Chương 70: Không phải tiên nữ, mà là yêu tinh

Có Thể Kết Hôn Trước - Ninh Viễn

Chương 70: Không phải tiên nữ, mà là yêu tinh

Có Thể Kết Hôn Trước - Ninh Viễn thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ý cậu là, Đàm Lạc lấy chuyện riêng của Ngụy Chước Ngưng làm mồi nhử, thường xuyên hẹn cậu ra ngoài?"
"Đúng vậy, kịch bản chính xác là như thế. Lỗi tại tôi hồi đó chỉ biết nghĩ đến Chước Ngưng, chẳng suy xét gì nhiều. Lúc ấy tôi với cô ấy mới chỉ quen nhau trên mạng thôi."
Lần đầu tiên Lâm Tiểu Chí và Đàm Lạc gặp mặt ngoài đời, họ hẹn nhau ở một quán cà phê có máy tính.
Khi Tiểu Chí đến, Đàm Lạc đã chu đáo gọi sẵn cho cô bánh mật ong và sô-cô-la nóng – hai thứ cô đặc biệt thích.
"Lạnh không? Uống chút sô-cô-la cho ấm." Đàm Lạc vừa nói vừa treo áo khoác ra sau ghế, tay áo xắn cao để lộ đôi tay trắng mịn, thanh tú. Trên cổ tay là chiếc vòng cao cấp, càng tôn thêm làn da nõn nà và vẻ đẹp tinh tế của nàng.
Ấn tượng đầu tiên của Lâm Tiểu Chí về Đàm Lạc rất tốt – như một người tỷ tỷ dịu dàng, tinh tế và đầy quan tâm.
Cô thậm chí suýt đeo chiếc vòng giống hệt vì mẹ vừa tặng cô một chiếc y hệt vào sinh nhật tháng trước.
May mà không đeo, nếu không chắc xấu hổ đến chết.
Cả buổi hôm đó, Lâm Tiểu Chí chăm chú nghe Đàm Lạc kể chuyện nhà Chước Ngưng, thậm chí còn được xem một tấm ảnh thời thơ ấu của cô ấy.
"Dễ thương quá trời..."
Tiểu Chí chăm chú nhìn tấm ảnh trên điện thoại Đàm Lạc.
Ngụy Chước Ngưng lúc ấy chỉ khoảng bảy tám tuổi, chụp cùng mẹ và vài nhân viên nhà máy. Cô bé mặc chiếc quần yếm vàng nhạt, mái tóc dài ngang vai – gần như không thay đổi so với hiện tại. Trên đầu đội chiếc mũ beret tím nhạt, tay chắp sau lưng, đôi mắt đen láy như chấm mực, đang nhíu mày giả vẻ hung dữ – y hệt dáng vẻ kiêu căng ngày nay.
Một phiên bản thu nhỏ hoàn hảo của Chước Ngưng!
Dễ thương đến mức muốn ôm ghì và cắn một trăm cái!
Trong lòng Tiểu Chí bay tán loạn cả một rừng đào, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh hỏi:
"Chị có thể gửi ảnh này cho em được không?"
"Không vấn đề gì." Đàm Lạc cười cong mắt như trăng non, "Thấy em thích thế, lần sau chị sẽ mang theo nhiều ảnh hơn nữa."
Thế là Tiểu Chí gặp nàng lần thứ hai, lần thứ ba...
Không phải lần nào cũng có ảnh mới, nhưng Đàm Lạc chưa từng để Tiểu Chí thất vọng.
Khi không có ảnh hay video, nàng vẫn có thể kể những câu chuyện thú vị về Chước Ngưng từ bé đến lớn.
Đàm Lạc rất giỏi kể chuyện. Dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, qua lời nàng kể đều trở nên sinh động, cuốn hút.
Mỗi câu chuyện như một mũi kim đâm thẳng vào tim Tiểu Chí, khiến cô thao thức, khát khao nghe thêm.
Đàm Lạc bị thúc giục đến nỗi chỉ biết cười khổ:
"Chị chỉ muốn kể chuyện vui cho em nghe thôi, nhưng chị biết có bấy nhiêu đó, đâu thể bịa ra mà kể. Em đừng sốt ruột, chị sẽ tiếp tục tìm hiểu thêm."
