Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán
Chương 72: Đu Đu Xuyên Không (3)
Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tống Hề Đào lập tức tắt ngay cuộc gọi video. Tài khoản của bạn học xuất sắc kia đã bị Mạnh Tư Trình chiếm đoạt rồi!
Hoặc tài khoản của bạn học xuất sắc đang ở Đông Nam Á, và đây là Mạnh Tư Trình phiên bản AI! Cậu ta nghĩ cứ mang cái khuôn mặt đẹp trai nhất trường ra là mình sẽ chuyển tiền ngay sao?
Tim Tống Hề Đào đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chết tiệt, điện thoại của cậu bị nhiễm virus rồi, mà cậu cũng trúng phải một loại virus bí ẩn nào đó.
Thời Lưu đưa tay sang sờ trán Tống Hề Đào: “Đang yên đang lành mà sao mặt cậu đỏ bừng thế kia?”
Tống Hề Đào: “Em vừa phát hiện ra một bí mật.”
“Anh còn nhớ hồi cấp ba em có một người bạn tốt bụng kèm cặp ẩn danh cho em không? Hóa ra đó chính là Mạnh Tư Trình!”
Thời Lưu ngớ người: “Vậy là Mạnh Tư Trình công khai giới tính thật vì cậu sao?”
Tống Hề Đào còn chưa kịp nghĩ đến điều đó thì Thời Lưu đã chỉ ra trước: “Vậy chuyện Mạnh Tư Trình bị đâm cũng gián tiếp là do em sao?”
Thời Lưu: “Ặc, cái này không nhất thiết phải suy diễn đâu. Ví dụ, nếu không bị tai nạn xe thì cậu ta đã 'xử lý' cậu từ lâu rồi.”
…
Sau này, Tống Đu Đu từng hỏi ba: “Trong truyện tranh có đoạn con không hiểu, tại sao làm đề toán xong là có Đu Đu luôn rồi ạ? Đoạn giữa này thầy Mạnh đi đâu mất rồi?”
Tống Hề Đào bèn kể chuyện Mạnh Tư Trình kèm cặp cậu làm bài tập hồi cấp ba, nào là Mạnh Tư Trình có người bố xấu xa khiến cậu ấy hết tiền ăn, phải đi dạy kèm kiếm thêm, nào là phải dùng tài khoản phụ để giữ thể diện. Điều đó khiến Đu Đu tràn đầy lòng thương cảm dành cho bố Mạnh.
Viền mắt Tống Đu Đu hoe đỏ: “Bố đáng thương đến thế sao ạ?”
Tống Hề Đào: “Nếu ba không mang bánh mì cho cậu ấy ăn thì cậu ấy đã đói meo, chẳng còn sức mà học hành nữa rồi.”
Tống Đu Đu: “Ba cũng từng được thầy Mạnh kèm cặp sao ạ?”
Tống Hề Đào: “Đúng vậy, hồi đầu ba cũng không đạt yêu cầu. Nhờ cả hai cùng cố gắng nên mới thi được 97 điểm đó.”
Tống Hề Đào lấy sách giáo khoa toán cấp ba ra, hơi khoe khoang một cách kín đáo: “Nhìn này, số bài tập ba đã làm không thua kém gì con đâu.”
Tờ giấy note “chiêu sinh” ngày xưa Mạnh Tư Trình gửi cho Tống Hề Đào cũng kẹp nguyên trong sách. Tống Đu Đu từng đọc, đó là chứng cứ xác thực.
“Hồi ba mang bầu con thì thầy Mạnh gặp tai nạn xe, mất trí nhớ. Vậy nên 7 năm sau mới tìm thấy Đu Đu.” Tống Hề Đào nhấc tờ giấy note ghi số tài khoản phụ lên: “Cả tài khoản phụ này cũng quên mất luôn.”
Tống Đu Đu: “Sau này bố có còn quên con nữa không ạ?”
Tống Hề Đào: “Không đâu, chúng ta sẽ cùng giúp bố nhớ nhé.”
