Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2
Chương 36: Quà Tặng Bất Ngờ
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc Lâm: “Ừm… nói chính xác thì, em đã dùng máy tính bảng của anh để xem…”
“Thầy Mặc giờ đã bắt đầu phân chia tài sản của anh tôi rồi à?” Cố Nguyên chưa đợi đối phương dứt lời, đã nổi giận, lôi chuyện tài sản chung của hai người ra để tranh cãi.
Mặc Lâm khéo léo im lặng, chờ Cố Nguyên nói tiếp.
“Để tránh nhầm lẫn, sau này anh đừng dùng chung mật khẩu với em nữa.”
Cố Nguyên vừa buông lời không phân biệt “anh tôi”, đã vội vã đặt ranh giới rõ ràng với Mặc Lâm. Có lẽ chính cậu cũng không nhận ra, hai câu nói ấy hoàn toàn mâu thuẫn nhau.
Là người luôn chiều chuộng vợ, dĩ nhiên Mặc Lâm sẽ không vạch trần điểm mâu thuẫn đó. Dù sao thì, “bộ lọc tình yêu” cũng đủ để anh bỏ qua tất cả: “Em nói đúng.”
Cố Nguyên vẫn nhíu mày, nhưng bỗng nhiên chẳng còn lý do gì để trách móc.
Mặc Lâm nhướng mày: “Vậy món quà này em định xử lý thế nào?”
Cố Nguyên liếc vào bộ đồ hầu nam trong hộp: “Mặc cho em xem.”
Mặc Lâm: “???”
Ngón tay anh gõ nhẹ trên vô-lăng.
Thì ra… mình đã hiểu lầm sao? Khi Cố Nguyên xem bộ đồ này, hình ảnh trong tưởng tượng lại là anh?
Anh bỗng dưng như tỉnh ngộ.
Thì ra, Cố Nguyên cũng có những tưởng tượng t*nh d*c về anh…
Nghĩ vậy, Mặc Lâm khẽ nhếch môi: “Sau này nếu em thích, cứ nói thẳng, anh đều sẽ đáp ứng. Với anh, em không cần phải ngại ngùng.”
Cố Nguyên: “Anh đang nói gì thế?”
Mặc Lâm: “Anh nghĩ, việc em có hứng thú với anh ở phương diện này là chuyện rất bình thường. Dù sao thì, anh cũng là người tình duy nhất mà em có thể tưởng tượng.”
Cố Nguyên: “?”
Cố Nguyên nhận ra, ban đầu còn hiểu được Mặc Lâm nói gì, càng về sau càng thấy như lạc vào mớ hỗn độn.
“Tối nay chúng ta có thể thực hành luôn. Anh không ngại mặc cho em xem, thỏa mãn nhu cầu của em là nghĩa vụ của người chồng.”
Cố Nguyên: “Cái đó…”
“Không cần giải thích, anh hiểu hết.” Lúc này, Mặc Lâm như con công đực khoe bộ lông rực rỡ, toàn thân tràn đầy tự tin.
Cố Nguyên nhíu mày: “Tối nay…”
“Tối nay nhất định sẽ làm em hài lòng.” Nụ cười trên môi Mặc Lâm ngày càng sâu: “Nếu em nóng lòng, chúng ta có thể nhanh đi nhanh về. Nhà hàng đã đặt rồi, sẽ không mất nhiều thời gian.”
“Ừm.” Cố Nguyên chẳng thể chen vào lời nào, lòng mơ hồ khó tả.
Họ nhanh chóng đến nhà hàng, món ăn được bưng lên nhanh chóng. Mặc Lâm ngồi đối diện, luôn mỉm cười gắp đồ ăn cho Cố Nguyên.
Anh hầu như không đụng đũa, ánh mắt nóng bỏng dán chặt vào Cố Nguyên, khiến cậu bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cuối cùng, Mặc Lâm lau miệng: “Ăn xong chưa?”
“Ừm.” Cố Nguyên uống cạn bát canh, đặt thìa xuống.
Mặc Lâm thanh toán, rồi vội vã chở cậu về nhà.
Về đến nhà, Cố Nguyên định cởi cảnh phục, nhưng bị Mặc Lâm ngăn lại: “Đừng động, anh chưa ngắm đủ.”
Không thể làm gì khác, Cố Nguyên đành mặc nguyên bộ đồ vào thư phòng. Trong lúc ngồi trả lời email, Mặc Lâm vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau, Cố Nguyên xong việc, phát hiện Mặc Lâm vẫn chưa ra ngoài.
Cậu chơi với con mèo, thay nước cho máy uống của Nguyên Nguyên, tưới hết hoa trên ban công – vẫn không thấy Mặc Lâm xuất hiện.
Đối phương vốn tắm rất nhanh, hôm nay lại sao thế này?
Khi Cố Nguyên ngồi trên sofa, mắt đã díp lại vì buồn ngủ, thì cửa phòng tắm cuối cùng cũng được kéo ra.