Lúc ấy, Đàm Lạc trong mắt Tiểu Chí như một thiên sứ – tận tâm, chu đáo, khiến cô cảm thấy áy náy:
"Em có làm phiền chị quá không?"
"Phiền gì chứ? Em còn khách sáo với chị làm gì."
Thấy Tiểu Chí im lặng, Đàm Lạc nói thêm:
"Từ nhỏ đến lớn, chị chẳng có mấy bạn. Tính chị hơi kiêu, sợ em cười chê, nhưng thật lòng, bạn học hay người thân, ít ai khiến chị vừa mắt. Người chị thích trước tiên phải thông minh, rồi phải xinh đẹp. Nói thế có vẻ tục, nhưng tục cũng chẳng sao – chỉ sợ đến tục cũng không có tư cách. Nói thật, đồng thời đạt cả hai điều kiện ấy thì có được mấy ai? Tiểu Chí, em lại khác, ưu điểm của em đâu chỉ có vậy. Nếu em chưa có người thích, chị chắc chắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để theo đuổi em."
Lâm Tiểu Chí không thiếu người theo đuổi – xếp hàng ra tới tận đường cũng không hết. Những lời khen ngọt ngào cô nghe từ lâu đã miễn dịch, nên tâm hồn thiếu nữ vẫn vững vàng, không bị lay động.
Lúc ấy, cô chưa biết bộ mặt thật của Đàm Lạc, bị vẻ ngoài tinh tế che mắt, chỉ thấy cách nói chuyện của nàng… hơi sến súa.
Nhưng ai mà không thích được khen?
Sau này hồi tưởng lại, Tiểu Chí cảm thấy mình thật sự thiếu con mắt nhìn người – sao lại không nghi ngờ tính xác thực của những thông tin Đàm Lạc đưa?
Trì Lẫm hỏi: "Vậy những chuyện liên quan đến Chước Ngưng đều do nàng bịa ra để dụ cậu? Tất cả đều là giả?"
Lâm Tiểu Chí: "Theo những gì tôi biết sau này, ít nhất tám phần là do nàng bịa."
Trì Lẫm gật gù, ánh mắt như đang suy nghĩ – hóa ra cô lớp trưởng thông minh cũng có lúc ngốc nghếch.
Tiểu Chí hiểu rõ nàng đang nghĩ gì:
"Lúc ấy tôi mới lớp 8, chưa đầy 15 tuổi, chẳng lẽ không được quyền ngốc nghếch một lần sao? Cũng coi như nhờ nàng mà tôi trưởng thành hơn."
Dù cô chẳng muốn trải qua cái quá trình ấy, nhưng phần nào đó trong tính cách cố định của cô, có bóng dáng của Đàm Lạc.
Sau vài lần gặp gỡ, ngoài việc liên tục thể hiện thiện cảm, Đàm Lạc còn âm thầm nắm bắt sở thích của Tiểu Chí, rồi "tình cờ" phát hiện ra hai người có vô vàn điểm chung.
Dần dần, chủ đề trò chuyện chuyển từ Chước Ngưng sang nhiều lĩnh vực khác, tất cả đều do Đàm Lạc dẫn dắt.
Gia đình Đàm Lạc khá giả – mẹ là trí thức, bố là doanh nhân, đường đời đã được vạch sẵn. Nàng không có sở thích rõ ràng, chỉ thích yêu đương và tán gái.
Một kiểu người "não luyến ái", nhưng đầu óc lại rất thông minh. Không cần tốn nhiều thời gian học hành, thi cử vẫn luôn đứng đầu, khiến nàng càng thêm kiêu ngạo.
Lúc ấy Tiểu Chí chưa biết, vị "Hồ Nước Đào Hoa" này đã tai tiếng khắp nơi.
Có lần đi trại hè, Chước Ngưng không chọn cùng nhóm với cô, khiến Tiểu Chí buồn bã cả tuần.
