Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 17: Chúng ta là bạn cấp ba ư?
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình vào phòng ngủ lấy hai chiếc chăn mỏng, điều chỉnh lại tư thế ngủ giúp hai người, đắp cho mỗi người một cái.
Mạnh Tư Trình không hề muốn cứ gặp gỡ là lại giữ Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ ở nhà học toán như kiểu bắt học sinh ở lại sau giờ học thế đâu.
Thực sự thì… ngoài cách đó ra, anh không biết làm sao hơn nữa.
Nếu không có một cái cớ hợp lý, liệu buổi chiều hai cha con này còn đi giao hàng nữa không? Rõ ràng Tống Hề Đào đã mệt bã người rồi.
Mạnh Tư Trình cảm thấy thắc mắc vì sự quan tâm quá đà bản thân dành cho một học sinh và phụ huynh.
Tống Hề Đào giống như một câu hỏi chưa có lời giải, khiến người ta chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.
Mạnh Tư Trình lấy bài kiểm tra định kỳ theo tháng của lớp mười một hôm qua ra, đặt lên bàn trà ngoài phòng khách ngồi chấm.
Dường như anh có khả năng chấm bài tinh tường bẩm sinh, nhìn lướt một lượt đã ước chừng được điểm rồi.
Mỗi câu trong đề kiểm tra hàng tháng đều đưa dữ kiện rất rõ ràng, ám chỉ nên giải bằng công thức nào, hoàn toàn không vòng vèo đánh đố.
Đâu giống kẻ ra đề vận mệnh, bởi anh mất trí nhớ, không cho dữ kiện, chỉ dựa vào phỏng đoán.
Nhưng thi thoảng cuộc sống cũng sẽ tiết lộ vài ba chi tiết.
Ví dụ ——
Tống Hề Đào trở mình trên ghế sofa suýt rơi phịch xuống đất, cảm giác hụt hẫng ở chân làm cậu choàng tỉnh, chống tay xuống sàn ngẩng đầu lên, bắt gặp Mạnh Tư Trình đang ngồi chấm bài đối diện cậu.
“Mạnh Tư Trình?”
Tống Hề Đào sửng sốt buột miệng hỏi, cậu vẫn chưa tỉnh ngủ à? Sao lại trông thấy Mạnh Tư Trình thế kia?
Ngòi bút đỏ của Mạnh Tư Trình thoáng khựng lại, ví dụ như trong trạng thái chưa tỉnh táo hẳn, Tống Hề Đào sẽ gọi thẳng tên anh.
Chắc chắn quá khứ họ từng quen biết nhau.
Đây không phải suy đoán, mà là kết quả điều tra.
Anh tình cờ nhìn thấy số chứng minh nhân dân của Tống Hề Đào trên hồ sơ nhập học của Tống Mộc.
Ở xã hội hiện nay, số chứng minh nhân dân có thể thể hiện rất nhiều điều, tuổi tác, hộ khẩu, Tống Hề Đào bằng tuổi anh, vùng miền thể hiện ở sáu chữ số đầu của số chứng minh cũng tương đồng với anh.
Vỏn vẹn mười tám chữ số mà mười số đầu đã giống nhau y hệt, lẽ nào lại không có bất cứ điểm giao thoa nào?
Khả năng cao họ từng học chung một trường, Mạnh Tư Trình thử tìm kiếm ở mục THPT số 7 trên diễn đàn Tieba, tìm ra bài confession tỏ tình dành cho Tống Hề Đào, có nhắc đến ba chữ “Mạnh Tư Trình” đi kèm.
Cả hai cùng khóa nhưng khác lớp, chắc chắn là vậy.
Chắc hẳn Tống Hề Đào có quen mình.
Mạnh Tư Trình lần mò hết lượt những đầu mối xa xưa, chưa tìm ra mối liên hệ giữa cả hai.
Quá khứ giữa họ trong trẻo đến lạ, trống rỗng đến nỗi khiến người ta tiếc nuối.
Quen biết đơn thuần thôi.
Trông Tống Hề Đào không hề có ý định nhận vơ là bạn học cũ, cậu chỉ muốn tránh môn toán đi thật xa.
Ngồi dậy xong Tống Hề Đào mới nhớ được những gì xảy ra trước lúc ngủ, ước gì có cái lỗ cho cậu chui xuống.
