia tay…”
“Sau khi chia tay, Đông Lỗi có từng đe dọa hay cảnh cáo gì với Chu Yến không?”
“Tôi không rõ, Chu Yến chưa từng kể với tôi.”
Mặc Lâm day day huyệt ấn đường, giọng kéo dài: “Cô muốn có được gì từ Chu Yến?”
Phương Nhạc mỉm cười: “Tất nhiên là tiền rồi! Không thì còn vì cái gì? Cuộc sống tôi hiện tại rối ren, tôi cần một chỗ dựa. Chu Yến chính là cứu tinh của tôi. Tôi ở bên anh ta chẳng có gì sai, đôi bên đều có lợi! Một người từng ghép tim, còn ai dám cưới nữa?”
“Nhưng theo tôi biết, nửa năm nay cô quen Chu Yến, tài khoản ngân hàng của anh ta gần như không có giao dịch lớn nào, cũng chưa từng chuyển tiền cho cô.”
Phương Nhạc khẽ cười mỉa: “Vậy cũng thành vấn đề à? Tôi thả câu dài để bắt cá lớn thì không được sao?”
“Ừm… cũng không phải là không được,” Mặc Lâm nói: “Chiếc nhẫn trên tay cô là do Chu Yến tặng à?”
Ánh mắt Phương Nhạc tối sầm: “Không phải.”
Mặc Lâm mỉm cười: “Chắc đeo đã lâu rồi nhỉ?”
Chiếc nhẫn chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một vòng tròn bạc mảnh, đơn giản. Nhưng rõ ràng nó đã cũ, bề mặt có nhiều vết trầy xước, mất đi độ mịn màng, dưới ánh đèn chỉ còn lờ mờ ánh bạc.
“Tôi đeo chiếc nhẫn thôi, cũng thành vấn đề à?”
“Tất nhiên là có,” Mặc Lâm thong thả nói: “Chiếc nhẫn này tiết lộ rất nhiều điều. Cô đeo ở ngón giữa – dấu hiệu đang trong một mối quan hệ. Dựa vào mức độ mài mòn, tôi đoán cô đeo ít nhất tám tháng. Nhưng nửa năm nay cô thất nghiệp ở nhà, sao nhẫn lại bị trầy nhiều như vậy?”
“Anh nói đúng, tôi đeo chiếc nhẫn này lâu rồi. Nhưng có liên quan gì đến vụ án không? Hay anh quá để ý?”
Mặc Lâm khẽ cười: “Được, ta bỏ qua chiếc nhẫn. Vậy nói về chuyện tình cảm trước đây của cô đi…”
Sắc mặt Phương Nhạc lập tức thay đổi, lộ rõ vẻ khó chịu: “Chuyện này liên quan gì đến vụ của Chu Yến?”
“Sao lại không liên quan?” Tiêu Trạch bỗng lên giọng: “Lịch sử tình cảm của cô có thể chính là nguyên nhân khiến Chu Yến thay đổi thái độ! Dẫn đến hàng loạt phản ứng dây chuyền! Hỏi gì thì trả lời nấy!”
Anh cảm thấy cần phải dùng uy thế dập tắt thái độ bất hợp tác, nếu không cô ta sẽ càng lúc càng ngang ngược.
Phương Nhạc giật bắn mình trước giọng nói sắc lạnh của Tiêu Trạch, run run một hồi rồi mới nói: “Tình cảm trước kia của tôi… đã kết thúc rồi…”
Lúc này, Cố Nguyên khẽ nhíu mày, đổi tư thế ngồi, ánh mắt chăm chú đổ dồn về phía cô.
“Tôi quen anh ấy qua mạng, yêu nhau hơn hai năm, tình cảm rất tốt. Vì yêu xa nên mỗi tháng chỉ gặp được một lần…”
Nói đến đây, Phương Nhạc bỗng im bặt. Cô bắt đầu hít sâu, cố kìm nén, nhưng nước mắt vẫn lăn dài, từng giọt rơi xuống chiếc áo khoác kaki, loang thành những vệt ẩm ướt.
Mặc Lâm rút từ túi áo vest một gói khăn giấy, đưa nhẹ qua.
Cố Nguyên hít sâu, lòng bỗng thấy khó chịu.
Chuyện thương hoa tiếc ngọc, Mặc Lâm chưa bao giờ chịu thua ai.
Phương Nhạc rút khăn lau nước mắt, xì mũi một cái: “Các anh còn muốn biết gì nữa?”
Mặc Lâm: “Cứ tiếp đi… về người đó của cô.”
Vai Phương Nhạc run lên hai cái, một lúc lâu sau mới lấy lại bình tĩnh: “Chỉ là một mối tình đơn thuần thôi, có gì đáng nói chứ?”
Cố Nguyên bất ngờ hỏi: “Cô yêu anh ta đến vậy, sao cuối cùng lại không thể ở bên nhau?”
