Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Thầy Giáo Toán Mới
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào phải đưa ra một quyết định khó khăn: “Đu Đu, bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày mình sẽ tăng cường kèm toán thêm một tiếng nhé.”
Tống Đu Đu đang mải chơi lắp ghép chẳng buồn ngẩng đầu: “Được ạ ba.”
Tống Hề Đào sửng sốt trước sự hợp tác của bé, nhưng rồi cậu nhớ lại mình năm lớp 12, dù ghét cay ghét đắng môn toán nhưng cũng hợp tác răm rắp với bạn học giỏi kèm cặp mình mà.
Đu Đu được thừa hưởng gen tốt từ cậu.
Tống Hề Đào xoa tay, “Thế ba mời cho con một gia sư siêu giỏi giang luôn được không nào?”
Mặt mũi Tống Đu Đu phản đối ra mặt: “Con chỉ muốn ba dạy con thôi.”
Tống Hề Đào nghiến răng ken két, cậu hiểu ra nguyên do đại khái rồi, vì nếu là cậu dạy thì kiến thức sẽ không quá nặng nề, giúp Tống Đu Đu thư giãn, cha con lại hòa thuận.
Cuối tháng 5.
Thời gian vào học của lớp 1 muộn hơn lớp 11, thường thì mọi người đều đã rời nhà hết, Tống Hề Đào mới từ từ dậy ăn sáng cùng con trai.
Tống Đu Đu gặm bắp ngô, mặt dính đầy mấy hạt, tự dưng bé bảo: “Ba ơi, cô Hạ có em bé đó ạ.”
Tống Hề Đào gắp miếng sủi cảo chấm tương: “Cô kể với các con à?”
Tống Đu Đu đặt hai tay lên bụng mình: “Không phải, con nhìn thấy ạ.”
Tống Hề Đào thử suy đoán theo kinh nghiệm của bản thân, giờ đang tháng 5, mấy ngày nay nắng liên tục, nhiệt độ tăng cao, bản thân Tống Hề Đào cũng chuyển sang mặc áo ngắn tay.
Khả năng là trước đó cô Hạ thường mặc áo khoác nên khó nhận ra hơn.
Nếu bụng đã lộ rõ thì chắc cũng phải được 5 tháng rồi nhỉ?
“Đu Đu, về sau không được chạy nhảy trong lớp nhé, đi đứng đàng hoàng, ra vào lớp phải để ý xung quanh.”
Tống Đu Đu gật đầu: “Con biết ạ. Hôm nào Trương Tiểu Quần cũng chạy tới chạy lui, con không chơi với bạn ấy. Con chỉ chơi với bạn thân nhất của con thôi.”
Tống Hề Đào: “Bạn thân nhất của con vẫn là Hoắc Quyết chứ hả?”
Tống Đu Đu đặt bắp ngô xuống, đáp nghiêm nghị: “Không phải nữa ạ.”
Tống Hề Đào choáng váng: “Sao lại thế?”
Hoắc Quyết và Tống Đu Đu ngồi cùng bàn với nhau từ tận thuở đi nhà trẻ, lẽ ra Tống Đu Đu có thể chờ thêm một năm nữa mới vào tiểu học, nhưng bé bảo bé muốn tiếp tục làm bạn cùng bàn của Hoắc Quyết.
Tống Hề Đào nghĩ bụng, sớm hay muộn một năm không ảnh hưởng nhiều, Tống Đu Đu học toán ở trường mẫu giáo ba năm cũng chẳng tiến bộ là bao. So với thành tích, điều quan trọng hơn cả là tránh bị bạn bè bắt nạt ở lớp.
Vào học tiểu học cùng Hoắc Quyết, hai đứa làm thành một hội, chí ít sẽ không bị cô lập.
Lâu nay Hoắc Quyết vẫn luôn là bạn thân nhất của Tống Đu Đu, sao giờ lại thôi nhỉ? Cãi nhau sao? Phụ huynh có cần đứng ra hòa giải không?
