Chương 69: Bóng Ma Quá Khứ

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2

Chương 69: Bóng Ma Quá Khứ

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này khiến người ta không khỏi rùng mình, từng chi tiết nhỏ như những mảnh ghép dần hé lộ một bí mật kinh hoàng.
“Mai táng”… từ đó rốt cuộc ám chỉ điều gì? Chẳng lẽ…
“Việc dụ cảnh sát phong tỏa khách sạn là do ai chủ mưu?” Cố Nguyên cảm thấy tim đập thình thịch ngay bên tai, từng suy nghĩ dồn nén khiến cậu không thể kiềm chế được sự liên tưởng.
“Là do Ngụy Châu.” Mạc Phi thản nhiên đáp, tay châm điếu thuốc.
Cố Nguyên cố gắng bình tĩnh: “Có cách nào xem được bản thảo chưa đăng của Ngụy Châu không?”
Mạc Phi lắc đầu: “Khó lắm. Phần mềm viết lách anh ta dùng được mã hóa nhiều lớp, chuyên chống hacker. Nếu không tin, cậu có thể nhờ người thử bẻ khóa xem.”
Câu trả lời càng khiến Cố Nguyên thêm bất an. Mọi hành động của Ngụy Châu dường như đều đã được tính toán từ trước. Nếu ban đầu cậu chỉ nghi ngờ, thì giờ đây, cậu gần như khẳng định: vụ án này không thể tách rời khỏi Ngụy Châu!
Mục tiêu tiếp theo của hắn là Mặc Lâm sao?
Trong số những người nhận thư mời, đến nay, chỉ còn mỗi Mặc Lâm là sống sót.
Giữa Mặc Lâm và Ngụy Châu rốt cuộc có mối thù gì sâu nặng, mà phải tốn công hại đời hắn đến vậy?
Cố Nguyên suy đi nghĩ lại, vẫn không tìm ra động cơ.
[Hắn muốn nhìn thấy những người trong khu nghỉ dưỡng này cũng bị mai táng. Khi thời cơ chín muồi, hình bóng hắn sẽ lại đung đưa, như một hồn ma, lặng lẽ dõi theo từng khuôn mặt.]
Cổ cậu lạnh toát. Cố Nguyên vội khoác áo khoác lông vũ: “Tôi ra ngoài một chút.”
“Đi đâu?”
“Sở cảnh sát.”
“Tôi đi cùng được không?”
“Anh cứ theo dõi tiểu thuyết của Ngụy Châu. Có cập nhật mới thì báo tôi ngay!”
“Khoan đã.” Mạc Phi bỗng nghiêm mặt: “Sao cậu chắc anh ta sẽ còn cập nhật?”
“Trực giác.” Cố Nguyên xỏ giày, kéo khóa áo: “Câu chuyện của hắn chưa kết thúc.”
Cậu bước ra khỏi cửa, đi thang máy, nhưng vừa ra khỏi khách sạn thì bỗng dừng lại, quay đầu nhìn về phía phòng mình một cách kỳ lạ.
Lúc đó, Mạc Phi đang đứng bên cửa sổ kính sát sàn, cũng đang nhìn cậu. Thấy Cố Nguyên quay lại, anh vẫy tay.
Không hiểu sao, cảm giác bất an trong lòng Cố Nguyên càng lúc càng dâng cao.
Mạc Phi nói, họ đến Bia Lâm Sơn Trang để truy tìm hung thủ, và việc anh giả làm Ngụy Châu là để dụ hung thủ xuất hiện…
Nhưng Mạc Phi đã đọc tiểu thuyết của Ngụy Châu, cũng đã tra được mối quan hệ ân oán giữa Ngụy Châu và Lê Sơ Minh trên mạng. Chẳng lẽ anh không nhận ra người câm điếc kia chính là hình ảnh thu nhỏ của Ngụy Châu sao?
Mạc Phi là thám tử. Theo lẽ thường, anh phải có trực giác sắc bén, không thể không nhận ra điều đó.
Có khi nào, anh đã sớm nghi ngờ Ngụy Châu rồi không?
Nếu đúng vậy, tại sao anh lại giữ im lặng? Chẳng lẽ có bí mật nào chưa thể nói ra?
