Chương 9: Có sữa tức là mẹ

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán

Chương 9: Có sữa tức là mẹ

Có Rảnh Ghé Uống Trà - Tiểu Văn Đán thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm sau, quản lý sinh viên tổ chức buổi sinh hoạt chung. Dọc đường, Tống Hề Đào gặp Lương Dịch, người từng là chiến thần săn sale đồ ăn cùng cậu.
Ăn Tết xong, Lương Dịch tiếp tục tăng cân thêm chút, trông thấy Tống Hề Đào gầy đi thì như sét đánh ngang tai: “Sao mày lại gầy đi rồi? Ối giời ơi, người ta nói con trai thời đại học mà phát tướng là định hình suốt đời, sao mà chỉ có mình tao là định hình vậy?”
Tống Hề Đào ngại ngùng đáp: “Đợt Tết đang đạp xe bị ngã, phải nằm viện một thời gian nên mới gầy bớt.”
Lương Dịch “Ôi đù” một tiếng: “Chuyện lớn như vậy sao không thấy mày hé răng nửa lời? Tao có thể an ủi mày!”
Tống Hề Đào: “An ủi của mày là gửi clip hài cho tao chứ gì?”
Đợt nghỉ đông ngày nào Lương Dịch cũng chia sẻ clip hài vào nhóm chat: “Mày xem không thấy hài hả?”
Tống Hề Đào nói thều thào: “Tao phẫu thuật ở bụng, bác sĩ dặn không được cười.”
Ánh mắt Lương Dịch nhìn xuống bụng cậu sau lớp áo hoodie dày cộp. Chỗ đó phẳng lì, có lẽ vẫn còn rất yếu, mang một vết thương sâu. Cậu ta áy náy bảo: “Xin lỗi nha.”
Tống Hề Đào: “Không sao mà, tối qua tao mới mở từng cái lên xem, công nhận buồn cười thật.”
Lương Dịch nhìn mắt cậu: “Tối qua mày mất ngủ hả? Có phải tại nằm giường ở ngoài không thoải mái không? Hay là cứ dọn về, giường sắt hơi nát nhưng bốn năm rồi mày có trằn trọc bao giờ đâu chứ.”
Buổi tối Tống Hề Đào sẽ gọi điện về nhà, ở ký túc xá thì bất tiện. Cậu nói: “Đã đóng đủ tiền thuê ba tháng rồi, đắt lắm chứ đùa đâu.”
Lương Dịch: “Đành vậy, tao thì vẫn còn nuối tiếc đời sinh viên lắm, tao phải ngủ ký túc xá cho đến khi nào trường đuổi mới thôi.”
Chờ tới lúc chụp ảnh tốt nghiệp là Tống Hề Đào đã hồi phục như trước. Có một bạn cùng phòng ký túc xá về nhà đi thực tập từ học kỳ trước, đã nửa năm cả hai chưa gặp nhau. Cậu này nhìn thấy Tống Hề Đào mà hoàn toàn không phát hiện ra sự thay đổi ở cậu: “Đào vẫn tươi tắn, tràn đầy sức sống nhỉ. Tao đi làm nửa năm sắp bị vắt kiệt sức lực rồi.”
Lương Dịch yêu cầu: “Nể tình chỉ mình tao chứng kiến mày từ gầy sang béo xong lại xuống gầy, mày phải trả tao ít tiền bịt miệng đó nha, sau này tao sẽ không kể cho ai là mày từng phát tướng.”
Tống Hề Đào: “Đương nhiên phải có, tối tao mời mày ăn buffet hải sản.”
Lương Dịch thuận miệng nói đùa, nào ngờ Tống Hề Đào lại mời thật. Song cũng đã là bữa cuối trước khi chia tay, họa sĩ truyện tranh Tống Hề Đào, người đã có chút tiếng tăm, muốn đứng ra mời cũng dễ hiểu.
Tống Hề Đào mời cả phòng ký túc xá đi ăn, các bạn đều học chuyên ngành liên quan đến nghệ thuật, từng đóng góp ý kiến giúp Tống Hề Đào rất nhiều.