Tống Đu Đu buồn rầu đáp: “Tại vì cậu ấy đòi dạy toán cho con. Ngoài ba ra, không ai được dạy toán cho con cả.”
Tống Hề Đào: “Thế cô giáo Toán lớp con thì sao?”
Tống Đu Đu vội đính chính: “Cô giáo Toán được ạ.”
Tống Hề Đào: “Thế ông nội thì sao?”
Tống Đu Đu véo véo vào khuỷu tay: “Ông nội cũng được ạ.”
Tống Hề Đào: “Còn bà nội thì sao?”
Tống Đu Đu: “Bà nội cũng được ạ.”
Tống Hề Đào: “Vậy còn cô?”
Tống Đu Đu sững sờ, sao tự dưng lại có nhiều người có thể bắt bé học toán đến vậy?
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo xuất hiện.
Tống Hề Đào nhận được tin nhắn của Tống Nhạn Lý, trán cậu giật giật, Tống Nhạn Lý tìm đến cậu thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
[Tống Nhạn Lý]: Anh!!! Em lại bị mời phụ huynh nữa rồi! Anh đến mau lên với!
[Tống Hề Đào]: Lại tằng tịu với bạn nam ở sân thể dục bị thầy cô bắt gặp như tối qua à???
[Tống Nhạn Lý]: Đúng là anh ruột của em!
Tống Hề Đào: “…” Cậu đành bó tay với Tống Nhạn Lý, biết thừa hay có giáo viên ra sân tập chạy bộ mà cô bé cứ cố tình đi chọc ghẹo để bị bắt gặp cho bằng được.
Về việc Tống Nhạn Lý yêu đương ở trường, mới đầu Giang Mộng Lệ phản đối kịch liệt, về sau phát hiện cô bé chỉ là những trò nhắng nhít vớ vẩn, cực kỳ ấu trĩ, yêu đương kiểu chỉ quấn quýt trong trường, bước khỏi cổng là thành người xa lạ ngay, không thể quản lý nổi nên đành buông lỏng.
Bố mẹ cậu đã triệu tập họp gia đình mấy buổi, thấy quá xấu hổ thế là hễ bị gọi gặp riêng phụ huynh cả nhà sẽ cử Tống Hề Đào đi thay thế.
Tống Hề Đào thay quần soóc áo phông bằng trang phục chững chạc hơn, hít một hơi thật sâu, rồi đưa con trai vào trường cấp 1 trước, “Bye bye, trưa nhớ ăn ngoan nhé, tối ba đến đón con.”
Buổi trưa ở trường có bán trú, các con ăn trưa và ngủ trưa tại trường.
“Vâng ——” Tống Đu Đu vâng dạ ngọt xớt, an ủi ba cậu, “Đu Đu sẽ không để thầy cô phải gọi phụ huynh đâu ạ, ba chỉ cần lo chuyện của cô là được ạ.”
Dù học chưa giỏi nhưng bé không hề gây rắc rối đâu nhé.
Tống Hề Đào: “Cảm ơn Đu Đu.”
Đưa mắt nhìn theo, thấy Tống Đu Đu gặp Hoắc Quyết ở cổng, hai đứa cùng nhau bước vào trường, Tống Hề Đào bèn chuyển hướng, bước về phía khu THPT.
Cấp ba và cấp một ở hai đầu nam bắc, không làm phiền nhau, cổng chính cũng thường khác nhau.
Cổng phía nam nằm gần khu vực cấp ba, Tống Hề Đào thuộc đường, cậu thành thạo tìm đến văn phòng khối 11, lịch sự gõ cửa: “Em chào thầy Chu, em là anh trai của Tống Nhạn Lý ạ.”
Thầy Chu là một giáo viên nghiêm khắc, đã gần đến tuổi về hưu, lần đầu tiên trông thấy Tống Hề Đào, thầy còn hỏi cậu đã tốt nghiệp chưa, bắt cậu gọi bố mẹ đến, về sau biết con của Tống Hề Đào đã lên mẫu giáo rồi thì mới cho phép cậu thay mặt phụ huynh.
