Chương 22: Người Cần Đợi

Cố Ý Tiếp Cận - Mạt Thính

Chương 22: Người Cần Đợi

Cố Ý Tiếp Cận - Mạt Thính thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu nhà học vốn yên tĩnh bỗng chốc náo nhiệt như chảo dầu đổ nước, ồn ào tưng bừng.
Trên hành lang, cửa các phòng học liên tục mở ra, phụ huynh lôi kéo con em mình ra, người thì dịu dàng hỏi han, kẻ thì trách mắng xối xả. Những học sinh khác nhìn vào, có người ngưỡng mộ, có người hả hê, cũng có người đồng cảm.
Buổi chiều, ánh nắng vàng rực rọi xiên từ hướng tây xuống dãy nhà học, chói chang và rực rỡ.
Lê Xu lặng lẽ tựa vào hàng rào, đứng quan sát một hồi, lòng thầm tính toán lúc Lê Nguyệt về thì mình nên hỏi han ân cần hay… trừng phạt em ấy cho bõ tức. Thế nhưng, người cần xử lý vẫn chưa thấy đâu, cô đã đụng mặt người vừa chia tay chưa đầy vài phút trước.
Từ văn phòng đối diện dãy phòng học, Trần Tự Châu – đang trò chuyện cùng giáo viên – đã sớm phát hiện bóng dáng cô đứng nán lại bên cửa sổ.
Anh thong thả bước đến: “Cô đang đợi tôi à?”
Lê Xu liếc mắt, ánh nhìn dừng lại trên gương mặt anh: “Anh cũng biết, đức tính lớn nhất của tôi là lòng tốt, không đời nào làm chuyện khiến người khác mất hứng đâu.”
“Thế nên anh muốn nghĩ sao thì nghĩ.”
“Vậy à?”
Nghe vậy, Trần Tự Châu khẽ nhíu mày, đôi mắt màu trà lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Lê Xu lập tức bực bội: “Anh, cái vẻ mặt gì thế? Đang nghi ngờ lòng tốt của tôi hả?”
Trần Tự Châu trầm ngâm: “Tôi cũng là người lương thiện, chưa từng nói lời nào khiến người khác khó chịu cả.”
“…”
Lê Xu nghẹn họng, bị chính câu nói của mình dồn vào thế bí, tức đến mức chỉ muốn xông lên bóp nát khuôn mặt đang nở nụ cười tinh quái của anh.
Cô hít một hơi thật sâu, cố kìm nén, rồi đưa cho anh một cơ hội sửa sai: “Cho anh cơ hội trả lời lại.”
Trần Tự Châu: “?”
“Thôi được rồi.” Lê Xu giơ tay ra hiệu dừng lại, ngón trỏ khẽ đặt lên môi, thở dài: “Tôi hiểu anh muốn nói gì rồi. Không cần xin lỗi. Anh chỉ là vô tình thôi, câu vừa rồi tôi coi như chưa nghe thấy.”
Giọng điệu đầy sự thấu hiểu và bao dung, còn không quên nhấn mạnh: “Ai bảo tôi tốt bụng làm gì.”
“…”
Trần Tự Châu nghiêng người tựa vào hàng rào, rất hào hứng nghe cô lải nhải một hồi.
Đợi đến khi cô dứt lời, hụt hơi, anh mới xoay người, đứng cạnh cô, dựa vào lan can hành lang nhỏ, chậm rãi nói: “Ban đầu định mời cô đi xem phim để xin lỗi, nhưng giờ thì… thôi vậy.”
“…”
Lê Xu ho khan, chớp mắt mấy cái, mặt không đổi sắc sửa lại: “Thật ra tôi cũng có thể… thông cảm một chút.”
Trần Tự Châu không vạch trần sự mâu thuẫn giữa lời nói và hành động của cô. Anh khoanh tay đặt lên lan can, ánh mắt hướng về đám học sinh lần lượt trở về từ sân thể dục, nghiêng đầu hỏi: “Cô về lúc nào?”
“Đợi em gái về dặn dò vài câu đã.” Lê Xu quay lại: “Còn anh, sao chưa về?”
Trần Tự Châu nhìn xuống tầng dưới, nơi từng nhóm học sinh mặc đồng phục giống nhau đang rộn ràng kéo nhau đi, tay đặt trên lan can, khẽ thốt lên ba chữ:
“Đợi hậu bối.”
Lê Xu ngạc nhiên, hơi tò mò: “Hậu bối nào?”
“Cô hỏi hậu bối nào?” Anh nhẹ nhàng đá lại câu hỏi, thần sắc bình thản.
Lê Xu bị dồn vào thế bí.
Cô định hỏi lại anh có nhiều hậu bối đến thế không, nhưng vừa định nói thì bỗng nhớ ra đây là trường học nào.
Anh là cựu học sinh Nam Trung, trong trường này, học sinh nào chẳng phải hậu bối của anh? Làm sao có thể hỏi “hậu bối nào” được.