Cả hội chọn một nhà hàng buffet hải sản được đánh giá cao. Tống Hề Đào không thể chen chúc tàu điện ngầm được nên gọi xe đi. Xuống xe, nhìn sang, khách sạn Diêu Chiêu tổ chức sinh nhật cách đây một năm nằm ngay bên cạnh.
Ặc, nơi này chính là khởi nguồn của Đu Đủ.
Tống Hề Đào nhìn biển tên khách sạn. Hôm đó mọi người lần lượt kể về kế hoạch sau tốt nghiệp, Diêu Chiêu ra nước ngoài, Lâm Phi Lưu thi nghiên cứu sinh… Hình như chỉ mỗi Mạnh Tư Trình chưa nói cậu ta có dự định gì.
Ban đầu rời khách sạn nhảy nhót tung tăng vui vẻ bao nhiêu, giờ đi ngang qua lại yếu ớt bấy nhiêu.
Ngốc thật đó, nếu khi ấy đừng chạy thì chắc hẳn Mạnh Tư Trình sẽ thu xếp lo liệu thay cậu. Mạnh Tư Trình thi điểm tuyệt đối là đủ biết cậu ta làm việc cẩn thận, chu đáo đến mức nào.
Nhưng không chạy thì đã chẳng có Đu Đủ.
Tống Hề Đào nghĩ tới Đu Đủ bốn tháng biết lẫy của mình, đang vào giai đoạn đáng yêu nhất của một em bé rồi đó.
Đu Đủ mắt to mày đậm, trắng trẻo, ngọc ngà, ắt hẳn cũng có công lao không nhỏ từ Mạnh Tư Trình.
Cậu bèn tha thứ cho khách sạn này một chút xíu.
Tháng sáu, chụp xong ảnh tốt nghiệp, mỗi người một ngả.
Hôm vừa đến lưu luyến khóc òa thật to, lúc rời đi vẫn rưng rưng nước mắt.
Năm học lớp mười hai Tống Hề Đào chưa từng tưởng tượng mình sẽ thi đỗ trường đại học tốt, gặp được nhóm bạn cùng phòng hợp cạ. Dĩ nhiên cũng chưa bao giờ ngờ ngay khi tốt nghiệp bản thân đã có một đứa con trai tận bốn tháng tuổi.
Ba tháng không gặp, liệu Đu Đủ có còn chịu cho mình bế không?
Vốn dĩ cậu đã chẳng bế thằng bé nhiều.
Trên máy bay, Tống Hề Đào nghĩ bụng, hay là hạ cánh rồi đi thuê khách sạn trước, ngâm mình trong bồn tắm, dùng chính loại sữa bột Đu Đủ đang uống để toàn thân thơm nức mùi sữa, chắc Đu Đủ sẽ thích.
Chẳng phải người ta hay bảo, có sữa tức là mẹ đấy à.
Xuống máy bay xong, Tống Hề Đào vẫn đang tìm kiếm các tình huống tương tự, xem mọi người xử lý ra sao.
Cậu tìm ra một trường hợp cực kỳ giống: mẹ ở cữ xong thì ông bà nội đưa cháu về quê chăm ba tháng, người mẹ phải đi làm hàng ngày nên con không gần mẹ.
Trông thấy lượng phản hồi cao ngất, mắt Tống Hề Đào sáng lên. Cậu vào đọc ngay, ngồi trên taxi cặm cụi lướt xuống, lãng phí mất hai mươi phút cuộc đời quý báu.
Bởi vì ngoài các bình luận suy sụp của người mẹ trong câu chuyện thì bài viết cũng chỉ toàn cư dân mạng khuyên cô ấy rằng: “Đừng suy sụp, hãy học theo bố của cháu bé, điềm tĩnh một chút đi.”
Tống Hề Đào nghe theo lời khuyên, thử cân nhắc xem Mạnh Tư Trình có điềm tĩnh không nhỉ…
Mạnh Tư Trình điềm tĩnh hay không cũng liên quan gì đến mình.
Tống Hề Đào vẫn quyết định tẩm mùi sữa quanh người mình để dụ thằng bé.
Cậu nhắn Tống Nhạn Lý cầm bình sữa xuống nhà chờ cậu.
