Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2
Chương 58: Phòng Ma Ám
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tấm bùa bị gỡ xuống, người đàn ông cầm trên tay, dò xét: “Cái đồ chơi gì đây?”
Đại Lê đưa ống kính lại gần: “Ra là bút tích của thầy cúng… Cả nhà ơi, có ai hiểu về loại bùa này không?”
Người đàn ông dúi tấm bùa vào tay Đại Lê: “Đừng làm hư, lát nữa phải dán lại, kẻo người khác phát hiện.”
Đại Lê cười khẩy nhận lấy: “Xem ra anh có kinh nghiệm rồi, hay thường xuyên làm mấy chuyện kiểu này? Trộm mộ à? Thuộc phái nào vậy?”
Người đàn ông liếc xéo một cái, rồi đưa tay ra.
Đại Lê giả vờ ngượng ngùng: “Cái này… không hay đâu… trước mặt mọi người…”
Người đàn ông hụt hẫng: “Nghĩ gì thế, đưa thẻ phòng đây!”
Đại Lê mới sực tỉnh, vội đưa thẻ: “Anh định vào luôn vậy?”
“Không thì sao? Chờ cậu vào thì trời sáng mất!” Nói xong, anh ta rút từ túi quần ra một chiếc khẩu trang đen, đeo vào rồi đưa thẻ đến khu vực cảm ứng.
“Tít… cạch.”
Cánh cửa mở khóa, từ từ bật ra.
“Vào không?” Người đàn ông đứng bên cửa, nghiêng người ra hiệu bảo Đại Lê đi trước.
Đại Lê nuốt nước bọt, ngoái nhìn Đặng Hiểu phía sau: “Nói cậu đấy, vào đi.”
Đặng Hiểu: …
Người đàn ông thở dài: “Cậu không phải là blogger thám hiểm sao? Sao lại nhát gan thế, còn bắt trợ lý đi trước?”
Đại Lê cười hì hì: “Không phải tôi nhát, đây là tạo hiệu ứng chương trình… Tổng giám đốc Đặng, cậu đi trước đi, tôi theo sau.”
Nói rồi, hắn giơ tay làm động tác cổ vũ.
Đặng Hiểu nhăn mặt: “Sao lại là tôi nữa? Không phải đã nói lần này anh đi sao? Nếu vậy thì tăng lương!”
“Yên tâm.” Thấy trợ lý không nhúc nhích, Đại Lê đành tung chiêu cuối: “Hiệu ứng tốt không chỉ tăng lương, mà còn bao luôn bữa tối cho cậu cả tháng!”
Thấy Đặng Hiểu vẫn do dự, hắn tiếp chiêu sát thủ: “Có được không, tổng giám đốc Đặng… làm ơn đi…”
“Dừng lại!” Đặng Hiểu ngắt lời: “Thôi, đừng diễn nữa, tôi vào.”
Anh đưa thiết bị livestream cho Đại Lê, hít sâu một hơi rồi bước tới. Đại Lê chĩa ống kính vào sau gáy trợ lý, thì thầm với người xem: “Cả nhà ơi, giờ mình chuẩn bị vào rồi, nếu có chuyện gì, nhớ thanh minh đốt vàng mã cho tôi nhé…”
Chưa dứt lời, bỗng có người hét lớn. Ống kính lập tức tối sầm, rung lắc dữ dội, rồi bắt đầu chao đảo. Đại Lê la thất thanh, giọng thét từ điện thoại vang lên chói tai đến mức Cố Nguyên giật mình, ném thẳng điện thoại từ đầu giường xuống tận cuối giường.
Ném xong, cậu sững người, ngồi bật dậy: “Chuyện gì vậy?”
Mặc Lâm nhặt điện thoại dưới cuối giường. Màn hình đen ngòm, không còn tiếng động, chỉ thấy khung chat công khai vẫn nhấp nháy.
[Tôi điên rồi, không phải bị ăn thịt rồi chứ?]
[Sao im lặng thế?]
[Có nên báo cảnh sát không?]
[Báo cảnh sát? Hay mời thầy cúng còn hơn!]
Những dòng tin trôi nhanh, ngày càng điên rồ.
Mặc Lâm: “Có muốn đi xem không?”
Cố Nguyên: !
Thấy vẻ mặt kinh hãi của cậu, Mặc Lâm bật cười: “Sao trước giờ anh không biết em nhát thế?”
“Em có nói gì đâu?” Cố Nguyên vừa nói vừa xuống giường, khoác áo khoác lông: “Em chỉ bị chói tai bởi âm thanh tần số cao thôi, chứ không phải không dám đến hiện trường. Đi thôi!”
