Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2
Chương 85
Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 2 thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương 85
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Hơi nước bốc lên nghi ngút từ bồn tắm, phủ kín cả căn phòng trong làn sương trắng mờ ảo.
Cố Nguyên đang đứng trước bồn rửa mặt, cẩn thận gỡ từng mảnh tuyết bám trên đôi bốt. Nước nóng chảy ầm ầm, vòi nước mở hết cỡ, nhưng tiếng nước ào ào chẳng thể nào xoa dịu được cơn căng thẳng trong lòng cậu.
Xử lý xong đôi giày, cậu cởi nhanh bộ quần áo ám mùi khói, nhét tất cả vào máy giặt. Chiếc máy bắt đầu rung lên ì ầm, như tiếng sấm rền trong một ngày trời mưa u ám.
Quay lại thời điểm một ngày trước.
Sau khi đám cháy ở nhà Dương Mục được dập tắt, Cố Nguyên đã ghé bệnh viện. Lúc đó, Mạc Phi cũng có mặt.
Mạc Phi là người luôn xuất hiện một cách thần bí, chẳng ai đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Hôm ấy, giữa hành lang bệnh viện, Mạc Phi gọi cậu lại.
“Là bạn, nên tớ mới nói chuyện này.”
Anh rút ra một tấm ảnh đưa cho Cố Nguyên: “Mặc Lâm từng bị khởi tố vì nghi ngờ phòng vệ quá mức. Đây là lúc anh ta ra tòa. Cuối cùng thì tội danh không成立, anh ta được trắng án. Tớ nói chuyện này để cậu hiểu: cậu có thể tin tưởng nhân cách chính của Mặc Lâm, nhưng đừng bao giờ tin nhân cách phụ của anh ta. Đây là lời khuyên từ một người bạn.”
Cố Nguyên liếc nhìn tấm ảnh — đúng là Mặc Lâm.
Mạc Phi lấy lại ảnh, mỉm cười: “Nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ còn gặp lại.”
Cố Nguyên hỏi: “Anh định đi đâu?”
“Đi thành phố Nham Hải.” Mạc Phi đáp. “Nghe nói cậu cũng làm việc ở đó. Khi nào về, nhớ rủ tớ đi ăn nhé!”
Anh vừa quay đi, Cố Nguyên đã gọi giật lại: “Anh hiểu rõ Mặc Lâm đến mức nào?”
Mạc Phi quay đầu, nụ cười nhẹ nhàng: “Không hẳn là hiểu, chỉ biết vài chuyện về anh ta.”
“Anh có ngại tốn chút thời gian cho một ly cà phê không?” Cố Nguyên chủ động mời.
Trong một quán cà phê ven đường, Mạc Phi gọi một ly Americano.
“Mặc Lâm cơ bản không có ý định chữa trị,” anh nói. “Tôi cũng từng bị anh ta từ chối, giống như bao bác sĩ tâm lý khác. Anh ta không chịu hợp tác, thì làm sao cưỡng chế điều trị được?”
“Cưỡng chế… theo kiểu nào?” Cố Nguyên như bắt được từ khóa.
Mạc Phi trầm ngâm: “Chắc cậu cũng tham gia vụ xét xử An An rồi nhỉ? Về bản chất, đó là phương pháp dùng tấn công tâm lý và thể chất để tiêu diệt nhân cách thừa, từ đó đạt được hiệu quả chữa trị. Nhưng cách này không áp dụng được với Mặc Lâm. Rào cản tâm lý của anh ta quá cao, bác sĩ rất khó can thiệp. Hơn nữa, chưa ai từng tiếp xúc trực tiếp với nhân cách phụ, nên chúng tôi không tìm được điểm yếu.”
Nghe xong, Cố Nguyên chìm vào suy nghĩ: “Nếu tìm được điểm yếu của nhân cách phụ, có phải có thể thiết kế phương án điều trị không?”
