Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2
Chương 56: Thiên Sơn Vân Đỉnh
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Cảnh tượng kinh hoàng nhất trên đời, không gì vượt nổi bóng tối tăm ngắt, không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.
—《Anh Đến, Xin Hãy Nhắm Mắt》
Khu trượt tuyết Bia Lâm nằm ở khu Vân Đỉnh, thành phố Khê Thủ. Mùa tuyết kéo dài từ tháng 10 đến tận tháng 4 năm sau, độ dày lớp tuyết thường xuyên vượt quá một mét, chất tuyết mềm xốp, là thiên đường lý tưởng cho môn thể thao trượt tuyết.
Ngay cả những ai không ưa trượt tuyết, chỉ cần ngồi cáp treo ngắm nhìn khung cảnh bạt ngàn tuyết trắng cũng đã thấy mê đắm. Vì thế, nơi đây ngày càng thu hút đông đảo giới trẻ và những người yêu thích thể thao mạo hiểm.
Gần khu trượt tuyết nhất là Bia Lâm Sơn Trang – khách sạn đắt đỏ bậc nhất. Những phòng có tầm nhìn đẹp nhất nằm sát khu trượt tuyết, giá cao ngất ngưởng, được gọi bằng cái tên trang trọng: Thiên Sơn Vân Đỉnh.
Toàn bộ chỉ có bốn phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh, tọa lạc ở bốn góc của Bia Lâm Sơn Trang. Mỗi phòng đều rộng rãi, sáng sủa, trang bị phòng tắm nắng rộng mười mét vuông với bồn tắm sang trọng, tầm nhìn mở rộng ra toàn cảnh núi tuyết.
Khách lưu trú có thể nằm trong bồn nước ấm, vừa thư giãn vừa chiêm ngưỡng tuyết trắng phủ kín chân trời. Từ sàn đến trần là những bức tường kính trong suốt, chỉ cần ngước mắt là thấy bầu trời bao la và những dãy núi phủ tuyết trải dài vô tận. Nhưng trải nghiệm đẳng cấp này không thể mua bằng tiền. Khách sạn chỉ tiếp nhận khách được mời nội bộ, không nhận bất kỳ đặt phòng nào từ bên ngoài.
Gần đây, hai vụ án mạng liên tiếp xảy ra tại hai phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh, khiến mọi người bàng hoàng, hoang mang.
Hai nạn nhân đều là nam giới. Khi được phát hiện, họ nằm khỏa thân trong bồn tắm nắng sang trọng, khuôn mặt hướng về phía tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ.
Trên người họ không hề có dấu vết chống cự hay bị khống chế. Thậm chí kiểm tra cơ thể cũng không phát hiện rượu hay chất độc.
Cái chết quá mức bí ẩn, khiến ai biết được cũng phải rợn người.
Có tin đồn rằng, cả hai nạn nhân đều nằm ngửa trong bồn, khuôn mặt hướng về tuyết trắng, trên môi nở nụ cười kỳ dị.
Lời đồn thổi lan nhanh, câu chuyện ngày càng ma mị, cuối cùng, ai cũng bảo Bia Lâm Sơn Trang bị ma ám.
**
Chuyện ma ám đã lan truyền hơn một tháng nhưng vẫn chưa được phá giải. Ban đầu, thi thể hai nạn nhân được giữ đông lạnh tại nhà xác. Ngay khi đưa vào, nhân viên nhà xác lần lượt mắc cúm nặng. Người ta đồn rằng thi thể không lành, phải hỏa táng ngay.
Cảnh sát không chịu nổi áp lực dư luận. Sau khi thu thập hình ảnh và dữ liệu, họ đã hỏa táng hai thi thể cách đây ba ngày.
Dù thi thể đã được hỏa táng, phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh nơi xảy ra án mạng cũng đã bị phong tỏa, nhưng sự việc vẫn không ngừng nóng lên. Tin đồn ngày càng kỳ quái, lan rộng như cháy rừng.
Nhiều thám tử nghiệp dư, fan cuồng thể loại bí ẩn đua nhau đưa ra suy đoán về nguyên nhân cái chết. Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng phía chính thức vẫn im lặng. Tất cả chỉ là phỏng đoán, không có bằng chứng thực tế...
Cố Nguyên lướt điện thoại, tìm kiếm thông tin về Thiên Sơn Vân Đỉnh.
Trước kia, dù có tiền cũng khó đặt được phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh. Giờ đây, nơi ấy trở thành “nhà ma” khiến ai cũng khiếp sợ. Ngay cả hoạt động kinh doanh của khu trượt tuyết cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Biết tin có án mạng, nhiều du khách hủy phòng, khiến doanh thu khách sạn lao dốc không phanh.