Làm sao ngồi nghe một hồi lại nhắm tịt mắt ngủ say sưa luôn… Giả sử trường hợp tệ nhất, sao cậu có thể dẫn theo Đu Đủ ngủ lăn lóc bừa bãi trong nhà “người lạ” thế kia, Đu Đủ bị ai bế đi mất cũng chẳng hay biết, Giang Mộng Lệ mà phát hiện cậu bất cẩn mức đó là sẽ bị mắng cho mà xem.
“Thầy, thầy Mạnh, xin lỗi thầy nhé, sáng nay dậy hơi sớm, tôi buồn ngủ quá.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao.” Lại đổi về thầy Mạnh rồi.
Tống Hề Đào liếc qua bài thi trên bàn, thấy đó là toán lớp mười hai, đang định dời tầm mắt thì lại thấy mặt bàn còn có một tờ bản in “mười tiêu chuẩn hành vi của giáo viên trung học”.
Kết hợp với tin tức tình báo từ Tống Nhạn Lý và mẹ Trần Lộ, Mạnh Tư Trình đẹp trai quá dẫn đến vài trở ngại nhỏ trong quá trình giảng dạy, bắt buộc phải lãnh đạm giữ khoảng cách với học sinh, không trò chuyện bất cứ câu nào ngoài bài học.
Mạnh Tư Trình là người giữ kỷ luật nghiêm chỉnh nhất, có đạo đức nhà giáo nhất cậu từng gặp.
Tống Hề Đào cúi đầu để ý chiếc chăn mỏng đắp ngang bụng, bèn quay mặt sang nhìn, Tống Đu Đủ đang cuộn trong chăn ngủ say sưa, cái tên đầu sỏ giao đồ ăn này nữa, làm cậu mệt chết, mồ hôi nhễ nhại…
Từ từ, mồ hôi nhễ nhại?
Đúng nhỉ, cậu với Đu Đủ hai người mướt mải mồ hôi, Mạnh Tư Trình còn đắp chăn cho họ, bẩn mất hai chiếc chăn hè, Mạnh Tư Trình đúng là quá tốt bụng.
“À thì, để tôi mang chăn về giặt trả thầy nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Không cần, nhà tôi cũng có máy giặt.”
Tống Hề Đào không tiện tranh giành việc giặt đồ, cậu khẽ lay Đu Đủ: “Dậy đi thôi Tống Đu Đủ.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu gọi thằng bé là Đu Đủ à?”
“Ừ, tên ở nhà.” Tống Hề Đào khựng lại, thấy vẫn nên giải thích thêm, “Tôi đặt từ hồi thằng bé mới sinh, không phải vì học dốt toán nên mới gọi kiểu ‘đụt đụt’ đâu.”
Nhất định phải để Mạnh Tư Trình biết đây là biệt danh cực kỳ đáng yêu chứ không hề mang ý giễu cợt.
Mạnh Tư Trình: “Đáng yêu lắm.”
Tống Hề Đào nhếch khóe môi, tăng âm lượng: “Tống Đu Đủ, dậy nào.”
Trưa ngủ nhiều quá tối lại không ngủ được, sáng mai không dậy nổi, đến muộn xong tiếp tục phải đối diện với Mạnh Tư Trình.
Tống Đu Đủ mơ màng lờ mờ: “Ba ơi, con ngủ thêm lát nữa, một phút thôi.”
Mạnh Tư Trình cũng bảo: “Cho thằng bé ngủ thêm lúc nữa đi.”
Anh vừa dứt lời thì Tống Đu Đủ lăn lồm cồm ngẩng dậy, nghe thấy giọng thầy toán bé tưởng là mình đang trên lớp, phải ra sức dụi mắt xoa mặt, gương mặt trắng trẻo nõn nà bị lòng bàn tay chèn ép biến dạng: “Thầy ơi không phải em ngủ ạ, em chỉ nhắm mắt thôi.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình đánh thức hiệu quả đến vậy sao? Vậy ba cái báo thức cậu phải đặt mỗi sáng để làm gì?
Tống Hề Đào: “Thầy Mạnh thầy cứ chấm bài tiếp đi, tôi với Đu Đủ xin phép không làm phiền nữa. Em gái tôi chuẩn bị về, tôi còn phải mở cửa cho nó.”