Đàm Lạc thức đêm an ủi đến tận nửa đêm, khiến cô chẳng thể nào ngủ được.
Dù vậy, Tiểu Chí vẫn cảm kích Đàm Lạc – coi nàng là tỷ muội tốt, sẵn sàng thức đêm nghe cô kể chuyện yêu đơn phương vô nghĩa.
Cuối lớp 9, khi phải chọn trường cấp ba, Tiểu Chí do dự.
Chước Ngưng chắc chắn không đỗ trường điểm, nhiều nhất chỉ vào Tam Trung Nam Hồ.
Thành tích Tiểu Chí thì thi trường điểm cũng dễ như trở bàn tay, nhưng cô vẫn không nỡ buông tay Chước Ngưng.
Đàm Lạc liền khích lệ:
"Chị cũng ở Tam Trung Nam Hồ này. Ban đầu chọn trường này vì muốn dành ít thời gian cho học, học sinh ở đó đầu óc hơi chậm tí, nhưng giáo viên cũng không tệ. Em đến thì tụi mình lại được ở bên nhau. Ở gần nhau mới tiện theo đuổi tiểu Chước Ngưng, yêu đương có gì khó? Chị còn có thể tiếp tục giúp em, cho em lời khuyên."
Thế là Tiểu Chí đăng ký nguyện vọng vào Tam Trung.
Trì Lẫm: "Thì ra cậu và Chước Ngưng làm bạn học suốt sáu năm cũng không phải trùng hợp ngẫu nhiên, là cậu cố tình vì nàng?"
"Cũng không hẳn. Mà ngay cả việc tụi em cùng vào ban 6, trở thành bạn cùng bàn, cũng là nhờ ba em tìm người sắp xếp."
"Vậy là lòng cậu luôn đặt lên Chước Ngưng, chưa từng bị Đàm Lạc làm lung lay?"
"Tất nhiên rồi. Người tôi thích luôn là Chước Ngưng. Tôi tốn bao tâm sức để tiếp cận cũng vì nàng, chưa từng có tình cảm gì với Đàm Lạc. Chỉ là lên cấp ba, tụi tôi học chung trường, tiếp xúc nhiều hơn, có mấy lần đi chơi bị bạn học thấy, thế là trên diễn đàn trường nổ ra hàng loạt tin đồn, nói nàng bẻ cong tôi. Khốn thật, lão nương sinh ra đã cong, cần nàng bẻ gì? Những lời đàm tiếu đó chẳng làm tôi sợ, nhưng điều buồn nôn là… con bé ngốc nghếch Chước Ngưng kia lại đọc được mấy bài đó. Tôi nào ngờ nó rảnh rỗi đi đào bát quái chứ?"
"Nàng hiểu lầm cậu và Đàm Lạc đang yêu nhau, sao cậu không giải thích?"
Trì Lẫm vừa hỏi xong đã nhanh chóng hiểu ra, gật đầu:
"Vì cậu đã âm thầm tìm hiểu chuyện riêng của nàng mà nàng không biết. Cậu sợ nếu nàng phát hiện sẽ giận."
"Dù vì lý do gì, đó cũng là xâm phạm riêng tư. Chưa kể nàng tự trọng cao, chắc chắn sẽ tức giận."
"Để bảo vệ bí mật này, mấy năm nay cậu im lặng, không phủ nhận, để tin đồn tự lan truyền."
"Tôi sợ Đàm Lạc – loại người cặn bã như thế có thể làm gì cũng không đoán được. Tôi không sao, nhưng Chước Ngưng thì khác, nó sống nghiêm túc, ngốc nghếch, không giống người thường."
Hai người im lặng giây lát. Trì Lẫm hỏi tiếp:
"Vậy sau đó, cậu và Đàm Lạc sao lại thành thù?"
"Gọi là thù cũng không đúng. Nàng ta dốc công bao lâu, mục đích cuối cùng chỉ là… muốn lừa tôi lên giường."
Lên cấp ba, khoảng cách giữa Tiểu Chí và Đàm Lạc ngày càng gần, tần suất gặp mặt tăng, tiếp xúc thân mật cũng nhiều hơn.