Vì vậy, Tống Đu Đu ghi nhớ cực rõ.
Quay trở về hai tháng trước, bé lôi thùng sách vở trong gầm giường ra, ngồi xuống sàn giở sách sột soạt tìm tờ giấy note. Bé nghĩ chỉ cần tìm thấy tài khoản là bố sẽ nhớ được mật khẩu.
Bé quên mất là quyển sách nào rồi, bèn lật cuốn sách toán đầu tiên. Chưa thấy tờ giấy note màu hồng đâu mà đã gặp ông cụ Mao màu đỏ trước.
Ối!
Đây là số tiền ba để cho thầy Mạnh ăn cơm hồi cấp ba, thầy Mạnh quên không cầm đi sao?
Tống Đu Đu ngửa đầu nhìn Mạnh Tư Trình: “Bố ơi, đây là tiền bố để dành cho con ăn cơm sao ạ?”
Mạnh Tư Trình buồn cười. Nhóc con này giỏi bắt chẹt người lớn thật. Chưa tìm ra bí mật mà đã đòi tiền công: “Đây là thù lao của con.”
Tống Đu Đu gấp tờ tiền làm đôi rồi làm tư, nhét vào túi áo. Tuyệt vời quá, bé có thể rủ Hoắc Quyết đi ăn hamburger kiểu Trung được rồi!
Tống Đu Đu tiếp tục lật sách, bỗng một tờ giấy note màu hồng rơi ra từ giữa những trang sách, bay phất phơ tựa cánh bướm rồi đáp xuống bên chân Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình nhìn đăm đăm vào dòng chữ trên đó. Dãy mật khẩu tựa dòng điện kích thích lớp vỏ não, khiến đầu óc anh hồi tưởng chập chờn từng đường nét khi đặt bút viết, nhớ về ánh nắng rực rỡ khoảnh khắc trông thấy Tống Hề Đào từ xa, gợi lại niềm hân hoan bí mật khi ra vào căn phòng uống nước.
Người anh yêu mến đến thế, sao có thể quên đi, để cậu cô đơn nuôi con một mình ngần ấy năm nay.
Mạnh Tư Trình quỳ xuống ôm lấy Đu Đu: “Xin lỗi con, bố đến muộn mất rồi.”
Tống Đu Đu: “Không muộn đâu bố.”
Muộn rồi, anh đã không thể xuất hiện vào lúc Tống Hề Đào cần nhất. Giờ thì Tống Hề Đào tránh mặt anh.
Mạnh Tư Trình gọi video cho Tống Hề Đào, nhưng bị từ chối ngay lập tức.
Tống Hề Đào bỏ lại cho anh hai chữ: “Đồ lừa đảo.”
Lừa tình sao?
Thực ra Mạnh Tư Trình cũng muốn “lừa” Tống Hề Đào một chút, dọa cậu rằng nếu còn không xuất hiện nữa, anh sẽ thú thật trực tiếp với Tống Hoắc luôn.
Nhưng anh không thể làm vậy, hèn hạ quá.
Tốt hơn hết là chăm sóc con cho tử tế trước đã.
May mắn là hiện tại Đu Đu đã có thể ngủ riêng, không cần cả hai ông bố phải có mặt. Tống Hề Đào muốn đi chơi bao lâu cứ việc chơi bấy lâu.
[Mạnh Tư Trình: Cậu cứ chơi thoải mái, muốn đi du lịch tôi mua vé cho cậu. Con cứ để tôi chăm.]
Đây không phải lần đầu Tống Đu Đu trải nghiệm việc ba đi công tác. Hồi trước, đợt lễ Tết ba cũng hay phải đi ký tặng liên tục ở nhiều nơi với chú Thời Lưu, có khi vắng nhà nguyên dịp Quốc khánh.
Đu Đu ở nhà cực kỳ ngoan, không quấy phá, nhưng đồng thời cũng không làm bài tập.
Giờ thì không ổn nữa!
Ba đi vắng rồi thì vẫn còn có bố.