Tống Hề Đào nằm lòng quy trình này, trước hết chờ thầy gọi Tống Nhạn Lý sang, tiếp đến hai anh em cùng nhau nghe thầy cô dạy dỗ, cuối cùng Tống Nhạn Lý ngồi tại chỗ viết bản cam kết để phụ huynh ký tên.
Hiện giờ giáo viên xử lý cũng nhẹ nhàng hơn, không bắt chia tay mà chỉ cần đảm bảo không ảnh hưởng đến việc học hành.
Suốt quá trình chỉ có mình Tống Nhạn Lý chứ không thấy bóng dáng của bạn trai cô bé, xem ra hai đứa học khác lớp, ở lớp ai thì do giáo viên chủ nhiệm bên ấy quản lý.
Dù chưa từng yêu đương bao giờ, Tống Hề Đào lại thấu hiểu cả trình tự lẫn tác hại của việc yêu sớm.
Hai anh em ra khỏi cửa văn phòng, Tống Hề Đào thở dài: “Em sắp phải đi tập huấn rồi, yêu đương gì nữa?”
Tống Nhạn Lý: “Chia tay rồi ạ.”
Tống Hề Đào ngớ người, đơn giản vậy sao?
Tống Nhạn Lý bảo: “Bị phát hiện thì đương nhiên phải chia tay rồi ạ, anh, em đảm bảo không có lần sau nữa đâu, lỗi của em hết, uống nước nhớ nguồn, biết ơn báo đáp, sau này Đu Đu mà bị gọi phụ huynh, em là cô nó, em sẽ đứng ra chịu mắng hộ cho.”
Tống Hề Đào: “…Em đừng có mà nói linh tinh nhé!”
Tống Nhạn Lý: “Đu Đu xinh xắn như kia, khó tránh khỏi cảnh yêu sớm lắm, em xin hứa có đi có lại.”
Tống Hề Đào: “Anh mà chẳng đẹp trai sao? Anh cũng có yêu ai đâu!”
Tống Nhạn Lý ngơ ngẩn, cô bé nhìn cậu đầy vẻ ngờ vực: “Hồi lớp 12 anh chẳng có một đợt cầm hai cốc sữa đậu đến trường đấy thôi, mà bảo chưa yêu à?”
Tống Hề Đào ngây người, trời ạ, chuyện mười năm trước rồi, ngày ấy Tống Nhạn Lý mới bảy tuổi, mà vẫn còn nhớ sao? Đúng là EQ yêu đương bẩm sinh từ bé.
Dù đúng là người uống sữa đậu là bố ruột về mặt sinh học của Tống Đu Đu thật, nhưng ban đầu cậu chỉ có mục đích học tập thôi.
Tống Hề Đào: “Chưa yêu, đừng có mà hóng hớt, xách cặp về học đi.”
Hôm nay cũng xem như có tin tốt, Tống Nhạn Lý cam kết với cậu không có lần sau, tức là sẽ không có lần sau.
Tống Hề Đào không chịu nổi bầu không khí học tập của khối cấp ba, cậu vội vã bỏ về.
Đúng vào khoảnh khắc cậu xoay người xuống tầng, một người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú bước lên cầu thang từ phía đối diện.
Thầy Chu ngẩng đầu trông thấy Mạnh Tư Trình đứng ở cửa, bèn gọi: “Cậu nhìn gì vậy? À, vừa nãy là phụ huynh của Tống Nhạn Lý lớp tôi đấy. Bọn trẻ bây giờ khó thật đấy, buông lỏng quá thì không ổn, mà gò bó quá cũng chẳng xong.”
“Đối tượng yêu sớm của cô bé ấy chính là Chương Nữu lớp cậu phải không? Thuộc top 10 của khối, đừng để yêu đương làm lỡ dở việc học hành. Lúc nào rảnh cậu cũng trao đổi thêm với các em học sinh nhé.”