Tống Nhạn Lý đúng là nhân tài, trời nóng mướt mải thế mà vẫn đi cầm bình sữa nóng xuống tầng. Lần trước anh trai đến trường còn nói thều thào yếu ớt, lúc tiễn cậu lên xe mặt Tống Nhạn Lý cứ như đưa đám. Giờ gặp lại thấy anh trai đã khôi phục hình tượng quen thuộc, cô bé bèn phấn khởi reo lên: “Anh ơi! Anh!”
“Ừ!” Tống Hề Đào cũng đáp lời mạnh mẽ. Đợt mới phẫu thuật xong, cậu còn chẳng dám nói to.
Tống Nhạn Lý giơ bình sữa: “Anh, cái này đổ lên đầu hả anh?”
Tống Hề Đào: “Nóng thế kia!”
Tống Nhạn Lý: “Pha nước lạnh không tan được đâu!”
Tống Hề Đào mở nắp bình ra cố gắng hạ nhiệt. Cậu thử hút một ngụm trước, làm vậy thì nói gì cũng có hơi sữa, khó uống ghê. Xong cậu phun vào trước ngực và lên tóc mình.
Tống Nhạn Lý: “Đến giờ Đu Đủ uống sữa rồi, em đã bảo mẹ là chờ anh về cho uống.”
Tống Hề Đào vội lên gác, đi hai bước làm một, đã rất lâu chưa phấn khích đến thế. Cảm giác vết thương vẫn còn hơi căng, cậu đẩy cánh cửa khóa vân tay của nhà mình ra: “Đu Đủ Đu Đủ, ba về rồi đây.”
Tống Đu Đủ được đặt trong chiếc nôi ở phòng khách.
Tống Hề Đào xông tới định bế bé lên, nhưng vừa duỗi tay ra thì bỗng thấy hơi ngượng. Lần cuối nhìn thấy Tống Đu Đủ, thằng bé còn được bọc trong quần áo mùa đông dày cộp, giờ thì chỉ mặc mỗi bộ liền thân mỏng tang, tay chân rõ ràng, không còn quấn trọn vẹn trong nhộng chũn như hồi mùa đông nữa.
Đu Đủ với tứ chi rõ ràng như này, phải bế thế nào cho đúng đây?
Ngửi thấy mùi sữa trong không khí, Tống Đu Đủ chợt gào khóc mà không có dấu hiệu báo trước.
Tống Hề Đào không còn tâm trạng xoắn xuýt thêm nữa, lập tức bế nhóc con dậy ngay. Bế lên mới nhận ra sự khác biệt về cân nặng. Đợt cậu đi, Đu Đủ nặng bốn kilôgam, giờ đã tám phẩy năm kilôgam, tăng hẳn gấp đôi. Xem chỉ số theo dõi mẹ gửi cậu cũng chưa chú ý mấy, nhưng bế vào tay mới cảm giác thật sự rõ ràng. Ba tháng vừa rồi là giai đoạn phát triển nhanh nhất của một em bé, Đu Đủ chịu khó uống sữa thật, giỏi quá đi mất thôi.
Tống Đu Đủ đang đói, ngửi thấy mùi sữa trong lòng ba, hai tay bèn bấu lấy áo, bé há miệng gặm luôn áo cậu.
“Đây đây đây.” Giang Mộng Lệ lắc bình sữa đi ra, “Ngồi xuống rồi cho thằng bé uống.”
Tống Hề Đào ngồi xuống mép sofa, chọc má thằng bé: “Uống sữa nha.”
Thằng bé nghe đâu có hiểu, chỉ thấy mùi sữa đang gần ngay trước mắt, không muốn bỏ gần ham xa, bèn dùng hết sức bình sinh chộp áo cậu cắn, kể cả núm bình sữa sát sạt cạnh đó rồi cũng chẳng thèm ngó ngàng.
Tống Hề Đào cầm bình sữa, tốn công vất vả lắm mới nhét được núm ti giả vào miệng thằng bé.
Giang Mộng Lệ đỡ trán: “Không biết đường thay cái áo sạch nữa.”
Tống Hề Đào ngỡ ngàng: “…”
Thằng bé nằm trong vòng tay cậu vừa bú vừa ngó ba.
