Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại
La Dược: Mọi Điều Kiện Em Đưa Ra Anh Đều Chiều!
Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lưu Ly im lặng nhường ghế trước cho anh, để anh chở cô đến ký túc xá của đơn vị họ. Dãy nhà ngang trông bình thường, không có gì nổi bật. Cô đi theo anh lên tầng ba. Trong hành lang chật hẹp, đồ nấu nướng của các hộ gia đình được đặt đầy. Một chiếc tủ đặt bếp cồn, đó chính là bếp dùng chung.
Họ dừng lại trước căn phòng thứ năm bên phải, anh lấy chìa khóa mở cửa. Cô cứ nghĩ trong phòng sẽ rất bừa bộn, nhưng lại ngạc nhiên vì nó ngăn nắp đến bất ngờ. Anh đã dọn dẹp xong xuôi hết rồi, rèm cửa cũng là màu cô yêu thích.
Cô im lặng ngồi xuống giường, anh không biết lấy nước từ đâu ra rót cho cô một cốc. Hai người ngồi đối diện nhau, giữa họ là một chiếc bàn vuông.
“Phần lớn nội thất đều là đồ cũ, anh đã sửa sang lại đôi chút. Sau khi cho người ta mượn tiền mới được phân phòng, anh hối hận vô cùng. Anh muốn làm cho nó tốt hơn một chút, nhưng không có tiền trong tay.”
“La Dược, bây giờ là mười một giờ hai mươi phút sáng, chúng ta còn cả buổi chiều.”
“Anh không ly hôn.” Anh không còn cố tỏ ra thản nhiên nữa, mà hết sức nghiêm túc trả lời cô, “Anh đã nói rồi, anh không ly hôn. Em mà cố kéo anh đến cục dân chính, anh vẫn sẽ ôm cổng không chịu buông. Anh không sợ người ta chê cười, mặc kệ người khác có cười thế nào đi chăng nữa.”
“Tùy anh.”
Dù sao cô cũng không chuẩn bị tái hôn, cứ để vậy thì để vậy. Đợi sau này anh cần, chúng ta sẽ làm thủ tục. Nói xong cô đứng dậy bỏ đi, ngay khoảnh khắc cô mở cửa, anh đã ôm lấy, ép cô vào cánh cửa.
Anh không nói gì, chỉ có những tiếng nức nở rất nhỏ. Cô cảm thấy chút ẩm ướt chảy dọc cổ xuống đến cổ áo, trái tim như bị mũi kim châm nhẹ. Cô nhớ đến lần đầu tiên gặp anh, khuôn mặt khôi ngô nhưng lạnh lùng, mang vẻ chết chóc. Nhưng dù là như vậy, anh cũng không khóc.
“La Dược.”
Anh hít mạnh mũi, nhanh chóng trấn tĩnh lại bản thân, không dám để cô nhìn thấy cảnh này của mình. Cô sẽ coi thường anh, một người thông minh quả cảm như cô, nhìn thấy anh như vậy chắc chắn sẽ chán ghét anh. Cô đang vùng vẫy, anh nhẹ nhàng buông ra. Gương mặt anh đã sạch sẽ, nhưng đôi mắt thì hồng hồng.
“Em cho anh thêm chút thời gian, nếu em vẫn nhất quyết ly hôn thì anh sẽ để em đi.”
“Được.”
Có lẽ là không nỡ những ngày tháng nương tựa vào nhau, nhưng con người ta luôn phải tiến về phía trước. Cô quay người kéo tay nắm cửa, định về nhà thu dọn đồ đạc trước. Kết quả là cửa còn chưa mở ra, anh lại nhào đến, lưu manh ôm chặt lấy cô không buông.
“Vợ.” Thực ra anh là người rất lý trí và gan dạ, để anh kích động cảm xúc đến mức độ này, ngoài những lúc bị thương, thì chính là bây giờ.
“Tiền lương giao hết cho em, nghe nói sau này phân nhà có quyền sở hữu rồi, anh sẽ viết tên em. Tóm lại trong nhà có gì đều để tên em hết. Anh biết nấu ăn, không hút thuốc, không có thói hư tật xấu nào. Đêm giao thừa anh thực sự đã sai rồi, anh không nên đi uống rượu với họ, sau này anh sẽ không uống nữa được không?”
Lưu Ly quay người lại, lần này cô rõ ràng nhìn thấy vệt nước mắt trên mặt anh. Anh nói là thích cô nên mới sống cùng cô, cuộc hôn nhân này không phải là tạm bợ. Trước đây cô không tin lắm, nhưng hiện giờ lại không kìm được mà động lòng.
“Em không muốn sinh con, vậy anh đi thắt ống dẫn tinh đi. Em không muốn anh qua lại với mấy người bạn thân đó, sau này không được gặp họ nữa.”
Anh ngẩn người ra một chút, sau đó không chút do dự gật đầu, “Chỉ có vậy thôi sao? Vậy, ngày mai anh đi bệnh viện. Còn bạn bè, gặp trên đường anh sẽ lảng tránh, điện thoại cũng không nghe, tuyệt giao hoàn toàn. Anh nói mối quan hệ là để phòng ngừa bất trắc, cắt đứt những mối quan hệ này có thể tìm những mối quan hệ khác. Em yên tâm, anh không phải qua loa để lừa dối em đâu, anh hứa sẽ làm được. Những mối quan hệ này không phải là không thể thiếu.”
“Em…” Lần này đến lượt cô phải cạn lời. Điều kiện vô lý như vậy, anh lại thực sự đồng ý. Cô biết những gì anh nói là sự thật, với chức vụ hiện tại của bố anh, anh muốn mở rộng mối quan hệ khác, tuyệt đối không thành vấn đề gì, hơn nữa anh còn có ba người anh trai.
“Em nói bừa thôi, những lời vừa nãy không tính. Em muốn ly hôn, không phải muốn cố tình gây sự với anh.”
Cô nói xong nhanh chóng kéo cửa ra rồi bỏ đi, La Dược nhanh chóng khóa cửa rồi chạy theo cô. “Anh mặc kệ, dù sao anh cũng sẽ làm được những điều em đưa ra, em không được nói lời không giữ lời đâu.”
Hai người rời khỏi nhà thì mặt mày ủ rũ, đến khi trở về La Dược đã không còn như thế nữa. Vẻ mặt cười hì hì đi theo sau vợ, vừa lấy giày cho cô, lại vừa treo áo khoác, treo túi cho cô. Mặc dù bình thường anh cũng vậy, nhưng hôm nay nhìn thế nào cũng thấy vẻ nịnh nọt.
“Vợ, tối nay em muốn ăn gì anh đi làm cho em ăn.”
“La Dược.” Lưu Ly trừng mắt nhìn anh. Đây là ở nhà, anh không thấy người nhà đang nhìn chúng ta sao? Anh muốn diễn, em sẽ không diễn cùng anh đâu.
“Ồ. Vậy làm sủi cảo đi. Em lên lầu nghỉ ngơi, làm xong anh sẽ gọi em.”
Lưu Ly thực sự cảm thấy dở khóc dở cười, bản thân cô không nên mềm lòng nói những lời đó để thăm dò anh. Thôi rồi, bây giờ cô đúng là tự rước họa vào thân. Anh đã hoàn toàn buông thả bản thân mình, dù sao cô đã đưa ra điều kiện, anh đều sẽ làm theo hết.