Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại
Săn nai, muối dưa và điểm hảo cảm
Cô Vợ Xác Sống Của Nam Phụ Trong Truyện Niên Đại thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau vụ thu hoạch hè trên đồng, công việc đã bớt bận rộn hơn rất nhiều. Giờ chỉ còn một vài việc vặt như nhổ cỏ, mọi người có thể thảnh thơi được khoảng nửa tháng, cho đến khi lúa kê chín và vụ thu hoạch mới lại bắt đầu.
Sở Tiểu Muội đi khám và biết mình có thai, cô ấy đặc biệt chạy đến báo tin vui cho Lưu Ly. Vừa nói xong, cô ấy lại bắt đầu cằn nhằn.
“Bồ không biết mẹ chồng mình đáng ghét đến mức nào đâu. Mình báo tin tốt có thai, bà ấy lại bảo không liên quan gì đến bà ấy, cháu sinh ra có theo họ bà ấy đâu. Thật lạ, chị dâu mình sinh con cũng đâu có theo họ bà ấy, sao lúc đó bà ấy lại vui vẻ đến thế không biết.”
“Bà ấy coi bồ là người ngoài, sau này bồ cứ bớt để ý đến bà ấy đi.”
“Đúng vậy. Sau này cứ để con dâu bà ấy phục vụ. Bà ấy đã nói mình là bát nước hắt đi, vậy sau này mình cũng sẽ ít về nhà luôn.”
Sở Tiểu Muội nhấm nháp hạt dưa rang, mùi thơm khiến cô ấy không thể ngừng miệng. “Mấy ngày nay mình ốm nghén, ăn gì cũng nôn. Bồ kiếm đâu ra nhiều hạt dưa thế này vậy, rang kiểu gì mà ngon thật đó.”
“Ngon thì cứ ăn nhiều vào. Mình cho bồ thêm một ít.”
“Ôi trời, ngại quá đi mất. Vừa ăn vừa lấy, mình đúng là tham lam quá rồi.”
“Không sao đâu, chúng ta thân thiết thế này, khách sáo làm gì.”
Cùng với thời gian trôi qua, cô cũng dần có ấn tượng rõ ràng hơn về nhiều chuyện của nguyên chủ. Sở Tiểu Muội có mối quan hệ rất tốt với cô. Mỗi khi cô đánh nhau hay cãi vã với người khác, Tiểu Muội luôn là người hỗ trợ cô. Cả hai vốn dĩ đều hơi nhút nhát, nhưng nhờ giúp đỡ lẫn nhau mà tính cách cũng trở nên cởi mở và hướng ngoại hơn nhiều.
“Lưu Ly, sau này cho con của mình nhận bồ làm mẹ đỡ đầu nha?”
“Được.”
“Bồ thích bé trai hay bé gái?”
“Đều được.”
Hai người tán gẫu thêm một lúc. Sở Tiểu Muội giờ rảnh rỗi, tìm đến cô vừa để tâm sự vừa để cằn nhằn, nói xong tâm trạng cũng cảm thấy tốt hơn nhiều. Trước khi ra về, Lưu Ly đã đưa cho cô ấy rất nhiều hạt dưa rang. Đây đều là hạt dưa được rang trong không gian của cô, rang theo kiểu truyền thống trên lửa thường không thể có được hương vị đặc biệt này.
“Ôi trời, ngại quá đi mất.”
“Thôi bớt nói nhảm đi.”
Sở Tiểu Muội cười hì hì, cũng không khách sáo thêm nữa. Lúc đến, cô ấy đã mang cho Lưu Ly rất nhiều cải bẹ dưa muối tự làm. Cô thích ăn món này, nên Sở Tiểu Muội đặc biệt muối nhiều là để dành cho cô.
“Cải bẹ ăn hết thì cứ qua chỗ mình lấy nhé, mình muối nhiều lắm.”
“Ừ.”
“Đừng bận tâm đến lời nói của người khác. Lần sau mà để mình bắt gặp, mình sẽ xé toang miệng cô ta ra.”
“Vợ của Hứa Lưu Phong à?”
Tiểu Muội gật đầu: “Cái thá gì chứ, gả vào nhà họ Hứa như vậy mà còn làm bộ làm tịch nữa. Bồ cứ đợi đó, lần sau mình gặp, nhất định phải mắng cho cô ta một trận ra trò.”