Tiểu Chí bắt đầu cảnh giác. Đàm Lạc liền dùng thêm thông tin về Chước Ngưng để tiếp tục dụ dỗ.
Lúc ấy, Tiểu Chí và Chước Ngưng đã là bạn cùng bàn, quan hệ ngày càng thân thiết. Tiểu Chí dần cảm thấy những chuyện Đàm Lạc kể có phần thêu dệt.
Đàm Lạc vẫn tìm cách đưa cô lên giường, đến mức cưỡng hôn – khiến Tiểu Chí tức giận tột độ, trực tiếp cắt đứt.
Sau đó, Đàm Lạc lên mạng uy hiếp Tiểu Chí, nói sẽ nói chuyện với Chước Ngưng, để Chước Ngưng biết lớp trưởng đại nhân này đã si mê nó đến mức nào, tìm hiểu từng ly từng tí về nó. Coi như trước khi chia tay, để lại "kỷ niệm đẹp".
Tiểu Chí điên cuồng lục nhà tìm vũ khí, cuối cùng quyết định dùng tay không giải quyết cho hả giận.
Kết quả là gãy chân Đàm Lạc, khiến nàng nghỉ học suốt một tháng. Từ đó, hai người coi như huề nhau.
Dù sau đó Đàm Lạc có tìm đến bao nhiêu lần, nói chỉ đùa thôi, không thật sự uy hiếp, Tiểu Chí cũng chẳng thèm tin nữa.
Hai chữ "tra nữ" từ đó gắn chặt lên đầu Đàm Lạc.
Trên diễn đàn trường, tin đồn về hai người vẫn lan truyền, nhưng dù có bị bóp méo thế nào, Tiểu Chí cũng không tiện phản bác.
Dù sao cô cũng từng đi dò la chuyện riêng của Chước Ngưng. Bị Đàm Lạc lôi ra nói, coi như bài học.
Từ đó, cô quyết tâm dùng chính năng lực bản thân để tiếp cận Chước Ngưng.
Dù chậm, cô cũng có cả đời kiên nhẫn.
Giờ đây, quan hệ giữa cô và Chước Ngưng đang tiến triển ổn định, thì móng vuốt của Đàm Lạc lại vươn sang người khác – Trì Lẫm. Tiểu Chí không thể đứng yên.
"Cậu kể tôi nghe chuyện này… không sợ Đàm Lạc tức giận, đem chuyện cũ ra nói với Chước Ngưng sao?"
"Sợ chứ." Tiểu Chí nói. "Trước kia tôi nghĩ mình chẳng sợ gì, mất gì cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống. Nhưng giờ, tôi không muốn mất Chước Ngưng một chút nào. Càng không muốn khoảng cách giữa tôi và nàng lại bị kéo dài thêm."
"Vậy thì..."
"Có những chuyện tôi đã làm. Nếu bị phơi bày, tôi cũng chẳng oán than. Tôi nóng lòng, tôi sai – Chước Ngưng có quyền biết tất cả."
Tiểu Chí đút tay vào túi, duỗi chân:
"Tôi từng đau khổ, nên không muốn cậu phải chịu giống tôi."
"Tiểu Chí, cảm ơn cậu."
"Thế rốt cuộc cậu có bị Đàm Lạc chiếm tiện nghi không?"
"Không có." Trì Lẫm đáp. "Dù tôi gặp nàng vài lần, nhưng nàng có âm mưu, tôi cũng có mục đích riêng."
"Cậu có mục đích gì?"
"Chuyện này… tạm thời không tiện nói."
Lâm Tiểu Chí: "..."
Đôi lúc cô cảm thấy đầu óc Trì Lẫm cực kỳ tốt – như lần thi tiếng Anh vừa rồi, điểm số vọt lên hạng nhất. Năng lực học tập thật sự xuất sắc.
Nhưng cũng có lúc cô muốn lắc cái đầu này, chắc lắc ra cả chậu nước.
Chơi trò cổ nhân nói chuyện kiểu này, rốt cuộc định chơi đến bao giờ?