Khi Cố Nguyên đến sở cảnh sát, Dương Mục đang cùng mọi người ăn sáng. Thấy cậu đến, ông gọi vào dùng bữa chung.
Trong túi nilon là những chiếc bánh bao nhỏ tròn căng, nghi ngút khói. Một vài cảnh sát nam dùng đũa gắp, ăn một miếng hết một cái, miệng phả hơi nóng.
Cố Nguyên thèm đến nỗi suýt quên lý do mình đến đây.
“Ăn trước đã! Không ăn lấy đâu sức làm việc?” Dương Mục dúi vào tay cậu đôi đũa và một chai sữa nóng.
Không tiện từ chối, Cố Nguyên bẻ đôi đũa. Nhìn những mảnh vụn gỗ ở đuôi đũa, cậu bỗng sững người – anh luôn nhớ đến Mặc Lâm, người mỗi lần đều tỉ mỉ làm sạch vụn gỗ trước khi đưa đũa cho cậu.
Không biết anh ấy đã ăn sáng chưa nhỉ?
Cố Nguyên nhìn đống bánh bao nghi ngút khói, lòng dâng lên cảm giác áy náy, rồi cắn một miếng.
Bánh bao rất ngon. Ngon đến mức tâm trạng cậu cũng dịu lại. Cậu gắp liên tiếp vài cái, đến lúc còn lại hai chiếc thì bị một cảnh sát nhanh tay gắp mất. Cậu vẫn còn thèm.
Thấy Dương Mục bước vào văn phòng, Cố Nguyên đặt đũa xuống, đi theo.
“Vụ tự sát của Ngụy Châu còn nhiều điểm nghi vấn. Tôi muốn xem lại hồ sơ cũ của anh ta.” Cố Nguyên đã suy nghĩ kỹ cớ này từ lâu. Cậu vốn không giỏi nói dối.
Dương Mục trầm ngâm: “Cũng chịu khó phá án đấy! Cậu vào văn phòng tôi đợi, tôi lấy cho.”
Cố Nguyên muốn biết rốt cuộc vì sao Ngụy Châu năm xưa phải vào tù – biết đâu đó chính là chìa khóa cho vụ án hiện tại.
Hồ sơ 21 năm trước mở ra. Khi đó, Ngụy Châu mới 14 tuổi.
Lúc ấy, Bia Lâm Sơn Trang chưa được xây, khu vực xung quanh chỉ toàn những ngôi nhà gỗ mái nhọn thấp bé, giống hệt nhau. Mái hiên phủ đầy tuyết trắng, khung cảnh yên bình đến lạ.
Gia đình Ngụy Châu gồm bốn người: cha mẹ, anh ta và em trai Ngụy Xuyên. Ngôi nhà gỗ nhỏ có sân trước, hàng rào phủ tuyết, cửa dán câu đối đỏ, hai bên treo lồng đèn.
Đêm mùng 1 Tết, một đám cháy lớn thiêu rụi căn nhà. Em trai Ngụy Xuyên may mắn sống sót vì đang ở nhà bạn. Cha mẹ Ngụy Châu cùng người phụ nữ góa hơn 30 tuổi ở nhà bên cạnh đều chết cháy.
Sau khi dập lửa, hiện trường chỉ còn ba thi thể cháy đen. Cha mẹ Ngụy Châu chết trong phòng ngủ, người phụ nữ hàng xóm chết gần lối ra.
Cảnh sát kết luận: lửa bắt nguồn từ lò sưởi trong nhà Ngụy Châu, bén sang rèm, lan rộng. Do đêm đó có gió, lửa lan sang nhà hàng xóm, gây ra bi kịch.
Nhưng pháp y phát hiện điều bất thường: cha mẹ Ngụy Châu đã chết trước khi cháy. Không có tro trong đường hô hấp.
Xét nghiệm sâu hơn: trong dạ dày hai người có thành phần thuốc diệt chuột.
Vụ án chuyển thành án giết người.
Hàng xóm khai, thấy Ngụy Châu lao vào lửa cứu người.
Khi thẩm vấn, cảnh sát biết Ngụy Châu bị tổn thương dây thanh quản do khói, chỉ phát ra tiếng mà không nói được. Bác sĩ kết luận tổn thương vĩnh viễn.
