Chương 63: Gặp lại người bạn ưu tú và lời tỏ tình bất ngờ

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 63: Gặp lại người bạn ưu tú và lời tỏ tình bất ngờ

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng Tám, kỳ nghỉ hè sau năm thứ ba đại học.
Giang Mộng Lệ dặn Tống Hề Đào hỏi xem người bạn ưu tú kia có nhận kèm riêng một một không, để kèm cặp Tống Nhạn Lý. Bà còn nói cứ tính đúng giá thị trường, sáu trăm tệ hai tiếng.
Tống Hề Đào thầm nghĩ, người bạn ưu tú tài giỏi như vậy, chắc chắn lên đại học thì tiền vào như nước rồi, sáu trăm tệ thì thấm vào đâu.
Mà đây cũng là một cái cớ hay.
Cậu đăng nhập vào tài khoản phụ rồi gửi tin nhắn.
[Bạn ưu tú, cậu đã về nghỉ hè chưa? Tớ mời cậu uống trà sữa nhé, hôm nay tớ sẽ chờ cậu ở tiệm trà sữa ** phố **!]
“Mẹ ơi, con ra ngoài có việc ạ!” Tống Hề Đào đội mũ chống nắng, vừa ra đến cửa thì đúng như dự đoán, bị Tống Nhạn Lý chặn lại.
Tống Nhạn Lý còn chưa cao bằng cái tủ giày, bé tí tẹo mà lanh lợi, lần nào cũng nhìn thấu mục đích ra ngoài của Tống Hề Đào: “Anh, anh định đi uống trà sữa lén lút đúng không?”
Tống Hề Đào đáp: “Không phải, anh đi gặp người bạn ưu tú đã kèm anh hồi cấp ba. Mẹ bảo anh nhờ bạn ấy dạy thêm cho em đấy, hay em đi cùng luôn đi, để người ta xem xét khả năng của em.”
Tống Nhạn Lý buông tay khỏi khung cửa: “Em thèm vào mà đi!”
Tống Hề Đào níu cô bé lại: “Đi đi mà!”
Tống Nhạn Lý sợ hãi bỏ chạy về phòng: “Ra ngoài nắng đen da mất thôi!”
Tống Hề Đào đội mũ, thấy cái cớ này thật sự hữu ích. Nếu không thì mỗi lần cậu ra ngoài, Tống Nhạn Lý lại đòi bám theo đi uống trà sữa, về nhà lại bị Giang Mộng Lệ la mắng vì uống quá nhiều.
Cậu đọc quảng cáo trên mạng, tìm được một hàng chè mới mở, trang trí rất hợp sở thích của cậu, phong cách các món đồ uống và tráng miệng đều rất sáng tạo.
Tống Hề Đào thích nhất là thử các món mới, cậu gọi lần lượt một cốc cam tuyết hoa hồng và một đĩa bánh gạo dẻo vị đào, vừa lòng mở máy tính bảng ra vẽ.
Cậu không quá mong chờ người bạn ưu tú sẽ đọc được tin nhắn mà ghé sang đây, chỉ tiện tay gửi, tranh thủ lấy cớ trốn Tống Nhạn Lý đi ăn đồ ngọt thôi.
...
Mạnh Tư Trình vừa kết thúc phiên tòa, rời khỏi tòa án. Thủ phạm nhận án tù ba năm, xem như kết quả tạm chấp nhận được.
Anh ngồi lên xe, chào tạm biệt Mạnh Xế Chử.
Phần da ở gáy tím bầm do va đập mạnh, tháng này mới chớm tan bớt, vết thương nặng nhất vẫn đang trong giai đoạn hồi phục dở dang.
Mạnh Tư Trình không bận tâm hình tượng, anh cạo đầu đinh cho thuận tiện. Chỗ gần cổ sau gáy còn mỗi ít tóc lởm chởm ngắn ngủn, vóc dáng gầy gò khiến ngũ quan càng thêm sắc bén, thâm sâu, lạnh nhạt xa cách.