Mạnh Tư Trình rời phòng Đu Đu. Tống Hoắc ngồi ngay ngắn, chỉnh tề, chuẩn bị tiếp chuyện giáo viên.
Tống Hoắc đã pha trà sẵn: “Mời thầy Mạnh uống trà.”
“Cảm ơn chú ạ.” Mạnh Tư Trình gồng mình ngồi xuống, lấy sổ và bút trong cặp ra. Anh chưa từng đến thăm nhà học sinh, trước mặt lại là một thầy giáo thâm niên, kinh nghiệm lão luyện, nên anh không hề muốn bộc lộ khía cạnh thiếu chuyên nghiệp của mình.
“Hôm nay ở lớp có tổ chức kiểm tra trình độ, thành tích của Đu Đu khá là nổi bật.”
Cũng may, anh có một cái cớ rất đàng hoàng, hợp lý.
Tống Hoắc: “Có tiến bộ không hả thầy?” Hôm qua Đào đã chuẩn bị sẵn sàng, kèm cặp Đu Đu ôn tập cẩn thận rồi mà.
Đu Đu ngồi giữa nhanh nhảu trả lời: “Ông nội ơi, 28 điểm ạ!”
Tống Hoắc: “Hai mươi tám…” Chú cảm giác mình cần thuốc trợ tim gấp.
Cái thằng con bất hiếu Tống Hề Đào! Chắc chắn là lên Weixin thấy tin con trai thi được 28 điểm, thầy giáo muốn ghé nhà gặp phụ huynh nên mới kiếm cớ công tác, bỏ lại đống bùi nhùi này cho ông bố già đây mà!
“Chắc chắn ba cháu đang trốn sang nhà Thời Lưu cho xem!” Tống Hoắc bảo với Đu Đu.
Mạnh Tư Trình lẳng lặng ghi nhớ. Thấy thầy giáo thâm niên kia hoảng hốt, rối bời vì 28 điểm, anh bình tĩnh nói tiếp: “Hôm nay cháu đến chủ yếu là để tìm hiểu tình hình học sinh ở nhà, xin phép làm phiền chú nửa tiếng.”
Tống Hoắc kính cẩn đáp: “Mời thầy cứ nói.”
Mạnh Tư Trình càng khiêm nhường hơn: “Gia đình mình gồm những thành viên nào vậy ạ?”
Tống Hoắc: “Có ông bà nội Đu Đu này, ba cháu, cô cháu. E hèm, mẹ cháu nó sinh xong thì ly dị, thường là nhà tôi sẽ không nhắc đến.”
Tống Đu Đu chớp mắt: “Sai rồi ạ, có hai người cha chứ.”
Ngón tay đang cầm bút của Mạnh Tư Trình khẽ siết chặt. Khóe mắt anh liếc sang quan sát phản ứng của Đu Đu. Hóa ra nhà họ Tống chọn cách nói về mẹ Đu Đu như vậy. Đu Đu nghe vậy liệu có thấy buồn không? Tất cả đều do sự thiếu vắng trách nhiệm của anh gây ra.
“Ở nhà Đu Đu có thời gian và địa điểm học bài cố định không ạ?”
Tống Hoắc: “Có, hàng ngày ba nó đều sẽ kèm cặp. Địa điểm thì không cố định, thỉnh thoảng cũng ra KFC học.”
Mạnh Tư Trình: “…Thực ra địa điểm học không cố định sẽ không tốt lắm ạ.”
Tống Hoắc: “Về tôi sẽ bắt nó sửa ngay.”
Mạnh Tư Trình: “Tan học xong chú có thể cho Đu Đu ở lại văn phòng để cháu kèm thêm. Môn toán của em ấy rất có tiềm năng, cháu muốn giúp Đu Đu tăng điểm.”
Tống Hoắc mong còn chẳng kịp: “Cảm ơn thầy nhiều!”
Mạnh Tư Trình: “Ở nhà thói quen ăn uống của Đu Đu thế nào ạ?”
Tống Hoắc: “Kén ăn, mỗi đợt kén một món, rất ngẫu nhiên.”