Lúc đó, ông chủ cửa hàng thuốc diệt chuột đến cung cấp manh mối: hai ngày trước vụ cháy, em trai Ngụy Châu đã mua một gói thuốc diệt chuột tại cửa hàng.
Nhiều người làm chứng: Ngụy Xuyên đúng là đã mua thuốc.
Dưới áp lực, Ngụy Châu viết lời khai: thừa nhận nhờ em trai mua thuốc, dùng để đầu độc cha mẹ, đồng thời đá đổ lò sưởi gây cháy.
Động cơ: căm hận cha mẹ thiên vị em trai.
Cố Nguyên lật hết hồ sơ, chuỗi bằng chứng chặt chẽ. Dù động cơ hơi gượng ép, nhưng Ngụy Châu đã tự nhận tội, còn tái hiện hiện trường. Vụ án kết thúc sau hai ngày.
Cố Nguyên xoa trán, đặt hồ sơ xuống. Nỗi nghi ngờ trong lòng không những không tan, mà còn đậm hơn.
Nếu Ngụy Châu bị oan 21 năm trước, dùng cách này để lật lại án, thì cậu còn có thể hiểu.
Nhưng đây là vụ án hắn tự thú!
Cố Nguyên lại nhớ đến những vết sẹo trên người Ngụy Châu – nằm ở những nơi kín đáo, như dấu tích bạo hành gia đình. Nhưng do thời gian quá lâu, không thể xác định được thời điểm hình thành.
Không điểm đáng ngờ rõ rệt. Cũng chẳng tìm được mối liên hệ với các vụ án hiện tại.
Trong sảnh, vài cảnh sát đang bàn tán về Ngụy Châu.
“Anh ta ngồi tù 9 năm, vì cải tạo tốt và có sáng chế nên được giảm án. Ra tù, không tìm được việc ổn định. Làm thợ sửa ở Bia Lâm Sơn Trang vài năm, thuê nhà gần đó cho tiện. Viết tiểu thuyết làm nghề tay trái, viết luôn đến giờ.”
“Khoảng năm năm trước, điều kiện khá hơn, anh ta nghỉ việc, chuyển đến thành phố Đại Hà, mua nhà, mua xe.”
Cố Nguyên im lặng lắng nghe. Thành phố Đại Hà… chẳng phải quê của Lê Sơ Minh sao?
Một cảnh sát tiếp tục: “Ngụy Châu cho thuê phòng chính. Người thuê là Lê Sơ Minh – người chết cùng ngày với anh ta. Ban đầu chỉ là chủ – khách. Nhưng nửa năm sau, Lê Sơ Minh không còn trả tiền, mà vẫn sống chung… Rất có thể, họ là người yêu.”
“Họ sống chung bốn năm. Nửa năm trước, Lê Sơ Minh chuyển về nhà riêng. Nhưng hai người vẫn giữ liên lạc, tình cảm có vẻ vẫn tốt. Theo Đặng Hiểu khai, Ngụy Châu thường viết kịch bản livestream cho Lê Sơ Minh. Vì nghe tin đồn Bia Lâm Sơn Trang có ma, Ngụy Châu nảy ý kiến rủ họ đến đây livestream thám hiểm. Anh ta còn nói mình từng làm việc ở đó, có thể lấy thẻ phòng tổng để vào.”
“Lê Sơ Minh livestream ít người xem, muốn tận dụng chủ đề ma quái để hút view. Nhưng nội dung hơi rùng rợn, nên hắn còn do dự.”
“Sau đó, Ngụy Châu đưa cho hắn một thư mời đến Thiên Sơn Vân Đỉnh – ở miễn phí tại phòng cao cấp nhất. Thế là Lê Sơ Minh không do dự nữa, lái xe thẳng đến.”
“Như vậy, Lê Sơ Minh bị Ngụy Châu dụ đến? Chẳng lẽ cái chết của hắn liên quan đến Ngụy Châu? Ngụy Châu giết Lê Sơ Minh rồi tự sát? Hay đây là một vở kịch tự biên tự diễn?” Một cảnh sát trẻ đặt câu hỏi.