Mọi thứ nơi tòa án đều khiến người ta rã rời mỏi mệt. Cự tuyệt mọi đòn tâm lý tình cảm do luật sư đối phương đưa ra, anh phải chứng minh rằng từ bé đến lớn tình cha con đều không tồn tại, Mạnh Tả Lương lái xe đâm anh tuyệt nhiên không xuất phát từ “tấm lòng thương con”.
Chiếc xe đi ngang qua dãy phố buôn bán, đằng trước là đèn đỏ ách tắc, bên trái là hàng quán sầm uất nhộn nhịp.
Tài xế là trợ lý đời sống Mạnh Tư Trình mới thuê sau vụ tai nạn. Chú lái xe cho Mạnh Tư Trình được hai tháng, đưa anh đi tái khám, kiện cáo. Chú thấy cậu thanh niên tròn hai mươi tuổi này cũng chỉ tầm bằng con gái chú, thực sự không tài nào hiểu nổi sao lại có ông bố nào đi điều khiển xe đâm chính con mình.
Chú cầm vào vô lăng để mong đem lại cho con cuộc sống chất lượng hơn. Con gái chú mà đỗ Đại học Kinh như Mạnh Tư Trình thì kể cả quen bạn gái cũng được tất.
“Cái quán bên trái kia hình như là quán đồ ngọt mới mở nổi tiếng trên mạng, con gái tôi mê phong cách trang trí chỗ đó lắm, cậu Mạnh mà có rảnh thì rủ bạn ghé thử xem sao.” Tài xế cảm thấy cuộc sống của Mạnh Tư Trình vô vị quá, toàn bộ kỳ nghỉ hè không đi bệnh viện cũng vào tòa án, bèn nhiệt tình giới thiệu một vài sở thích phù hợp người trẻ.
“Cảm ơn.” Mạnh Tư Trình duỗi ngón tay chống cái trán đang đau nhức, liếc mắt sang trái. Phong cách trang trí rất độc đáo, mỗi tội khách khứa bên trong vắng vẻ, chắc do đắt quá.
Lúc đưa mắt về đột nhiên anh phát hiện Tống Hề Đào đằng sau bức tường kính, cậu đang cúi đầu chăm chú vẽ tranh, đẹp đẽ tựa búp bê trưng bày trong tủ, ai cất bước đi ngang cũng phải dừng chân vì cậu.
Tay Mạnh Tư Trình cử động trước cả mệnh lệnh từ não, đặt lên tay cầm mở cửa. Nhưng rồi khi trông thấy bộ dạng sứt sẹo của mình phản chiếu trên gương, anh lại bình tĩnh hẳn.
Tống Hề Đào thích quán này à? Ít người ghé ăn, tại đắt quá ư?
Mạnh Tư Trình nghĩ ngợi, lên mạng đặt mua hết toàn bộ thực đơn quán, mỗi món một phần rồi tạo mã xác nhận, đăng nhập vào tài khoản phụ xếp xó đã lâu, chuẩn bị tặng Tống Hề Đào bằng lý do “Quà thưởng của công ty, tôi không thích ăn ngọt”.
Vừa vào tài khoản là thông báo ting ting ting vang liên tục, tin nhắn của Tống Hề Đào nhảy lên đầu.
Mạnh Tư Trình không dám tin, hóa ra Tống Hề Đào đang ngồi đó chờ anh!
Biết thừa anh không đăng nhập nữa, Tống Hề Đào vẫn cố chấp rủ anh rồi ra quán đợi một mình.
Tại sao chứ? Có việc gì vô cùng cấp bách cần nói với anh ư?
Nếu hôm nay mình không lên xem, liệu có phải Tống Hề Đào định ngồi tới nửa đêm?
Mạnh Tư Trình chẳng kịp băn khoăn nhiều nữa, anh gọi tài xế: “Tìm chỗ đỗ xe.”