Tống Đu Đu bào chữa: “Ông ơi, cháu không kén ăn nữa rồi ạ.”
Tống Hoắc xem như đây là lời Đu Đu cố gắng vớt vát trước mặt thầy thôi: “Vậy thì giỏi quá.”
Mạnh Tư Trình ghi nhận vào hồ sơ: kén ăn, buổi trưa ăn tập thể cần chú ý.
“Gia đình có nuôi thú cưng không ạ?”
Tống Đu Đu đáp vội: “Đậu Đậu!”
Tống Hoắc: “Đâu có đâu, Đậu Đậu là ai cơ?”
Tống Đu Đu: “Đậu Đậu là chó của thầy Mạnh, tặng cho cháu ạ.”
Tống Hoắc mù mờ nhìn sang Mạnh Tư Trình đầy thắc mắc: “Thầy Mạnh, chuyện này là thật sao thầy? Tặng chó?”
Mạnh Tư Trình: “Vâng, công việc của cháu hơi bận. Đu Đu thích chó, bảo là ba em ấy có thể dắt chó đi dạo.”
Tống Hoắc tưởng là chó bình thường thôi nên không bận tâm mấy, bởi dạo gần đây những chuyện bất ngờ không chăm được nữa, phải tìm chủ khác nhận nuôi chó hộ thì tràn lan.
Mạnh Tư Trình: “Đu Đu có sở thích nào đặc biệt không ạ?”
Tống Hoắc: “Cháu nó thích vẽ tranh.”
Mạnh Tư Trình: “Vẽ là thói quen tốt giúp bồi đắp tính kiên nhẫn và trí tưởng tượng, rất đáng khích lệ. Bình thường nhà mình có cho Đu Đu xem điện thoại không ạ?”
Tống Hoắc: “Cái đó thì không, chỉ cho cháu nó xem ít phim hoạt hình thôi.”
Mạnh Tư Trình: “Phim hoạt hình dài có thể xem nhiều thêm, không cho trẻ xem clip ngắn. Điều này chứng tỏ chú là phụ huynh rất ưu tú đấy ạ. Có phụ huynh như chú thì bọn cháu làm giáo viên sẽ vững tâm hơn nhiều.”
Được tâng bốc nên Tống Hoắc phấn khởi hẳn. Thầy Mạnh cũng đâu có nghiêm khắc lắm, chú còn tưởng thầy phải “truy” điểm 28 đến cùng cơ chứ.
Mạnh Tư Trình: “Vậy chú có đề xuất gì cho công việc của giáo viên bọn cháu hay cho nhà trường không ạ?”
“Đề xuất à… ôi.” Tống Hoắc bất giác xoa tay. Nếu là một doanh nhân thay vì giáo viên thì lúc này chú đã phải lấy cái phong bì ra, nhờ vả Mạnh Tư Trình quan tâm Đu Đu nhiều hơn rồi.
Mạnh Tư Trình: “Chú cứ chia sẻ thẳng ạ. Đến thăm nhà học sinh vốn là để trao đổi trực tiếp, lắng nghe nhu cầu mà.”
Tống Hoắc bất chấp “chai mặt” một lần: “Chuyện là, nhà tôi cũng chỉ hy vọng Đu Đu thi đạt yêu cầu môn toán thôi, ngoài ra không có gì nữa… Đương nhiên, chủ yếu là Đu Đu phải tự giác cố gắng đã.”
Mạnh Tư Trình trịnh trọng nói: “Thầy Tống, cháu xin phép chờ đến kỳ thi cuối kỳ sẽ đưa ra câu trả lời cho yêu cầu của chú ạ.”
Càng nhìn lứa đàn em đi sau, Tống Hoắc càng thấy hài lòng. Giáo viên mới đúng là mạnh dạn thật, dám khẳng định cam đoan.
“Vậy Đu Đu nhà tôi xin nhờ cả vào thầy.”
Mạnh Tư Trình đứng lên: “Buổi hôm nay đến đây thôi ạ. Mai cháu sẽ tiện đường ghé sang đưa Đu Đu đi học, tranh thủ ôn tập thêm.”