Tống Đu Đủ vất vả khó nhọc căng mắt ra, nhìn thấy mình ở nhà thầy Mạnh là biểu cảm ngơ ngác, bé chậm chạp ngẩng lên ngó ba: “Cô chưa về đâu ạ, ba ơi ba nhớ nhầm rồi.”
Nửa tháng cô về một lần, phải cuối tuần sau mới đến lượt, về nhà cô sẽ mang trà sữa trân châu cho bé, Tống Đu Đủ nhớ rõ cực.
Tống Hề Đào bị vạch trần ngay tại chỗ, không dám nhìn vẻ mặt Mạnh Tư Trình nữa: “Ba nhớ nhầm đấy, ý là tối ông bà nội còn sang ăn cơm.”
Cậu bụm miệng Tống Đu Đủ lại, đẩy bé ra phía cửa: “Cảm ơn bữa trưa với ghế sofa của thầy Mạnh nhé, à cả chăn nữa.”
Mạnh Tư Trình đứng dậy tiễn cả hai ra về.
Lúc đi ra đến cửa, Tống Đu Đủ không kìm được ngoái đầu hỏi: “Thầy Mạnh ơi, thầy có nuôi cún con ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Cún to cơ, đợt này nó đang đi học.”
Anh nuôi một chú chó Becgie Đức, có người bạn thấy nó đầy đủ tố chất, muốn huấn luyện thử theo hướng chó nghiệp vụ xem sao, Mạnh Tư Trình nghĩ không gian ở nhà hơi bó buộc với nó nên anh đã đồng ý.
Tống Đu Đủ sốc nặng, chó cũng phải đi học ư?
“Thế… thế nó có phải học toán không ạ?”
Mạnh Tư Trình thoáng suy ngẫm: “Chắc là có đấy, ví dụ câu lệnh đơn giản một, hai, ba.”
Tống Hề Đào thì kính nể nhìn về phía Mạnh Tư Trình, làm chó của Mạnh Tư Trình còn phải đi học? Không dám tưởng tượng ai làm vợ Mạnh Tư Trình phải sở hữu học vấn ngất ngưởng nhường nào nữa! Làm con trai cậu ta lại càng áp lực như núi Thái Sơn!
Vì tuổi thơ đẹp đẽ của Đu Đủ, Tống Hề Đào cảm nhận được sứ mệnh giữ kín cái miệng, cấm lộ sơ hở.
Tấm lòng mong ra về ở Tống Hề Đào đã vô cùng cấp bách: “Chào thầy nhé, bọn tôi về nhà đây.”
Mạnh Tư Trình gật đầu: “Đi đường chú ý an toàn.”
Tống Hề Đào yếu ớt duỗi tay ra: “Trả chìa khóa xe tôi với.”
Mạnh Tư Trình cho tay vào túi, trong túi quần âu chỉ có mỗi chìa khóa Maybach: “Cứ lái chiếc này đi.”
Tống Hề Đào ngây người, Mạnh Tư Trình định giữ con xe điện của cậu ư? Anh đâu phải cảnh sát giao thông!
Tống Đu Đủ tinh mắt: “Chìa khóa Maybach kìa!”
Có một đợt Tống Nhạn Lý say mê nghiên cứu xe sang, lôi kéo cả Tống Đu Đủ, hai đứa học sinh dốt mà nhớ logo xe thì nhanh lắm, tiếc là không chào đời ở nhà giàu, chiếc xe đi thường xuyên nhất trong đời chỉ là xe hai bánh.
Bỗng Tống Đu Đủ nhớ ra gì đó, ấp úng: “Em chưa nhìn thấy Maybach của thầy bao giờ đâu ạ.”
Tống Hề Đào cũng phải chào thua cái trò 'lạy ông tôi ở bụi này' của con trai mình.
Mạnh Tư Trình: “Hay là đi xem thử?”
Tống Hề Đào chợt phản xạ lại, có phải Mạnh Tư Trình đang ám chỉ phê bình hai cha con họ không chào hỏi hôm chờ đèn xanh đèn đỏ không nhỉ?
“Tôi đang hơi vội.”