Trước khi xuống xe, ma xui quỷ khiến thế nào Mạnh Tư Trình sờ thử chỗ tóc lởm chởm sau gáy mình, hỏi tài xế: “Có phải giờ trông cháu chán lắm không?”
Tài xế là người từng trải, thoáng chốc hiểu ngay Mạnh Tư Trình sắp sửa gặp người thương: “Tướng mạo tốt, không phải sợ.”
Tầm mắt Mạnh Tư Trình chuyển sang hộp thuốc ở ghế sau. Sáng nay luật sư gợi ý anh băng bó quanh đầu hẵng ra tòa vì lo tâm trạng kích động sẽ khiến vết thương chảy máu, tiện thể giành lấy sự đồng cảm từ đội ngũ xét xử.
Lúc đó anh từ chối, từ lâu anh đã không còn dao động cảm xúc vì Mạnh Tả Lương nữa.
“Chú băng bó hộ cháu một tí đi ạ.” Vết khâu ở gáy thực sự quá xấu, sẽ làm Tống Hề Đào giật mình.
Tài xế có kinh nghiệm chăm người ốm, từng xem trực tiếp cách bác sĩ băng bó phần đầu, bèn tập tành bắt chước quấn mấy vòng quanh đầu cho Mạnh Tư Trình.
“Được rồi, giống đợt mới xuất viện.”
“Cảm ơn chú.”
Mạnh Tư Trình đi bộ ngược trở lại hai trăm mét đến cửa quán đồ ngọt. Anh đẩy cửa ra, liếc qua phía Tống Hề Đào, Tống Hề Đào đang cắm đầu vẽ.
Anh tới quầy gọi một cốc nước đào, được thông báo rằng hóa đơn cần đạt mức tối thiểu là hai trăm chín mươi tám tệ, vậy là anh gọi thêm một đĩa bánh quy bơ.
Chủ tiệm: “Bánh quy cần nướng mới, trong tiệm chỉ có mình tôi, anh chờ một lúc nhé ạ.”
Mạnh Tư Trình gật đầu, bước sang trước mặt Tống Hề Đào rồi kéo cái ghế ngồi xuống.
“Cậu tìm tôi có việc gì?”
“Ế?”
Tống Hề Đào thình lình ngẩng phắt lên, đập vào mắt cậu là một bệnh nhân với cái đầu băng bó. Mất ba giây cậu mới kịp phản xạ nhận ra ấy là Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình!
Sao cậu ấy lại ở đây?
“Cậu, đầu cậu làm sao thế?”
Mạnh Tư Trình: “Gặp tai nạn xe.”
Tống Hề Đào khẽ hé môi, chắc phải nghiêm trọng lắm, Mạnh Tư Trình gầy rộc đi hẳn, “Cậu vẫn ổn chứ?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu hẹn tôi trên QQ có việc gì?”
“Mình có hẹn cậu đâu.” Tống Hề Đào hơi hơi hốt hoảng, bản thân chuyện gặp tai nạn xe bị va đập não đã éo le và kịch tính lắm rồi, đừng bảo Mạnh Tư Trình mất trí nhớ mà chỉ nhớ mỗi chuyện say rượu của họ thôi sao? Liệu có tưởng nhầm hai người là một đôi không?
Mạnh Tư Trình: “Tôi là Dạy kèm có phí.”
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình lấy điện thoại ra: “Tài khoản phụ của tôi, rất xin lỗi vì phải dạy kèm cậu bằng cách này.”
Tống Hề Đào: “…” Lâu nay cậu đâu dám gộp Mạnh Tư Trình vào phạm vi tưởng tượng của mình, thực tế còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng nữa.
Mạnh Tư Trình: “Cậu bảo hôm nay sẽ chờ tôi ở đây, có việc gì sao?”
Tống Hề Đào sững người, khó lòng mở miệng thú nhận mục đích chính của mình là uống trà sữa, còn việc chờ đợi người kia chỉ là tiện thể đính kèm.
