Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 13: Có hẹn lên trường uống trà
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba giờ rưỡi chiều, Tống Hề Đào đứng ở cổng trường vươn cổ ngóng chờ, cuối cùng cũng thấy Tống Đu Đủ và Hoắc Tiểu Quyết bước ra.
Tống Hề Đào hỏi: “Hôm nay con đi học thế nào?”
Tống Đu Đủ nhìn ba, vẻ mặt ngập ngừng ngại ngùng.
Hoắc Tiểu Quyết đáp: “Chú Tống ơi, hôm nay bọn cháu làm bài kiểm tra ạ.”
Ánh mắt Tống Hề Đào lóe lên chút đắc ý, nghĩ thầm, mấy phụ huynh nào có thể ôn bài trước cho con như mình chứ, cậu đã nắm rõ hành vi của thầy Mạnh rồi, đúng là biết mình biết ta trăm trận trăm thắng. Cậu nói: “Chà, kiểm tra vất vả quá ha, tối mình phải ăn một bữa thật ngon.”
Hoắc Tiểu Quyết chào tạm biệt, Tống Đu Đủ leo lên ghế sau chiếc xe máy điện nhỏ gọn của ba.
Tống Hề Đào đi chậm, duy trì tốc độ 15 km/h. Cậu hỏi: “Trưa nay ở trường con ăn gì?”
Tống Đu Đủ đáp: “Củ cải xào trứng, khoai tây thịt bò, thịt cừu xiên dứa ạ.”
Bé dừng lại, nhấn mạnh: “Con ăn hết sạch đó ba.”
Tống Hề Đào kinh ngạc: “Ăn hết sạch á? Củ cải với thịt cừu con đều ăn hết à?”
Tống Đu Đủ nắm chặt vạt áo sau lưng ba: “Tại vì thầy Mạnh ngồi ngay trước mặt con.”
Tống Hề Đào ngạc nhiên. Thầy Mạnh là thần thánh phương nào mà làm Tống Đu Đủ bỏ được tật kén ăn luôn vậy?!
Bảy giờ tối, ăn cơm xong, đi dạo quanh tiểu khu xong, Tống Hề Đào kiên trì ngồi vào kèm con trai làm bài tập đúng như lịch trình.
Bài tập môn Toán hôm nay là về nhà chép lại các câu đã sai trong bài kiểm tra và tự làm lại một lần.
Từ hồi còn đi học, Tống Hề Đào đã vô cùng ngưỡng mộ những bạn thi được 100 điểm, điều đó đồng nghĩa với việc không có bài tập về nhà.
Cậu giở bài thi của Tống Đu Đủ ra định tìm những câu sai giúp bé thì điện thoại bỗng rung mấy cái.
Rút kinh nghiệm lần trước bỏ lỡ cơ hội nhắn tin kịp thời, Tống Hề Đào đã cài đặt thông báo đặc biệt cho nhóm lớp.
[Toán]: Điểm kiểm tra hôm nay đã có, mời các phụ huynh có tên trong danh sách dành thời gian ghé trường.
Ở dưới còn có bảng thời gian biểu:
Thứ 4: Sáng 8:55 – 9:15, Trương Tiểu Quần
Thứ 4: Trưa 12:55 – 13:15, Lý Vi Ân
…
Thứ 6: Chiều 3:00 – 3:30, Tống Mộc
…
Những học sinh ở phía trên đều là các em có vấn đề cấp bách không thể trì hoãn, cần trao đổi với gia đình sớm.
Tống Hề Đào đang nghĩ bụng thầy Mạnh đúng là nhanh nhẹn quyết đoán, chưa gì đã hẹn ngay phụ huynh Trương Tiểu Quần rồi thì bỗng dưng liếc thấy tên họ nhà mình.
Ơ kìa! Tống Đu Đủ sao con bị xếp cao thế này! Chỉ kém mỗi đám quỷ sứ nghịch ngợm phá phách kia thôi ấy!
Với cả… Tống Hề Đào tỉ mỉ nhẩm tính thời lượng hẹn trò chuyện, sao thời gian hẹn của mình còn tăng thêm 10 phút so với các phụ huynh khác!
Tống Hề Đào đang hoang mang giở bài kiểm tra của Tống Đu Đủ ra thì thắc mắc đã được giải đáp.
—— 28 điểm!
Tống Đu Đủ lập kỷ lục mới.