Cậu vờ ngờ nghệch, xoay người đi tới chỗ tủ giày huyền quan cầm chìa khóa xe điện của mình, ngồi lên con xe nhỏ rồi vặn ga về nhà.
Mạnh Tư Trình đứng ở cửa, trông theo bóng lưng hớt hải bỏ chạy của hai cha con, khẽ mân mê chìa khóa xe.
—— Cả hai đều không thích Maybach sao?
Tống Hề Đào đưa mắt nhìn về phương xa: “Đu Đủ, nếu con đi giao hàng tiếp là đảm bảo ngày nào thầy Mạnh cũng sẽ gọi đồ ăn, chuẩn bị sẵn đề kiểm tra chờ con lọt lưới cho mà xem.”
Đáng sợ quá đi mất.
Gương mặt nhỏ xinh của Tống Đu Đủ vô cùng nghiêm túc: “Ba ơi, giao đồ ăn cực khổ ghê, nhiệm vụ chính của con là học hành, về sau còn kiếm tiền cho ba nữa ạ.”
Tống Hề Đào hài lòng lắm, sự hiện diện của Mạnh Tư Trình cũng có lý do chính đáng đấy chứ.
Về đến nhà tắm rửa, nấu bữa tối, báo thức Tống Hề Đào đặt lúc bảy giờ réo vang, dành riêng để nhắc cậu nhắn hộ đề toán.
Cậu chọn một câu từ kho đề trong thư viện ảnh gửi sang, lần này màn dọn đường cho chiêu trò cưa cẩm của Tống Nhạn Lý hơi bị dài đấy, chờ đến lúc con bé thi đại học xong là còn tận hơn ba trăm bảy mươi ngày nữa.
Tống Nhạn Lý không đủ kiên nhẫn mới quẳng cho cậu chứ gì?
Cứ nghĩ đến việc mình sẽ phải gửi hơn ba trăm bảy mươi bài liên tục, Tống Hề Đào không thể không cầu nguyện cậu đàn anh này sớm ngày bỏ cuộc.
Sau giờ cơm tối cuối tuần là thời gian vẽ vời nhàn nhã, Tống Hề Đào dạy con trai một số kiến thức vẽ cơ bản, dạy cái này dễ xơi hơn dạy toán nhiều, giúp Tống Hề Đào thấy rất có thành tựu.
Tám giờ, âm thanh thông báo QQ vang lên, chắc là tin nhắn của đàn anh Vương, Tống Hề Đào không để ý mấy.
Chờ vẽ xong một bộ phận cậu mới cầm vào điện thoại, nhìn thấy nội dung thì tim đập thình thịch, bút chì rơi cạch xuống đất.
[Đàn anh Vương]: Trả lời [Hình ảnh], từng giảng rồi.
Tống Hề Đào tập trung đọc kỹ lại, câu hàm số Tống Nhạn Lý gửi cho đàn anh hôm đầu tiên không khác một chữ nào so với câu cậu gửi hôm nay…
Phải khen cậu với Tống Nhạn Lý không hổ là anh em hả? Tìm cái đề bài thôi cũng trùng được!
Ba ngày đã bị lộ tẩy hai lần, Tống Hề Đào cảm giác chắc mối tình thầm kín này của Tống Nhạn Lý phải lụi tàn thôi.
Thật có lỗi với đàn anh lương thiện, nhiệt tình đó.
Tống Hề Đào: [Xin lỗi, làm mất thì giờ của anh.]
Đối phương không đáp.
Tống Hề Đào áng chừng chuỗi liên lạc sẽ đứt đoạn ở đây, đại khái là cậu và đối phương không có duyên phận thành người một nhà rồi.
Cậu không cố tình phá đám đâu, Tống Nhạn Lý cũng chẳng thể trách được cậu.
Tống Hề Đào quyết định mai sẽ gửi nốt một lần, nếu đàn anh Vương không trả lời thì chấm dứt nhiệm vụ.
Hôm sau, Tống Hề Đào đưa Tống Đu Đủ đến trường, lờ mờ cảm thấy hơi bất an.
Quả nhiên, một giờ chiều cậu nhận được điện thoại, giọng Mạnh Tư Trình vô cùng nghiêm nghị: “Cuối tuần có kèm cặp làm bài không?”
