Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Quyết Định Giữ Con: Vị Bác Sĩ Tài Ba
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mạnh Tư Trình đã đồng ý với Tống Hề Đào về việc giữ lại đứa bé, điều đầu tiên cần làm là liên hệ với các bác sĩ để tìm kiếm những trường hợp tương tự.
Thế giới rộng lớn như vậy, anh không tin chỉ mình Tống Hề Đào gặp phải tình huống này.
So với việc ngồi chờ phẫu thuật trong sự mơ hồ, giờ đây họ đã có một mục tiêu rõ ràng hơn.
Mạnh Tư Trình để Tống Hề Đào lại ở văn phòng Giang Mộng Lệ, vừa ôm cậu vừa gọi điện cho Hoắc Tấn. Gia đình Hoắc Tấn có doanh nghiệp liên quan đến ngành y, nên anh ấy hiểu biết khá rộng.
“Alo, Hoắc Tấn, anh giúp tôi tìm một bác sĩ sản khoa uy tín nhất với.”
Hoắc Tấn: “Sao cậu biết vợ tôi có thai?”
Mạnh Tư Trình: “Chúc mừng anh nhé. Tiện thể, anh tìm hiểu kỹ càng nhé, tôi cần một bác sĩ phẫu thuật chính có kinh nghiệm dày dặn, chuyên về các ca phức tạp và hiếm gặp.”
Hoắc Tấn: “Tìm hiểu kỹ càng lắm rồi, bác sĩ Văn Chấn Nhuệ, tay nghề cực kỳ vững vàng, tính tình cũng tốt bụng, nước ngoài còn phải mời anh ấy sang mổ.”
Một bác sĩ sản khoa nổi tiếng quốc tế, chắc chắn sẽ từng xử lý những ca đặc biệt, khó giải quyết cần mời đến để phẫu thuật.
Trực giác mách bảo Mạnh Tư Trình rằng vị bác sĩ này chính là người anh đang cần: “Ở bệnh viện nào, cách thức liên lạc?”
Trả lời xong, Hoắc Tấn mới nhớ ra để hỏi: “Cậu chưa tốt nghiệp mà đã có vợ rồi á?”
Mạnh Tư Trình: “Vừa mới có.”
Hoắc Tấn: “Có thai được mấy tháng rồi?”
Mạnh Tư Trình: “4 tháng.”
Hoắc Tấn: “Trùng hợp quá, chúng ta đúng là cùng cảnh ngộ rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Hi vọng được vậy.”
Mạnh Tư Trình cúp điện thoại, ngay lập tức đặt lịch khám dịch vụ đặc biệt với bác sĩ Văn Chấn Nhuệ.
“Chiều mình đi gặp bác sĩ Văn, chắc chắn bác sĩ sẽ có cách.”
“Gặp ai?” Giang Mộng Lệ đẩy cửa vào, trông thấy hai đứa sinh viên đang túm tụm bàn bạc chuyện gì đó bí mật. Cô mới vắng mặt một lúc mà không khí và tình hình đã thay đổi hẳn.
Mạnh Tư Trình: “Cô ơi, cháu muốn ——”
Tống Hề Đào vội vàng chen lên trước mặt anh: “Con muốn chờ nghỉ đông rồi hãy phẫu thuật, không ảnh hưởng học hành.”
Bình thường có thấy con hăng say đi học như này đâu, Giang Mộng Lệ đau đầu, nghỉ đông thì đứa bé đã ra đời rồi, đúng là trẻ con.
Mạnh Tư Trình kéo Tống Hề Đào ra sau mình: “Cô ơi, cháu muốn dẫn Đào đi khám thêm một số bác sĩ, tham khảo thêm thời điểm phẫu thuật, phương án phẫu thuật, không thể quyết định vội vàng được. Cháu còn chưa rõ thai nhi bám vào ổ bụng thế nào, tách ra lúc này liệu có nguy hiểm không, biết đâu chờ nó phát triển lại an toàn hơn thì sao ạ?”
Tống Hề Đào thò đầu khỏi lưng anh: “Tục ngữ có câu, dưa chín cuống rụng ạ.”
Giang Mộng Lệ: “Hai đứa định hỏi ai?”
Tống Hề Đào: “Bác sĩ Văn Chấn Nhuệ ạ.”