"Thôi, tôi nghĩ những gì cần nói đã nói hết rồi. Cậu chắc cũng có tính toán riêng." Tiểu Chí đứng dậy, chuẩn bị đi.
"Cảm ơn." Trì Lẫm ôm con mèo Tiger đang ngủ say sưa, môi thổi bong bóng, tiễn cô tận cổng khu dân cư.
Lúc Tiểu Chí đang chờ xe, Trì Lẫm bất ngờ hỏi:
"Nhà Đàm Lạc có phải ở Tân Hải Nhất Hào không?"
Tiểu Chí suy nghĩ: "Hình như là vậy."
.
Tân Hải Nhất Hào – khu biệt thự cao cấp hàng đầu.
Đàm Lạc ngồi trên ghế sofa, vừa uống cà phê vừa xem trực tiếp buổi biểu diễn của nhóm thần tượng nổi tiếng nhất.
Điện thoại rung. Mở ra, là tin nhắn từ Trì Lẫm.
Tinh thần Đàm Lạc rung động. Nàng không ngờ Tiểu Trì Lẫm lại chủ động liên hệ.
Lần trước ở thư viện, sau khi bị từ chối và Trì Lẫm biến mất, nàng tưởng kế hoạch đã thất bại.
Có vẻ như trong lòng Trì Lẫm vẫn còn dao động, chưa hoàn toàn buông bỏ… hay vẫn còn thèm muốn?
Đàm Lạc cẩn thận trang điểm, ra ngoài, đến cây cầu vượt nơi Trì Lẫm hẹn.
Hoàng hôn mùa đông, gió bắc như dao cắt da.
Ngay cả Đàm Lạc – người xưa nay chẳng biết lạnh là gì – cũng phải rụt cổ vào áo.
Cố gắng bước đi, cuối cùng nhìn thấy Trì Lẫm.
Khác với nàng được mặc ấm áp kín mít, Trì Lẫm chỉ khoác chiếc áo mỏng, tóc gọn gàng, dáng đứng thẳng như cây trúc giữa trời tuyết. Tim Đàm Lạc run lên.
Vừa thầm cảm thán "vưu vật nhân gian", Đàm Lạc vội bước đến:
"Tiểu Trì Lẫm đúng là không giống ai. Ngay cả địa điểm hẹn cũng độc đáo không tưởng."
Trì Lẫm quay lại, ánh mắt lạnh hơn cả gió:
"Cậu biết tại sao tôi hẹn cậu ở đây không?"
Đàm Lạc thích Trì Lẫm chính là vì thế – lạnh lùng, quyến rũ.
Mỗi lần nàng tỏa ra khí chất khó gần, Đàm Lạc lại muốn biết, nếu ép nàng dưới thân, trong men say tình dục, nàng sẽ trông như thế nào...
"Vì cậu nhớ tôi."
Khoé miệng Trì Lẫm giật nhẹ, nụ cười nửa môi, ánh mắt liếc xuống dòng xe dưới cầu:
"Tôi đã tìm hiểu. Hôm nay cầu này ít người qua lại, camera giám sát hỏng từ lâu chưa sửa. Nói không chừng có thể giết người ở đây mà thần không hay quỷ không biết."
Đàm Lạc khựng lại, rồi cười: "Tôi không biết Tiểu Trì Lẫm lại có khiếu hài hước."
"Nhưng cậu biết nhiều thứ khác. Thứ nên biết, không nên biết… cậu đều biết hết rồi."
"Cậu nói gì vậy?"
"Điện thoại của tôi có ở chỗ cậu không?"
"Điện thoại?" Đàm Lạc nhún vai. "Tôi có giữ đâu."
"Là cậu tự phá mật khẩu, hay thuê người khác? Toàn bộ nội dung trong điện thoại, cậu đã xem hết?"
"Cậu đang nói gì, tôi..."
Đàm Lạc định phủ nhận, chợt thấy ánh sáng lóe lên từ tay Trì Lẫm.
Nhìn kỹ lại, tay nàng vẫn trong áo, không thấy gì.
"Cậu giấu gì trong tay?" Đàm Lạc bắt đầu căng thẳng, nụ cười cứng lại.