Tống Hề Đào xem thử, dạng đề mà giáo viên mới ra có phần khác biệt. Nói ngắn gọn là những lời dẫn dắt thừa thãi trong câu đã giảm bớt, phần tính toán nhiều lên, khiến Tống Đu Đủ thua một cách chuẩn xác.
Cậu hít thở sâu một hơi. Tuy lượt gọi phụ huynh nằm ở tốp trên nhưng xét cho cùng vẫn chưa phải đầu tiên, cậu có thể học hỏi kinh nghiệm người đi trước sao cho thật thành thạo môn “bị gọi phụ huynh”.
Thầy Mạnh ưa phụ huynh dạng nào hơn nhỉ? Bình tĩnh phân tích? Bối rối ấp úng? Hay là xin lỗi lia lịa?
“Đu Đủ, con nghe ngóng hộ ba xem các phụ huynh khác đến văn phòng thì tình hình thế nào nhé.”
Tống Đu Đủ cam đoan: “Không vấn đề gì đâu ba.”
Nghe ngóng theo tưởng tượng của Tống Hề Đào là Tống Đu Đủ sẽ đi hỏi thăm các bạn khác, tận dụng độ thiện cảm vượt trội mà mình có.
Còn thao tác thực tế của Tống Đu Đủ là: Tìm hiểu lịch hẹn thầy Mạnh sắp xếp, rủ Hoắc Tiểu Quyết đi nghe trộm lén lút.
Một đứa đứng ở góc cầu thang canh chừng, một đứa im ắng lẻn tới sát tường phía ngoài văn phòng.
Hiện đang là giờ ngủ trưa, có tiếng trò chuyện đứt quãng văng vẳng từ trong văn phòng.
Phụ huynh bên trong là bố của Lý Vi Ân, Tống Đu Đủ từng thấy Lý Vi Ân khoe khoang bố cậu ấy là một luật sư rất đáng gờm.
Tống Đu Đủ không dám đến quá gần, chẳng nghe được gì cả, vì Mạnh Tư Trình đã hạ thấp âm lượng tránh để tiếng vọng ra ngoài, ảnh hưởng đến mọi người khác đang nghỉ trưa.
Một lúc sau tiếng kéo ghế vang lên bên trong, Tống Đu Đủ hối hả nhấc chân ngắn cũn chạy về cạnh cầu thang, ngồi thụp xuống bậc thang giả vờ đọc sách cùng Hoắc Tiểu Quyết.
Chỉ chốc lát là thấy ông bố luật sư của Lý Vi Ân đi qua xuống tầng. Tống Đu Đủ ngẩng đầu lên thấy mắt đối phương đỏ hoe, kiểu như vừa mới khóc.
Luật sư lớn khóc thành chú béo 90 kilô!
Đến buổi học chiều, hai đứa nhóc con tiếp tục trốn dưới tầng văn phòng quan sát, chứng kiến bố Chương Uy cũng khóc vì bị mắng.
Người bố đáng thương.
Giọng Tống Đu Đủ buồn rầu: “Tớ không muốn ba tớ phải khóc.”
Hoắc Quyết nghĩ ngợi: “Hay là, để bố tớ đóng giả làm ba cậu nhé?”
Tống Đu Đủ hỏi: “Có làm vậy được không?”
Hoắc Quyết đáp: “Được chứ, thầy Mạnh chưa gặp bố tớ bao giờ, hơn nữa sang học kỳ sau là thầy Mạnh không dạy lớp mình nữa rồi, không ai phát hiện ra đâu.”
Tống Đu Đủ nói: “Thế tối về cậu thử trao đổi với chú Hoắc xem, tớ sẽ mời chú Hoắc uống trà sữa.”
Tống Đu Đủ lấy một tờ giấy A4 gấp gọn trong túi áo ra, trên giấy in 9 mã QR. Bé cẩn thận xé rời 2 mã đưa cho Hoắc Quyết: “Đây là trà sữa sốt khoai môn, đây thì là sương sáo full topping.”
Tờ mã QR là mã dịch vụ của quán trà sữa và hamburger, Tống Đu Đủ phải rất vất vả mới kiếm được. Cuối tuần phải học Toán 3 tiếng mới tích cóp được 1 mã, bé thậm chí còn chẳng nỡ dùng.
Phía dưới hình mã không có chú thích bằng chữ, nhưng Tống Đu Đủ thuộc làu như cháo chảy là mỗi mã tương ứng với món nào.
Hoắc Quyết trịnh trọng cất đi: “Về nhà tớ sẽ nói với bố ngay.”