Nghe vậy, Giang Mộng Lệ hoàn toàn thay đổi cách nhìn nhận. Chỉ trong chốc lát, Mạnh Tư Trình đã hỏi thăm được bác sĩ từng nhận ca nam giới sinh con. Thằng bé không hề dao động nhất thời trước lời năn nỉ của Tống Hề Đào mà đã suy nghĩ và tính toán kỹ lưỡng.
Mạnh Tư Trình chợt quỳ xuống và nói lớn: “Cô ơi, nếu Đào gặp bất trắc gì, cháu xin lấy mạng đền mạng.”
Giang Mộng Lệ giật mình lùi lại một bước.
Tống Hề Đào cũng ngỡ ngàng, cậu nhìn Mạnh Tư Trình, do dự xem mình có cần quỳ xuống cùng không, song Mạnh Tư Trình đã đặt lòng bàn tay lên đầu gối cậu, ngăn không cho cậu quỳ xuống.
Giang Mộng Lệ: “…”
Cô còn có cách gì nữa đây.
“Được, hai đứa đi gặp bác sĩ Văn đó đi, xem bác sĩ nói thế nào, nếu bác sĩ không ủng hộ giữ lại thì không đứa nào được ngang bướng nữa.”
Cơm hộp trên bàn Giang Mộng Lệ đã nguội ngắt, cô cũng không còn tâm trạng để ăn, bèn dọn dẹp đậy nắp lại, “Sáng nay mấy giờ dậy? Về nhà nghỉ ngơi đã.”
Tống Hề Đào: “7 giờ dậy ạ, mẹ, thế con về trước đây.”
Tống Hề Đào về đến nhà gần như cùng lúc với thực phẩm tươi sống từ siêu thị. Mạnh Tư Trình xách thịt rau bước vào: “Chờ tôi một lát, tôi nấu đơn giản nhanh thôi.”
Tống Hề Đào: “Vừa nãy dọc đường mình tưởng cậu gọi ship đồ ăn cơ.”
Mạnh Tư Trình nhìn sang: “Cậu từ bỏ quyền hủy bỏ lệnh cấm trà sữa rồi, bao gồm cả đồ ăn giao bên ngoài.”
Tống Hề Đào: “Thôi được rồi, mình không ăn nữa.”
Mạnh Tư Trình vào bếp nấu nướng, Tống Hề Đào ngồi ở sofa xoa xoa bụng mình.
“Ba sẽ ăn ít thôi, để dành chỗ cho nhóc.” Tống Hề Đào thề thốt chắc nịch.
Một lúc sau Mạnh Tư Trình gọi cậu ra ăn. Tống Hề Đào đã đói meo từ lâu, phấn khởi ngồi vào bàn, nhưng rồi lại trơ mắt nhìn Mạnh Tư Trình chia thức ăn làm ba phần, một phần của anh, một phần gọi giao đến bệnh viện.
Tống Hề Đào đang cảm giác mình có thể ăn hết cả con bò: “Phần mình ít nhất?”
Mạnh Tư Trình: “Ăn thành nhiều bữa nhỏ, kiểm soát cân nặng.”
Lần đầu tiên Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình ăn cơm nhanh đến vậy, như thể sợ cậu sẽ ăn hết phần của mình vậy. Hồi trước toàn là cậu ăn ngấu nghiến hết sạch, Mạnh Tư Trình hãy còn đang thong thả từ tốn: “Ê, mình cũng có giành ăn với cậu đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi sợ cậu nhìn lại thòm thèm.”
Tống Hề Đào: “Ồ.” Có lý, trên bàn hết sạch đồ ăn thì cũng đành thôi.
Tống Hề Đào chưa ăn xong mà Mạnh Tư Trình đã đi rửa bát, cậu lập tức nảy sinh ảo giác là mình cũng no rồi.
Mạnh Tư Trình: “Đi 5 vòng quanh phòng khách.”
Tống Hề Đào: “Được.”
Hai người chợp mắt một lúc, đến 3 giờ chiều thì xuất phát đi bệnh viện.
“Ở đây.” Thời Lưu đứng ngoài cổng tiểu khu, mở cửa lên xe.
Tống Hề Đào: “Thời Lưu?”
Mạnh Tư Trình: “Tôi mời anh ấy đến đi cùng cậu.”
Tống Hề Đào hơi ngại: “Chỉ đến bệnh viện khám thôi mà.”