Mạnh Tư Trình khẽ “Ừm” một tiếng, đặt chồng vở lên bàn, nhìn chằm chằm vào vở, không biết đang nghĩ gì.
Anh không phải giáo viên chủ nhiệm, không cần giải quyết việc học sinh yêu đương.
Thầy Chu vẫn chưa hết băn khoăn về vấn đề học sinh yêu sớm, “Nghe nói hai đứa cũng xác định nghiêm túc lắm, tôi không dám ép chia tay, sợ lại phản tác dụng ngược.”
Mạnh Tư Trình: “Tống Nhạn Lý có tiến bộ không, thầy?”
Thầy Chu: “À, chưa thấy.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy thì nghiêm túc gì chứ.”
Thầy Chu cười ha hả: “Quan điểm của cậu mới mẻ thật đấy, chưa kéo điểm bạn gái lên thì chưa được gọi là nghiêm túc sao?”
Mạnh Tư Trình không đáp, anh cầm cây bút máy, ghi chú vài dòng vào lịch.
Hiện giờ anh đang phụ trách hai lớp, một lớp khối 11 và một lớp khối 12, lớp 12 sắp sửa thi đại học, ôn tập tự do nên không cần dạy thêm, anh có thể cân nhắc dành thời gian quay lại điều trị chứng bệnh của mình tiếp.
…
3 giờ rưỡi chiều, Tống Hề Đào tới cổng trường đón Tống Đu Đu như thường lệ nhưng phát hiện nhóc con mắt sưng húp bước ra, bạn cùng bàn Hoắc Quyết bên cạnh cũng vẻ mặt nặng trĩu.
“Đu Đu sao thế?” Tống Hề Đào ngồi xổm xuống, nắm lấy hai tay Tống Đu Đu, “Kể cho ba nghe xem nào.”
Tống Đu Đu bĩu môi, chu mỏ, ôm chầm lấy cổ ba: “Cô Hạ bị ngã ạ.”
Tống Hề Đào chợt lạnh toát sống lưng, cậu xoa đầu Tống Đu Đu: “Sao cô lại ngã hả con?”
Tống Đu Đu nghẹn ngào không nói nên lời, bé học kém toán, nhưng cô Hạ vẫn giảng giải cho bé cực kỳ dịu dàng, bé từng chứng kiến bạn Tiểu Đan, người có điểm thi bằng bé ở lớp bên cạnh, bị giáo viên toán của bạn ấy quát mắng.
Hoắc Quyết đứng cạnh bèn kể với chú Tống sự tình ở lớp chiều nay.
Nguyên nhân là bạn Trương Tiểu Quần trong lớp đi học không mang sách giáo khoa, còn mang theo cả điện thoại của bà nội vào lớp lén lút xem.
Lúc cô Hạ tịch thu điện thoại của nó thì Trương Tiểu Quần bất thình lình đứng dậy xô cô Hạ một cái, giật lại điện thoại rồi chạy ra khỏi lớp.
Khi đó Tống Đu Đu là người đầu tiên chạy sang lớp bên cạnh để gọi cô giáo dạy Văn đang giảng bài nhờ giúp đỡ, vậy là cô Hạ được cô giáo dạy Ngữ văn dìu dậy đi bệnh viện.
Tống Hề Đào có ấn tượng về Trương Tiểu Quần, đó là một cậu bé mập mạp, thấp lùn, học kỳ trước còn đỡ, học kỳ này hình như bố mẹ ly dị nên thằng bé sống với bà nội, bà nội chiều chuộng, lơ là việc rèn giũa, ở trường cũng không tuân thủ nội quy của trường.
Vì quấy phá trong giờ học, bị các phụ huynh khác phản ánh, cô Hạ đã phải mời phụ huynh hai lần nhưng khá bế tắc vì bố cậu bé có chút quyền hành, bà nội Trương thì khăng khăng đổ lỗi cho các bạn khác rủ rê cháu mình, còn yêu cầu cô Hạ phải xếp bạn đứng đầu lớp ngồi cùng bàn với Trương Tiểu Quần.