“Lý thuyết thì đúng,” Mạc Phi cười nhạt, “nhưng ai từng thấy nhân cách phụ của Mặc Lâm? Cậu thấy chưa?” Anh nhìn Cố Nguyên: “Chưa từng có ai tiếp cận nổi, nói gì đến điều trị?”
“Nếu tôi có thể thì sao?” Cố Nguyên không biết lấy đâu ra sự tự tin ấy, chỉ biết mình khao khát được thử, được làm điều gì đó cho Mặc Lâm.
“Nếu cậu tiếp cận được, thì quá tốt,” Mạc Phi nhíu mày. “Việc cậu cần làm là xây dựng mối quan hệ tin tưởng với nhân cách phụ. Nhưng điều này sẽ tốn rất nhiều thời gian và công sức. Điều tôi lo ngại là… Mặc Lâm cực kỳ bài xích nhân cách phụ. Điều này có thể gây mâu thuẫn giữa cậu và anh ta. Tôi khuyên cậu nên suy nghĩ thật kỹ.”
“Tôi muốn biết,” Cố Nguyên nhìn thẳng vào mắt anh, “nếu một ngày nào đó Mặc Lâm mất kiểm soát, hậu quả tồi tệ nhất sẽ là gì?”
Mạc Phi bỗng trầm giọng: “Anh ta mang nhân cách tội phạm. Một khi làm ra chuyện không thể kiểm soát, người của tổ chức sẽ đến mang anh ta đi. Lúc đó, anh ta sẽ biến mất trước mắt cậu — biến mất hoàn toàn. Không dấu vết, không thi thể. Mọi dấu vết tồn tại trên thế giới này sẽ bị xóa sạch. Như thể hai người chưa từng gặp nhau. Tất cả ký ức chỉ còn là một giấc mơ…”
Tay Cố Nguyên siết chặt cốc trà: “Anh ấy luôn ổn định. Tôi tin anh ấy.”
Mạc Phi cười, rồi chỉ ra ngoài cửa sổ: “Cậu có nhận ra không? Chỗ kia, chỗ kia, và cả chỗ kia nữa…” Anh lần lượt chỉ vào những góc khuất xung quanh: “Những người đó luôn đi theo Mặc Lâm. Họ là người do tổ chức phái đến, giám sát anh ta…
Anh ta như một con chó. Một khi phát điên, cắn người… sẽ lập tức bị kéo đi. Cậu nghĩ, trốn tránh vấn đề thì nó sẽ không tồn tại sao?”
Cố Nguyên im lặng.
Mạc Phi tiếp tục: “Có thể một ngày nào đó, chính quả bom hẹn giờ mà anh ta mang trong người sẽ nổ tung, hủy diệt tất cả… Trước khi bi kịch xảy ra, cậu có thể giúp anh ta. Chỉ là… cậu có muốn hay không mà thôi. Nếu cần, cứ gọi tôi bất kỳ lúc nào.”
**
Cố Nguyên không tin Mạc Phi — nên hôm sau, cậu theo dõi anh ta.
Cậu đi theo Mạc Phi, người đã cải trang, vào một nhà hàng. Không ngờ, lại đụng độ Mặc Lâm và Dương Mục đang uống rượu với nhau.
Toàn bộ cuộc đối thoại sau đó, Cố Nguyên đều nghe thấy.
Khi trở về, cậu gỡ tuyết khỏi giày, giặt sạch quần áo ám mùi khói. Nhưng sau khi làm xong, trong lòng cậu tràn ngập bất an.
Mặc Lâm đang làm một việc cực kỳ mạo hiểm. Nếu muốn lôi ra kẻ đứng sau, chắc chắn sẽ lao vào hiểm cảnh.
Và nếu trong khoảnh khắc sinh tử, nhân cách phụ bất ngờ xuất hiện… thì hậu quả sẽ ra sao?
Cố Nguyên không dám nghĩ tiếp.