Lê Xu im lặng một chút, chỉnh lại ngôn từ, rồi hỏi lại: “Anh đang đợi cô bé nào vậy ——”
“Đừng bảo tôi anh chỉ có một cô bé đấy.”
Ánh mắt Trần Tự Châu vẫn không rời khỏi cô, anh híp mắt, nói một cách ba phải: “Cũng có thể nói vậy.”
Lê Xu: “…”
Chết tiệt.
Cô chẳng muốn nói chuyện nữa, “ừm” một tiếng, nghiêng đầu tiếp tục nhìn về phía cầu thang.
Dòng người từ đông đúc dần thưa thớt, hóa thành từng nhóm nhỏ lác đác. Khi sự kiên nhẫn gần cạn, Lê Nguyệt cuối cùng cũng xuất hiện.
Cô ấy đang khoác tay một cô gái tóc ngắn cắt gọn gàng.
Cô gái này cao hơn Lê Nguyệt nửa cái đầu, giữa trời nắng gắt vẫn khoác áo đồng phục. Dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt thanh tú, không biểu cảm. Chỉ đến khi Lê Nguyệt cười ha hả vô tư, cô mới khẽ nhếch môi.
Lê Xu không khỏi liếc thêm một cái, rồi gọi lớn: “Lê Nguyệt.”
“Chị!” Lê Nguyệt ngạc nhiên vì chị mình họp phụ huynh xong mà vẫn chưa về, vội kéo bạn học chạy tới: “Em tưởng chị đã về nhà rồi.”
Hầu hết các trường cấp ba ở Nam Thành đều có quy định bất thành văn: học sinh phải học thêm vào cuối tuần, chỉ được nghỉ chiều thứ Bảy lúc bốn giờ.
Hôm nay mới thứ Sáu, theo lịch học thì phải đến ngày mai mới được nghỉ. Vì thế, nhiều phụ huynh họp xong liền về luôn.
Lê Xu khoanh tay, bắt đầu vặn khớp ngón tay kêu răng rắc: “Ban đầu định về rồi, nhưng bỗng nhớ ra chưa mắng em nên quay lại.”
“Á?”
Lê Nguyệt lập tức phanh lại, lùi nửa bước.
“Á gì? Lúc đánh nhau sao không ‘á’? Giờ mới biết sợ à?” Lê Xu mỉm cười hiền lành, ngoắc ngoắc ngón tay: “Đứng xa thế làm gì? Lại đây.”
Lê Nguyệt đâu có ngốc, nhanh nhảu trốn ra sau lưng bạn học, thò đầu ra: “Chị ơi, em sai rồi.”
“Chị đếm đến ba ——”
“Chị ơi, em thật sự sai rồi!”
Lê Xu không mắc mưu, thấy cô em cứ như con ốc sên, chết sống không chịu ra, đành tự tay hành động. Vừa định bước tới, cô gái bên cạnh Lê Nguyệt liền đứng thẳng người.
“Em xin lỗi, chị của Lê Nguyệt.” Cô gái đưa tay che trước mặt Lê Nguyệt, giọng đều đều: “Lê Nguyệt đánh nhau là vì giúp em trút giận. Chị muốn trách mắng, thì mắng em đi.”
“Em xin lỗi.”
Cô gái ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc nhìn Lê Xu, môi mím chặt, trong đáy mắt lộ rõ vẻ hối hận và thành khẩn.
Lê Xu giật mình trước ánh mắt ấy, ngẩn người, ngạc nhiên, rồi im lặng.
“Ôi không sao đâu, lớp trưởng ơi.” Lê Nguyệt cũng sững lại, vội lên tiếng với Tô Thanh Hoan: “Chị tớ thương tớ lắm, không nỡ mắng đâu. Đừng thấy chị ấy dữ vậy mà sợ, chị chỉ dọa tớ thôi.”
Lê Xu cũng hoàn hồn, nghe vậy liền cười: “Thế thì em lại đây đi, trốn làm gì?”
Lê Nguyệt vẫn cảnh giác lùi lại: “Tuy không mắng, nhưng chị sẽ đánh em.”
Lê Xu: “…”
Bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ, Lê Xu nghiêng mặt nhìn Trần Tự Châu với ánh mắt bất lực, rồi thở dài: “Không đánh em đâu. Lại đây để chị xem có bị thương không.”
“Đương nhiên là không rồi, chị quên em là nữ bá vương khu phố rồi à?” Lê Nguyệt cười hì hì tiến lại, nắm tay cô nũng nịu: “Chị ơi, dẫn tụi em đi ăn tối đi.”
Lê Xu dò xét cô em từ đầu đến chân, xác nhận không bị thương, nhịn không được búng một cái vào trán: “Nữ bá vương gì chứ. Ăn nói cho ra thể thống, đừng lúc nào cũng dùng bạo lực giải quyết. Nếu không, lần sau em sẽ gặp anh ấy ở tòa án đấy.”
Cô chỉ tay về phía Trần Tự Châu – người đang đứng xem kịch – rồi nói: “Tự đi căn tin mà ăn.”