Nhưng vẫn có những kẻ không sợ chết, cố tình đến đây để trải nghiệm cảm giác kinh hoàng tại Thiên Sơn Vân Đỉnh.
Một streamer có biệt danh “Đại Lê” đang livestream, nội dung xoay quanh căn phòng ma ám.
“Đại Lê” là streamer nổi tiếng trong thể loại bí ẩn, có hàng triệu người theo dõi. Hắn bất chấp đường xa, vượt ngàn dặm đến tận Bia Lâm Sơn Trang, chỉ để khám phá bí mật đằng sau Thiên Sơn Vân Đỉnh.
Cố Nguyên thấy “Đại Lê” vừa check-in tại một phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh. Phông nền là phòng tắm nắng rộng mười mét vuông, ánh sáng tốt, nội thất cao cấp.
Đại Lê nói căn phòng hắn ở không phải nơi xảy ra án mạng, nhưng bốn phòng đều bố trí giống hệt nhau, trải nghiệm không khác biệt.
Hiện tại, ba trong bốn phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh đã có người ở. Một phòng khác sẽ đón khách vào tối nay. Phòng cuối cùng – nơi xảy ra án mạng – đã bị khách sạn phong tỏa.
Khách sạn làm vậy vừa để bảo vệ hiện trường, vừa tránh tái diễn bi kịch.
Đại Lê cũng tiết lộ, do tin đồn chết chóc lan rộng, khách sạn đã mời thầy cúng đến làm lễ. Nghe nói chính thầy cúng dùng bùa phép niêm phong căn phòng đó.
Đại Lê vừa nhận phòng nên chưa kịp xem kỹ tấm bùa kia trông ra sao.
Cuối cùng, hắn nghiêm túc nhìn vào camera: “Livestream hôm nay dừng ở đây. Tối nay lúc 9 giờ, tôi sẽ dẫn mọi người đi khám phá ngôi nhà ma thật sự. Hẹn gặp lại!”
Livestream kết thúc. Đúng lúc đó, xe của Cố Nguyên và Mặc Lâm cũng vừa tới Bia Lâm Sơn Trang.
Cố Nguyên bước xuống xe, ngước nhìn tấm biển lớn của Bia Lâm Sơn Trang.
Kiến trúc mang phong cách cổ điển Trung Hoa, cửa chạm trổ tinh xảo, toát lên vẻ cổ kính, uy nghi.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi tin đồn ma ám, cậu cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thoảng qua từ bên trong.
“Hay là mình đổi khách sạn khác?” Mặc Lâm nhìn đứa trẻ đứng im ở cửa: “Anh thấy em không muốn vào.”
“Không đổi.” Cố Nguyên bước một chân về phía trước, tiến vào trong.
Mặc Lâm đẩy hành lý, theo sau cậu vào sảnh chính.
Sảnh vắng lặng đến lạ thường. Nhân viên ít ỏi, chỉ có một người lao công đang đẩy xe lau sàn, cặm cụi lau đến mức sàn sáng bóng như gương.
Mặc Lâm rút chứng minh thư, nhân viên lễ tân ngước lên, nhìn người trước mặt: “Tổng giám đốc Mặc, ngài chắc chắn muốn ở phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh chứ?”
Vì án mạng gần đây, nhân viên phải giải thích rõ ràng với khách, tránh tranh cãi sau khi nhận phòng.
Cố Nguyên bực bội: “Anh có thể nhanh lên chút không?”
“Xin lỗi, tôi làm ngay ạ!”
Sau khi làm thủ tục, nhân viên đưa hành lý đến phòng 888 – một trong bốn phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh – rồi giao thẻ phòng cho hai người.
Khi nhận thẻ, Mặc Lâm nhận ra khuôn mặt nhân viên phục vụ căng thẳng, ánh mắt đầy sợ hãi khi đến gần khu vực này.
Dù phòng của họ cùng tầng với phòng án mạng, nhưng vẫn cách một đoạn. Vì sao ngay cả nhân viên khách sạn cũng sợ hãi đến vậy?
“Để hành lý ở đây là được.” Mặc Lâm nhận đồ, dùng thẻ mở cửa phòng.
Bố cục bên trong đúng như hình ảnh Đại Lê từng livestream. Cố Nguyên nhanh chóng xác định phương hướng: phòng họ ở phía nam, phòng Đại Lê ở phía bắc, phòng án mạng ở phía tây. Phía đông thì không rõ ai ở.
Sau khi dọn đồ, hai người ăn tối đơn giản tại nhà hàng trong khu nghỉ dưỡng.
Cố Nguyên nhận thấy nhà hàng rất vắng. Ngoài họ và nhân viên, chỉ có thêm ba vị khách.
