Chương 78: Nhẫn Đôi và Cảm Xúc

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 78: Nhẫn Đôi và Cảm Xúc

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong cửa hàng trang sức, muôn vàn kiểu nhẫn đủ dáng đủ kiểu trưng bày rực rỡ. Cố Nguyên vốn thích sự đơn giản, càng kín đáo càng tốt. Cậu không muốn Mặc Lâm quá nổi bật, nên dù chỉ là một chiếc nhẫn nhỏ, cũng mang trọng ý đặc biệt.
Cậu ngắm nghía rất lâu, cuối cùng chọn được một chiếc gần giống với chiếc mình đang đeo, chỉ hơi bản to hơn chút, chắc đeo lên tay Mặc Lâm sẽ rất đẹp.
Nhân viên bán hàng đeo găng tay trắng, nhẹ nhàng lấy nhẫn ra, liếc nhìn người đàn ông tuấn tú, phong độ trước mặt: “Kiểu nhẫn đơn giản thế này rất hợp với khí chất anh, bạn anh có gu thẩm mỹ thật tinh tế.”
Cô định thử đeo nhẫn cho Mặc Lâm, nhưng chưa kịp chạm vào tay thì bàn tay kia bỗng rụt lại.
“Xin lỗi, tôi hơi quá sạch sẽ,” Mặc Lâm mỉm cười, giọng nói dịu dàng, không khiến ai khó chịu.
Nhân viên cũng cười: “Tôi đã đeo găng rồi… không sao đâu ạ.”
“Không phải vì bạn có đeo găng hay không,” Mặc Lâm liếc nhẹ về phía Cố Nguyên, “Tôi chỉ không ngại với cậu ấy thôi. Hay để cậu ấy giúp tôi đeo?”
Yêu cầu này Cố Nguyên dễ dàng chấp nhận. Cậu nhận chiếc nhẫn từ tay nhân viên, nói với Mặc Lâm: “Đưa tay ra.”
Mặc Lâm ngoan ngoãn giơ tay trái, nhìn Cố Nguyên đeo chiếc nhẫn vào ngón giữa, lòng bỗng dưng xao xuyến.
“Đẹp đấy, thanh toán đi,” Cố Nguyên vốn dĩ mua gì cũng dứt khoát.
Mặc Lâm cười: “Không định xem thêm chút nữa à? Biết đâu đằng sau còn có cái đẹp hơn.”
“Không cần,” Cố Nguyên lắc đầu, “Em thấy cái này là vừa rồi. Vừa tay chứ?”
“Ừ… vừa vặn.”
Khi Mặc Lâm định trả tiền, Cố Nguyên đã nhanh tay đưa mã QR của mình cho quầy: “Em chọn, em trả.”
Mặc Lâm hiểu rõ ý Cố Nguyên. Nhẫn đôi với cặp tình nhân là biểu tượng, mà Cố Nguyên rất coi trọng điều đó, nên muốn tự tay mua tặng anh.
Cậu trân trọng đến vậy, Mặc Lâm cảm thấy ấm áp trong lòng.
Hai người nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã xong việc mua nhẫn.
Mặc Lâm ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay, cực kỳ hài lòng. Anh tò mò trước sự quyết đoán của Cố Nguyên, bèn hỏi: “Sao em không xem thêm?”
“Trong trung tâm thương mại có rất nhiều thứ đẹp, cái sau luôn có cái đẹp hơn. Nhưng đã chọn được một cái ưng ý thì đủ rồi. Những cái đẹp hơn nữa, cũng chẳng liên quan đến em.”
Nói xong, Cố Nguyên bỗng khựng lại. Mặc Lâm theo ánh mắt cậu, thấy cậu đang đứng ngẩn người trước tấm poster của một quán trà sữa.
“Muốn uống à?”
“Ừ… muốn uống cái đó.”
Cố Nguyên chỉ vào một loại trà sữa cơ bản trong quán — ly thứ hai được giảm nửa giá, không cầu kỳ, chỉ thêm chút thạch dừa.
“Muốn thử vị khác không?”
“Không cần. Em chỉ muốn uống cái đó.”
Mặc Lâm hiểu. Cậu muốn uống cùng loại với anh, như thể muốn có một đôi, nhưng anh vẫn cố hỏi lại, vì anh muốn nghe một câu trả lời chắc nịch. Như vậy, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn. Nó có nghĩa là khi Cố Nguyên đã chọn, sẽ không dễ dàng thay đổi.
Cậu đã chọn anh, cũng như vậy.
