Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2
Lời Thách Đấu Từ Kẻ Sát Nhân
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
(Vì đoạn mở đầu của vụ án này có nhắc nhẹ đến một sự kiện trong series *Thực Tập Sinh Pháp Y*, nên nếu bạn muốn đọc theo đúng trình tự mà tác giả viết, mời cả nhà ghé sang
Thực Tập Sinh Pháp Y
để theo dõi trước nhé.)
===
Chương 01
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
“Tôi lật đổ cả thế giới này, chỉ để sửa lại bóng dáng ngược của em.”
— Thánh Truyền
Trong khoang xe tải, tiếng đàn cello vang lên, giai điệu trầm lắng, kéo dài như ký ức đang trốn chạy khỏi xiềng xích thể xác, chất chứa nỗi bi thương và tuyệt vọng.
Đúng 23 giờ, tiếng đàn bỗng ngưng. Thay vào đó là giọng nữ MC dịu dàng, chững chạc:
“Xin chào quý thính giả, các bạn đang theo dõi chương trình *Trò chuyện đêm khuya*… Chủ đề số hôm nay: *Tìm một người để lắng nghe những tâm hồn tuyệt vọng*. Quý vị có thể gọi đến đường dây nóng của đài để chia sẻ câu chuyện của mình…”
Hầu hết mọi người chọn im lặng, chỉ một số ít gọi điện kể lại quá khứ không mấy dễ chịu.
“Tối nay, chúng tôi có vinh dự chào đón một vị khách mời đặc biệt. Tôi tin rằng nhiều người đã biết anh ấy là ai. Đúng vậy, chính là chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng – thầy Mặc Lâm!”
“Thưa thầy Mặc Lâm, vì sao ngài đồng ý lời mời của chương trình?” MC hỏi.
“Vì chủ đề rất hay.”
Giọng nói trầm ấm của Mặc Lâm vang lên từ loa, nghe còn dày dặn và cuốn hút hơn bình thường.
“Trên thế giới này, vẫn còn quá nhiều người sống trong giằng xé nội tâm. Con người cần một cơ hội để giải tỏa cảm xúc. Chia sẻ và lắng nghe là cách hiệu quả để giảm áp lực…” Câu trả lời mang tính khuôn mẫu, khiến giọng anh nghe càng thêm nghiêm túc.
Lúc này, một bàn tay đầy máu từ từ đưa ra, vặn to âm lượng radio.
Sau vài câu giới thiệu ngắn, MC nối cuộc gọi đầu tiên từ thính giả.
MC: “Xin chào, tôi có thể giúp gì cho bạn?”
Chỉ có tiếng vọng của chính cô vọng lại từ tai nghe. Người gọi không lên tiếng.
Đầu dây bên kia im lặng. Chỉ còn tiếng thở nặng nề lọt qua micro — như thể người đó đang trải qua một cuộc giằng xé tột cùng.
Bàn tay đẫm máu siết chặt, rồi một giọng đàn ông vang lên: “Tôi đã giết một người.”
“…giết một người… giết một người… giết một người…”
Do thiết bị thu phát có hiện tượng dội âm, câu nói lập lại liên tục, vang đi vang lại giữa micro và loa radio, như tiếng hồn ma thất thểu không chịu siêu thoát.
Trước cuộc gọi đặc biệt này, MC hoảng hốt nhưng cố giữ bình tĩnh: “Xin lỗi… vừa rồi bạn nói… bạn đã giết người… đúng không?” Cô sợ nghe nhầm, phải hỏi lại để xác nhận.
Đầu dây bên kia, giọng đàn ông lại vang lên: “Tôi muốn nói chuyện với Mặc Lâm.”
MC quay sang nhìn Mặc Lâm như hỏi ý. Anh gật nhẹ.
“Anh nói đi.”
“Anh có thể đến bắt tôi không?”
Mặc Lâm hơi nhướng mày, ngạc nhiên: “Lý do?”
Đối phương im lặng một lúc: “Anh là hy vọng cuối cùng của tôi.”
Mặc Lâm cảm nhận được cảm xúc trong giọng nói. Hắn không đơn giản.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Anh nói như đang bàn về một việc thường nhật, như thể chuyện này chẳng đáng bận tâm.
Đối phương vẫn không trả lời. Mặc Lâm khẽ ngáp: “MC, mời thính giả tiếp theo.”
“Khoan đã!”
Giọng nói bật ra từ điện thoại, sắc như cưa điện, cắt thẳng vào thần kinh đã căng như dây đàn của MC.
Người kia dường như rất khẩn trương: “Anh nhất định phải đến bắt tôi!”
Mặc Lâm: “Tôi dựa vào đâu để tin lời anh là thật?”
“Hãy kiểm tra hộp thư của các anh! Mật khẩu là 020721!” Giọng hắn vỡ oà, hơi thở dồn dập.
