Đu Đu Say Rượu Nổi Cơn Học Toán

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Đu Đu Say Rượu Nổi Cơn Học Toán

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tháng trước kỳ thi cấp ba của Tống Đu Đủ, cuối cùng Tống Hề Đào cũng phải thừa nhận tài nấu nướng của mình không ổn định, quyết định trong tháng này sẽ tránh xa bếp núc.
Sự căng thẳng của Tống Hề Đào xuất phát từ việc cậu không nắm rõ thực lực của Tống Đu Đủ. Mạnh Tư Trình thì khá điềm tĩnh, chín năm giáo dục bắt buộc đều do anh giám sát để thằng bé vượt qua, anh đã có hình dung sẵn trong đầu. Nếu chỉ yêu cầu Tống Đu Đủ thi đậu cấp ba, thì thật sự không có gì phải áp lực. Kỳ thi đâu chỉ có mỗi môn toán, vẫn còn các môn khác có thể gỡ điểm.
Quản gia Tống, người không phụ trách mảng giáo dục, hỏi: “Thầy Mạnh, liệu con trai mình có thể thi được khoảng bao nhiêu điểm?”
Mạnh Tư Trình: “Em biết bây giờ em trông giống gì không?”
Tống Hề Đào: “Trông giống gì?”
Mạnh Tư Trình bế vợ ngồi lên đùi mình mặt đối mặt, nhéo gáy cậu: “Giống một ông bố xa nhà bao năm ——”
Chợt Mạnh Tư Trình im bặt, so với Tống Hề Đào thì mình còn giống ông bố “xa nhà bao năm bỗng nhiên xuất hiện” hơn.
“Không có gì, tối nay em cứ như thế này rồi tôi sẽ trả lời em sau.”
“Con trai cậu sắp thi đến nơi rồi mà đầu óc cậu toàn nghĩ mấy chuyện đen tối thế!” Tống Hề Đào gác cằm lên vai anh, cố sức chọc mạnh.
Mạnh Tư Trình tiếc nuối: “Vậy chờ thằng bé thi xong em nhớ thưởng công cho công thần nhé.”
Tống Hề Đào cảm thấy hiện giờ Mạnh Tư Trình bắt đầu hơi lấn át chủ rồi đấy, ngang ngược ra vẻ gia trưởng trong nhà, nói một là một không có hai, ngay cả Giang Mộng Lệ cũng phải nể anh đôi phần.
Chờ Đu Đủ thi đậu cấp ba, đạt được mục tiêu rồi cậu phải cất Mạnh Tư Trình vào kho mới được, ngày nào cũng đòi “bắn”.
Căng thẳng một hồi xong Tống Hề Đào hết căng thẳng luôn. Học sinh dốt đi thi thì có gì đâu, cậu đã từng trải qua rồi mà.
Đến ngày thi, cả Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình đều đưa đón, dõi theo Tống Đu Đủ và Hoắc Quyết cùng nhau bước vào trường. “Mạnh Tư Trình, sao năm đó cậu không dám xuất hiện đường đường chính chính một chút đi, cứ phải bám đuôi thế.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi bám đuôi em nhiều lần lắm, là lần nào?”
Tống Hề Đào sốc nặng, lại còn nhiều lần lắm ư?
Mạnh Tư Trình: “Có lần em ngồi xổm dưới gốc cây không biết nghĩ gì, à, cái hôm em mua đồng phục cho tôi ấy, tôi tưởng có ai chặn đường em ngoài cổng.”
Tống Hề Đào: “Không phải! Mình đang phân vân xem có nên lấy bộ đồng phục về không!”
Mạnh Tư Trình: “May mà chưa lấy lại.”
Tống Hề Đào: “Mình sợ cậu tưởng mình đã nhận ra cậu rồi, sẽ không dạy thêm cho mình nữa, mà cũng sợ nhỡ quay lại đụng mặt cậu thì phiền. Xong mình nhìn thấy cậu với Diêu Chiêu đi qua ngay trước mặt mình, mình mới nghĩ hóa ra những bóng lưng tương tự nhau phổ biến đến thế, chắc bạn ưu tú sẽ tin cái cớ của mình thôi.”