Tống Hề Đào lặng im cho thằng bé nhìn, cảm giác như đang đi phỏng vấn vậy.
Uống hết bình sữa, buổi phỏng vấn kết thúc.
Nhóc con gạt bình sữa đi, nằm tựa vào lòng ba tựa quả đào nhỏ nép vào cạnh quả đào lớn, đôi mắt tròn đen láy ngập tràn vẻ thỏa mãn, như được thấm đẫm nắng sương.
Tống Hề Đào quay lại thành phố Hải, vào làm ở nhà xuất bản thiếu nhi nơi cậu từng thực tập trước đây.
Bộ truyện tranh “Vua tôi bề nổi” do cậu vẽ chính đã ra đến tập cuối. Thời Lưu quyết định tạm ngưng nửa năm để trau chuốt kết thúc, Tống Hề Đào cũng rảnh tay theo.
Công việc bên nhà xuất bản thiếu nhi lương tháng sáu nghìn tệ. Ở chốn tấc đất tấc vàng như thành phố Hải thì hoàn toàn không tương xứng với kinh nghiệm của Tống Hề Đào. Nhưng Tống Hề Đào lựa chọn vì chỗ làm gần nhà, mỗi tuần chỉ phải đến công ty hai ngày, thời gian còn lại có thể làm việc từ xa.
Nửa năm sau, Thời Lưu tái xuất, lập tức gửi cho Tống Hề Đào một chồng giấy tờ và phân cảnh.
“Chiến thôi!”
Cùng thời điểm này, sếp của Tống Hề Đào ở nhà xuất bản thiếu nhi gửi cho cậu một tin nhắn dài dằng dặc. Đại ý là thao túng tâm lý cậu, nói rằng khâu minh họa thiếu nhi có thể bị AI thay thế, nhưng công ty rất tử tế và tốt bụng nên không giảm lương. Hiện giờ công ty vừa nhận thêm một loạt dự án mới, cậu hãy chịu khó kiêm nhiệm cả hai bên. Nếu dự án mới thành công sẽ có hoa hồng.
Tống Hề Đào cau mày đọc hết, muốn từ chức ngay lập tức.
[Tổng biên tập]: Giờ tìm việc ở ngoài khó lắm đấy, cậu đừng xốc nổi nhất thời.
[Tống Hề Đào]: Em biết ạ, em bỏ việc.
Nhìn dòng chữ ấy, Tống Hề Đào thử hồi tưởng, cậu còn nói “Tôi bỏ việc” với ai nữa nhỉ? Sao cảm giác đây không phải lần đầu cậu bỏ việc.
Chắc là tưởng tượng thôi, tổng cộng cậu cũng mới làm mỗi công việc này mà.
Cẩm nang nuôi dạy trẻ nói rằng em bé nhỏ cần tắm nắng. Từ khi trời mát mẻ hơn, ngày nào Tống Hề Đào cũng bế Đu Đủ chín tháng tuổi xuống sân tiểu khu đón ánh mặt trời.
Tầm tám, chín giờ sáng là nắng đẹp nhất, rất đông ông bà cụ ra ngoài dạo bộ, đi chợ, tập thể dục, tay dắt theo đứa cháu.
Ngoại hình Tống Đu Đủ đáng yêu, khung thời gian Tống Hề Đào đi dạo lại cố định. Dần dà cả hai như biến thành một điểm tham quan. Các bạn nhỏ cứ xúm xít quanh cậu hỏi: “Cháu sờ em trai một cái được không ạ?” “Cháu dắt tay em ấy được không ạ?”
Người lớn thì khẽ khàng lướt ngón tay qua má Tống Đu Đủ, khen: “Trộm vía đáng yêu thật đấy.”
Tống Đu Đủ ngồi trong lòng ba cười híp cả mắt, để lộ hai chiếc răng bé xíu. Tống Hề Đào cũng tươi roi rói, đại đa số trường hợp cậu sẽ không ngăn cản mọi người bày tỏ sự yêu mến dành cho Tống Đu Đủ.