Về nhà, Tống Đu Đủ chia sẻ với ba tin tức về việc hai phụ huynh bị mắng phải khóc: “Ba ơi ba đừng lo, Hoắc Quyết đồng ý cho con mượn bố cậu ấy rồi.”
Tống Hề Đào nói: “Làm vậy không hay đâu nhỉ?”
Nghĩ kỹ thì cậu cũng chưa thấy chỗ nào không hay.
Đúng lúc này điện thoại trên đồng hồ thông minh của Tống Đu Đủ reo, Hoắc Tiểu Quyết ở đầu bên kia buồn bã nói với bé rằng thầy Mạnh từng gặp bố mình rồi, bố mình không thể mạo danh chú Tống được nữa.
“Ngày mai tớ trả phiếu trà sữa cho cậu nhé.”
Tống Đu Đủ do dự giây lát rồi vẫn hào phóng đáp: “Không sao đâu, tớ mời chú uống trà sữa mà.”
Tống Đu Đu vắt óc suy nghĩ: “Vẫn có cách ạ, ba, hay mình thuê một chú shipper đi!”
Tống Hề Đào chỉ dao động một giây, cậu đáp dõng dạc và nghiêm túc: “Không được giở trò lừa bịp đâu! Ba sẽ tự đi!”
Không thể tạo tiền lệ được, Tống Đu Đủ mà học theo, lỡ xảy ra việc lớn mà con lại giấu cậu đi thuê shipper giả làm cha thì chết dở ư?
Tống Đu Đủ nhìn ba đầy cảm thông, mơ mộng: “Giá mà con có hai người ba thì tốt quá.”
Đoạn nào ăn mắng sẽ để ba kia đi thay.
Tống Hề Đào: “…”
Nguyện vọng hão huyền… à đâu, mà lại thiết thực ghê chứ.
Hai cha con lại đồng cam cộng khổ, cần cù chịu khó, nắn nót và tỉ mỉ làm bài tập Toán của ngày hôm nay.
Hôm sau, Mạnh Tư Trình tiếp nối phương pháp của cô Hạ Dương, đến trường là thu bài tập để chấm luôn.
Hình thức giáo dục hiện tại là các con làm bài tập, phụ huynh hỗ trợ sửa lỗi, nộp bài lên thì giáo viên sẽ đóng dấu Duyệt.
Vì suất học ở trường tiểu học trực thuộc, đa số các bậc phụ huynh mua nhà đúng tuyến đều rất coi trọng việc học của con, vậy nên thường thì bài tập đã được phụ huynh sửa lỗi đều là đáp án chính xác.
Khâu chấm bài rất nhanh, cả trang không có vấn đề gì thì chỉ cần viết chữ “Duyệt” vào là xong.
Mãi tới lúc giở bài tập của một nhóc con nào đó ra.
Mạnh Tư Trình trầm ngâm chốc lát.
Bạn Tống Mộc có vẻ ngoài ngoan ngoãn, lễ phép đầy sức sống, đôi mắt ấy khiến người ta không nỡ lòng phê bình nữa, đặc biệt giống… giống gì nhỉ?
Tư duy của Mạnh Tư Trình gặp phải điểm bế tắc hiếm thấy, anh bỏ qua chủ đề, quay trở lại với công việc giáo dục.
Lớp 1 đã thi được có 28 điểm, chứng tỏ hoàn toàn chưa hề hiểu Toán. Điểm thi thế này mà phụ huynh không sốt ruột ư?
Hay là do bình thường ở nhà lơ là bài tập quá?
Tiến độ các tiết học lớp 1 trường trực thuộc rất nhanh, mặc định rằng các em đã học sẵn kiến thức từ mẫu giáo.
Phụ huynh không chú ý đến vấn đề về môn Toán của Tống Mộc từ khi còn ở mẫu giáo, rất cẩu thả.
Dạng phụ huynh vô tâm thế này, gọi lên trường cũng chưa chắc đã có mặt đúng giờ đâu.
Mạnh Tư Trình nảy sinh chút trách nhiệm, quyết định gọi điện nhắc nhở.
Trong lúc đó thì Tống Hề Đào đang vẽ dở cảnh hai nhân vật chính hôn nhau, cậu tìm mấy góc hôn trên mạng để tham khảo, bù đắp vào khoảng trống kiến thức của mình.
“Reng reng…” Chuông điện thoại reo, là số lạ gọi đến.
Tống Hề Đào tiện tay bấm nghe, đồng thời não đang phác thảo góc hôn cách biệt chiều cao của hai nhân vật.