Hạng nhất lớp chính là Hoắc Quyết, phụ huynh nhà người ta không chấp nhận điều này.
Trương Tiểu Quần xem thường kỷ luật, ảnh hưởng xấu đến cả các bạn nam xung quanh. Cô Hạ chưa kịp trao đổi rõ ràng với bố Trương Tiểu Quần thì đã bị Trương Tiểu Quần xô ngã.
Tống Hề Đào vỗ về vai Tống Đu Đu: “Cô Hạ sẽ không sao đâu con, mình về nhà trước nhé.”
Tài xế nhà Hoắc Quyết cũng đã có mặt đón cậu bé, hai đứa bạn thân không thân cho lắm bèn chào tạm biệt nhau.
Tống Đu Đu theo ba về nhà, đầy âu lo: “Ba ơi, liệu bụng cô Hạ có đau không ba?”
Tống Hề Đào: “Chờ đến tối ba sẽ thử hỏi thăm cô xem sao nhé, được không?”
“Nếu con ngồi cùng bàn với Trương Tiểu Quần, chắc chắn con sẽ ngăn được bạn kịp thời.” Tống Đu Đu gảy gảy ngón tay, “Nhưng mà, nhưng mà con không muốn ngồi cùng bàn với bạn ấy đâu, bạn ấy không phải là em bé ngoan.”
Tống Hề Đào: “Đu Đu là em bé ngoan, con còn sang lớp bên cạnh gọi cô giáo dạy Văn nữa đúng không nào, con phản xạ nhanh lắm, là một em bé cực kỳ dũng cảm.”
Huống hồ với cái số điểm 50 của con bé, hai đứa mà ngồi cùng bàn, chắc bà nội Trương Tiểu Quần sẽ đòi lên án cô giáo cố tình hãm hại trẻ con nhà bà ấy chứ.
Tống Đu Đu: “Bắt đầu từ mai, con sẽ bảo vệ cô ạ.”
Bé bổ sung thêm một câu, “Hoắc Quyết cũng sẽ bảo vệ cùng con.”
Tống Hề Đào: “Hai đứa lại thành bạn thân nhất rồi đó à?”
Tống Đu Đu gật đầu: “Bọn con là chiến hữu thân thiết nhất!”
Sau bữa tối, Tống Hề Đào đang băn khoăn liệu liên lạc có làm phiền cô Hạ không, thì đã thấy những dòng hỏi thăm, điểm danh trong nhóm lớp.
Cuối cùng cô giáo dạy Văn đứng ra thông báo là cô Hạ bị trẹo chân, phải nằm yên tĩnh dưỡng, người lớn hốt hoảng nhưng may mắn là em bé an toàn. Tiết Toán ngày mai đổi thành tự học, chờ nhà trường sắp xếp giáo viên mới tiếp quản.
Đọc hết tin nhắn trong nhóm, Tống Hề Đào nhận được tin nhắn riêng từ [Mẹ Trần Lộ], đối phương là mẹ nội trợ toàn thời gian nhưng lại sở hữu mạng lưới thông tin cực kỳ rộng lớn, còn rất thích chia sẻ cho Tống Hề Đào.
Lý do là vì con gái Trần Lộ “háo sắc”, muốn làm bạn thân với cả Đu Đu lẫn Hoắc Quyết, mẹ Trần Lộ cũng “mê trai”, đánh giá Tống Hề Đào vừa ưa nhìn vừa trong sáng, chưa kể cậu lại kín miệng, thế là gì cũng kể với cậu.
Nếu không nhờ có mẹ Trần Lộ thì đúng là Tống Hề Đào mù tịt về tình hình trong lớp, lấy đâu ra mà nắm được thông tin về bố và bà nội Trương Tiểu Quần.