"Cậu muốn biết?" Trì Lẫm nghiêng người, áp sát. "Tôi cho cậu xem."
"Không, không cần, tôi không quan tâm!"
Trì Lẫm không thèm để ý, tiến sát hơn.
Đàm Lạc lập tức cảm thấy nguy hiểm, quay người định chạy – nhưng vừa nhấc chân đã bị quét ngã.
Trong tích tắc ngã xuống, Trì Lẫm đã khóa hai tay nàng ra sau, trói bằng dây thừng, rồi quỳ một gối đè lên lưng.
Đàm Lạc vùng vẫy không nổi. Trì Lẫm nhẹ nhàng lục soát túi áo nàng.
Đau lưng, tay gần gãy, Đàm Lạc bật cười:
"Tiểu Trì Lẫm còn soái hơn tôi tưởng. Cứ sờ đi, đừng có dừng."
Trì Lẫm: "...Cậu không mang điện thoại theo?"
Đàm Lạc tiếp tục trêu chọc: "Điện thoại gì cơ? Tôi có biết cậu tìm gì đâu..."
Nửa câu chưa dứt, một con dao đâm mạnh xuống trước mặt, rạch một đường trên sống mũi nàng như cắt đậu hũ. Lưỡi dao cắm sâu, "vèo" một tiếng.
Đàm Lạc: "..."
Máu ấm chảy xuống mũi – cảm giác chân thật đến rợn người. Đàm Lạc như bị rút hồn, câm lặng.
"Trả lời tôi hai câu hỏi: Cậu có nhặt điện thoại của tôi không? Hiện giờ nó ở đâu?"
Trì Lẫm có tài thẩm vấn trời sinh. Việc gây đau chỉ là bước khởi đầu. Nếu Đàm Lạc không khai, nàng còn có cả đống chiêu khiến người sống dở chết dở.
Dĩ nhiên, trong thời đại pháp chế, kỹ thuật thẩm vấn cũng cần cải tiến.
Trì Lẫm am hiểu kinh mạch, hoàn toàn có thể khiến Đàm Lạc đau đớn triền miên mà không để lại tổn thương nghiêm trọng.
May mà Đàm Lạc không cho nàng cơ hội – mới bị dao dí đã khai ngay:
"Nữ hiệp tha mạng! Tôi đúng là nhặt được điện thoại của cô, nhưng giờ không mang theo… Tôi không ngu, làm sao mang theo để cô phát hiện?"
Trì Lẫm: "Vậy là ở Tân Hải Nhất Hào."
"Nữ hiệp quả nhiên thần cơ diệu toán, ngay cả nơi tôi ở cũng biết. Muốn lấy lại điện thoại thì tha mạng, tôi sẽ hoàn trả."
Trì Lẫm chỉ cần biết điện thoại rơi ở đâu. Nếu thật sự bị Đàm Lạc nhặt, thì những bài thơ tình và tài liệu liên quan đến Đại Nguyên trong đó sẽ xác nhận giả thuyết của nàng.
Đàm Lạc rõ ràng không phải Bệ Hạ – chỉ là con kiến hôi, nhân lúc cháy nhà mà chạy đến hôi của.
Cảm thấy áp lực giảm, Đàm Lạc định vùng dậy – nhưng Trì Lẫm điểm vài huyệt ở vai và lưng, khiến nàng đau đớn tê liệt, không thể động đậy.
Trì Lẫm đứng dậy. Không cần dùng sức, Đàm Lạc cũng không thể đứng lên.
"Cậu làm gì tôi..." Đàm Lạc nửa người dưới tê liệt, thở không ra hơi.
Trì Lẫm nhét một viên thuốc đen vào miệng nàng, nâng cằm, buộc phải nuốt.
"Tôi chỉ phong vài huyệt đạo, lát nữa sẽ giải. Nhưng viên thuốc này –" nàng nói, "là tôi đặc chế riêng cho cậu. Được luyện từ bảy loại độc, vị ngọt dễ uống nhưng độc tính mạnh. Nó không giết ngay, mà lan dần trong ba mươi ngày. Mỗi tháng cậu đến lấy giải dược, thì sống thọ đến chết."