Mạnh Tư Trình khẽ cười, hóa ra cậu ấy tự mình giải vây cho bản thân.
Tống Hề Đào: “Thừa nhận đi, cậu mê mệt quần áo mình mua đúng không, chưa giặt đã thay ngay rồi.”
Mạnh Tư Trình: “Đúng, em cứ mua quần áo cho tôi thật nhiều vào, mua gì tôi cũng mặc.”
Tống Hề Đào: “Quần áo kỳ dị cậu cũng mặc ư?”
Mạnh Tư Trình: “Nếu em muốn chơi.”
Tống Hề Đào: “…”
Tống Hề Đào ngó nghiêng xung quanh, đúng là đông phụ huynh thật. Lứa phụ huynh cùng thế hệ họ phổ biến là cưới muộn, đẻ muộn, mốc tuổi trung bình phải hơn cậu và Mạnh Tư Trình sáu tuổi. “Bọn mình trẻ nhất luôn rồi à?”
Mạnh Tư Trình: “Riêng em là xinh đẹp nhất.”
Tống Hề Đào hơn ba mươi tuổi vẫn tươi tắn trẻ trung, gương mặt hoàn toàn không có nếp nhăn, song ở chung với Mạnh Tư Trình lâu ngày, phong thái cũng hơi trầm lắng dần, người khác không thể nhận ra cậu là đồ ngốc chỉ sau một cái liếc mắt được nữa!
Càng ngày Tống Hề Đào càng bớt vẻ ngây ngô, nói theo cách của Giang Mộng Lệ là từ khi Mạnh Tư Trình tiếp quản thì Tống Hề Đào lão hóa ngược, thật lòng chỉ sợ có ngày được chiều chuộng quá mà mai một hết IQ.
“Ba, bố!”
Thi toán xong, Tống Đu Đủ chạy ào ra về phía hai người cha, một bên oai nghiêm một bên đồng điệu, hai hình mẫu đủ thỏa mãn toàn bộ nhu cầu cảm xúc của thằng bé.
Tống Hề Đào vuốt tóc con trai đã cao gần bằng mình: “Về nhà ăn cơm, ba sẽ làm sườn chua ngọt cho con.”
Các bạn học cùng Tống Đu Đủ vẫn không dám tin hai anh đẹp trai này là bố chứ không phải anh trai nhà Tống Đu Đủ, còn nhắc đến chuyện này trong bài tập làm văn.
Kỳ thi kéo dài ba hôm, buổi tối ngày cuối cùng cả lớp sẽ tụ họp liên hoan.
Hoắc Quyết sang đón Tống Đu Đủ để đi cùng, trước khi rời nhà Tống Hề Đào dặn dò: “Đu Đu, con không được uống rượu đâu đấy nhé!”
Tống Đu Đủ: “Vâng ạ, thưa ba!”
Mạnh Tư Trình nói với Hoắc Quyết: “Đừng để Đu Đu uống rượu.”
Hiện giờ vóc dáng Hoắc Quyết cũng rất cao lớn, cậu bé chững chạc đứng trước mặt chú Mạnh cam kết hệt như ngày xưa: “Cháu sẽ chú ý ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Khi nào xong chú sẽ đến đón hai đứa.”
Sở Giáo dục thành phố Hải mới đặt ra quy định không cho phép giáo viên tham dự bất cứ dịp liên hoan, hội hè cảm ơn hay lên cấp nào. Vậy nên buổi tụ tập của đám nhóc choai choai mười mấy tuổi đầu thiếu vắng thầy cô quản lý khiến phụ huynh rất lo lắng. Nhóm phụ huynh phải bàn bạc kỹ lưỡng, mới nhất trí bỏ phiếu chọn ra được một nhà hàng đàng hoàng, đồng thời trao đổi trước với quản lý là cấm tiệt phục vụ mọi loại đồ uống có cồn.