Cậu hay thích cho Tống Đu Đủ diện quần áo màu trắng, xanh nhạt hoặc vàng tơ. Trông tổng thể nhóc con tinh tươm, sạch sẽ, chẳng khác nào một miếng bánh bột nếp nhỏ đạt chuẩn tuyệt đối.
Tống Hề Đào có logic riêng của mình: màu nhạt dễ bẩn, vậy thì Tống Đu Đủ lăn lê bò toài cọ vào đâu, nhìn cái là biết ngay.
Buổi sáng, sau khi quần chúng già trẻ vây quanh ngắm nghía một lượt là y như rằng Tống Đu Đủ cũng lem nhem giống chiếc màn thầu trắng to đùng, bị bao nhiêu người bóp mà chẳng mua ở quán bán đồ ăn sáng.
Tống Đu Đủ chẳng hề ý thức được mình là cái màn thầu, ai đến véo má cũng cười toe toét.
Cô Husky của nhà hàng xóm đối diện vừa sinh một bầy con. Hàng ngày, chủ sẽ bê thùng chó con ra cho phơi nắng. Cún mẹ đeo xích buộc cạnh bồn hoa, đám cún con thì bò lổm ngổm xung quanh mẹ.
Tống Hề Đào và Tống Đu Đủ đều thấy rất hay ho, dừng chân tắm nắng cạnh ổ cún.
Tống Đu Đủ chăm chú dõi theo cún con không rời mắt. Tống Hề Đào nghĩ bụng chờ Đu Đủ lớn hơn có thể cân nhắc nuôi chó xem sao. Giờ thì không ổn, cậu nuôi Đu Đủ còn chưa thạo lắm.
Chín giờ rưỡi, có ba bạn nhỏ chạy tới “check-in” đúng theo thông lệ.
“Anh ơi, cháu muốn sờ em trai một tí được không ạ?”
Tống Hề Đào gật đầu, thậm chí cậu chuẩn bị sẵn cả khăn ướt, lau tay cho các bạn nhỏ hết một lượt rồi mới được sờ.
Ba bạn nhỏ xếp hàng sờ em trai xong lại quay ngoắt sang sà vào ổ cún, hỏi thăm chủ cún: “Chú ơi, cháu muốn sờ cún con một tí được không ạ?”
Chủ cún đang chơi điện thoại, lịch sự cười đáp: “Không được đâu, giờ Vượng Tài đang bảo vệ con lắm.”
Quả nhiên, ba bạn nhỏ mới ngồi xổm gần ổ thôi mà cô Husky đã lập tức ghì chân trước xuống, nhìn loài người chằm chằm đầy cảnh giác, miệng hồng hộc hằm hè nhe răng nanh, mũi chun lại cực kỳ dữ dằn.
Tống Hề Đào thường xuyên gặp cô Husky này, thường ngày nó hớn ha hớn hở, ngố ơi là ngố. Đây là lần đầu tiên chứng kiến nó hung dữ như vậy.
Các bạn nhỏ sợ hãi trước vẻ ghê gớm của Husky, cuống quýt lùi lại vài bước tránh xa.
Dọa loài người bỏ chạy xong, Husky lại nằm về chỗ cũ. Đám cún con chẳng hề hay biết chuyện gì xảy ra, vẫn ngủ rất yên lành, vô cùng an tâm vì đã có mẹ chở che.
Một cô gái dẫn con về, nói: “Vì chó mẹ rất yêu con nó nên mới không cho phép con chạm vào. Đó là tình yêu của người mẹ, giống như mẹ yêu con vậy đó.”
Bạn nhỏ: “Ra là thế ạ, mẹ ơi, con cũng yêu mẹ.”
Tống Hề Đào: “?”
Lần đầu vừa làm cha vừa làm mẹ, Tống Hề Đào lạ lẫm lắm, cảm giác hình như trong gen của mình bị thiếu phần nuôi dạy trẻ con.
Ngay cả Husky cũng hiểu không được để loài người sờ cún con, còn mình thì suốt ngày cho người ta sờ Tống Đu Đủ, một số người còn chẳng biết nặng nhẹ.
Không cho sờ mới đúng sao?