Tống Hề Đào thảng thốt, lúc ấy đang giữa bữa cỗ, Đu Đủ vội vàng làm qua loa cho xong bài rồi cất, tiếp đó cả hai đi giao hàng mất hai hôm, cậu quên béng việc giở ra chữa lại rồi.
Tống Hề Đào: “Sai nhiều lắm ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Hai phần ba.”
Tống Hề Đào: ???
Năng lực cá nhân của Tống Đu Đủ đúng là đáng sợ thật đấy.
“Ba giờ chiều nếu rảnh thì ghé uống trà.” Mạnh Tư Trình cúp điện thoại, “Tôi phải đi họp đây.”
Tống Hề Đào: “…”
Không uống trà có được không ạ?
Nhóc, con kém cỏi thật chứ.
Lần này Tống Hề Đào không dám mặc bộ trang phục giản dị thời cấp ba nữa, trịnh trọng chọn sơ mi trắng phối quần âu, tạo dựng hình tượng trưởng thành toàn diện, cứ như sắp đi đàm phán làm ăn với Mạnh Tư Trình vậy.
Lúc xuống tầng cậu gặp cô hàng xóm ra chợ mua đồ, cô hàng xóm chưa từng thấy Tống Hề Đào ăn diện bảnh bao như vậy bao giờ, trêu chọc: “Đào, ăn diện thế này là đi đăng kí kết hôn đấy à?”
“Đâu ạ.” Tự nhiên Tống Hề Đào lại thấy mình mặc sai tiếp.
Đặc biệt là giây phút đặt chân vào cửa văn phòng, cậu phát hiện thời gian tầm mắt Mạnh Tư Trình nán lại trên người cậu tương đối khác thường.
Biết vậy cứ bổn cũ soạn lại bộ hôm trước, không tạo sự mới mẻ là Mạnh Tư Trình sẽ không nhìn cậu, không nhìn cậu là cả đời sẽ chẳng nhớ ra.
Hôm nay Mạnh Tư Trình tìm gặp cậu không nhằm giảng bài cho cậu, mà để bàn bạc một chuyện.
“Lần đầu tôi xuống dạy toán cho khối lớp nhỏ, thành tích cuối kỳ sẽ ảnh hưởng đến đánh giá hiệu suất và danh tiếng của tôi, vẫn còn một tháng nữa đến đợt cuối kỳ, tôi hi vọng có thể giúp Tống Mộc nâng điểm lên phần nào.”
Tống Hề Đào vô cùng hổ thẹn, mỗi khối có bốn lớp, các thầy cô cũng thi đua lẫn nhau, một mình Tống Đu Đủ kéo tụt điểm trung bình bao nhiêu, quả thật rất bất lợi cho giáo viên, yêu cầu của Mạnh Tư Trình hợp tình hợp lý.
“Tôi sẽ thuê người kèm ——”
Mạnh Tư Trình: “Tôi hỏi Tống Mộc rồi, em ấy không sẵn sàng ở lại học thêm cùng tôi bốn mươi phút hằng ngày, cậu chỉ có thể tự mình kèm cặp, nhưng xét đến trình độ toán của cậu ——”
“Giờ thế này đi, tôi dạy thêm cho cậu, rồi cậu về kèm con trai.”
“Ớ?” Tống Hề Đào chưa kịp tiêu hóa hết logic ở giữa, sao tự dưng lại đòi dạy kèm cậu?
Nếu vận mệnh sắp đặt Mạnh Tư Trình nhất quyết phải dạy thêm cho một người họ Tống, thì cậu hi vọng đó sẽ là Tống Đu Đủ.
Mạnh Tư Trình: “Ba giờ đến ba rưỡi hằng ngày, học xong vừa đúng lúc cậu đi đón con, bắt đầu từ hôm nay nhé.”
“Cậu xem thử bảng kế hoạch xem, tôi đi pha trà.”
Tống Hề Đào ngó sang bảng kế hoạch, còn bốn tuần nữa tính đến mốc trước nghỉ hè, tổng cộng hai mươi tiết, học hết toàn bộ chương trình toán tiểu học.
Giáo viên hay thích bao trọn gói à? Không những lo chuyện trước mắt mà kiêm nhiệm luôn cả tương lai.
Cốc trà màu nước xanh biếc được đặt xuống bên tay cậu, Tống Hề Đào vội bưng lên nhấp một ngụm cho đỡ hoảng.