Nhưng lời Mạc Phi vang vọng trong đầu: *Sự biến mất mà tôi nói, là loại biến mất mà ngay cả thi thể cũng không tìm thấy. Tất cả dấu vết thuộc về anh ta trên thế giới này sẽ bị xóa sạch, giống như hai người chưa từng gặp nhau. Tất cả ký ức chỉ là một giấc mơ…*
Mạc Phi nói đúng. Cậu phải làm gì đó.
Bệnh của Mặc Lâm chưa khỏi một ngày, nguy hiểm sẽ luôn rình rập. Cậu nên giúp anh thế nào?
Nước trong bồn tắm bỗng dưng lay động. Cố Nguyên mở mắt, thấy thân hình cường tráng của Mặc Lâm nghiêng về phía mình.
Mặc Lâm đưa tay gạt những sợi tóc ướt khỏi khóe mắt cậu: “Đang nghĩ gì vậy?”
“Không có gì.”
Cố Nguyên cúi mắt. Khuôn mặt ửng đỏ vì hơi nước nóng, hàng mi ướt đẫm như vừa khóc xong.
Mặc Lâm tinh ý nhận ra sự bất thường: “Có chuyện gì muốn nói với anh không?”
Cố Nguyên lắc đầu.
Nhìn thấy đối phương không thành thật, Mặc Lâm đưa tay nâng cằm cậu lên, ánh mắt dừng lại nơi đôi môi đỏ mọng vừa hé: “Em giặt quần áo?”
Cố Nguyên chớp mắt: “Ừ.”
“Em mua vé máy bay cho sáng mai.” Giọng Mặc Lâm phẳng lặng, không vui không buồn. “Không sợ quần áo chưa khô sao?”
“Không sao,” cậu đáp. “Để khách sạn gửi về sau.”
Mặc Lâm không nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt cậu.
Cậu không lừa được anh. Chỉ cần một ánh nhìn, anh đã biết cậu đang nói dối.
Mặc Lâm thoáng thất vọng — đây là lần đầu tiên Cố Nguyên cố tình giấu anh.
Nhưng anh không biểu lộ sự khó chịu: “Chắc chắn không muốn ở lại trượt tuyết à?”
“Không được, về còn việc.”
Nói xong, Cố Nguyên đứng dậy khỏi bồn. Nhưng vừa đứng, đã bị Mặc Lâm kéo lại.
“Tâm trạng không tốt à? Để anh giúp em thư giãn một chút?”
Mặc Lâm khẽ cọ môi vào cổ cậu, ý đồ đã rõ.
Nhưng khi anh hôn, Cố Nguyên lại chủ động đáp trả, thậm chí không nói lời nào mà đẩy anh ngã vào bồn nước. Mặc Lâm ngạc nhiên, nhưng nỗi u ám vì bị che giấu lập tức tan biến.
Môi Cố Nguyên như thanh sắt nóng bỏng, như muốn in dấu lên từng centimet da thịt đối phương.
Cậu cảm nhận nhịp tim của Mặc Lâm — như một chiếc trống đang đập dồn dập…
Mạc Phi nói đúng. Cậu nhất định phải giúp Mặc Lâm bước đi bước đầu tiên. Bệnh thì phải điều trị.
Nước nóng làm máu lưu thông nhanh hơn. Nhiệt độ cơ thể tăng, tim đập mạnh hơn.
Cậu nhất định có cách đánh bại nhân cách phụ. Chỉ có cậu mới có thể cứu Mặc Lâm!
Tim Mặc Lâm đang tăng tốc… rồi đột nhiên chậm lại.
Anh nhắm mắt, mở ra, nhìn thẳng vào Cố Nguyên: “Em đang làm gì vậy? Muốn gọi nhân cách phụ của anh ra à?”
Anh hiểu rõ những gì đối phương đang nghĩ: “Mạc Phi đã nói gì với em?”