Thời Lưu nghiêm mặt: “Anh là anh dâu cậu, phải đi. Đùa thôi chứ Mạnh Xế Chử không biết đâu, chỉ anh biết thôi, trước hết mình là bạn thân, anh sẽ không nói cho bất kỳ ai không liên quan đâu.”
Trước khi xuống xe, Tống Hề Đào và Thời Lưu đeo khẩu trang, trông như hai ngôi sao lén lút đi khám khoa Sản còn người hâm mộ thì như sắp vỡ òa vì suy sụp vậy. Mạnh Tư Trình vào trước, dặn cả hai ngồi chờ ở ngoài, đây cũng là lý do anh nhờ Thời Lưu đến đồng hành với Tống Hề Đào.
Văn Chấn Nhuệ trẻ trung bất ngờ, Mạnh Tư Trình ngồi xuống đối diện anh ta, đưa tập tài liệu cho anh ta.
Văn Chấn Nhuệ vừa giở ra vừa hỏi: “Chính chủ không đến à?”
Mạnh Tư Trình: “Cậu ấy đi vệ sinh một lát, tình hình tương đối phức tạp, nhờ anh xem giúp trước xem thai nhi có nằm ở vị trí thuận lợi không.”
Vài bức hình siêu âm được lấy ra từ túi tài liệu. Văn Chấn Nhuệ nhặt một bức xem xét hồi lâu, khẽ cau mày, anh ta đặt tờ giấy xuống rồi đan chéo hai tay: “Các ca đặc thù tôi chỉ trao đổi trực tiếp.”
Mạnh Tư Trình: “Anh từng thực hiện ca mổ tương tự chưa?”
Văn Chấn Nhuệ: “Tôi không trả lời cậu được.”
Mạnh Tư Trình liếc qua anh ta, “Chờ một lát.”
Tống Hề Đào mới ngồi ở cửa một lát, còn đang bàn luận với Thời Lưu về tình tiết truyện tranh thì Mạnh Tư Trình bước ra gọi cậu vào.
Tống Hề Đào hơi căng thẳng. Vị bác sĩ sản khoa danh tiếng bên trong có thể quyết định số phận em bé. Cậu cảm giác mình nên trông khỏe khoắn hơn một chút, tránh bị chẩn đoán sai về tình trạng sức khỏe, vậy là cậu hết sức vỗ mặt mấy cái cho hồng hào.
Mạnh Tư Trình nắm lấy tay cậu, “Không sợ.”
Tống Hề Đào: “Không sợ.”
Văn Chấn Nhuệ: “Kết quả siêu âm đây là của cậu?”
Tống Hề Đào: “Vâng thưa bác sĩ Văn, em không hề thấy em bé ảnh hưởng gì đến cuộc sống của em cả, em giữ bé lại được không ạ?”
Văn Chấn Nhuệ: “Tôi phải kiểm tra đã mới biết.”
Tống Hề Đào được siêu âm màu lại một lần nữa. Văn Chấn Nhuệ biết rõ cần kiểm tra những gì, không tốn quá nhiều thời gian, gọi cả một y tá vào lấy máu cho cậu.
Tống Hề Đào phải lấy 2 ống máu, được thông báo sáng mai còn phải nhịn ăn để xét nghiệm thêm lần nữa.
Kết quả xét nghiệm máu hiện tại trả về rất nhanh. Đọc xong, Văn Chấn Nhuệ nói với Tống Hề Đào: “Nếu bản thân cậu muốn giữ bé thì có thể giữ lại.”
Tống Hề Đào không kìm được, ngẩng phắt lên nhìn Mạnh Tư Trình: Chúng ta thắng rồi!!!
Mạnh Tư Trình bình tĩnh hơn cậu: “Chắc sẽ hơi đường đột nhưng xin phép vì tôi cần phải biết, bác sĩ Văn liệu anh đã tham gia ca phẫu thuật nào tương tự chưa, xác suất thành công là bao nhiêu, vợ tôi không phải là đối tượng để anh viết bài đăng tạp chí đâu.”
Tống Hề Đào níu giật vạt áo sau lưng Mạnh Tư Trình: “Cậu phải lịch sự chứ.”
“Bác sĩ Văn, cậu ấy sốt ruột quá thôi ạ.”
Văn Chấn Nhuệ: “Không sao, tôi chỉ từng mổ một ca, thành công.”