Song vẫn sơ suất để lọt lưới một trường hợp, một em len lén mang theo mấy cốc rượu, còn nảy ra ý tưởng độc đáo là đựng vào cốc trà sữa: “Chú tớ làm pha chế, đây là quà tốt nghiệp chú tặng, ngon cực kỳ luôn. Đứa nào uống được rượu thì thử xem, không uống được thì đừng có xí xớn đấy nhé.”
Cậu ta chia làm năm cốc, đặc biệt dành riêng một cốc cho Hoắc Quyết: “Tửu lượng bố cậu siêu giỏi, đảm bảo cậu cũng không kém cạnh đâu.”
Trái với thái độ như ra trận đánh nhau của nhà họ Tống đối với rượu cồn, Hoắc Tấn trên thương trường thì ngàn chén chưa gục, mỗi tội phải kiêng khem vì sức khỏe thôi. Việc giáo dục con cái của anh cũng chỉ dặn dò có thể nếm chút ít cho biết cảm nhận.
Hoắc Quyết không từ chối ý tốt của bạn, cúi đầu ngửi thử: “Cảm ơn, mùi thơm lắm.”
Tống Đu Đủ đi từ nhà vệ sinh ra, trông thấy mọi người đang sôi nổi chia phần trà sữa. Mẫu cốc trong suốt đựng chất rượu sóng sánh, chắc hẳn là món mới mở bán!
Hoắc Quyết vừa đặt cốc xuống bàn thì một bàn tay trắng nõn thon thả mò sang từ sau lưng cậu bé, bưng ngay lên hút một ngụm to, điêu luyện chẳng khác nào hồi xưa hay uống sữa.
Soda hoa quả vị hơi nồng, nhưng mà ngọt!
“Đừng uống!”
Tống Đu Đủ giật mình hồi hộp như kiểu bị giành trà sữa, lùi bước đồng thời tranh thủ ực thêm một ngụm theo phản xạ, y hệt cảnh ba cậu bé uống trà sữa bắt gặp Mạnh Tư Trình vậy.
Hoắc Quyết thì đang ngồi ở ghế, phải bật dậy, xoay người, giật lại. Một loạt động tác có nhanh đến mấy cũng không thể bắt kịp tốc độ uống của Tống Đu Đủ.
Hoắc Quyết: “Đó là cocktail!”
Tống Đu Đủ: “Hai ngụm thôi.”
Hoắc Quyết trơ mắt nhìn cốc trà sữa vơi hẳn đi trông thấy, bấu lấy cổ tay bé: “Đi với tớ ra uống nước đào giải rượu.”
Tống Đu Đủ: “Có sao đâu, chưa uống làm sao biết tửu lượng tớ thế nào. Hai ngụm thôi mà, ba tớ đi ăn nướng còn uống cả lon bia kìa.”
“Cũng đâu thể cứ lờ mờ đoán mò tửu lượng của bản thân mãi đúng không? Như vậy mới nguy hiểm chứ.”
Hoắc Quyết ngẫm thấy có lý phết. Hiện giờ Tống Đu Đủ đang nghe lời thuần túy chứ thực ra chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, tóm lại vẫn khá hơn là lén nếm thử cồn vào dịp nào đó mà mình không hay biết.
Tống Đu Đủ: “Tớ muốn ăn Phật nhảy tường.”
Hoắc Quyết lấy cái bát nhỏ, múc cho cậu bé.
Tống Đu Đủ nhâm nhi một hồi, đột nhiên đặt bát xuống rồi đứng bật dậy: “Sắp muộn giờ thi rồi.”
Hoắc Quyết chưa kịp phản ứng: “Thi gì cơ?”
“Thi toán vào lớp mười ấy!” Tống Đu Đủ ngó nghiêng đôi tay trắng trơn của mình, nôn nóng túm lấy cánh tay Hoắc Quyết: “Sao thầy cô không phát đề cho tớ, phát theo thứ tự xếp hạng hả? Học dốt toán thì không được phát ư?”
Vậy nguy to mất. Bố Mạnh dặn rồi, kể cả thi toán chỉ bốn mươi điểm thì đó cũng là trụ cột vô cùng quan trọng trong tổng điểm, cố thi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, đừng nản chí.