Đối phương trông như vừa nằm viện dài ngày, đầu còn đang băng bó mà phải lặn lội đến chỗ hẹn chỉ vì một câu nói của cậu, tấm lòng này thật đáng trân trọng… Não Tống Hề Đào bốc khói mà vẫn không nghĩ ra nổi lý do nào hợp lý, cậu ấp úng, mặt đỏ bừng.
Mạnh Tư Trình chứng kiến đôi má Tống Hề Đào dần ửng hồng, hệt như một thiếu niên đang ấp ủ tâm sự yêu thầm. Chỉ có người yêu thầm mới hành động ngốc nghếch kiểu nhắn tin cho người bạn cũ đã biệt tăm trên mạng, rồi chờ đợi trong vô vọng như vậy thôi.
Mạnh Tư Trình: “Tôi thích cậu, cậu có thích tôi không?”
Tống Hề Đào: “Ế!”
“Mình không…” Tống Hề Đào đang định phủ nhận thì thấy Mạnh Tư Trình bất chợt nhíu mày như có cơn đau đầu phát tác, cậu vội sửa lời, “Mình rất muốn mời cậu uống trà sữa. Vì quán này nhiều món mới lạ lắm, mình muốn dẫn cậu đi thử.”
Hồi cấp ba Tống Hề Đào đã vậy, phát hiện được loại bánh mì ngon ở tiệm là đảm bảo phải để dành mang cho bạn ưu tú một chiếc.
Đúng lúc này chủ quán bưng đồ uống của Mạnh Tư Trình ra, cốc nước đào hồng nhạt có hiệu ứng đổi màu, trông hình thức rất hấp dẫn.
Tống Hề Đào đánh trống lảng: “Cậu thử xem.”
Mạnh Tư Trình nhấp một ngụm, lặng thinh, chỉ thầm nhận xét rằng món này được mỗi vẻ bề ngoài, quán vắng như chùa Bà Đanh cũng có lý do cả.
Anh để ý cốc nước cam đẹp đẽ của Tống Hề Đào cũng còn nhiều, bèn âm thầm hủy đơn đồ ăn mới đặt lúc nãy.
Khó nuốt, không thể để Tống Hề Đào ăn mấy thứ này.
Tống Hề Đào nuốt ngụm nước, Mạnh Tư Trình đột ngột xuất hiện xong tỏ tình làm cậu sững sờ cả người. Rõ ràng cậu có rất nhiều điều muốn nói với người bạn ưu tú, song đứng trước Mạnh Tư Trình lại cứ chần chừ và gượng gạo. Nhằm tránh cảnh nhìn chằm chằm vào nhau cùng Mạnh Tư Trình, cậu đành ăn tạm ít đồ, để bớt đi sự bối rối.
Cái bánh đào này ngấy ngán quá… Chủ quán bưng thêm một đĩa bánh quy bơ ra, Mạnh Tư Trình gọi à? Tống Hề Đào đổi sang thử bánh quy bơ, cái này có bơ còn ngấy hơn.
Mạnh Tư Trình ái ngại do dự, anh muốn bình luận về hương vị nhưng lại lo biết đâu món mới của tiệm lại hợp khẩu vị của sinh viên nghệ thuật, nhỡ anh lên tiếng rồi bị người ta gắn cho cái mác “thô kệch” thì thật dở.
Thấy Mạnh Tư Trình có vẻ định mở miệng nói tiếp, Tống Hề Đào cuống quýt cúi xuống giả vờ tập trung ăn, gặm bánh quy từng chút một, cắn nhai hồi lâu cũng thấy hơi khó chịu trong lòng.
Nhưng riêng mũi cậu thì phải ngửi mùi bơ liên tục, cảm giác như bị tra tấn.
Cái bơ này thực sự ——
“Ọe ——”
Tự dưng dạ dày cuồn cuộn khó chịu, Tống Hề Đào không nhịn được mà nôn khan.
Mạnh Tư Trình lập tức thay đổi sắc mặt, vội rút mấy tờ khăn giấy đệm dưới cằm cậu rồi vỗ lưng cho cậu.