Mạnh Tư Trình: “Tình hình người lớn sau mổ thế nào?”
Tống Hề Đào: “Em bé khỏe mạnh không ạ?”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc. Văn Chấn Nhuệ khẽ cười, cảm giác từ một bác sĩ xa lạ đã biến thành một người bạn vậy: “Người lớn hồi phục rất tốt, bé con cũng rất tinh nghịch.”
Tống Hề Đào cong mắt cười: “Bác sĩ Văn đúng là tài giỏi tuyệt đỉnh!”
“Bé con do hai nam giới sinh ra sẽ có điểm gì khác ạ?”
Văn Chấn Nhuệ trầm ngâm giây lát: “Chắc là hơi quá hiếu động? Nhưng tôi thấy chủ yếu là do di truyền thôi, nếu người cha tràn đầy sức sống thì đứa con cũng thế.”
Tống Hề Đào: “Vậy há chẳng phải bé nhà em sẽ giỏi toán lắm?”
Văn Chấn Nhuệ: “Hai cậu đều giỏi toán à?”
Tống Hề Đào: “Không ạ, cậu ấy giỏi, em thì là học sinh dốt.”
Văn Chấn Nhuệ nghĩ ngợi: “Khả năng chỉ di truyền một bên thôi.”
Giống gene lười biếng và chây ì với gene tràn đầy sức sống, bé con chỉ chọn thể hiện một trong hai đặc điểm.
Tống Hề Đào: “…”
Mạnh Tư Trình trấn an: “Dốt toán cũng không sao, miễn khỏe mạnh là tốt rồi.”
Văn Chấn Nhuệ: “Có thời gian nên tập yoga cho bà bầu, chúng ta thêm cách liên lạc, tôi sẽ gửi các động tác hữu ích cho cậu. Chú ý tình trạng cơ thể, có bất cứ vấn đề gì có thể hỏi tôi lúc nào cũng được.”
Tống Hề Đào: “Cảm ơn bác sĩ.”
Trước khi về, Tống Hề Đào chợt nảy ra ý tưởng, hỏi bác sĩ: “Em muốn xem thử em bé bác sĩ nói lúc mới ra đời trông thế nào được không ạ?”
Văn Chấn Nhuệ: “Để lúc nào tôi hỏi gia đình bên kia.”
Tống Hề Đào: “Vâng, cảm ơn anh, nếu gia đình họ không đồng ý cũng không sao đâu ạ.”
Em bé sơ sinh thay đổi từng ngày, tầm khoảng nửa năm sau là thay đổi hoàn toàn so với lúc mới chào đời. Hồi Tống Nhạn Lý mới đẻ được xếp giữa một dàn em bé trong bệnh viện, mới đưa đi tắm một cái thôi Tống Hề Đào đã không phân biệt nổi đâu mới là em gái mình nữa.
Tống Hề Đào không muốn xâm phạm đời tư người khác, vậy nên cậu chỉ ngỏ ý xem hình ảnh khi mới ra đời, cậu muốn chuẩn bị tâm lý trước.
Thời Lưu đứng ngoài hóng gió chờ, quan sát nét mặt hai người bước ra, chắc hẳn là tin tốt: “Cậu xin nghỉ ở nhà dưỡng thai chứ?”
Tống Hề Đào: “Chính sách cho nghỉ dài ngày ở trường là phải thực tập, hoặc khởi nghiệp?”
Thời Lưu: “Thế lại đơn giản, hai ta thành lập một xưởng làm phụ kiện, chuyên sản xuất hàng hóa.”
Tống Hề Đào: “Vậy số nhân viên công ty là 2 người à?”
Thời Lưu: “Anh đảm bảo Mạnh Tư Trình sẵn sàng làm kế toán lắm đấy, có 3 người, thế là thành công ty lớn rồi.”
Tống Hề Đào: “Được!”
…
Đi từ bệnh viện về nhà, Tống Hề Đào nhận được luôn một bức ảnh em bé.
Bác sĩ Văn Chấn Nhuệ: Không được để lộ ra ngoài.
Tống Hề Đào: Xem xong em sẽ xóa ngay!
Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình cùng chăm chú ngắm nghía bức ảnh.
“Em bé xinh xắn ghê.”
“Ừm, trông rất khỏe mạnh.”
Điện thoại kêu tiếp một tiếng, Văn Chấn Nhuệ còn gửi thêm cho cậu một đoạn video clip.