“Thưa thầy cô, em chưa có đề ạ!” Tống Đu Đủ nhìn một vòng xung quanh, phát hiện ở đây lại chẳng có bóng dáng giáo viên nào!
Hoắc Quyết hớt hải nói: “Đừng vội, đừng vội, tớ dẫn cậu sang văn phòng lấy.”
Cậu bé dẫn Tống Đu Đủ vào khu vực hậu cần của nhà hàng: “Cho em mượn dùng máy in một lúc với ạ.”
Hoắc Quyết in thẳng một đề trong nhóm lớp ra, nhờ nhà hàng chuẩn bị nước đào cho Tống Đu Đủ rồi dúi ngay cái bút vào tay Tống Đu Đủ: “Cậu làm đi.”
Tống Đu Đủ đọc lướt: “Đây đâu phải đề thi vào lớp mười!”
Sao Hoắc Quyết ngờ nổi là cậu bé vẫn còn chút lý trí: “Đây là đề dự phòng, cậu thi bằng đề dự phòng.”
Tống Đu Đủ: “Ồ.”
Cậu bé lập tức cắm cúi làm bài. Đề toán thi vào lớp mười có mấy câu trắc nghiệm ở đầu rất đơn giản, loáng một cái là chọn xong, nhưng đến phần sau thì… cậu bé gãi trán, cậu bé không thể tiếp tục làm bạn cùng bàn cấp ba với Hoắc Quyết được nữa rồi.
Hoắc Quyết trơ mắt dõi theo Tống Đu Đủ tính một câu tận ba lần mà vẫn chưa khớp nổi bất kỳ đáp án nào, mà Tống Đu Đủ vẫn đang không ngừng quay lên nháp lại từ đầu, hệt như em bé đáng thương lạc giữa mê cung chẳng biết đường ra.
Vậy là chỉ nhìn Tống Đu Đủ làm đề thôi cũng phải xót.
Hoắc Quyết: “Từ từ thôi, tớ sẽ dạy cậu.”
Trong quá khứ, Tống Đu Đủ chưa bao giờ để Hoắc Quyết dạy cậu bé cả.
Tống Đu Đủ: “Không được, thế là gian lận!”
Hoắc Quyết: “…”
Nhân viên phục vụ bưng ra hẳn một chai nước đào to đùng. Hoắc Quyết cắm ống hút đặt sát vào mép cho Tống Đu Đủ: “Uống nước đã.”
Cần khẩn trương uống thật nhiều nước để đào thải bớt lượng cồn. Hoắc Quyết nhận ra mình vẫn mong Tống Đu Đủ hãy cứ làm nhóc Đu ngốc ghét làm bài tập toán thì hơn, đừng yêu toán để không bị giày vò bởi toán.
Tống Đu Đủ nghiêng mặt đi: “Tớ không uống, uống vào sẽ buồn đi vệ sinh, tớ không đủ thời gian.”
Hoắc Quyết bất lực thật sự, cậu bé hít sâu một hơi, đè tay Tống Đu Đủ lại: “Cậu nghe tớ này, cậu đang nằm mơ thôi, hôm nay không phải ngày thi cấp ba.”
Tống Đu Đủ ngơ ngác hồi lâu: “Chưa đến ngày thi à?”
Hoắc Quyết: “Ừm.”
Tống Đu Đủ: “Vậy tớ phải luyện đề! Quyển tổng ôn của tớ đâu rồi?”
Cậu bé thò tay xuống ngăn bàn tìm sách theo phản xạ: “Sách của tớ đâu rồi?”
Hoắc Quyết: “Mười hai giờ đêm rồi, phải đi ngủ thôi.”
Tống Đu Đủ: “Mới mười hai giờ mà, ba tớ kể hồi trước ba học đến hai giờ cơ. Hoắc Quyết, cậu lấy hộ tớ sách bài tập ra mau lên.”
Hoắc Quyết: “Cậu uống ngụm nước đã.”