“Vì ông trời bất công… đã cướp mất anh ấy khỏi tôi!” Phương Nhạc siết chặt tay thành nắm đấm: “Tại sao người tốt lại không thể sống lâu? Anh ấy đã làm gì sai mà trời lại lấy đi? Hôm trước vẫn còn khỏe mạnh, chúng tôi còn gọi điện… Vậy mà hôm sau anh ấy đã không còn nữa… Không để lại một lời nào…”
Đôi mắt dài, hẹp quan sát từng cử chỉ của Phương Nhạc: “Anh ấy mất được bao lâu rồi?”
Nước mắt lại trào ra: “Ngày 25 tháng 3 năm nay… tai nạn giao thông…”
Mặc Lâm: “Chiếc nhẫn trên tay cô… là do anh ấy tặng phải không?”
“Ừm…”
Mặc Lâm đan hai tay lên bàn: “Đây chính là lý do khiến tình cảm giữa cô và Chu Yến rạn nứt phải không?”
Phương Nhạc vừa khóc xong, không còn mạnh mẽ như trước: “Đúng vậy. Chu Yến biết trong lòng tôi vẫn còn hình bóng người kia nên muốn hủy hôn. Tôi không đồng ý, nhưng anh ấy nhất quyết chia tay. Tôi lo cho trái tim anh ấy, không muốn cãi vã, chỉ muốn để anh ấy yên tĩnh. Không ngờ… anh ấy cũng chết rồi.”
Phương Nhạc nhìn chằm chằm vào mặt bàn, sắc mặt xám ngoét, như đang chìm trong ký ức.
Mặc Lâm liếc đồng hồ, cảm thấy đã tốn quá nhiều thời gian. Anh quay sang Cố Nguyên, phát hiện đối phương vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Anh đứng dậy, đi vòng ra chỗ Cố Nguyên, cúi người ghé sát tai thì thầm: “Ra đây một chút.”
Cố Nguyên im lặng bước theo.
Mặc Lâm cứ đi thẳng, không nói rõ chuyện gì. Nếu là việc công, cậu còn có thể nghe theo, còn nếu không, cậu chẳng cần phải tiếp tục.
“Muốn làm gì?” Cố Nguyên hỏi, giọng đầy thiếu kiên nhẫn.
Mặc Lâm không trả lời, tay đút túi, tiếp tục đi, đến khi rẽ vào cầu thang thoát hiểm dẫn xuống hầm xe mới quay lại: “Em lại đây.”
Giọng anh nhẹ, nhưng ánh mắt lại lạnh.
Cố Nguyên tò mò, nhưng lòng vẫn cảnh giác. Trong mắt cậu, Mặc Lâm vẫn là kẻ dối trá.
Mặc Lâm hít sâu, nhìn vẻ bướng bỉnh của Cố Nguyên, lòng như bị hàng ngàn vết cào xé nát: “Rốt cuộc em có qua đây không?”
“Anh nói trước muốn làm gì?”
“Không làm gì cả. Chỉ muốn cho em xem một thứ.”
“Tôi đứng đây cũng xem được.”
“Không được. Em đứng xa quá… không nhìn rõ.”
Tò mò thôi thúc, Cố Nguyên bước lên một bước. Ngay lập tức, cả người cậu mất thăng bằng, bị Mặc Lâm kéo mạnh, ép sát vào góc tường.
Cố Nguyên trừng mắt: “Anh lại lừa tôi!”
“Không lừa em. Thật sự có thứ muốn đưa em. Vốn định đợi ngày đẹp mới tặng. Nhưng hôm nay, anh cảm thấy… phải đưa ngay!”
Mặc Lâm rút từ túi áo một vật lạnh buốt. Ánh đèn hành lang tối mờ, Cố Nguyên không nhìn rõ.
Bàn tay trái cậu bị Mặc Lâm nhẹ nhàng nắm lấy, hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến cậu run nhẹ.
Mặc Lâm ngắm nhìn bàn tay ấy, rồi dùng tay kia tách các ngón ra, nhẹ nhàng luồn một vật lạnh giá vào ngón giữa…
Một vệt sáng bạc lóe lên trên ngón tay cậu.
Cố Nguyên đưa tay lên nhìn: “Cái gì đây?”
“Không nhận ra à?” Mặc Lâm mỉm cười: “Là nhẫn.”
Cố Nguyên đương nhiên biết đó là nhẫn. Cậu chỉ không hiểu ý của Mặc Lâm: “Không phải anh định bỏ trốn sao? Còn tặng cái này làm gì?”
“Anh nói bỏ trốn khi nào?”
“Tôi nghe đội trưởng nói… Ưm…”
Chưa kịp dứt lời, môi cậu đã bị ai đó nhẹ nhàng áp xuống. Hai đôi môi ướt át quấn lấy nhau, không dứt. Mặc Lâm điên cuồng chiếm giữ, tràn ngập, như muốn lấp đầy mọi khoảng trống trong cậu, hút cạn cả hơi thở…
Cố Nguyên như bị điện giật, toàn thân mềm nhũn, quên mất mọi thứ.
Bàn tay nóng áp lên gáy, nhẹ nhàng xoa dọc sống cổ, khiến cậu kh*** c*m đến tê dại. Một tay khác bất ngờ luồn vào áo, dừng lại nơi eo…
Hết chương 76