Bên dưới là dòng chữ: Có người bảo tôi nhắc cậu suy nghĩ kỹ những điều sẽ phải đối mặt khi nuôi con.
Tống Hề Đào bật video lên. Trong clip, một nhóc con trắng trẻo mềm mại đang ngồi yên lặng ngoan ngoãn, quay lưng về phía ống kính, quay mặt ra thảm cỏ xanh ngoài cửa, cái đầu tròn xoe, phần má phúng phính dưới ánh sáng ngược đáng yêu vô cùng.
Ống kính chuyển sang góc nhìn từ trên cao xuống, có thể trông thấy bàn tay nhỏ nhắn của bé con tầm 9 tháng tuổi đang nắm chặt thứ gì đó.
[Cục cưng trong tay con có gì đó?]
[Xòe ra cho ba xem với nào.]
Có vẻ bé con nghe hiểu, bé lắc đầu, lấy tay kia che lại rồi giấu vào bụng, ra vẻ như không có gì cả.
[Cục cưng xòe tay ra.]
Một bàn tay xinh đẹp duỗi vào ống kính, búng mạnh một cái vào khuỷu tay như ngó sen của nhóc con.
Ồ, nhóc con chậm chạp xòe tay ra, một chú sâu xanh béo mập bỗng nhiên xuất hiện.
Ống kính chợt rung lắc dữ dội, đủ thấy sự kinh hãi trong lòng người ba. Ngay giây tiếp theo, nhóc con nhét luôn con sâu xanh vào miệng bằng tốc độ nhanh như chớp, chưa kịp phản ứng.
Khung hình xoay chuyển đảo lộn, chắc hẳn điện thoại đã bị chủ nhân ném phăng đi.
Tống Hề Đào: “Sâu còn chưa luộc chín mà đã ăn rồi!”
Mạnh Tư Trình: “…Trọng điểm là chưa luộc chín sao?”
Tống Hề Đào hiểu ý và nghiêm túc phân tích: “Trọng điểm là người gửi nhắc nhở chúng ta, nuôi trẻ con sẽ gặp đủ mọi tình huống, phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.”
Mạnh Tư Trình: “Cậu chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Mình còn có cậu đây mà.”
Buổi tối, Giang Mộng Lệ và Tống Hoắc tan làm về nhà.
Tống Hoắc mở cửa mới trông thấy hai đứa sinh viên ở nhà. Mạnh Tư Trình nấu đầy một mâm cơm thịnh soạn, cảm giác quen thuộc lại quay về rồi đây.
“Trường cho nghỉ à? Tổ chức hội thao hay sao?”
Chú nhớ tầm này năm ngoái có hội thao mùa thu, Tống Hề Đào xin nghỉ về nhà một hôm.
Tống Hề Đào đang bưng bát, chột dạ liếc mẹ một cái.
Mạnh Tư Trình bê một bát canh sườn củ cải ra cho Tống Hoắc.
Tống Hoắc rửa tay rồi nhận lấy: “Nhà có Cam đúng là khác hẳn.”
Giang Mộng Lệ: “Ăn đi, anh sắp lên chức ông rồi.”
Tống Hoắc: “Gì cơ? Tống Hề Đào con ——”
Mạnh Tư Trình: “Thưa chú, em bé trong bụng Đào là của cháu ạ.”
Tống Hoắc nghe ù ù cạc cạc, nhưng vẫn đẩy bát trả cho Mạnh Tư Trình theo bản năng: “Nói tiếng người xem nào?”
Giang Mộng Lệ: “Không nuốt trôi thì cứ ngồi đó cho tiêu hóa, đằng nào anh chẳng tiêu hóa đồ Mạnh Tư Trình nấu được cả tháng rồi.”
Tống Hoắc: “…”
Chú ngó Tống Hề Đào xong lại liếc Mạnh Tư Trình, cuối cùng nhìn xuống bát canh sườn nóng hổi.
Lỡ ăn của người ta há miệng mắc quai, giờ muốn chửi cũng khó.
Hầy!
Lời tác giả:
Bùi Tồn Tồn đọc chương này xong: Ehh, cái đứa trong clip không phải Bùi Tồn Tồn!
(mà là Lục Tồn Tồn)
Nếu chấp nhận được nhóc con hay phá phách thì có thể đọc thử