[Mẹ Trần Lộ]: Chồng cô Hạ nổi giận đùng đùng, cãi nhau với hiệu trưởng ngay tại bệnh viện, đòi bắt thằng bé ương bướng kia phải chuyển lớp. Hiệu trưởng không đồng ý, cuối cùng chấp nhận cho cô Hạ nghỉ phép giữ thai, trường sẽ sắp xếp một giáo viên có uy tín hơn tiếp quản.
Trẻ con ngỗ nghịch tầm tuổi này giống Trương Tiểu Quần, nói thẳng ra thì đều là loại “thấy hiền thì nạt, thấy dữ thì nhát” thôi, cô Hạ hòa nhã phụ trách, nó mới được đà lấn tới, thử đổi sang một giáo viên ghê gớm, mặt mũi bặm trợn, xem nó có dám xô đẩy thầy cô, giật điện thoại nữa không?
[Tống Hề Đào]: Phải thay giáo viên hả chị?
[Mẹ Trần Lộ]: Phiền với bà nội nhà Trương Tiểu Quần ghê, con gái chị quý cô Hạ lắm, nó sợ nhất là thầy cô nghiêm khắc, mắng một câu thôi đã khóc nhè.
Có uy? Sẽ nghiêm khắc đến mức nào nhỉ? Kiểu làm sai một câu cầm thước vụt tay một lần sao?
Tống Hề Đào khẽ quệt mồ hôi thay Tống Đu Đu.
[Mẹ Trần Lộ]: Chị biết cô Hạ nằm viện nào, cậu muốn vào thăm cùng không?
Tống Hề Đào vô cùng biết ơn sự kiên nhẫn mà cô Hạ dành cho Tống Đu Đu, cậu đồng ý ngay, “Em lúc nào cũng rảnh ạ.”
Trưa hôm sau, Tống Hề Đào đón Tống Đu Đu ở trường rồi đi cùng mẹ con nhà họ Trần vào bệnh viện thăm cô Hạ.
Cô Hạ phải nằm viện ba hôm để theo dõi, cổ chân vẫn sưng, trông thấy phụ huynh học sinh, cô vội ngồi thẳng dậy: “Em không nhận lẵng hoa quả được đâu ạ.”
Tống Đu Đu nhổm ra mép giường bệnh: “Trong lẵng hoa quả có thiệp em, Hoắc Quyết và Trần Lộ viết đó ạ, cô cũng không lấy sao?”
Hoắc Quyết không tham gia, nhưng Tống Đu Đu vẫn nhớ ghi thêm tên bạn vào.
Cô Hạ cười bảo: “Vậy cô nhận thiệp của mấy đứa thôi.”
Mẹ Trần Lộ trò chuyện với cô Hạ về những điều tâm đắc trong quá trình mang thai, Tống Hề Đào ngồi cạnh gọt táo, không dám hé răng phát biểu câu nào, dù đã đích thân trải qua nhưng cậu vẫn như người ngoại đạo.
Chia sẻ chút kinh nghiệm mang thai xong, mẹ Trần nhắc đến việc đổi giáo viên dạy Toán với cô Hạ.
Cô Hạ hơi băn khoăn: “Chồng em hơi làm quá mọi chuyện, anh ấy không yên tâm để em dạy bạn Trương Tiểu Quần tiếp, vốn dĩ em định… Thôi không sao, em đã nhìn thấy giáo viên mới trường xếp cho lớp rồi, thầy ấy thì em yên tâm.”
Mẹ Trần Lộ hỏi: “Là thầy nào thế ạ, cô?”
Cô Hạ: “Thầy Mạnh khối cấp ba chị ạ, tốt nghiệp khoa Toán của Đại học Kinh, dạy ở trường mình sáu năm rồi, cực kỳ kinh nghiệm.”
Tống Hề Đào đang cúi xuống buộc dây giày cho Tống Đu Đu, khi ngẩng đầu lên lại thì đã bỏ lỡ mất tin tức quan trọng đó, cậu lặng lẽ hỏi con mình: “Giáo viên mới là ai đó?”