“Phụ huynh Tống Mộc phải không? Tôi là thầy dạy Toán của cháu.”
Tống Hề Đào buột miệng thốt ra: “Đào lừa à?”
Có hàng tá trường hợp lừa đảo tương tự, nói dối rằng học sinh bị thương ở trường, lừa phụ huynh phải nộp gấp tiền cấp cứu vào tài khoản bệnh viện được chỉ định.
Danh bạ cậu có lưu giáo viên dạy Toán của Đu Đủ, người đó là cô giáo – đầu Tống Hề Đào thình lình nảy ra suy nghĩ, không đúng không đúng, đổi giáo viên rồi.
Tống Hề Đào lập tức đứng bật dậy, áp điện thoại sát vào tai: “Thầy Mạnh đúng không ạ? Tôi là ba của Tống Mộc ạ.”
Mạnh Tư Trình nói: “Tôi phát hiện bài tập về nhà em Tống Mộc nộp có rất nhiều câu sai. Tôi đã thử hỏi thăm cô Hạ, đây không phải hiện tượng ngẫu nhiên.”
Nhiều câu sai? Cậu giám sát Đu Đủ làm từng câu một cơ mà, sao lại sai được chứ?
Mắt Tống Hề Đào vô thức chớp một cái, không rõ nguyên nhân là do âm thanh hay nội dung mà hình như cậu không hiểu nổi lời thầy Mạnh nói.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Trước giờ không kèm cháu làm bài tập à?”
Câu phê bình nghiêm trọng khiến Tống Hề Đào choáng váng.
Không kèm là thế nào? Vậy bao nỗ lực trong quá khứ của cậu đổ đi đâu?
Không phải hiện tượng ngẫu nhiên nghĩa là sao??
Cậu cũng tốt nghiệp đại học đấy chứ, liệu có phải Tống Đu Đủ đồng cảm với các bạn nhỏ khác không có phụ huynh kèm cặp nên tráo bài với bạn để nộp thầy không?
Ý tưởng này nhanh chóng bị cậu phủ nhận. Thứ nhất, bạn thân của Đu Đủ là Hoắc Quyết không cần phải tráo bài tập. Thứ hai, chữ của Đu Đủ rất dễ phân biệt. Thứ ba, trong lớp không còn bạn nhỏ nào điểm thấp hơn Tống Đu Đủ nữa.
Tống Hề Đào cảm giác trời đất sụp đổ, cậu giật mình phân bua: “Ngày nào tôi cũng kèm mà ạ.”
Mạnh Tư Trình không tiếp lời cậu, bỏ lại một câu ngắn gọn: “Ngày mai có rảnh lên trường uống trà.”
“Uống trà ạ?”
Tống Hề Đào không ngốc, dĩ nhiên cậu hiểu ẩn ý sâu xa hơn của việc uống trà.
Không hiểu sao, nghe thấy giọng thầy Mạnh thôi cậu đã kinh hồn bạt vía.
Cậu bị gọi phụ huynh vì kèm con quá kém kìa.
Ồ, phải là tội còn nặng thêm một bậc, vốn dĩ cậu đã thuộc danh sách uống trà sẵn do vụ Tống Đu Đủ kiểm tra đội sổ.
Nhưng lạ thật đấy nhỉ, rõ ràng cậu có kèm mà.
Buổi chiều tan học, vừa đón Tống Đu Đủ là Tống Hề Đào gấp gáp hỏi ngay: “Đu Đu, hàng ngày bài tập con nộp thầy sai nhiều chỗ lắm à?”
“Đúng rồi ạ ba.” Tống Đu Đủ gật đầu không hề do dự.
Khoảng trời cuối cùng còn lại đang chao đảo, lung lay trên đầu Tống Hề Đào cũng bị con trai đạp cho vỡ tan tành.
Trước đó cậu còn cố vớt vát hy vọng, ví dụ chỉ tại tối qua bất cẩn chưa kiểm tra kỹ, ví dụ thầy Mạnh cố tình nghiêm trọng hóa vấn đề lên nhằm bắt cậu phải chú tâm hơn thôi.
Vậy sự cần cù ròng rã suốt một năm qua của cậu đổ đi đâu!
Tống Hề Đào hỏi: “Sao con không bảo với ba bao giờ?”
Tống Đu Đủ đáp: “Vì nộp lên là thầy cô sẽ sửa cho mà ạ.”
Tống Hề Đào: “Ơ nhưng ——”
Tống Đu Đủ nói: “Không sao đâu ba! Là người ai chẳng có lúc sai!”