Cố Nguyên nhìn chằm chằm vào người đứng ở cửa, mắt mở to, ánh nhìn đờ đẫn. Sức mạnh thị giác quá mãnh liệt khiến cậu tỉnh hẳn.
Bộ đồ hầu nam này… thật sự quá dễ thương. Khi cầm trên tay, Cố Nguyên không ngờ khi mặc lên lại đáng yêu đến thế.
Chiếc sơ mi đen cổ đứng tôn dáng, làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon. Hai bên áo lại treo hai dải dây váy xếp bèo trắng muốt, nối liền với một chiếc váy chữ A xòe rộng, viền ren trắng tinh tế, đường may tỉ mỉ. Nhưng bộ đồ hơi ngắn với Mặc Lâm, gấu váy không che được đầu gối, để lộ phần viền đen trên đôi tất lưới màu đen.
Cố Nguyên nhìn chằm chằm Mặc Lâm, chớp chớp mắt, chắc chắn mình không nhìn nhầm, rồi liếc sang đồng hồ, lại quay sang anh lần nữa.
Trên đầu Mặc Lâm là chiếc băng đô xếp bèo trắng, trông vô cùng moe.
Quen thuộc với hình ảnh Mặc Lâm trong vest chỉnh tề, giờ đột nhiên thấy anh xuất hiện với phong cách này, Cố Nguyên hoàn toàn bị choáng ngợp.
Hơn nữa, bộ đồ được Mặc Lâm mặc lên lại tạo nên kiểu tương phản đầy thú vị, đứng trước mặt cậu như một phiên bản “kute” sống động.
Trong lòng Cố Nguyên dâng lên cảm giác kỳ lạ. Dù không hiểu tại sao, cậu chắc chắn mình thích điều đó.
Mặc Lâm vừa sấy xong tóc, vài lọn tóc rủ xuống trán. Đôi mắt dài khẽ híp, môi cong lên nụ cười ẩn chứa ý tứ. Biểu cảm ấy hoàn toàn không ăn nhập với bộ đồ dễ thương trên người, nhưng lại khiến người ta cảm thấy mềm mại, muốn ôm ấp, nghịch ngợm.
Dù rất thích dáng vẻ này của Mặc Lâm, nhưng đã 10 giờ tối, Cố Nguyên không khỏi nghi hoặc: “Trễ vậy rồi, anh định xuống bếp à?”
Mọi lời tán tỉnh vừa định tuôn ra, lại bị câu nói này của Cố Nguyên dập tắt: “Xuống bếp? Em nghĩ bộ đồ này là để nấu ăn à?”
Cố Nguyên đầy thắc mắc: “Không thì sao? Anh định dọn dẹp nhà cửa?”
Mặc Lâm hoàn toàn câm nín.
Anh nhấc làn váy trắng, chỉ vào đôi tất lưới đen trên chân: “Dù có là để nấu ăn đi nữa, vậy còn đôi tất này? Em nghĩ cũng để chống dầu mỡ à?”
Cố Nguyên nghiêm túc suy nghĩ: “Có thể để chống muỗi…”
Yết hầu của Mặc Lâm khẽ trượt, cuối cùng chẳng thể phản bác, anh chống nạnh đứng trước mặt Cố Nguyên, mắt dài nheo lại: “Em đúng là… ngây thơ đến mức đáng yêu luôn rồi…”
Hai người hoàn toàn không cùng tần số. Những gì Mặc Lâm muốn nói, Cố Nguyên chẳng hiểu gì cả.
Cố Nguyên đưa tay kéo chiếc băng đô ren trên đầu Mặc Lâm, vò vò, bóp bóp, cảm thấy chiếc băng đô hợp với anh ở mọi góc độ, liền lấy điện thoại ra chụp hình.
Mặc Lâm để mặc, cho cậu nghịch ngợm. Hai người đứng gần nhau, anh nhân cơ hội hôn nhẹ lên trán Cố Nguyên: “Vậy thì, thưa chủ nhân, tối nay có cần thêm phục vụ không?”
“Không cần.” Cố Nguyên vẫn mải mê với chiếc băng đô: “Không đói.”
“Em tưởng anh đang nói về đồ ăn à?” Mặc Lâm tháo băng đô xuống, khéo léo đội lên đầu Cố Nguyên: “Dịch vụ một người hầu nam có thể cung cấp… còn rất nhiều đó!”
Cố Nguyên suy nghĩ: “Ví dụ?”
“Ví dụ…” Mặc Lâm khẽ hít hà mùi hương tự nhiên trên người Cố Nguyên, cảm thấy khoan khoái: “Giúp em mát-xa toàn thân…”
“Anh biết làm à?” Cố Nguyên nghi ngờ.
Mặc Lâm: “Muốn thử không?”