Nhìn thấy Tống Hề Đào chỉ nôn khan ra ít nước nhưng nét mặt lại vô cùng nhăn nhó, Mạnh Tư Trình đã nghĩ tới việc phản ánh quán này lên Cục An toàn thực phẩm ngay lập tức rồi.
“Bơ bị hỏng à?”
“Không phải.” Tống Hề Đào lắc đầu, “Hình như là vấn đề ở mình, mình về nhà nghỉ ngơi xíu là ổn thôi.”
Tống Hề Đào muốn tận dụng thời cơ bỏ chạy mà Mạnh Tư Trình đã thu dọn đồ đạc, kiên trì đòi đưa cậu đến bệnh viện.
Mạnh Tư Trình: “Đi khám cho yên tâm.”
Tống Hề Đào không chịu, đặt chân ra khỏi cửa thì gió nóng ập tới, có người đi ngang qua xách theo túi rác không biết đựng gì mốc meo, thế là Tống Hề Đào lại vịn tường nôn khan.
Mạnh Tư Trình trông sắc mặt cậu đã tái mét, kéo lấy tay cậu rất cương quyết: “Đi bệnh viện ngay, xe tôi bên kia.”
Tống Hề Đào không cãi lại anh được, xe của Mạnh Tư Trình đỗ gần quá, thoáng chốc đã bị kéo lên xe, cậu đành bảo: “Đến bệnh viện chỗ mẹ mình đi.”
Tuy hai mươi tuổi rồi song lần nào Giang Mộng Lệ cũng dặn dò cậu, nếu không quá khẩn cấp thì cứ khám ở bệnh viện gần nhà, còn nhỡ có chuyện gì thật thì phải đến bệnh viện mẹ làm.
Mạnh Tư Trình: “Được, Bệnh viện số 3.”
Tống Hề Đào: “Sao cậu biết?”
Mạnh Tư Trình: “Tình cờ nghe thôi.”
Bệnh viện lấy máu xét nghiệm, chẩn đoán không vấn đề gì. Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm vào tờ kết quả, trực giác mách bảo rất bất an, chắc chắn là kiểm tra thiếu khâu gì đó, nhưng bác sĩ cũng bảo không sao rồi, sự căng thẳng của anh lại trở nên buồn cười. Anh hoàn toàn không yên tâm để Tống Hề Đào về nhà, hình như não anh tái phát bệnh cũ, cứ nghĩ đến cảnh Tống Hề Đào nôn là lại thấy nhức nhối.
Phải tìm cách.
Tống Hề Đào: “Trông này, chắc tại trời nóng quá ấy mà.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi cảm giác là do đồ ăn, có thể gần đây dạ dày cậu đang yếu, đừng ăn đồ ăn bên ngoài nữa.”
Tống Hề Đào: “Được.”
Mạnh Tư Trình: “Dạo này cha cậu có ở nhà không?”
Tống Hề Đào nhanh nhảu: “Cha mình đi tập huấn rồi.”
Mạnh Tư Trình thăm dò: “Thế chẳng phải đến bữa cậu và em gái cậu cứ tự do gọi đồ ăn giao tận nơi về ăn sao?”
Tống Hề Đào đắc ý: “Tất nhiên!”
Mạnh Tư Trình nhắm mắt kiềm chế, vừa dặn đừng ăn đồ bên ngoài xong, Tống Hề Đào cơ bản chẳng hề để tâm: “Có phải cậu định nhờ tôi dạy thêm cho em gái cậu không?”
Tống Hề Đào: “Ặc…” Cậu không tài nào cự tuyệt lời đề nghị, cũng đâu thể vì tình cảm cá nhân mà lỡ dở tiền đồ em mình được.
Mạnh Tư Trình: “Tôi đồng ý nhé, hai trăm tệ một ngày, bao cả bữa trưa.”