“Liệu có làm phiền thầy quá không ạ!”
“Không đâu ạ.”
“Đu Đu, mau cảm ơn thầy Mạnh đi kìa.”
Tống Đu Đu tiễn bố ra đến cửa: “Cảm ơn thầy Mạnh ạ.”
Mạnh Tư Trình cúi người xuống, vò tóc bé bảo: “Đu Đu, nhớ cam kết giữa chúng ta nhé.”
Thi cuối kỳ đạt điểm chuẩn, con sẽ không phải làm bài tập hè.
Mạnh Tư Trình không đổi trực tiếp bài tập hè lấy bí mật, sợ Tống Hề Đào sẽ giận nên anh chuyển sang đưa ra yêu cầu về thành tích.
Tống Đu Đu gật đầu. Bé đã đạt chuẩn trong mơ một lần rồi! Bé không muốn làm bài tập hè đến lần thứ hai đâu!
Tiếc là bé không nhớ nổi đề bài thi cuối kỳ nữa.
Chờ Mạnh Tư Trình ra về, Tống Hề Đào mới dám gọi điện cho con trai: “Đu Đu, chuyện trong mơ của con, con đừng kể cho thầy Mạnh nhé.”
Tống Đu Đu chột dạ. Lời dặn của ba đến muộn quá: “Con đã kể một ít rồi ạ.”
Tống Hề Đào: “Kể hết rồi sao?!”
Tống Đu Đu: “Vẫn còn một ít chưa kể ạ.”
Tống Hề Đào: “Ví dụ?”
Tống Đu Đu vắt óc suy nghĩ: “Con chưa nói với thầy Mạnh là chúng ta sống cùng nhau ạ.”
Tống Hề Đào thấy trời đất sụp đổ. Rốt cuộc kẻ nào nghĩ quẩn mà đi ở chung với giáo viên dạy toán vậy, không muốn sống nữa sao?
Tống Đu Đu nhanh trí nói thêm: “Con cũng chưa nói là ba với thầy ở chung một phòng ạ.”
Tống Hề Đào: “…” Đừng kể nữa con yêu, ba không dám nghe.
Tống Đu Đu: “Thầy Mạnh đi công tác xong chúng ta lén đi ăn đồ nướng, con cũng chưa kể!”
Tống Hề Đào chẹp một tiếng. Cái kiếp sống gì thế này, ăn đồ nướng thôi cũng phải chộp giật lén lút.
“Giờ ba dẫn con đi ăn luôn.”
Tống Đu Đu: “Dạ!”
Thế là một tiếng sau, Tống Hề Đào dẫn theo Đu Đu và Hoắc Quyết ngồi vào chỗ trong một quán đồ nướng: “Cho xin cái kéo với ạ.”
Nhóc con ăn đồ nướng thì cắt nhỏ ra nếm thử thôi là được, tuyệt đối không thể để hai đứa làm một lèo hết cả xiên.
Tống Đu Đu ăn đùi gà, bỗng nhớ đến Đậu Đậu: “Ba ơi, con nhớ Đậu Đậu rồi.”
Tống Hề Đào: “Đậu Đậu là ai?”
Tống Đu Đu kể lại cặn kẽ quá trình từ bất ngờ quen biết đến trở thành anh em khác họ của bé và Đậu Đậu.
Tống Hề Đào nghe xong, “…”
Mạnh Tư Trình lại đi thả chó, làm sao Đu Đu đỡ nổi.
Hoắc Quyết lắng nghe câu chuyện của Tống Đu Đu, dừng việc ăn đồ nướng, chìm vào suy tư.
Tống Đu Đu: “Hoắc Quyết, chờ tớ với Đậu Đậu trở thành anh em thì cậu sẽ là bạn thân nhất của tớ.”
Hoắc Quyết: “Thế lúc nào các chú mới đến với nhau?”
Tống Đu Đu: “Nghỉ hè!”
Tống Hề Đào: “…”