“Chị nói không đánh mà.” Bị đánh lén, Lê Nguyệt nhăn mặt kêu đau, xoa trán, rồi theo phản xạ thốt lên: “Ôi trời, đẹp trai quá!”
Lê Xu: “…”
“Cảm ơn.” Trần Tự Châu thản nhiên nhận lời khen, nghiêng đầu vạch trần trò dọa trẻ con: “Vụ án vị thành niên, tôi không phụ trách. Em gái cô chắc không gặp được tôi đâu.”
Lê Xu liên tục câm lặng: “…”
Cô chỉ đang lấy vật tại chỗ để dọa trẻ con thôi mà.
Hồi nhỏ, người lớn chẳng phải hay chỉ công nhân vệ sinh ven đường mà dọa: “Không học hành chăm chỉ, lớn lên cũng chỉ đi quét rác thôi”? Ai làm gì không quan trọng, quan trọng là ý nghĩa giáo dục lúc đó.
Lê Xu đảo mắt, “ừm” nhẹ một tiếng: “Được rồi, lần sau tôi sẽ lưu ý.”
Miệng thì đồng ý, lòng thì vẫn quyết giữ nguyên phương pháp giáo dục.
Trần Tự Châu: “…”
Anh nhướng mí, đôi đồng tử màu trà dưới nắng trông sâu hơn, như hổ phách quý hiếm, thâm sâu và cuốn hút.
Đang định nói gì, điện thoại reo. Đồng nghiệp gọi hỏi anh đang ở đâu, chuẩn bị về đơn vị.
Trần Tự Châu nói sẽ đến ngay, cúp máy, nhìn về phía Lê Xu đang trò chuyện với em gái, hỏi: “Cô tự đi, hay về cùng xe đơn vị với chúng tôi?”
“Đi nhờ à? Thôi, đồng nghiệp anh tôi không quen, ngại lắm.” Lê Xu từ chối khéo léo: “Với lại tôi còn định dẫn hai đứa nó đi ăn cơm, chưa biết khi nào đi.”
Đồng nghiệp hỏi trong nhóm WeChat, Trần Tự Châu cúi đầu trả lời một câu, rồi gật đầu: “Vậy tối liên hệ nhé?”
Lê Xu vẫy tay: “Tối liên hệ.”
Anh đã đi được vài bước thì cô bỗng gọi lại: “Anh không phải đang đợi người à?”
Cô hậu bối nào đó.
Trần Tự Châu dừng lại cách đó vài mét, quay đầu, ánh mắt lướt qua hai cô gái bên cạnh, rồi dừng lại trên mặt cô.
Giọng anh thản nhiên, lười nhác, nhưng đầy ẩn ý:
“Cô ấy còn việc, không đi nữa rồi.”
Cho đến khi bóng anh khuất hẳn sau cầu thang, Lê Xu mới định thần, nhướn mày ngạc nhiên.
Gặp rồi sao?
Khi nào?
Anh vẫn ở bên cô suốt, người anh gặp chỉ có thể là hai cô gái trước mặt.
Không lẽ người anh đợi là Nguyệt Nguyệt?
Lê Xu có thắc mắc liền hỏi ngay.
Anh trả lời rất nhanh: 【Cũng tính là một người】
【Cũng tính là một người?】
Lê Xu nhớ lại cuộc nói chuyện trước đó, quả thật anh từng nói “không chỉ một người”, liền tò mò: 【Vậy những người khác là ai?】
Đúng lúc cô gửi tin, một tin mới của anh cũng tới, tạo thành cuộc đối thoại hỏi – đáp hoàn hảo.
Trần Tự Châu: 【Quan trọng nhất vẫn là đợi cô】
Tim Lê Xu khẽ thắt lại. Cô trấn tĩnh, rồi nghi hoặc: 【Không phải đợi hậu bối sao? Sao thành đợi tôi rồi?】
Trần Tự Châu: 【Cô không phải à?】
Lê Xu: 【Tôi là hậu bối của anh?】
Gửi xong, cô chớp mắt hoang mang, cảm thấy cuộc thoại này sao mà quen thuộc, như từng xảy ra rồi.
Chưa kịp nhớ lại, Lê Nguyệt đã hí hửng kéo cô đi tìm giáo viên chủ nhiệm xin giấy ra trường, nếu không sẽ không ra được cổng.
Lê Xu gạt bỏ những suy nghĩ rối ren, gật đầu.
Không ngờ Trần Tự Châu lại công bố đáp án ngay.
Trần Tự Châu: 【Chủ đề này chúng ta đã thảo luận trên xe hai hôm trước rồi】
【Tôi tưởng cô đã đồng tình】
Đồng tình cái quỷ! Ai mà đồng tình!
Nhờ anh, Lê Xu chợt nhớ lại ký ức tồi tệ – từ đầu đến cuối đều thất bại. Cô “hứ hứ” phản bác: 【Không có chuyện đó, ai đồng tình anh thì anh tìm người đó đi】