Mặc Lâm nhìn cậu như nhìn đứa trẻ, vừa thương vừa buồn cười: “Em chắc chứ?”
“Ừ.” Cố Nguyên cắn răng, vẻ mặt như đang hy sinh vì đại nghĩa.
“Được.” Mặc Lâm nhếch mép: “Vậy đi gặp con ma trong lời đồn.”
Chưa tới căn phòng, hai người đã nghe tiếng hỗn loạn. Cố Nguyên nhìn ra cửa sổ, thấy một nhóm người đang chen lấn chạy ra ngoài tuyết.
Tiếng hét hình như đã làm mọi người hoảng loạn.
Cố Nguyên nhíu mày, tiếp tục bước tới. Mặc Lâm đi bên cạnh, nắm lấy tay cậu: “Dù có thật sự có ma, anh cũng sẽ giữ nó lại để em chạy trước.”
Nói xong, lại nở nụ cười đáng đánh đòn.
Cố Nguyên vốn đang căng thẳng, bị trêu chọc liền thấy nhẹ lòng hơn.
Từ nhỏ, cậu không dám xem phim ma, cố tránh xa mọi thứ liên quan đến siêu nhiên. Cậu có thể chịu đựng cảnh chết chóc đẫm máu nhất, nhưng không thể xem bất kỳ phim kinh dị nào.
Giấc mơ đó để lại ảnh hưởng sâu sắc, nhưng cậu vẫn tin rằng trên đời không có ma quỷ.
Cậu hít sâu, cùng Mặc Lâm tiến về phía trước.
Càng đi, không gian càng tĩnh lặng.
Rẽ qua một góc, họ đến hành lang nối với phòng ma. Bóng tối đặc quánh. Trên tấm thảm, một người nằm bất động, dáng vẻ rùng rợn.
Hai người đến gần, phát hiện người đó đã ngất.
Cố Nguyên vỗ nhẹ vào mặt, người kia từ từ mở mắt, nhìn quanh rồi hỏi: “Các người là ai?”
“Cảnh sát.” Mặc Lâm lạnh lùng đáp: “Anh vừa thấy gì?”
Người đàn ông nhìn cánh cửa đã khép, mắt đảo nhanh: “Không rõ.”
Cố Nguyên và Mặc Lâm liếc nhau. Cố Nguyên hỏi: “Vậy sao anh ngất?”
Anh ta suy nghĩ: “Cậu trợ lý họ Đặng đột nhiên hét lên, tôi hoảng chạy ra, hình như bị đánh từ sau, rồi mất consciousness.”
Cố Nguyên: “Lúc đó còn ai khác không?”
Người đàn ông lắc đầu: “Có phải người hay không thì tôi không biết, lúc đó hỗn loạn quá.”
Mặc Lâm: “Anh chắc chắn bị người đánh lén?”
Anh gật đầu: “Tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó ở phía sau.”
Cố Nguyên nhìn về phía phòng ma – nằm cuối hành lang, không có phòng nào xung quanh. Thứ mà người kia cảm nhận rất có thể xuất phát từ bên trong căn phòng.
Nhưng giờ cửa đã đóng, không biết tình hình bên trong.
Cố Nguyên: “Thẻ phòng đâu?”
Người đàn ông sờ túi, đưa thẻ. Cố Nguyên cầm lên, thấy thẻ cũ, có vẻ đã dùng lâu.
“Hai người kia đâu rồi?”
“Chạy mất rồi.” Mặc Lâm liếc điện thoại dưới đất: “Cái này của anh?”
“Không, chắc của hai người kia để lại.” Người đàn ông xoa gáy, có vẻ vẫn còn đau.
Mặc Lâm nhặt điện thoại, thấy livestream vẫn mở. Khung chat tràn ngập: [Chú cảnh sát đến rồi].
Số người xem: 30.000+.
[Tôi điên rồi, đẹp trai quá, ai vậy?!]
[Ôi trời, thầy Mặc kìa!!]
[Anh ấy cũng ở Thiên Sơn Vân Đỉnh!!!]
Chat công khai bùng nổ, Mặc Lâm đành tắt livestream.
Anh cất điện thoại, nhận thẻ từ Cố Nguyên, quẹt mở cửa.
Bên trong im lặng, luồng khí lạnh ùa đến.
Mặc Lâm cắm thẻ vào ổ, đèn sáng. Căn phòng hiển hiện những dấu vết sinh hoạt, thậm chí trong thùng rác còn có vỏ túi khoai tây chiên.
Anh quay lại: “Vào nhớ giữ nguyên hiện trường.”