“Cậu lấy sách ra đã.” Đôi mắt Tống Đu Đủ toát lên nhiệt huyết học hành vô biên. Ai gặp cậu bé lúc này cũng sẽ nghĩ đây phải là học sinh giỏi thông minh cầu tiến lắm, đặc biệt là giáo viên dạy toán của cậu bé, chứng kiến cảnh tượng trước mắt chắc sẽ dào dạt lệ rơi.
Hết cách, Hoắc Quyết đành mượn khu in ấn, in hẳn mười đề ra ghim thành tập: “Sách của cậu.”
Tống Đu Đủ lật giở ngay trang đầu làm vội, được hai câu xong bắt đầu tắc tị, song lần này cậu bé không chống đối việc Hoắc Quyết dạy mình nữa.
Hoắc Quyết vừa giảng giải vừa đút nước đào cho Tống Đu Đủ. Lúc Tống Đu Đủ uống rượu xong cậu bé còn giữ tâm lý cầu may chắc không sao đâu, nhưng thực tế chứng minh cậu bé tàn đời rồi. Tống Đu Đủ đã say mèm, trong khi chín rưỡi chú Mạnh sẽ đến đón Tống Đu Đủ.
Giữa chừng Tống Đu Đủ cuống cuồng chạy như bay đi vệ sinh một chuyến, quay lại xong lập tức tiếp tục: “Nãy vừa làm đến câu số mười hai.”
Cả lớp đều đang say sưa giữa niềm vui tốt nghiệp xả láng, có bạn nhắc đến Hoắc Quyết và Tống Đu Đủ mà tìm khắp phòng chẳng thấy đâu.
Hoắc Quyết đồng hành với Tống Đu Đủ làm đề toán ròng rã đúng hai tiếng đồng hồ. Muốn giảng bài rành rọt được cho một Đu Đu say rượu là nhiệm vụ vô cùng gian nan.
Hoắc Quyết: “Cũng khá rồi đó, hôm nay cậu tiến bộ rõ rệt, ngủ một giấc đã rồi mai làm tiếp.”
Tống Đu Đủ chưa hết thòm thèm: “Tớ cảm giác vẫn chưa đủ.”
Hoắc Quyết: “Đột ngột nhồi nhét nhiều thế sẽ không tiếp thu kịp.”
Tống Đu Đủ: “Tiếp thu tốt, bố tớ là Mạnh Tư Trình mà!”
Hoắc Quyết: “…”
Tống Đu Đủ giở sang trang tiếp theo: “Tớ phải trở thành nhà toán học siêu đẳng giống bố tớ!”
Hoắc Quyết ngờ rằng mình bị lãng tai.
Mãi tận khi Mạnh Tư Trình đến đón Tống Đu Đủ, Hoắc Quyết cũng chưa thể đưa Tống Đu Đủ khỏi trạng thái điên cuồng làm đề toán.
Cậu bé đứng ưỡn lưng thẳng tắp, thành khẩn nhận lỗi: “Cháu xin lỗi chú Mạnh, cháu không trông kỹ, Tống Mộc tưởng các bạn phát trà sữa nên uống mất hai ngụm.”
Tống Đu Đủ còn đang bám víu tập đề, bị xách đi mà dọc đường không buồn nhìn ai, chỉ chăm chú đọc đề.
Nghe thấy giọng bố, mắt Tống Đu Đủ sáng bừng lên: “Bố ơi, câu này con không biết làm.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao đâu Hoắc Quyết, cháu chăm nom như vậy là chu đáo lắm rồi. Đu Đu lên xe đã con.”
Tống Đu Đủ: “Con làm xong câu này đã.”
Mạnh Tư Trình gật đầu, anh nhận lấy tờ đề ngay trước cửa nhà hàng, nơi người qua kẻ lại tấp nập. Chỉ cần liếc một lượt là anh tính nhẩm ra ngay đáp án. Gặp tình huống con trai hiếu học hiếm có, dù cho Tống Đu Đủ đã say mèm anh cũng không hề giải đáp hời hợt: “Gọi số lượng nhóm A hoàn thành được mỗi ngày là X…”
Quần chúng bước ngang liên tục chặc lưỡi: “Phụ huynh gì mà kiểm soát kinh khủng khiếp, ké một suất liên hoan cũng phải kéo con vào vệ đường giảng bài. Cậu con trai gần mét tám rồi chứ ít gì, mặt mũi để đi đâu?”