Số của Mặc Lâm nhanh chóng đến lượt. Cố Nguyên dựa lan can tầng 4 đợi anh lấy trà. Nhìn xuống, những tủ kính bày hàng trăm món, đám người ở tầng trệt từ trên cao trông như những mô hình nhỏ bé, đầu người chen chúc như dòng sông đen.
Bỗng nhiên, Cố Nguyên nổi da gà. Đầu óc choáng váng, tai ù òa lên một tiếng chói tai.
Chứng sợ xã hội của cậu lại tái phát!
Cậu đứng bất động, chân như đổ chì, không thể bước nổi. Xung quanh, vài cô gái đi ngang, thì thầm bàn tán. Dẫu gì cũng hiếm thấy một người đẹp trai như vậy, nên ai nấy đều háo hức, liên tục ngoái lại nhìn. Có người thậm chí dừng lại, bàn nhau ai sẽ là người xin số.
Cố Nguyên ghét bị nhìn chằm chằm, đặc biệt là khi cơn ám ảnh đang ập đến. Cậu chỉ mong mọi người tránh xa, nhưng ngay lúc đó, một cô gái bước tới gần.
Cậu cảm thấy bị đe dọa. Vội kéo mũ áo hoodie lên, che kín đầu và nửa khuôn mặt, như muốn tách mình khỏi thế giới.
Cơn choáng càng lúc càng dữ, tầm nhìn mờ dần. Hóa ra, chứng sợ xã hội của cậu không những không thuyên giảm nhờ sự an ủi của Mặc Lâm, mà ngược lại, càng khiến cậu lệ thuộc vào anh nhiều hơn.
Mặc Lâm vẫn đứng gần đó, thi thoảng ngoái lại. Khi nhận ra sự bất thường của Cố Nguyên, anh lập tức chạy đến.
Cố Nguyên cúi đầu, tầm nhìn bỗng bị che khuất. Có người ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu, trấn an: “Không sao… anh ở đây.”
Cậu không nói gì, chỉ đưa hai ngón tay từ tay áo ra, khẽ nắm vạt áo Mặc Lâm, không chịu buông.
Khoảnh khắc ấy, trái tim Mặc Lâm bỗng nhói lên.
Cô gái định xin số liên lạc bỗng khựng lại, lúng túng quay đi, thầm nghĩ: *Quả nhiên, trai đẹp nào cũng có bạn trai rồi!*
Hai người không nấn ná, đi thang máy xuống hầm xe. Lên xe, Cố Nguyên cầm ly trà sữa giảm giá, uống ừng ực từng ngụm. Sắc mặt đã tốt hơn nhiều.
Thấy cậu ổn, Mặc Lâm mới thở phào.
Tối đó ăn ở nhà Cố Nguyên. Mặc Lâm chiên bít tết. Ăn xong, Cố Nguyên vào phòng tắm, Mặc Lâm rửa chén trong bếp. Hai không gian ngăn bởi một bức tường, nên tiếng nước Cố Nguyên tắm, anh nghe rõ mồn một, thậm chí còn đoán được cậu đang tắm đến đâu.
Anh từng thấy cơ thể cậu rồi, giờ ngoài âm thanh, còn có thể hình dung ra hình ảnh.
Cổ họng anh bỗng khát, lòng bàn tay nóng rực.
Hai cái đĩa anh rửa mãi chẳng xong, mãi đến khi Cố Nguyên sấy tóc xong, anh mới quay lại ngồi xem TV trên sofa.
Ngoài ban công, quýt béo thò đầu ra khỏi cattree, dán mắt vào tấm kính, nhìn chằm chằm vào chủ cũ. Nó muốn đến gần, nhưng chủ mới đã đóng cửa kính, chỉ biết đứng nhìn người đang ngồi trên sofa.
“Meo~” *Cho tôi vào đi!*
Cố Nguyên tắm xong, mặc bộ đồ ngủ nhung mỏng màu kem, trông như chú cừu non. Tóc sấy khô, mềm rủ trên trán, gương mặt vốn trẻ con, giờ càng giống học sinh cấp ba.
“Sao anh chưa về?” Câu hỏi mang nghĩa đen.
Mặc Lâm ngả lưng trên sofa, vắt chân: “TV hay quá, xem thêm chút rồi về.”
Cố Nguyên liếc màn hình — một quảng cáo dầu gội.
Cậu không đáp, ôm laptop ngồi vào góc sofa, mở email giảng viên.
Mặc Lâm xem thêm một lúc, thấy Cố Nguyên mải đọc, liền tắt TV, đứng dậy thay giày.
