138. Mẹ Tròn Con Vuông, Đặt Tên Vân Sơ

Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại

Mẹ Tròn Con Vuông, Đặt Tên Vân Sơ

Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 138 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùng sáu Tết, bệnh viện bắt đầu hoạt động trở lại. Trong túi Lưu Ly có một túi bánh hành lá. Dạo gần đây, cô bỗng nhiên rất thích các món ăn có liên quan đến hành, đặc biệt là bánh hành. La Dược đã dậy sớm làm cho cô, sau khi ăn xong phần của mình, cô mang theo số còn lại.
“Chủ nhiệm Lưu, chị mang thai khẩu vị lạ thật đấy.”
“Phải không. Khó chiều lắm, món hôm nay thích ăn, có khi ngày mai lại chẳng thèm ngó tới. Chồng chị đã chất đầy tủ lạnh với đủ loại nguyên liệu, chỉ sợ chị thay đổi khẩu vị mà anh ấy không kịp chuẩn bị.”
“Anh rể tốt thật đấy.” Cô y tá nhỏ nhìn thấy Lưu Ly được chồng đưa đi làm, nói: “Sau này em cũng phải tìm một người đối xử tốt với em như thế.”
“Đương nhiên rồi.”
Mùng chín Tết, La Dược phải đi công tác. Anh vô cùng lo lắng cho Lưu Ly, “Hay là, em cứ về nhà bố mẹ ở đi. Hoặc lúc anh không có nhà thì em về đó ở tạm, anh không yên tâm khi em ở một mình.”
Nhà bố mẹ anh năm nay đã thuê người giúp việc, họ đã bắt đầu làm việc rồi. “Em muốn ăn gì cũng có người làm cho, nếu không thì em lại phải tự tay làm, phiền phức lắm.”
“Thôi được.”
Lưu Ly đồng ý, La Dược lập tức thu dọn đồ đạc cho cô, đưa cô đến nhà bố mẹ mình. Anh nói: “Bố mẹ, con đi công tác về sẽ đến đón cô ấy. Giai đoạn này nhờ bố mẹ giúp đỡ.”
“Cứ yên tâm mà đi làm của con đi.”
Công việc của La Dược cũng bận rộn, suốt nửa năm trời anh cứ chạy đi chạy về như thế. Đến phương Nam, anh tranh thủ từng giây từng phút làm việc, cốt để kiếm thêm thời gian về phương Bắc ở với vợ vài ngày. Nhìn bụng vợ ngày một lớn, anh vừa vui mừng vừa lo lắng.
Đến tháng cuối cùng, anh gác lại mọi công việc. Những việc nào thực sự cần anh thì trao đổi qua điện thoại, còn lại tạm thời dừng hết. Anh đỡ Lưu Ly đi dạo trong sân rộng lớn, nhìn cái bụng cô mà thấy kinh ngạc.
“Vợ, có chắc là không phải sinh đôi không đấy?”
“Không phải.” Lưu Ly bật cười nhìn anh, sao anh còn lo lắng hơn cả một người sắp làm mẹ như cô chứ.
“Đợi em ở cữ xong anh sẽ đi thắt ống dẫn tinh, sau này mình không sinh nữa.”
“Kế hoạch hóa gia đình rồi, anh muốn cũng không có đâu.”
Hai vợ chồng đang trò chuyện thì đối diện gặp Tư Đình Đình và Tề Lôi. Hai người khoác tay nhau trông rất thân mật. Nhìn thấy bụng bầu của Lưu Ly, Tư Đình Đình có chút ngưỡng mộ.
“Ngưỡng mộ hai người quá, sắp làm bố mẹ rồi.”
“Thích thì cô cũng sinh một đứa đi.” La Dược và Tề Lôi nói chuyện làm ăn, còn hai người phụ nữ thì đi cùng nhau.
“Bác sĩ nói tôi bị u nang, ảnh hưởng đến việc mang thai.”
“Không phải bệnh nghiêm trọng đâu, chữa trị là khỏi thôi mà.”
“Đúng vậy, tôi đang điều trị đây. Tôi có thể sờ bụng cô một cái không, để lấy vía may mắn.”
“Được, sờ đi.”
Cách ngày dự sinh hai ngày thì Lưu Ly trở dạ. Ở trong bệnh viện, cô vô cùng bình tĩnh. Trong không gian quen thuộc với thuốc men, cô tự tiêm thuốc giảm đau cho mình. Trừ lúc đầu đau một chút, sau đó cô sinh rất thuận lợi.
La Dược ở ngoài sốt ruột như lửa đốt, nhưng vợ không cho vào phòng sinh nên anh chỉ có thể chờ đợi. Y tá vừa đi ra, không cần phải gọi, anh đã vội vàng đến sát cửa phòng sinh rồi.
“Chúc mừng, là một thiên kim, nặng sáu cân hai lạng.”
Anh vội vàng hỏi: “Vợ tôi thì sao?”
“Sẽ ra ngay thôi, mẹ tròn con vuông. Chủ nhiệm Lưu tình trạng rất tốt, không cần lo lắng.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Đứa bé đã được mẹ La Dược đón lấy. Mẹ vợ anh ở bên cạnh trêu đùa bé, nói: “Giống La Dược quá, con gái giống bố. Lớn lên chắc chắn là một cô bé xinh đẹp.”