Mạnh Tư Trình: “Nghe vậy hiểu chưa?”
Tống Đu Đủ ngước đôi mắt đen láy lên nhìn thẳng vào bố: “Chưa ạ.”
Mạnh Tư Trình đành giảng lại một lượt.
Tống Đu Đủ: “Bố ơi, con vẫn chưa hiểu ạ.”
Mạnh Tư Trình: “Ba dài một ngắn thì chọn cái ngắn nhất, hiểu chưa.”
Tống Đu Đủ: “Hiểu rồi ạ!”
Tống Hề Đào ngồi trong xe quay clip mà không dám hó hé tiếng nào, sợ Tống Đu Đủ quay sang hỏi mình.
Giây phút hiếu học nhất của Tống Đu Đủ lại là sau khi uống rượu! Vừa ngốc vừa ham học.
Cuối cùng cũng thấy Tống Đu Đủ chịu lên xe, Tống Hề Đào nhảy xuống cho cậu bé vào trước, nói với Hoắc Quyết: “Lúc nãy vất vả cho cháu quá.”
Nếu không phải bố ruột và trúc mã lớn lên bên nhau từ nhỏ, thì ai mà chịu giảng giải cho cậu bé như thế.
Hoắc Quyết nhìn Tống Hề Đào, ánh mắt đầy lo âu: “Không vất vả đâu ạ.”
Tống Hề Đào: “Về nhà ngủ đi, chờ Đu Đu tỉnh táo xong chú sẽ bảo thằng bé gọi điện cho cháu.”
Hoắc Quyết: “Cảm ơn chú ạ.”
Hai ông bố dẫn con trai về nhà, mở cửa ra tình cờ gặp đúng Giang Mộng Lệ đang xem tivi ở phòng khách.
Giang Mộng Lệ: “Về rồi đấy à.”
Tống Đu Đủ: “Bà nội ơi, cháu không xem tivi với bà được đâu ạ, cháu còn phải làm ——”
Mặt mũi Tống Hề Đào lẫn Mạnh Tư Trình đồng loạt biến sắc. Mạnh Tư Trình ngồi thụp xuống tại chỗ, Tống Hề Đào đẩy con trai lên lưng Mạnh Tư Trình, đôi bên một cõng một đỡ, tức tốc vận chuyển Đu Đu say rượu vào phòng ngủ.
Trời ơi đất hỡi, suýt nữa thì thật rồi. Giang Mộng Lệ mà biết Tống Đu Đủ nốc rượu nổi cơn làm toán là đảm bảo sẽ lục lại nợ cũ năm xưa cho xem ——
Nếu không phải tại hai đứa lên giường khi say, Đu Đu đã chẳng dốt toán đến thế!
Rượu cồn phong ấn năng khiếu toán học của Đu Đu, nhưng cũng để lại một chiếc chìa khóa!
Nghe chẳng có căn cứ khoa học gì sất, song ở nhà thì bác sĩ Giang chính là nhà khoa học uy tín nhất rồi.
Đến lúc ấy kể cả Mạnh Tư Trình có lấn át chủ cũng phải khép nép cúi gằm.
Về đến tận giường Tống Đu Đủ vẫn hừng hực khí thế: “Con muốn làm toán.”
Mạnh Tư Trình: “Toán cấp hai lỗi thời rồi, để bố dạy con toán lớp mười nhé.”
Nếu Tống Đu Đủ tỉnh táo đảm bảo cậu bé phải khiếp hãi bay màu, nhưng đây là một Đu Đu say.
Tống Đu Đủ: “Được bố ạ.”
Thế là Mạnh Tư Trình xắn tay quay lại nghề cũ đích thực – giáo viên toán trung học phổ thông.
Tống Hề Đào ngỡ ngàng thán phục, cậu ấy tận dụng sơ hở dạy thật đấy à.