Cố Nguyên ngẩng đầu, thấy Mặc Lâm định đi. Email vừa xong, ban đầu định ngồi xem cùng anh, ai ngờ người kia đã muốn về.
Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn theo.
“Anh về đây…” Mặc Lâm cười, rồi mở cửa bước ra.
Cố Nguyên nhìn anh khuất bóng, cửa khép lại, lòng bỗng trống rỗng, khó tả.
Cậu mở cửa ban công, thả quýt béo ra. Con mèo cọ cọ chân, nũng nịu. Cố Nguyên ngồi xổm xuống bế nó lên, ôm vào lòng, ngồi lại sofa lướt điện thoại.
Quýt béo cuộn tròn, chẳng mấy chốc lim dim ngủ, mắt híp thành một đường.
Một lúc sau, Cố Nguyên đặt mèo sang bên, đứng dậy đi ra cửa, lòng do dự không biết có nên đi tìm Mặc Lâm không.
Mới đi được một chút mà cậu đã nhớ anh rồi.
Đúng lúc còn đang phân vân, điện thoại bỗng rung lên.
Mặc Lâm: [Muốn anh quay lại ở bên em không?]
Ngón tay Cố Nguyên run nhẹ. “Ở bên” — chắc chắn không chỉ là nghĩa đen.
Sau một hồi lâu, cậu mới trả lời: [Được]
Vừa gửi tin, bên ngoài cửa vang lên tiếng “tít tít tít” của khóa mật mã. Cố Nguyên giật mình, vội quay lại sofa, suýt ngồi phải móng quýt béo.
Quýt béo bị dọa tỉnh, lập tức nhảy xuống, chạy tọt về cattree.
Mặc Lâm bước vào, thấy Cố Nguyên vẫn ngồi nhìn màn hình laptop. Nhưng màn hình đã tắt — chắc là xong việc rồi.
Anh vừa về nhà tắm nhanh, tiện tay rửa ít trái cây mang sang.
Mặc Lâm đưa mấy quả dâu tây sạch đến trước miệng Cố Nguyên.
Cố Nguyên ăn vài quả, bụng hơi no.
Mặc Lâm đặt đĩa xuống: “Tiếp theo… có phải đến lượt anh rồi không?”
Giọng anh mập mờ, âm cuối kéo dài.
Cố Nguyên chưa kịp phản ứng, khuôn mặt điển trai đã áp sát: “Anh muốn nếm thử… vị quế viên dâu…”
Chiều nay trong lối thoát hiểm, Cố Nguyên khiến anh ngứa ngáy, lửa trong lòng bùng cháy, nhưng bị nén chặt. Ngọn lửa tưởng tắt, hóa ra vẫn âm ỉ, chờ một ngọn gió để bùng lên rừng rực!
Anh khẽ hôn lên môi cậu, nếm được vị ngọt, rồi không thể dừng lại…
Dường như Mặc Lâm đã kìm nén quá lâu. Vừa ngửi thấy mùi hương chú cừu nhỏ, liền hóa sói đói, lao tới.
Vén lớp vải nhung mỏng, làn da trắng hiện ra. Thân thể mềm mại, hai nụ hồng e ấp như chờ người đến nếm thử.
Mặc Lâm vừa hôn cái này, lại muốn cả cái kia.
Anh dùng tay chọc ghẹo, dùng môi mím lấy…
Không biết từ lúc nào, lều vải của Cố Nguyên đã dựng lên. Mặc Lâm khẽ nâng lên, cẩn thận bắt đầu nướng. Anh quét một lớp dầu nhẹ, dưới sức nóng, miếng thịt khẽ rung, đỏ au, ướt át, tỏa mùi thơm ngào ngạt — đẹp đến mức khiến người ta thèm thuồng. Anh nướng từ từ, điều chỉnh lửa và nhịp độ.
Chẳng bao lâu, vỉ nướng đã mềm nhũn, chạm vào đã thấy nóng rực, nhưng Mặc Lâm không làm mát. Anh thích cái nóng đỏ rực này, vì nó khiến anh càng thèm muốn.
Thịt trong tay anh càng lúc càng săn chắc, ánh dầu lấp lánh, đẹp và quyến rũ. Nếu tiếp tục sẽ chín tới. Nhưng món chính còn chưa lên, anh đành đặt sang một bên.
Mặc Lâm vác vỉ nướng, tiến sâu vào trong.
**
Chan: Hết leo núi tuyết lở lại đến nướng thịt. Nghệ nhân Tấn Giang đúng là danh bất hư truyền… chậc [Đối thuốc]
Hết chương 78