Không giống như đang nói dối.
Mặc Lâm: “Xem ra anh đã chuẩn bị trước. Vậy tôi cho anh thêm chút thời gian.”
Những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên ống quần tây, rồi anh nói nhẹ nhàng: “Kiểm tra hộp thư đi.”
Nhân viên hậu cần nhanh tay đăng nhập, mở đường dẫn mã hóa.
Một bức ảnh hiện trường tử thi rùng rợn bỗng hiện ra trên màn hình — cả phòng hậu cần lập tức dựng tóc gáy!
“Làm sao đây? Báo cảnh sát ngay không?”
“Đừng vội, báo cho thầy Mặc trước!”
Một người bước vào, cúi sát tai Mặc Lâm thì thầm vài câu.
Đôi mắt dài hẹp của anh không gợn sóng. Anh nghiêng người về phía micro, gương mặt góc cạnh chìm trong ánh sáng và bóng tối chia đôi: “Nếu tôi nhớ không nhầm, một tuần trước, đài đã thông báo tôi sẽ tham gia chương trình phỏng vấn tối nay. Nghĩa là kế hoạch giết người của anh bắt đầu từ một tuần trước. Anh đã chờ tôi, đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng lâu, rồi mới nói: “Anh không phải là chuyên gia tâm lý tội phạm nổi tiếng nhất nước sao? Bắt được tôi, tôi sẽ nói tất cả!”
“Trò mèo vờn chuột, tôi không mấy hứng thú.” Mặc Lâm khẽ cười: “Nhưng vì cuộc gọi đã đến nước này, tôi có thể nể mặt anh.”
“Tôi đợi anh!”
Chưa để Mặc Lâm kịp đáp, đối phương đã cúp máy. Không khí lập tức đông cứng.
MC sững người hai giây: “Vậy tiếp theo…”
“Ẩn nấp thật kỹ.” Mặc Lâm khẽ nói vào micro, “Tôi sẽ đến bắt anh.”
Giọng nói bình thản, nhưng khiến mọi người xung quanh cảm thấy nghẹt thở, áp lực tột độ.
Khi MC nhìn lại Mặc Lâm, cô bỗng thấy người đàn ông vừa thân thiện, ôn hòa lúc nãy trở nên xa lạ.
Cô không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy gương mặt lạnh lùng kia bỗng chốc trở nên bí ẩn và nguy hiểm.
Anh không còn giống một chuyên gia tâm lý, mà như một kẻ săn mồi đang ẩn giấu thực lực — một kẻ điên rồ.
Chỉ đến khi người đó đẩy cửa kính phòng thu ra ngoài, khép cửa lại, cô mới từ từ hồi thần.
Mặc Lâm bước ra khỏi phòng thu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc dư thừa. Dưới ánh nhìn hoảng sợ hay rùng mình của mọi người, anh thản nhiên bước đến chiếc máy tính đặt ở góc phòng.
Ánh mắt anh dừng lại trên bức ảnh nhuốm máu. Chỉ liếc một lần, anh đã ghi nhớ toàn bộ chi tiết.
Trong ảnh, một phụ nữ nằm ngửa, cổ vẹo sang trái một góc dị thường, rõ ràng đã chết. Cô mặc áo thun ngắn tay bó sát, nhưng vải đã thấm đẫm máu đến mức không còn phân biệt được màu sắc hay họa tiết ban đầu. Từ cổ trở lên bị hung khí chém nát bấy, thịt vụn lẫn trong mái tóc dài đen kịt, như một đống thịt bị hất văng xuống đất.
Cổ tay và cổ chân nạn nhân có vết hằn rõ rệt — dấu hiệu bị trói, chứng tỏ lúc sống, cô đã bị khống chế trong một khoảng thời gian.
Theo kinh nghiệm, vị trí chụp ảnh chính là hiện trường đầu tiên. Ánh sáng mờ tối, dưới đất có nhiều cỏ dại — rất có thể là ngoài trời, và thời điểm chụp đã là ban đêm.
Ảnh là tĩnh, nhưng Mặc Lâm lại có cảm giác dòng máu như đang chảy, theo hướng tụ về một chỗ trũng, thành vũng nhỏ.
Dường như nhận ra điều gì bất thường, anh đột ngột cúi sát, mắt nheo lại: “Hôm nay không tiện. Chương trình dời sang kỳ sau.”
Giọng anh bình thản như đang nói về thời tiết: “Hôm nay trời không đẹp lắm.” Phản ứng quá khác biệt so với mọi người — không ai đoán được anh đang nghĩ gì.
“Không sao cả, thầy Mặc. Đài cần làm gì không? Có nên phong tỏa thông tin không?” Một nhân viên hỏi.
“Không cần. Gửi ảnh này cho Đội Hình sự thành phố Nham Hải.” Mặc Lâm vừa nhắn tin, vừa thản nhiên nói: “Tôi khuyên các bạn nên viết một bài, đăng lên mạng.”