Cậu nhận ra “Đại Lê” ngay lập tức. Dù không trắng như trên video, nhưng trông hắn cũng khá điển trai, ăn mặc sành điệu. Dù đang ăn, hắn vẫn đặt điện thoại trước mặt, có vẻ đang quay hình. Một người đàn ông ngồi cạnh, im lặng, trông như trợ lý.
Vị khách khác ngồi ở góc nhà hàng, ăn mặc giản dị đến mức luộm thuộm. Hắn đeo kính gọng đen lớn, đội mũ lưỡi trai. Trước mặt là một chiếc laptop siêu mỏng, tay gõ lạch cạch không ngừng.
Dường như ai cũng bận rộn, chẳng giống khách đi nghỉ dưỡng.
Lúc này, Mặc Lâm lật tờ báo địa phương trên bàn, tay phải cầm chiếc tách sứ xanh trắng, thong thả nhấp trà Long Tỉnh Tây Hồ: “Trưa nay ăn tạm vậy, tối anh sẽ dẫn em đi thưởng thức đặc sản nơi này.”
Món bít tết được dọn lên, nhưng không ngon. Nguyên liệu và tay nghề đều kém. Cố Nguyên ăn vài miếng rồi đặt dao dĩa xuống: “Bác sĩ tâm lý của anh khi nào đến?”
Mặc Lâm nhướng mày, đặt báo xuống: “Sáng mai.”
Việc gặp bác sĩ tâm lý ban đầu chỉ là cái cớ. Mặc Lâm phải vắt óc nghĩ cách dụ Cố Nguyên đi du lịch.
Đúng lúc đó, điện thoại Mặc Lâm rung lên một tin nhắn. Anh lập tức mở ra:
Lão Chung: [Nhân cách của cậu vẫn ổn mà, sao đột nhiên mất kiểm soát?]
Mặc Lâm: [Điện thoại nói không rõ. Anh nhận được thông tin chuyến bay chưa?]
Lão Chung: [Nhận rồi. Trước cậu giấu bệnh với tôi, lần này thì sao? Nặng lắm rồi à?]
Mặc Lâm: [Ừ. Nếu anh không đến, tôi rất khó xử lý.]
Lão Chung: [Nghiêm trọng vậy? Tôi có nên mang theo vệ sĩ không?!]
Mặc Lâm: [Anh nghĩ sao?]
Lão Chung: [Thôi, tôi vẫn nên mang theo!]
Ăn xong, Cố Nguyên tỏ ra uể oải. Mặc Lâm đề nghị về phòng nghỉ ngơi.
Nhìn Cố Nguyên lim dim bước theo, rõ ràng là đêm qua đã quá mệt mỏi.
Cậu từng ngủ trên máy bay, nhưng đêm qua tiêu hao quá nhiều năng lượng. Ngủ bấy nhiêu là chưa đủ.
Mặc Lâm vòng tay qua vai Cố Nguyên: “Ngày mai anh dạy em trượt tuyết.”
Cố Nguyên nhìn ra khu trượt tuyết gần đó, vài người đang biểu diễn kỹ thuật trượt nghệ thuật: cơ thể bay lơ lửng, xoay vòng giữa không trung, rồi lao vút trên tuyết, để lại những đường cong mượt mà.
Cậu ngáp dài: “Không có hứng thú.”
Mặc Lâm cười, xoa đầu cậu: “Chưa ngủ đủ thì đương nhiên chẳng có hứng thú với cái gì rồi.”
Về phòng, Cố Nguyên thiếp đi trong mơ màng. Mặc Lâm đặt tay lên eo cậu, lòng bàn tay ấm áp, vừa vặn che đi bụng lạnh, mang lại cảm giác dễ chịu.
Nhưng dù vậy, cậu vẫn mơ thấy ác mộng.
Cậu mơ mình đang nằm trong bồn tắm, tận hưởng ánh nắng và khung cảnh tuyết trắng. Nhưng giây tiếp theo, nước trong bồn bỗng chuyển sang màu đỏ máu.
Cậu hoảng hốt đứng dậy. Chớp mắt, trong bồn không còn là máu, mà là một lớp voan đỏ mỏng manh ngâm trong nước.
Cậu chợt nhớ đến chiếc áo cưới đỏ chót của cô dâu trong bức bích họa ở nhà hàng.
Cậu định thò tay vớt tấm voan lên, nhưng lại vớt phải một bàn tay gầy guộc, trắng bệch!
Móng tay sơn đỏ chót, khớp xương lộ rõ, da thịt lạnh lẽo co rúm. Bàn tay đó bất ngờ siết chặt cổ tay cậu, không buông.
Cố Nguyên giật mình tỉnh giấc.
Hết chương 56