Vừa nói, anh thấy người đàn ông kia đã đeo găng tay và bọc giày.
“Anh là cảnh sát?” Cố Nguyên hỏi.
“Không, tôi là nhà văn… À, bút danh Quỷ Nam Sênh, nghe chưa?”
Cố Nguyên thầm: “Chuyên nghiệp thật.”
Cố Nguyên: “Chưa nghe.”
Quỷ Nam Sênh: “《Đảo Hoang Quỷ Ảnh》chưa nghe à? Phim điện ảnh đó là tôi viết!”
Cố Nguyên: “Không có ấn tượng.”
Quỷ Nam Sênh: “Sao lại không biết? Cậu ở không gian khác à?”
Cố Nguyên: “Anh ồn quá.”
Quỷ Nam Sênh gật đầu: “Ừ, tôi im, cảnh sát các cậu thật tẻ nhạt.”
Cố Nguyên không để ý, tiếp tục khám xét. Căn phòng giống hệt phòng của họ, từ cách bài trí đến thảm trải sàn.
Cậu vào thẳng phòng tắm. Cửa mở, bồn rửa còn ướt – có người vừa rửa tay.
Trên sàn vương vài vệt nước, mờ mờ hiện nửa dấu chân.
Điều khiến cậu chú ý nhất là bồn tắm nắng, nằm ngoài phòng tắm, nối với một cánh cửa kính từ sàn đến trần. Cậu bước tới vài bước, phát hiện người phía sau đã biến mất.
Quay lại, thấy Quỷ Nam Sênh đang đi về trung tâm phòng khách, bóng lướt qua khung cửa.
Cố Nguyên không để tâm, tiến đến trước mặt Mặc Lâm, đẩy mạnh cánh cửa kính.
Cậu đứng tại chỗ, sững người.
Trong bồn tắm… có nước.
“Chắc chắn có người ở đây.” Giọng Mặc Lâm vang lên: “Vừa mới đi, rất có thể là người đánh Quỷ Nam Sênh từ phía sau.”
Suy nghĩ của hai người trùng nhau. Cố Nguyên nhíu mày, quan sát kỹ từng ngóc ngách.
Mặc Lâm nói đúng, có người vừa đến – dấu chân còn chưa khô.
Cố Nguyên chạm thử nước. Nhiệt độ khoảng 40-50 độ C, cậu nhíu mày.
“Sao vậy?” Mặc Lâm nhận thấy sự nghi ngờ.
Cố Nguyên: “Phòng này nằm ở góc khách sạn, ngoài trời toàn tuyết, phòng rất lạnh. Nếu có người ở thật, sao không bật lò sưởi?
Nước tắm còn nóng, rác có đồ ăn, nhưng khăn tắm, đồ vệ sinh… hoàn toàn không bị động.”
Nói xong, cậu sang phòng ngủ, liếc chiếc giường gọn gàng và bàn làm việc bừa bộn, trầm ngâm: “Có người đến, nhưng chỉ ngồi một lát, không ở lại.”
Lúc này, Quỷ Nam Sênh ở góc phòng lên tiếng: “Khách sạn kiểm tra danh tính nghiêm ngặt, không có thẻ phòng không lên nổi thang máy. Kẻ đến đây chỉ ngồi, hẳn là người trong khách sạn. Rất có thể… chính là hung thủ của hai vụ án cách đây một tháng. Hoặc là khách quen, hoặc là nhân viên.”
Nói xong, anh đưa tay định lấy gói khoai tây chiên chưa mở trên bàn, nhưng rụt lại giữa chừng. Mặc Lâm liếc anh thêm hai lần.
Anh mỉm cười: “Xin hỏi, anh thật sự là nhà văn à?”
“Tôi tên Mạc Phi. Nghề chính là viết tiểu thuyết, nghề phụ…” – Mạc Phi cười nhẹ – “là thám tử lừng danh.”
Cố Nguyên mới để ý kỹ Mạc Phi. Râu để lâu, dài chừng 2cm, da trắng, mũi cao, kính gọng đen lớn che gần hết mặt.
Kính có vẻ không độ, nhưng không thấy tròng. Tóc hơi xoăn, không rõ tự nhiên hay uốn.
Ăn mặc tùy tiện, không logo, nhưng vải vóc chất lượng tốt.
**
Chan: Phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh theo mình hiểu là dạng căn hộ nhỏ, có phòng ngủ, khách, bếp mini, quầy bar, tắm… Tác giả gọi là “căn nhà ma” nhưng từ đầu dùng “phòng” nên mình giữ nguyên là “phòng” nhé.
Hết chương 58