“Ý cậu bảo bao ăn trưa tức là…” Tống Hề Đào đảo mắt láo liên, nếu Mạnh Tư Trình muốn cậu nấu thì quá tốt rồi, cậu có thể lấy lý do tài nấu nướng tầm thường để từ chối, đó là trường hợp bất khả kháng mà!
Mạnh Tư Trình: “Cơm tôi sẽ nấu.”
Tống Hề Đào: “Không được, cậu đang là bệnh nhân mà!”
Mạnh Tư Trình: “Tôi đang cần tự kiếm thêm chút tiền để bồi bổ sức khỏe và nộp học phí.”
Tống Hề Đào: “Gia đình cậu cũng khá giả mà?”
Mạnh Tư Trình ngước mắt khỏi tờ kết quả xét nghiệm, nghiêm túc đáp: “Thực ra, tai nạn của tôi là bố tôi lái xe đâm đấy, tôi từ mặt gia đình rồi, mất đi khoản trợ cấp kinh tế, tôi vừa xuất viện, người khác cũng không dám thuê tôi.”
Thoáng chốc Tống Hề Đào đã mủi lòng, cậu quan tâm hỏi: “Bị đuổi ra ngoài ư? Thế giờ cậu ở đâu?”
Mắt Mạnh Tư Trình sáng rực lên: “Bao cả chỗ ở luôn được không?”
Tống Hề Đào: “…”
Muốn tự vả vào mặt mình một cái.
Nhà cậu hoàn toàn không còn chỗ, bao ở thì chỉ có thể ở chung phòng với cậu.
Đừng! Cậu không muốn nằm mơ toàn là toán học đâu!
Nhưng cứ để mặc bệnh nhân bơ vơ lang thang ngoài đường như thế ư?
Cậu ấy là Mạnh Tư Trình + bạn ưu tú đấy!
Tống Hề Đào cảnh giác ngắm nghía Mạnh Tư Trình. Mạnh Tư Trình là kẻ lừa đảo gian xảo, IQ cao, biết đóng giả học sinh nghèo vượt khó để kiếm tiền từ hồi cấp ba lận, vừa nãy cậu ta còn có cả tài xế riêng nữa kìa.
Mạnh Tư Trình chậm rãi cầm tờ phán quyết từ trong túi ra.
Ngơ ngẩn, Tống Hề Đào hiểu ra Mạnh Tư Trình bị cha ruột tông xe thật. Cha cậu ấy bị tâm thần ư?
Mạnh Tư Trình diễn vẻ đau thương đúng lúc đúng chỗ: “Tôi quyết tâm tống ông ta vào tù nên ông nội đã từ mặt tôi, anh họ và bác cả thừa cơ gạt tôi ra rìa. Tài xế và nhà cửa chỉ được phép dùng đến hôm kết án là bị cắt hết.”
Lòng Tống Hề Đào đã mềm nhũn như đào xay nhuyễn, nhà giàu đấu đá tàn nhẫn và vô nhân tính đến thế đấy, anh họ thật xấu xa, Mạnh Tư Trình mới có hai mươi tuổi, yêu hận rõ ràng, chưa học được cách thỏa hiệp, làm sao đủ sức chống lại bọn họ.
Khổ thân quá đỗi, người bạn ưu tú lại rơi vào nông nỗi này, về tình về lý mình đều nên cưu mang cậu ấy.
Ít nhất cũng phải đền đáp cậu ấy xứng đáng với công lao ba tháng trời.
Chưa kể Giang Mộng Lệ lại công tác tại khoa Thần kinh, Mạnh Tư Trình ở lại nhà vừa khéo đỡ phải vào viện.
Mạnh Tư Trình sẵn lòng dạy kèm Mận, Giang Mộng Lệ cũng sẽ phấn khởi. Lợi cả đôi đường.
Tống Hề Đào không tìm ra lý do để thoái thác nữa: “Thôi được rồi, mình sẽ bao ăn bao ở cho cậu, nhưng nhà mình không có phòng trống đâu, cậu phải ở chung phòng với mình đó.”
Mạnh Tư Trình: “Không thành vấn đề.”