Ta là ánh trăng sáng trong lòng Hoàng thượng, nhưng giờ đây ánh trăng ấy đã lụi tàn khi hắn vội vã tìm một ánh nến khác để sưởi ấm lòng mình.
Khi bụng ta mới mang thai ba tháng, hắn không một chút do dự, ép ta uống chén canh phá thai. Máu đỏ tươi nhuộm đỏ cả sàn nhà, đau đớn thấm thía vào từng thớ thịt, xé toạc trái tim ta thành từng mảnh.
Giữa nỗi đau tột cùng, hắn vẫn nở một nụ cười nhẫn tâm, dỗ dành ta: "Ngoan, đừng sinh ra kẻo mất đi vẻ đẹp xinh xắn này."
Vì nếu ta không còn xinh đẹp, thì làm sao còn giống Phương Uyển - người tình đã mất của hắn?
Nhưng định mệnh đã cho ta một cơ hội sống lại. Trước mặt tất cả mọi người, ta châm lửa thiêu rụi tờ đính hôn - bằng chứng cho tình yêu xưa của ta và hắn.
Ta cười chúc hắn và Phương Uyển tình chàng ý thiếp, trăm năm hạnh phúc.
Hắn lại nói với ta: "Ta chưa bao giờ từ chối cưới ngươi."
Truyện Đề Cử