Trì Lẫm biết mình có nhiều lời đồn – nói nàng tà môn, không phải tiên nữ mà là yêu tinh. Nàng nhân luôn đà đó để dọa Đàm Lạc – không cần giết, cũng khiến đối phương câm miệng trọn đời.
Cảm giác tê liệt tan dần, Đàm Lạc bò đến lan can, nôn thốc nôn tháo – nhưng viên thuốc không ra.
"Tôi còn vài câu hỏi." Trì Lẫm nắm cổ tay Đàm Lạc, điểm vào mệnh môn, lạnh lùng hỏi:
"Vì sao cậu lại có vết bớt?"
"Vết bớt?" Đàm Lạc ngơ ngác, không giống giả vờ. "Ý cô là vết ở ngực? Tất nhiên là thật."
Trì Lẫm nheo mắt: "Thật?"
"Bớt mà cũng giả được sao? Mạng tôi đang trong tay cô, tôi dám nói dối sao? Tôi nhặt điện thoại, tò mò phá mật khẩu, thấy tài liệu về Đại Nguyên. Ban đầu định dùng để tiếp cận cô, nhưng thất bại rồi. Hẹn hò thất bại – có đến mức giết người đâu, nữ hiệp... Còn vết bớt kia, tôi có từ nhỏ, không tin thì cởi ra cho cô xem, cô kiểm tra cũng được!"
Nói xong, Đàm Lạc định ưỡn ngực. Trì Lẫm cảm thấy cay mắt, từ chối.
Lúc này, Đàm Lạc không có lý do gì để nói dối.
Nói vậy, Trì Lẫm quả thật đã lưu nội dung tìm Bệ Hạ và tài liệu Đại Nguyên trong điện thoại. Nhưng chuyện vết bớt – từ đầu đến cuối chỉ nằm trong trí nhớ nàng, chưa từng ghi chép. Đàm Lạc đúng là không biết.
Vết bớt có lẽ… không phải bằng chứng của kiếp trước.
Trì Lẫm cởi trói. Đàm Lạc cuối cùng được tự do.
Nàng sờ mũi, thấy đầy máu.
Một dao vừa rồi đã rạch mặt nàng.
Sống bằng mặt, nổi mụn cũng không chịu, huống hồ bị tổn thương. Với Đàm Lạc, đây là đòn giáng quá nặng.
"Không ngờ cậu ác độc đến thế..." nàng nhìn Trì Lẫm.
Trì Lẫm cười lạnh: "Cũng vậy thôi. Chỉ cần Đàm tiểu thư giữ im lặng, tôi sẽ đều đặn cho thuốc giải. Nếu không… sẽ không chỉ là một vết thương đơn giản."
"Sẽ thế nào?"
Giọng Trì Lẫm trầm xuống: "Khi độc phát, toàn thân thối rữa. Bảy bảy bốn mươi chín ngày sau, cậu sẽ tan thành vũng máu loãng – chết thảm không thể nhìn."
Đàm Lạc run rẩy, nhìn chằm chằm.
Trì Lẫm nghĩ mình đã đạt mục đích – không ngờ nỗi sợ trên mặt Đàm Lạc dần chuyển thành… ánh mắt xuân tình. Nàng khẽ cười, kiều diễm:
"Trước kia chỉ thấy cậu là đóa hoa cao lãnh, muốn hái xuống giẫm nát. Không ngờ cậu còn là bạch thiết hắc* – càng ác độc, tôi càng thích. Yên tâm, chuyện của cậu tôi sẽ giữ kín. Giải dược không quan trọng, quan trọng là mỗi tháng được nhìn thấy cậu. Tiểu Trì Lẫm… Trì nữ hiệp… nhận tôi làm đồ đệ được không?"
* Bạch thiết hắc: Người ngoài trắng trẻo vô hại, trong lòng đen tối độc ác – "mặt thiên thần, tâm ác quỷ".
Trì Lẫm: "..."
Thời đại này, luôn có những tình huống phát triển mà Trì Lẫm hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.