“Không cần để ý,” cô chỉ vào bụng Sở Tiểu Muội. “Cẩn thận em bé, những thứ khác đều không quan trọng.”
“Ừ. Vậy mình đi nha.”
Nhà họ La năm nay vừa mới bị điều chuyển về đây, không có đất tự canh tác, đương nhiên là thiếu rau củ trầm trọng. Những loại rau để dành qua mùa đông như củ cải trắng, bắp cải, khoai tây, rau dền hoàn toàn không có. Phải chờ đến vụ thu hoạch của đại đội mới được chia phần. Nhà người ta đã bắt đầu muối dưa, còn nhà cô vẫn chưa có động tĩnh gì.
“Mẹ, chúng ta cũng muối dưa đi?”
Trần Chi Ngôn là người rất hiền lành, không phải vấn đề nguyên tắc thì bà sẽ không bao giờ bất đồng với ai. Nhưng lúc này, bà hỏi: “Mua rau hả con?”
“Vâng. Mẹ đừng lo, con đi mua.”
“Được, mẹ đưa tiền cho con…”
“Không cần đâu ạ.” Cô ngăn mẹ chồng lại: “Con có tiền rồi.”
“Tiền của con là của con, sao có thể dùng tiền của con được chứ.”
“Khẩu phần của con, cũng là đổi bằng công điểm của mọi người thôi. Chúng ta là người một nhà mà.”
Trần Chi Ngôn mỉm cười: “Được rồi, vậy mẹ cứ mặc kệ con đấy.”
Bà thầm nghĩ, sau này nếu cô rời đi, bà sẽ chuẩn bị cho cô một khoản tiền. Nếu có thể về thành phố, bà sẽ tìm cách sắp xếp cho cô một công việc. Bà sẽ an bài cho cô tất cả mọi thứ, để cô có thể sống độc lập, không còn bị người khác khống chế nữa. Vì cô đã gọi bà một tiếng “Mẹ”, từ nay về sau cô chính là con gái của bà.
Mỗi nhà trong thôn đều có đất tự canh tác, trong sân cũng trồng rất nhiều rau củ. Có tiền và lương thực trong tay, cô rất thuận lợi đổi được rau cải tề và củ cải. Tiện thể còn có thêm một ít đậu đũa, bầu và cà.
Con trai của bác gái dùng cái sọt giúp cô gánh rau về nhà. Trần Chi Ngôn và cô cùng nhau muối dưa. Bắp cải vẫn chưa đến mùa, hiện tại chỉ có thể muối dưa cải tề trước.
Một phần được muối theo phương pháp truyền thống chỉ dùng muối hạt thô. Phần còn lại cô định mua gia vị ở hợp tác xã cung tiêu để muối ngũ vị. Hôm nay, cô cắt rau thành miếng trước, rồi phơi dưới ánh nắng cho ráo nước. Xong xuôi, cô rửa tay định đi nấu cơm, để mẹ chồng vào nhà đan áo len cho đỡ mệt.
Hệ thống: Thu được 9 điểm hảo cảm, đến từ La Dược.
Lưu Ly: Tôi có làm gì đâu nhỉ?
Hệ thống: Anh ấy vừa bắn được một con nai, chính là con cô đã thả trước đó. Lúc cô thả nó thì nó chạy mất nên không bắn trúng, hôm nay không biết có phải do ở trong rừng khó sống hay không, vừa ló đầu ra đã bị La Dược bắn hạ ngay lập tức.
Lưu Ly: Giỏi thật đó.
Cô rửa tay xong, không nấu cơm nữa. Con mồi lớn như vậy cô phải đi giúp một tay mới được. La Dược ở bên ngoài đang lúng túng không biết phải làm sao. Một con vật lớn như vậy mà mang về thì quá dễ bị phát hiện, nếu để bà bác Hoa nhìn thấy có lẽ lại gây rắc rối. Anh đang nghĩ xem có nên về gọi người không, thì cô xuất hiện.
“Cô đến đúng lúc lắm.”
Lưu Ly nhìn con nai đó, quả nhiên trông nó gầy đi một chút. Môi trường sinh thái trong không gian của cô rất tốt, không có thiên địch, nhưng ở bên ngoài rõ ràng là rất khó sống. Hơn nữa, nai là động vật sống theo bầy đàn, sống một mình nó rất khó khăn.
“Chúng ta giữ lại một cái chân nhé?”