Hình như trà này ngon hơn trà lần trước.
Học giáo trình toán tiểu học dưới góc độ của người trưởng thành thì tốc độ cực kỳ nhanh chóng. Tống Hề Đào ngồi dán mắt vào bản PPT trên máy tính, Mạnh Tư Trình đứng đằng sau cậu giảng giải.
Tống Hề Đào hơi e ngại tư thế hiện tại, cứ cảm giác cảnh Mạnh Tư Trình ở đằng sau cậu rất khó kiểm soát, cậu chịu đựng được năm phút rồi lí nhí đề xuất: “Thầy Mạnh, thầy cũng ngồi xuống đi, đứng mãi mỏi lắm.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi quen rồi, trường yêu cầu khi giảng bài phải đứng.”
Tống Hề Đào: “Nhưng tôi có phải học sinh của anh đâu.”
Mạnh Tư Trình bèn kéo cái ghế ngồi xuống, cả hai cách nhau hai mươi centimet.
Động vào toán là Tống Hề Đào buồn ngủ, buổi tối hôm kết thúc kỳ thi đại học, cậu còn nhoài ra vai Mạnh Tư Trình ngủ gật, chứng tỏ năng lực dỗ ngủ của Mạnh Tư Trình đặc biệt mạnh.
Mỗi khi bắt gặp bản thân lơ đãng, cậu sẽ uống ực một ngụm trà cho tỉnh hồn.
Mười lăm phút trôi qua, Tống Hề Đào rón rén nói: “Tôi muốn đi vệ sinh.”
Mạnh Tư Trình: “Đi đi.”
Đi vệ sinh xong thì điện thoại rung khẽ, Tống Hề Đào lấy ra xem, có một tin nhắn chưa đọc, từ hồi đổi số điện thoại, trong Weixin của cậu chỉ còn đúng hai bạn học thời cấp ba, một là Khương Lạc ngồi cùng bàn, hai là lớp trưởng lớp họ.
Năm Tống Đu Đủ tầm hai tuổi, Tống Hề Đào mới báo cho Khương Lạc là mình có đứa con trai, đợt đó Khương Lạc khiếp vía đến mức từ vựng bay sạch, chỉ còn sót lại mỗi chữ “đù”.
[Khương Lạc]: Lại sắp sửa thi đại học, bọn mình tốt nghiệp được tròn mười năm rồi đó, tối mùng chín mọi người tổ chức tụ họp một bữa, tao đăng ký cho cả hai đứa rồi, hì hì, cả hội đều đang đúng tuổi cưới xin, biết đâu có vài ba đôi thành cặp!
Khương Lạc gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại, thao thao bất tuyệt kể cái tình tay tư đặc sắc vô vàn hồi xưa trong lớp, lần này họp mặt các bạn đều đi, dặn Tống Hề Đào nhớ phải đi cùng cậu ta đến để hóng chuyện.
Tống Hề Đào đồng ý, tốt nghiệp nhiều năm, mọi người đều xa cách dần, mình mà ở nhà để Khương Lạc lẻ loi thì chán chết mất.
Reng reng ——
Bỗng Tống Hề Đào nghe thấy tiếng chuông, vội xem đồng hồ, cậu đã ra ngoài được mười phút.
Hóa ra mười phút nhanh vậy hả? Lần cuối cùng gặp cảm giác thế này là khi có hai tiết toán liền nhau, giữa giờ vừa nằm bò xuống bàn thì chuông đã reo rồi.
Mạnh Tư Trình vẫn đang chờ cậu về để dạy tiếp ư?
Tống Hề Đào quay trở lại văn phòng, đứng nguyên ở cửa không tiến một bước, “Thầy Mạnh, tôi đi trước đây, Đu Đủ tan học rồi.”
Mạnh Tư Trình dọn dẹp mặt bàn, cũng đứng dậy theo sau cậu rời phòng, hóa ra cả hai lại đi chung một hướng.
Tống Hề Đào: “Thầy Mạnh, thầy cũng sang lớp học ạ?”
Mạnh Tư Trình: “Sang kiểm tra tình hình trực nhật.”
Trùng hợp biết bao, hôm nay đến lượt trực nhật của Đu Đủ và Trần Lộ.