Anh biết, Cố Nguyên đơn thuần hơn mình tưởng. Thay vì dùng lời giải thích ý nghĩa của bộ đồ hôm nay, anh muốn dùng hành động để cậu hiểu rõ hơn.
Cố Nguyên cởi quần áo, ngâm mình trong bồn, lặng lẽ cảm nhận đôi bàn tay to lớn của Mặc Lâm lướt nhẹ khắp cơ thể. Nhưng dần dần, cậu cảm thấy có gì đó không ổn.
Giọng trầm của Mặc Lâm vang lên bên tai, những ngón tay dịu dàng vuốt ve từng điểm nhạy cảm, khiến cơ thể Cố Nguyên bất giác căng cứng.
“Em hài lòng với dịch vụ của anh chứ?”
“Các hầu nam đều phục vụ như vậy à?”
Mặc Lâm mỉm cười, khẽ ghé sát: “Tất nhiên là không chỉ thế…”
Vừa dứt lời, anh tiếp tục khám phá xuống phía dưới.
“Anh…” Cố Nguyên vừa thốt được một tiếng, đã bị Mặc Lâm “phục vụ” đến mức không thể nói thêm. Ngón tay trắng bám chặt thành bồn, gương mặt cậu ửng đỏ.
Cậu thừa nhận mình thích bộ đồ hầu nam của Mặc Lâm, cũng thích sự phục vụ này. Nhưng… tại sao lại có cảm giác như đang bị trêu chọc?
Cố Nguyên nhận ra, mạch sống của mình đã bị anh nắm chặt, không thể thoát ra. Lúc này cậu mới nhớ ra, Mặc Lâm không chỉ giỏi bắt tội phạm, còn rất giỏi… trêu đùa người khác!
Cậu dường như đã hiểu ra ý nghĩa của bình luận nổi bật hơn vạn lượt thích từ nam blogger kia.
Cậu dường như đang bước vào một thế giới hoàn toàn mới.
Mặc Lâm: “Em thích nhìn anh mặc bộ đồ này, hay là… muốn chiếm hữu anh?”
Giờ phút này, đầu óc Cố Nguyên rối loạn: “Em… không biết.”
“Không cần trả lời ngay.” Những ngón tay của Mặc Lâm trượt nhẹ lên: “Em có thể từ từ suy nghĩ.”
Cơ bắp lưng và eo Mặc Lâm căng ra, anh hôn lên môi Cố Nguyên, đồng thời chạm đến điểm nhạy cảm nhất.
Khoảnh khắc ấy, Cố Nguyên bỗng tỉnh táo. Cậu hiểu ra, hiện tại họ đang làm gì.
Vì Mặc Lâm, cậu ngày càng có nhiều thứ khiến mình hứng thú. Mỗi khi thấy điều gì thích, cậu đều vô thức liên tưởng đến anh.
Với Cố Nguyên, yêu thích, hạnh phúc và Mặc Lâm – ba điều ấy là một.
Bất kỳ điều gì khiến cậu rung động, đều gắn liền với Mặc Lâm. Mọi thứ thuộc về anh, đều có thể khiến tim cậu loạn nhịp.
Mặc Lâm dịu dàng hôn lên trán cậu: “Có câu trả lời chưa?”
Khóe mắt Cố Nguyên ươn ướt, mắt khép hờ, cậu khẽ “ừm” một tiếng, giọng trầm thấp.
**
Sáng hôm sau, chuông báo thức reo đúng giờ. Khi rời giường, Cố Nguyên cảm thấy lưng và xương sống ê ẩm. May là mùi thức ăn thơm ngon phần nào an ủi được.
Mặc Lâm đang họp video trong thư phòng, thần sắc rạng rỡ, không hề mệt mỏi.
Cố Nguyên tựa cửa, nhìn anh nói tiếng Anh trôi chảy, nghiêm túc trao đổi, bỗng thấy như đang ở một thế giới khác.
Người mặc đồ hầu nam, gọi mình là “chủ nhân”, phục vụ đến nửa đêm hôm qua – thật sự là Mặc Lâm sao?
Không cần anh trả lời, đôi chân nhức mỏi của cậu đã nói lên tất cả.
Cố Nguyên không định làm phiền cuộc họp. Cậu vào phòng tắm rửa mặt.
Khi bước ra, Mặc Lâm đã ngồi sẵn ở bàn ăn, trên bàn bày đầy món giàu protein.
Cố Nguyên: “Không cần bồi bổ nhiều thế này đâu.”
Mặc Lâm: “Anh thì không cần, chủ yếu là chuẩn bị cho em.”
Cố Nguyên: “Em cũng không cần.”
Mặc Lâm: “Thế à? Sao anh nhớ ai đó đêm qua còn nói là mình không được?”
Cố Nguyên cúi đầu ăn, nghe đến hai chữ “không được” liền nhíu mày: “Tối nay anh ngủ ở thư phòng… Không, cả tuần này anh ngủ ở thư phòng.”
Hết chương 36