La Dược ngẩng đầu: “Cô muốn ăn à?”
“Ừ.” Tuy rằng trong không gian cô cũng có thịt nai, nhưng làm sao ngon bằng thịt nướng tươi được.
“Được.”
Cô mang dao theo, nhưng người ra tay không phải cô. La Dược hành động rất dứt khoát. Hai người mang con nai đến bờ sông, mổ bụng lột da, rất nhanh đã làm sạch sẽ nó.
“Đi bán thôi.”
Một cái chân nai được cô lén lút giấu đi. Sau khi giải thích tình hình với bố mẹ chồng, hai vợ chồng La Dược liền đi bán thịt. Nếu là thời sau này, giá thịt nai còn có thể cao hơn thịt thông thường. Nhưng trong thời đại này, mọi người thích nhất là thịt mỡ. Những loại thịt như nai, dê thì cũng chỉ được coi là bình thường.
Giá không thể tăng cao, định giá cao hơn thịt heo một chút thì người ta cũng không muốn mua. Lưu Ly vừa bán vừa nghĩ: Nếu không sợ anh không kiểm soát được heo, mình đã thả heo ra rồi. Thịt heo dễ bán hơn thịt nai nhiều.
Thịt nạc khó bán, hai người dự định ở lại đây một đêm để chờ người mua. La Dược trông hàng, còn cô thì đi tìm củi về.
“Cô làm gì vậy, trời không lạnh mà.”
“Nướng thịt ăn chứ. Không thì ngồi không cũng chẳng biết làm gì.”
Cách quốc lộ không xa, cô bắt đầu nhóm lửa. Cô quay lưng lại với La Dược, rắc gia vị lên miếng thịt. Sau đó, cô lấy hành tây cắt thành miếng, cùng với thịt nai xiên vào cành cây để nướng.
La Dược đón lấy xiên thịt cô đưa. Người vốn không thích nói chuyện cũng không nhịn được mà hỏi: “Cô lấy gia vị và hành tây ở đâu ra vậy?”
“Hoa tiêu là mình lấy ở nhà lúc nãy. Hành tây là vừa đi tìm ở ngoài đồng.”
La Dược trợn mắt, vẻ mặt tỏ rõ sự thán phục. Lưu Ly cười ha ha, cùng anh nướng thịt. Hai người vẫn chưa ăn tối, đã nói với mẹ chồng là bán xong sẽ về. Nhưng thứ này không dễ bán, thà tự nướng ăn còn hơn bán rẻ.
La Dược vốn biết cách nướng thịt, anh kiểm soát lửa và khoảng cách rất tốt. Rất nhanh, anh đã nướng xong xiên thịt lớn trên tay. Xiên thịt mà Lưu Ly xiên này, còn lớn hơn cả những xiên thịt ở Tân Cương và Đông Bắc sau này, trông rất đầy đặn.
La Dược: “Tôi thấy ngọn lửa hôm nay đặc biệt biết điều, luôn giữ mức không lớn không nhỏ.”
Lưu Ly đảo mắt. Xiên thịt nướng trên tay vừa lửa, nhìn bên ngoài cháy cạnh, bên trong mềm mại rất ngon. Đương nhiên rồi, để nướng nai ngon, mình đang khống chế lửa đây mà. Anh đúng là con người nhạy bén, mình tự thấy làm rất kín kẽ rồi, sao anh cũng nhận ra được chứ.
“Củi biết điều thôi mà.”
Phì, La Dược kể từ khi bị thương thì đây là lần đầu tiên anh bật cười, cảm thấy rất tự nhiên và vui vẻ. Đôi mắt lanh lợi của cô như chuột ăn vụng dầu, trong ánh mắt hình như còn có sự trách móc. Trách móc cái gì chứ, trách móc anh sao? Anh có làm gì đâu nhỉ, chỉ là nói lửa này của cô cháy tốt thôi mà.
“Ừ.”
Anh đang cười phải không, đúng là đang cười rồi. Tuy rằng không phát ra tiếng lớn, nhưng cô nhìn thấy, anh đang cười cô. Cô có nói gì đâu chứ, cô chỉ là nói củi biết điều thôi mà. Không thì nói gì đây, nói rằng mình đang khống chế lửa, xem mình giỏi cỡ nào ư?
Hừ, Lưu Ly nghiêng đầu không nhìn anh nữa, tự mình ăn xiên thịt, không thèm để ý đến anh.