Việc trực nhật của lớp một bề ngoài gọi là sắp xếp hai em học sinh, nhưng thực tế là sắp xếp hai vị phụ huynh đến hỗ trợ quét dọn lớp học.
Sánh bước đi cạnh Mạnh Tư Trình giữa sân trường, Tống Hề Đào chợt ngẩn ngơ như gặp ảo giác rằng họ vẫn còn đang học cấp ba, thực sự kỳ cục quá đỗi, tận mười năm trôi qua rồi mà.
Tự dưng Mạnh Tư Trình hỏi: “Thi toán đại học được bao nhiêu điểm?”
Tống Hề Đào: “Chín mươi bảy điểm.”
Dứt lời, cậu thấy Mạnh Tư Trình hơi cau mày, có vẻ không hài lòng lắm với số điểm đó.
Tống Hề Đào cắn răng, bản thân cậu mãn nguyện rồi, ai mà cùng quan điểm với mấy cái người đạt điểm tối đa.
Hôm nay cậu và mẹ Trần Lộ phụ trách dọn dẹp.
Lúc sang đến lớp các bạn khác đã được giáo viên môn văn cho xếp hàng dẫn về, chỉ còn Tống Đu Đủ và Trần Lộ ở lại.
Mẹ Trần Lộ có mặt sớm hai phút, đang đeo khẩu trang chống bụi cho con gái, đứng dậy thì chứng kiến Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình lần lượt nối nhau bước vào, thoáng suy ngẫm lướt qua ánh mắt.
Tống Hề Đào đi lấy chổi, bất ngờ thay, Mạnh Tư Trình cũng đích thân xắn tay áo lên.
Niềm vinh dự khiến mẹ Trần Lộ hoảng hốt: “Thầy Mạnh không cần động tay đâu ạ, bọn tôi làm loáng cái là xong ấy mà.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao.”
Tống Hề Đào im ắng cặm cụi dọn bàn cùng Tống Đu Đủ, hai cha con âm thầm ăn ý để đảm bảo sự hiện diện của mình thật mờ nhạt.
May có cả mẹ Trần Lộ, chị này đặc biệt giỏi nói, chắc hẳn tin tức cũng nhờ tán dóc mà ra, mẹ Trần Lộ ở đây rồi Tống Hề Đào chỉ việc giả câm là được.
Mẹ Trần Lộ: “Dạy một lúc ba khối khác nhau phải mệt lắm nhỉ, đợt này phiền thầy Mạnh quá, còn phải chịu trách nhiệm cả khối lớp một của đám trẻ nhà bọn tôi.”
Tống Hề Đào phát giác giọng mẹ Trần Lộ đang mỗi lúc một gần cậu thêm, cậu vừa xoay người thì mẹ Trần Lộ đã xáp lại, chớp mắt với cậu, thì thầm: “Đào, tình hình cậu với thầy Mạnh không đơn giản đâu nhé. Bình thường có bao nhiêu chuyện chị chia sẻ hết cho cậu, chị em mình khách sáo gì với nhau chứ.”
Tống Hề Đào bái phục Trần Hà Phi, nếu chấm độ nhạy của Khương Lạc trước tin đồn vỉa hè là một trăm thì Trần Hà Phi phải là một trăm tám mươi.
Ban đầu cậu đi từ trong phòng Mạnh Tư Trình ra, Khương Lạc còn chẳng nghĩ tới hướng đen tối, bây giờ cậu và Mạnh Tư Trình đang trong sáng thế mà Trần Hà Phi đã bóp méo sự thật rồi!
Cậu hạ giọng nói nhỏ: “Vừa nãy em bị gọi phụ huynh thôi ạ, đãi ngộ này chị có lấy không?”
Hiện tại Trần Hà Phi y hệt các bậc thầy “gặm hint” trong phần bình luận của bộ truyện tranh mà Tống Hề Đào với Thời Lưu hợp tác: “Đảm bảo hai người mờ ám, không sao cậu đi hỏi chị xem thầy Mạnh đã có người yêu chưa, chị xác nhận chưa có xong sao cậu kích động thế hả?”
Ngày xưa bọn nhóc đi nhà trẻ, có một cô giáo mầm non siêu xinh Tống Hề Đào cũng đâu bận tâm hỏi người ta độc thân hay không.