Cố Nguyên sững người. Những giọt mồ hôi từ mũi rơi xuống ngực Mặc Lâm.
Cậu do dự, rồi dừng lại: “Em chỉ… muốn giúp anh…”
“Em không giúp được anh.” Giọng Mặc Lâm trầm xuống, rồi dịu lại: “Điều em cần làm là tin tưởng anh. Em tin anh — đó mới là sự giúp đỡ lớn nhất.”
Nếu là trước đây, Cố Nguyên sẽ tin rằng những gì Mặc Lâm nói đều đúng. Nhưng giờ đây, tâm lý cậu đã dần hồi phục. Cậu bắt đầu có cái nhìn riêng về thế giới.
Nhìn những giọt mồ hôi trượt trên cổ Mặc Lâm, cậu bỗng thấy mơ hồ.
Cậu từng cố gắng hiểu mối quan hệ giữa người với người, hiểu cái mạng lưới phức tạp của thế giới. Cuối cùng, cậu nhận ra mình không còn tự do, không còn thẳng thắn như xưa.
Mỗi lần Mặc Lâm nói những lời như vậy, cậu lại cảm thấy thất bại. Cảm giác bất lực, không thể thay đổi được gì.
Cậu phải làm gì?
Câu trả lời duy nhất là sự mệt mỏi, rồi chìm vào giấc ngủ sau trận chiến.
Cố Nguyên gối cằm lên chăn, cuộn tròn người, cố xóa sạch những suy nghĩ mông lung.
Cậu ngủ rất lâu. Khi tỉnh dậy, đầu óc đầy những mảnh vỡ từ đêm qua.
Lưng cậu đau nhức. Đêm qua, Mặc Lâm đã ôm cậu chặt hơn mọi khi…
Mặc Lâm đang nói chuyện điện thoại trên ban công, dùng tiếng Anh lưu loát đáp lại lời mời nồng nhiệt từ đầu dây bên kia.
Cố Nguyên nằm nghe một lúc, rồi ôm lưng ngồi dậy. Cậu muốn ngủ thêm, nhưng hai tiếng nữa là phải lên máy bay.
Sau khi rửa mặt, kiểm tra lại hành lý, xác định không thiếu thứ gì, cậu liếc về phía Mặc Lâm vẫn đang nói chuyện.
Họ như hai người thuộc về hai thế giới khác nhau.
Cố Nguyên hít một hơi thật sâu, cầm hành lý bước ra khỏi phòng Thiên Sơn Vân Đỉnh.
Gọi taxi, thẳng đến sân bay. Trước khi lên máy bay, cậu liếc điện thoại — có năm cuộc gọi nhỡ từ Mặc Lâm.
Cậu không gọi lại, mà bật chế độ máy bay.
Khi máy bay cất cánh, sống mũi cậu bỗng nghẹn lại. Những lời cậu nghe được ở nhà hàng tối qua ùa về:
“Anh không thật sự nghĩ mình có thể thoát khỏi tổ chức, sống yên ổn với Cố Nguyên sao? Trước đây tôi tin. Nhưng sau khi thấy những gì anh trải qua, tôi đã từ bỏ hy vọng đó. Dù có thoát khỏi thân phận, thì sao? Bên kia luôn có cách để kéo anh trở lại…”
Cố Nguyên bất lực nhìn xuống thành phố chìm trong tuyết trắng, rồi nhắm mắt.
**
Chan: Trời đụ, ẻm bỏ chồng đi về nhà một mình luôn =))))) Ê đừng chửi ẻm trẻ con nha =))) Ẻm đang ôm cả bụng tâm sự, bất lực vì khoảng cách với chồng đó. Kiểu vừa sợ mất chồng, lại vừa sợ chẳng giúp gì được cho chồng. Với lại tui vẫn nghĩ ẻm biết chồng sẽ chạy theo dỗ nên ẻm kệ mẹ luôn =)))
Hết chương 85