Tống Đu Đủ con cũng vinh hạnh học luôn.
Tống Hề Đào: “Công nhận hai người chất chơi thật.”
Mạnh Tư Trình: “Biết đâu để lại được chút ký ức thì sao?”
Tống Hề Đào: “Đến cậu còn đứt mạch, thằng bé nhớ nổi chắc?”
Mạnh Tư Trình: “…”
Chờ thêm lúc nữa thì bác sĩ gia đình đến. Tống Hề Đào mời bác sĩ vào: “Bác sĩ khám thử cho Đu Đu xem ạ, chỉ say rượu bình thường thôi sao?”
Bác sĩ kiểm tra một lượt, xác nhận Tống Đu Đu chỉ say rượu, các dấu hiệu khác vẫn ổn thỏa, rồi kê cho thuốc giải rượu.
Uống thuốc xong, tiếp tục học toán nốt nửa tiếng, Tống Đu Đủ hài lòng mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Mạnh Tư Trình bảo Tống Hề Đào đi ngủ trước: “Tôi ngồi đây trông chừng, nhỡ nửa đêm thằng bé dậy lại khó chịu.”
Tống Hề Đào: “Mình trông chừng với cậu.”
Mạnh Tư Trình: “Em ngủ trước đi, hai đứa thay phiên nhau, tiện thể cân nhắc dần phần thưởng cho công thần nhé.”
Tống Hề Đào: “Cậu còn dám nhắc, cẩn thận mẹ mà biết thì công cốc hết nhé.”
Mạnh Tư Trình cười khẽ, đã mười mấy năm anh không đụng một giọt rượu nào: “Chính ra tôi cũng tò mò, bây giờ tôi mà uống say thì làm gì em được nhỉ.”
Liệu có phải mười mấy năm vẫn giậm chân tại chỗ, chỉ biết níu Tống Hề Đào lại để bắt nghe giảng toán?
Tống Hề Đào: “Cậu đừng có mà uống! Cả hai người đều cấm được uống!”
Hôm sau, Tống Đu Đủ tỉnh dậy dụi mắt xoa mặt, phát hiện bố ngồi ngay cạnh bàn, đang một tay chống cằm nhắm mắt dưỡng thần.
Tống Hề Đào rón rén đi vào, vắt hai chiếc khăn, một đưa cho Tống Đu Đủ, một thì tự tay lau mặt cho Mạnh Tư Trình. Quá đáng quá đi thôi, đã bảo thay phiên cơ mà, Mạnh Tư Trình hoàn toàn chẳng buồn gọi cậu.
Chiếc khăn mặt ẩm mềm ấm áp vừa chạm lên gương mặt đường nét sắc sảo là Mạnh Tư Trình tỉnh ngay: “Đu Đu, con có thấy khó chịu chỗ nào không?”
Tống Đu Đủ xót bố: “Không khó chịu gì ạ, mỗi tội ngủ nhiều hơi mệt thôi. Bố ơi, sau này con không bao giờ uống rượu nữa đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Không sao, thanh niên trai tráng, có môi trường an toàn thì cũng phải thử một lần mới biết mình uống được hay không chứ.”
Chợt Tống Hề Đào nắn bóp vai Mạnh Tư Trình, đánh mắt ra hiệu cho anh.
Mạnh Tư Trình thấu suốt ý vợ, bất thình lình bảo: “Đu Đu, cho hàm số f(x), với mọi x thuộc tập xác định ta có f(-x) = -f(x), đây là hàm số chẵn hay lẻ?”
Mặt Tống Đu Đủ ngơ ngác: “Ế?”
Mạnh Tư Trình xòe tay: “Học không vào đầu.”
Tống Hề Đào: “…”
Hừ, tối qua một người dám dạy một người dám học cơ mà! Không ai thấm thía cái nết đứt mạch sau khi say hơn cậu!
“Cậu vào ngủ bù, con gọi điện lại cho Hoắc Quyết đi.”
“Cấm tiệt không bao giờ được uống rượu nữa!”