Tống Hề Đào vô tội mà không đường nào thanh minh, cậu kích động nói: “Em có kích động đâu…”
Cậu có Đu Đủ, có hẳn… vợ cũ. Như vậy vẫn chưa đủ chứng minh cậu là trai thẳng ư?
Trần Hà Phi tinh quái rút điện thoại ra: “Chị có chứng cứ. Dấu chấm than cậu gửi vẫn còn sờ sờ đây này.”
Khóe mắt Tống Hề Đào liếc thấy Mạnh Tư Trình dõi theo họ chòng chọc suốt, cậu hơi căng thẳng lùi lại định cắt đứt cuộc đối thoại, nào ngờ chân vấp phải bàn, Trần Hà Phi cuống quýt duỗi tay sang đỡ cậu.
Rầm, điện thoại tuột tay giữa cảnh rối loạn, nảy bật một cái trên sàn rồi trượt đến chỗ chân Mạnh Tư Trình.
Tống Hề Đào nhủ thầm mình phải đền Trần Hà Phi một chiếc điện thoại mới thôi, dẫu sao nguyên nhân là đối phương đang cố đỡ cậu.
Song —— chiếc điện thoại nằm sát chân Mạnh Tư Trình hoàn toàn lành lặn, thậm chí màn hình vẫn còn sáng.
Trùng hợp thay, nó dừng ở đúng giao diện trò chuyện Weixin, cách xa hai mét cũng vẫn trông thấy đống dấu chấm than cậu gửi!
Mắt mũi Tống Hề Đào tối sầm, lẽ ra Trần Hà Phi mới cần đền điện thoại cho cậu thì có! À không, một chiếc điện thoại chưa đủ sánh bằng tổn thất tinh thần của cậu vào giây phút này.
Hóa ra mỗi dòng tin tức tình báo đều đã âm thầm gắn sẵn nhãn giá.
Mạnh Tư Trình ngẩn người giây lát, anh cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên đưa cho Trần Hà Phi.
Trần Hà Phi vội giật lại ngay, cũng khá là không kịp trở tay, bí mật hóng chuyện giáo viên cùng bạn bè phụ huynh bị bắt quả tang, tình huống áp vào đâu cũng đủ nổ tung.
Không khí bỗng chốc lặng ngắt như tờ, còn mỗi tiếng động của hai bạn nhỏ đang dịch ghế.
Giữa thế ngàn cân treo sợi tóc, Tống Hề Đào quyết định bỏ xe giữ tướng, cởi bỏ lớp ngụy trang bạn cùng trường cấp ba, xua tan nghi ngờ ở Mạnh Tư Trình trước đã.
Bạn chung trường cấp ba chỗ họ vớt đại cũng được cả nắm, vốn dĩ bí mật này cũng chẳng giấu được bao lâu, che đậy mãi lại có vẻ chột dạ nơm nớp, cố tình đóng giả người dưng.
“Hôm qua nói chuyện với mẹ Trần Lộ mới nhớ ra, hóa ra thầy Mạnh chính là thủ khoa khóa của bọn tôi! Nghĩ đến việc mình cùng là học sinh THPT số 7 nên tôi hơi kích động ấy mà!”
Trần Hà Phi hùa vào tâng bốc: “Trường số 7 đúng là chất lượng, toàn học sinh ưu tú ngời ngời này.”
Mạnh Tư Trình thoáng ngạc nhiên: “Mình cùng khóa à?”
Tống Hề Đào: “Hình như thế.”
Mạnh Tư Trình nhìn Tống Hề Đào chằm chằm: “Hình như tôi nhớ ra một chút ——”
Trái tim Tống Hề Đào thắt lại, cậu nín thở theo.
Mạnh Tư Trình: “Có phải cậu học lớp A12 không?”
Tống Hề Đào bật cười: “Thầy Mạnh trí nhớ tốt thật.”
Chỉ nhớ được mỗi cái này thôi à?
Cậu thích cái bộ dạng quý nhân bận rộn hay quên của Mạnh Tư Trình ghê cơ.
---
Mạnh (nhỏ): Cậu ấy đã đưa bữa sáng cho mình, chứng tỏ…
Mạnh (lớn): Nếu cậu ấy nghe ngóng về mình trước…