Cậu nghiêng đầu liếc mắt, cẩn thận quan sát tấm gương chó mẹ. Chuẩn nó phải thế nhỉ? Dữ dằn một tí hả?
Bản năng ở động vật cũng giống với đặc tính bẩm sinh của loài người.
Tống Hề Đào bèn bắt chước cô Husky, chun mũi, nhe răng thật dữ tợn, đóng giả mình trông sao cho khó gần.
Tống Đu Đủ ngẩng đầu lên bắt gặp ba làm trò, thằng bé bật cười khanh khách.
Tống Hề Đào “Gâu” một tiếng, nhóc con cười ngặt nghẽo ngửa cả về sau, như thể sắp sửa lăn lộn ra đất.
Tống Hề Đào nhíu mày, vất vả vớt lấy thằng bé, buồn cười lắm à?
Bé cưng, con phải ngủ yên tĩnh giống các bạn cún con sát vách kia thì chiêu Husky hung hăng mới hữu dụng chứ.
Con cười như này thì còn ai thấy ba ghê gớm nữa.
Tống Hề Đào lật Tống Đu Đủ lại. Không nhìn thấy biểu cảm của cậu, cuối cùng bé Đu Đủ cũng chịu im, chuyển sang nhả nước dãi chơi.
Loáng thoáng có tiếng bước chân tới gần.
Tống Hề Đào lập tức chau mày nghiến răng thành hung thần gian ác, trợn mắt trông sang.
Dữ, siêu dữ!
Tống Hoắc vỗ bốp vào lưng cậu: “Lên cơn gì đấy?”
Tống Hề Đào ngại không dám khai là mình đang học theo con chó: “Trêu ba thôi ạ.”
Tắm nắng chung với đàn Husky nửa tháng trời, Tống Hề Đào chứng kiến cún con thay đổi dần. Từ hồi đầu ngày nào cũng nhắm tịt mắt mũi, chăm chú mò mẫm tìm sữa, đến khi mọc lông bông xù, chân tay khỏe khoắn chạy nhảy loạn xạ trong ổ. Thỉnh thoảng đụng phải Husky mẹ, bị mẹ hất cẳng luôn.
Cảm giác tình mẹ của cô Husky chuẩn bị biến mất rồi đây!
Tống Hề Đào đã phát hiện ra điểm mạnh của mình so với Husky, cuối cùng cậu cũng thoát khỏi cái mác không bằng con cún.
Tình cha của cậu dành cho Đu Đủ mãi mãi không bao giờ phai nhòa đâu nhé!
Tống Đu Đủ siêu mê mẩn đàn cún con, đặc biệt có chú Husky nhỏ mắt xanh, trán ba chấm cân đối cực kỳ tiêu chuẩn. Chú cún này thường xuyên vượt ngục, đâm sầm vào chân Tống Hề Đào rồi kêu la “áu áu”.
Những lúc ấy, chủ chó sẽ cầm cái cần câu đang treo miếng thịt gà thơm phức lên, dụ cún con về lại ổ trong khi bản thân vẫn sừng sững bất động.
“Áu áu!” Cặp chân cũn cỡn của chú cún con chưa đủ IQ, quờ quạng cả buổi mà miệng chỉ liếm được có tí thịt gà, phải để dành lần sau còn làm mồi tiếp.
Tầm mắt Tống Đu Đủ di chuyển theo cún con hay thịt gà chẳng biết nữa. Thằng bé làm khẩu hình nhả ra tiếng “Áu áu, áu áu” non nớt, không giống phát âm mà giống đang thổi hơn.
Tống Hề Đào bắt chước chó to, Tống Đu Đủ mô phỏng cún nhỏ. Cả hai đều có cố vấn cuộc đời của riêng mình, nhìn cái biết ngay là cha con, tích cực học hỏi.
Tống Hề Đào: “Bé cưng, con đang học em cún đấy à?”
Tống Đu Đủ: Áu áu.
Tống Hề Đào cong mắt: “Bé cưng, con làm giống phết.”
Chủ chó nhìn sang, bảo: “Hay là con trai cậu đói không?”
Tống Đu Đủ: “Áu!”
Tống Hề Đào: “…”
Hình như đói thật, học em cún nhỏ đòi ăn.