“Ngài… chắc chắn muốn đăng sao?” Nhân viên sợ nghe nhầm, hỏi lại.
Mặc Lâm gửi xong tin, nâng đôi mắt nhạt màu: “Nếu các bạn muốn ngày mai bình luận bùng nổ đến mất kiểm soát, thì cũng có thể chọn không đăng.”
**
Sau khi cuộc gọi giết người được phát sóng, Đội Hình sự thành phố Nham Hải lập tức nhận được báo án từ đài. Không lâu sau, hộp thư cảnh sát nhận được bức ảnh thi thể mà đài gửi đến.
Thi thể trong ảnh cực kỳ thê thảm. Khuôn mặt bị hủy hoại nặng, không thể nhận dạng, nhưng qua vóc dáng, nạn nhân là nữ.
Cả cục cảnh sát lập tức rối ren. Cảnh sát truy tìm tín hiệu điện thoại mà đài cung cấp, cuối cùng xác định tín hiệu xuất phát từ một con đường nối thành phố Nham Hải với trấn Tiểu Khê.
Ngay sau đó, đài phát thanh đăng bài viết về cuộc gọi giết người — Đội Hình sự thành phố Nham Hải hoàn toàn bất ngờ. Vụ án lập tức bị đẩy lên tâm điểm dư luận, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn theo tiến triển.
Số lượt chia sẻ và bình luận tăng vọt. Chủ đề như quả cầu tuyết, lăn càng xa càng lớn. Trong chốc lát, bài đăng đã leo thẳng lên top tìm kiếm.
Đội trưởng đội trọng án Vương Nhạc vừa nghe lại bản ghi âm cuộc trò chuyện giữa nghi phạm và Mặc Lâm, vừa lướt bình luận mạng. Phần lớn đều đồng lòng: mong cảnh sát sớm phá án, bắt kẻ hung hãn dám công khai khiêu khích.
Giữa những dòng đồng cảm, thỉnh thoảng lại chen vào vài bình luận chẳng liên quan: [Thầy Mặc đẹp trai quá!], [Giọng thầy Mặc hay ghê!]. Kéo xuống sâu hơn, còn thấy cả những lời trêu đùa: [Thầy Mặc, bắt em đi, em vừa xinh vừa ngọt lại dễ ngã~]
Nếu không phải vì thời gian gấp, anh thật sự muốn bấm like từng cái một.
Vương Nhạc đặt điện thoại xuống, tập trung nghe lại bản ghi âm, cố tìm manh mối trong cuộc đối thoại.
Đây là vụ án kỳ lạ nhất anh từng gặp kể từ khi làm đội trưởng trọng án. Giọng nghi phạm nghe rất giống người địa phương, không đặc điểm nổi bật — khả năng đã dùng thiết bị biến giọng. Ngoài ra, anh không thể thu thập thêm thông tin hữu ích nào.
Lý Mông cũng nghe đi nghe lại bản ghi âm nhiều lần. Anh vẫn chưa thoát khỏi cảm giác kinh ngạc, thậm chí có phần bối rối: “Làm cảnh sát hình sự bao năm, đây là lần đầu tôi gặp hung thủ gọi thẳng vào đường dây nóng để tự thú. Hắn rốt cuộc nghĩ gì mà dám công khai khiêu khích thầy Mặc như vậy!”
Trong mắt Lý Mông, thầy Mặc là nhân vật thần thánh. Mọi vụ án anh tiếp nhận chưa từng có vụ nào không phá được. Kẻ này thực sự không biết lượng sức.
Mộng Lan vừa gọi điện xong, quay sang Vương Nhạc: “Thầy Mặc đang trên đường. Cục trưởng Trịnh yêu cầu lập tức lập án điều tra! Tổ trinh thám đã vào vị trí, đang rà soát dữ liệu camera giao thông, phối hợp tối đa với cảnh sát giao thông. Tổ Một đã tập hợp đầy đủ, chờ lệnh.”
Mộng Lan nói nhanh, dứt khoát. Mái tóc ngắn ngang tai càng làm cô thêm sắc bén, gọn gàng.
Vương Nhạc gật đầu, cầm điện thoại và chiếc áo khoác da trên bàn: “Tổ Một theo tôi ra hiện trường. Tôi muốn xem hắn chạy được bao xa!”
Nói xong, anh khoác áo da đen lên vai, lao thẳng vào màn đêm.
[Tác giả có lời]
Bạn chưa đọc phần 1 vẫn có thể theo dõi mạch truyện bình thường. Bộ truyện này là dạng tiểu thuyết ngắn theo từng vụ án, lấy phá án làm chính, tình cảm làm phụ.
Chan: Nửa tháng không gặp, các bảo bối có nhớ Cố Nguyên với thầy Mặc khôngmmmm