Trần Chi Ngôn phấn khích đến mức không biết nói gì. Bà thốt lên: “Mẹ mong cả đời, cuối cùng nhà mình cũng có con gái rồi. Cục cưng ơi, bà là bà nội đây, nhìn bà nội này. Cục cưng ngoan của bà.”
Tận mắt chứng kiến cả nhà sui gia đối xử tốt với con gái mình như thế nào, Lý Dẫn Đệ bây giờ mới hoàn toàn yên tâm. Nhưng bà vẫn quyết định dành ra một tháng để chăm sóc con gái ở cữ. Người trẻ tuổi không hiểu chuyện, không thể lơ là được.
Trong tháng ở cữ, Lưu Ly ở bên nhà bố mẹ chồng. Bên đó rộng rãi, làm gì cũng tiện. Có người giúp việc, có cả mẹ chồng và mẹ ruột cô, nên cô không phải lo gì ngoài việc cho con bú. Buổi tối, con bú xong cô nhắm mắt ngủ, lập tức có người bế con đi.
Mơ màng nghe thấy tiếng con e é, nhưng Lưu Ly vẫn nhắm mắt ngủ. Cô nghĩ, không sao, mấy người bọn họ thay nhau chăm sóc rồi, cô không cần phải thức khuya. Trong thời gian ở cữ, La Dược cũng ở nhà phần lớn thời gian, giờ anh cũng đã biết thay tã rồi.
Gội đầu xong, Lưu Ly nhanh chóng sấy khô tóc. Mẹ cô bây giờ cũng không cằn nhằn nữa, vì cô là bác sĩ, hiểu biết nhiều.
“Con rể nói hôm nay đi Đại Hưng một chuyến, tối sẽ về.”
“À.” Lưu Ly còn hai tháng nữa mới hết nghỉ thai sản. Dưỡng sức tốt thì tâm trạng cũng tốt. Sấy khô tóc xong, cô hứng thú đùa với con gái. Bé con kia ăn no mà không ngủ, mắt mở to tròn không biết đang nhìn gì.
“Cục cưng, con nhìn gì thế?”
“Con yêu, nhìn mẹ này, mẹ là mẹ của con đây.”
Mẹ Lưu Ly ở bên cạnh cười khúc khích: “Chưa đến lúc nhận người đâu. Đứa bé này nuôi tốt thật, còn xinh hơn con hồi bé nữa.”
Lưu Ly ngẩng đầu hỏi: “Bé giống con hồi bé đấy hả?”
“Mũi và miệng giống. Mắt giống con rể, sau này chắc chắn là một đứa con gái xinh đẹp.”
Lưu Ly bật cười. Với “bộ lọc” của người mẹ, cục cưng nhìn thế nào cũng thấy đẹp. Hơn hai mươi ngày rồi, nét mặt bé đã rõ ràng hơn. Da trắng nõn nà, đôi mắt to nhìn cô lúc nào cũng đáng yêu đến tan chảy. Cô vô cùng may mắn vì đã sinh ra con bé, ôm con bé vào lòng, cảm thấy lồng ngực mình tràn đầy hạnh phúc.
“Đặt tên cho con đi, ngày nào cũng gọi cục cưng cục cưng hoài. Thấy cả nhà các con đều yêu thương con bé không ngớt, ông bà sui lại thích cháu gái đến thế. Các con đều là người có học, đặt cho con bé một cái tên hay đi.”
“Chính vì quá yêu thích nên không biết nên gọi là gì mới tốt.”
“Thế cũng phải nhanh chóng đặt tên cho con bé chứ.” Lý Dẫn Đệ nhìn cháu ngoại cười đến mức nếp nhăn trên mặt như nở hoa, thật sự rất vui. Bà thầm nghĩ: Con gái, cuối cùng cũng được cả nhà yêu thương. Phải vậy chứ, đứa trẻ nào cũng là báu vật, cũng nên được yêu thương.
La Cẩm Nghị cuối cùng đã liệt kê ra một danh sách tên trên một tờ giấy trước khi cháu gái đầy tháng, để hai vợ chồng Lưu Ly chọn. Hai ông bà già thực sự không biết nên gọi cháu là gì, nhìn cháu gái yêu thương không ngớt, chỉ hận không thể dành tất cả những điều tốt đẹp nhất cho con bé.
“Anh thích cái tên nào?” Lưu Ly mở miệng hỏi.
“Em quyết định đi. Em vất vả sinh con, quyền này giao cho em. Anh không có ý kiến, gọi là gì cũng là bảo bối của lòng anh.”
“Cứ gọi là Vân Sơ đi.” Lưu Ly nói rồi hỏi chồng: “Anh thấy thế nào?”
“Hay đấy.” Anh nhìn gương mặt ngủ yên bình của con gái, giống hệt mẹ của bé, nói: “Cục cưng của bố có tên rồi, tên là La Vân Sơ.”
Bé con thức giấc, chắc là đói, Lưu Ly bế con lên cho bú. Bàn tay nhỏ bé của con gái nắm lấy áo cô, cô nhìn con gái với vẻ mặt dịu dàng. Người lớn cười tươi như hoa, bé con thì mềm mại như một viên chè trôi nước.
La Dược ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng ôm vai vợ. “Cuối cùng anh đã được trải nghiệm cảm giác hạnh phúc đến mức thấy hư ảo là như thế nào rồi.”
Lưu Ly cười anh: “Vì có con gái hả?”
“Không chỉ vậy. Vì có mọi người.” Anh hôn lên má người vợ xinh đẹp như hoa. “Bởi vì có em.”