Tống Đu Đu lắc đầu: “Con cũng không nghe ba ạ.” Sự chú ý của bé cũng dồn cả vào dây giày.
Cô Hạ thấy bất lực ghê, hai cha con nhà này chính là điển hình kiểu ngồi trong tiết Toán cúi xuống nhặt cục tẩy, rồi từ đó trở đi không bao giờ nghe hiểu gì nữa.
Một tiết học, Tống Đu Đu có thể làm rơi tẩy đến mấy lần.
Cô Hạ bèn nhấn mạnh: “Thầy Mạnh là giáo viên cốt cán của trường mình, từng ôn luyện cho ba học sinh giành giải nhất Olympic Toán quốc gia, trình độ Toán học thì không cần bàn cãi đấy ạ.”
Mẹ Trần Lộ thoáng mừng thầm trong lòng nhưng không tiện thể hiện rõ quá, chỉ nói: “Vậy liệu có hơi phí phạm nhân tài không ạ? Lớp mình mới lớp một thôi.”
Tống Hề Đào cũng nghĩ, học sinh dốt cấp ba thì chí ít cũng từng được phân luồng thi đầu vào rồi, một bậc thầy Olympic đi dạy đám học sinh chưa hề được sàng lọc qua thi cử, liệu có dạy nổi không?
Cô Hạ bảo: “Không sao đâu ạ, phương pháp dạy học thì giống nhau cả thôi mà.”
Mẹ Trần Lộ nói: “Cảm ơn cô Hạ nhiều nhé, cô vất vả quá.”
Ánh mắt yêu mến của cô Hạ lướt qua Tống Đu Đu: “Bố mẹ các cháu gặp vấn đề gì cứ liên lạc với em, em sẽ cố gắng hỗ trợ hết sức.”
Tống Hề Đào: “Cô Hạ yên tâm dưỡng bệnh đi ạ, chúng tôi sẽ hợp tác với thầy giáo mới, không để cô phải khó xử đâu ạ.”
Rời khỏi bệnh viện, cả 4 ghé vào quán mì ăn trưa, trò chuyện về thầy giáo mới mà mẹ Trần Lộ tấm tắc khen không ngớt: “Thầy Mạnh chuyên hướng dẫn luyện thi, sao lại có người giỏi đến thế cơ chứ? Chị chẳng dám tin là trường lại điều thầy ấy sang đâu, hay lớp mình có học sinh nào là con thầy ấy?”
Tống Hề Đào: “Chắc không phải đâu, cô Hạ đâu có nói.”
Mẹ Trần Lộ hồi tưởng lại một lượt những tin tình báo của mình, gật gù đầy nghi hoặc: “Hình như là không, con thầy ấy chắc phải thông minh lắm, bố của các bạn top 5 lớp mình thì chị đều biết hết rồi.”
Tống Hề Đào càng thêm lo lắng Tống Đu Đu sẽ bị thầy giáo mới giữ lại lớp, giết gà cớ gì phải dùng dao mổ trâu, đặc biệt là cái loại gà còi cọc như Tống Đu Đu, ngoài miệng cậu vẫn hùa theo lời mẹ Trần Lộ: “Công nhận, không dám tưởng tượng con thầy ấy học Toán phải giỏi đến mức nào nữa.”
Bỗng mẹ Trần Lộ chuyển hướng suy nghĩ mới, chị nói bằng biểu cảm khó lường: “Cũng có khả năng con thầy này thi Toán không đạt chuẩn. Bố cựu sinh viên trường top, mẹ cựu du học sinh, đẻ ra đứa con học Toán nát bét ấy.”
Tống Hề Đào đang ăn dở miếng lòng đỏ trứng ốp trong bát bún, tự dưng nấc nghẹn một phát.
—
Lời tác giả:
Bố cựu sinh viên trường top, mẹ cựu du học sinh, đẻ ra đứa con học toán nát bét. {Topic trên mạng}