“Có não không mày?” Dương Mục gõ đầu anh ta: “Lê Sơ Minh chết trong phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh. Ngụy Châu treo cổ cách đó một con đường. Chúng tôi đã phong tỏa khách sạn từ lâu. Ngụy Châu suốt thời gian đó ở khách sạn đối diện. Anh ta bay sang giết người à?”
Cảnh sát trẻ gãi gáy, im lặng.
“Hình như Ngụy Châu không phải con ruột của cặp vợ chồng đó,” một nữ điều tra viên nói, lật hồ sơ. “Hộ khẩu của anh ta được chuyển vào nhà họ Ngụy khi mười tuổi. Sau khi vào tù, Ngụy Xuyên được đưa vào trại trẻ mồ côi, rồi được một gia đình nhận nuôi.”
Lúc đó, điện thoại văn phòng reo vang. Dương Mục nghe máy, cúp máy, sắc mặt trầm xuống.
“Kết quả xét nghiệm máu Lê Sơ Minh đã có. Trong máu có lượng lớn thuốc ngủ.”
Tất cả đều bối rối. Lê Sơ Minh không hề giống người muốn tự sát.
“Có khả năng Lê Sơ Minh uống thuốc ngủ, rồi bị người khác ném vào bồn tắm không?” Một cảnh sát trẻ phân tích.
Dương Mục cũng cho rằng khả năng đó cao hơn. Ông quay người, bỗng thấy Cố Nguyên đứng phía sau.
Ánh mắt ông nghi ngờ: “Đêm Đại Lê chết, Mặc Lâm có ở bên cậu suốt không?”
Cố Nguyên trong lòng bỗng dưng khó chịu: Anh này có thù gì với Mặc Lâm à?
“Tối đó chúng tôi ở cùng nhau.” Cố Nguyên nhớ rõ: cậu và Mặc Lâm cùng đi ngủ. Giấc ngủ của Mặc Lâm luôn sâu, thậm chí đi tiểu đêm cũng rất ít.
Dương Mục vén ống quần: “Chúng tôi kiểm tra camera. Tối đó có mất điện, camera ngừng hoạt động năm phút.”
Cố Nguyên nhíu mày: “Anh đang nhắm vào Mặc Lâm à?”
Dương Mục biết Cố Nguyên đứng về phía Mặc Lâm, nên không tranh cãi: “Chúng tôi đã hỏi Đặng Hiểu. Tối đó hắn cãi nhau với Lê Sơ Minh, bị đuổi ra khỏi phòng, thuê phòng thường ở tầng bốn. Camera không ghi được hắn ra khỏi phòng. Nhưng đêm hôm trước – không, là rạng sáng hôm qua lúc hai giờ – camera ghi được hình ảnh Mặc Lâm rời phòng, đi về hướng phòng Lê Sơ Minh. Sau đó thì mất điện!”
Cố Nguyên hoàn toàn sửng sốt. Cậu không hề hay biết Mặc Lâm đã ra ngoài đêm đó. Cậu ngủ rất sâu, đến tận mười giờ sáng hôm sau mới tỉnh.
“Anh ấy ra ngoài làm gì?”
“Hút thuốc ở cửa thang máy…” Dương Mục nhíu mày. “Rạng sáng hai giờ ra khỏi phòng để hút thuốc? Lý do này quá gượng ép. Trong phòng không hút được à?”
“Không được.” Cố Nguyên nghiêm túc: “Sẽ kích hoạt báo động khói.”
Nhưng vừa nói xong, cậu bỗng thấy mơ hồ – sao lúc Mạc Phi hút thuốc trong phòng lại không có báo động?
Dương Mục suy nghĩ: “Tôi cho cậu vào. Nhưng với tư cách là người tham gia thẩm vấn.”
“Đội trưởng, như vậy không hợp lệ!” Một cảnh sát ngại ngùng nói. “Anh ấy đâu phải nhân viên của chúng ta.”
“Tôi bảo cho vào thì cho vào. Câm mồm, lo việc của mình đi.”
Dương Mục cân nhắc: Cố Nguyên trông ngây thơ, biết đâu lại vô tình khai thác được điều gì đó từ Mặc Lâm.
**
Chan: Không đúng, Mặc Lâm đã bỏ thuốc rồi mà???
Hết chương 69